Thập Niên 70: Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão

Chương 591: Lục Đại Bảo Tiến Vào Không Gian



Chi thứ nhiều người như vậy, không có khả năng mỗi người đều tòng quân làm chính trị.Một gia tộc phải phân công các ngành rõ ràng, luôn có nhân tài mới có thể phát triển lớn mạnh.Cố Thanh Thanh sửa sang việc kinh doanh trong tay mình, hỏi Lục Hướng Dương: “Cho bọn họ chức vị hay là chia hoa hồng?”Tiền Lệ đã ra ngoài làm riêng, nhưng vẫn có một phần chia hoa hồng ở đây, cô ấy đang làm ít kinh doanh, kế tiếp sẽ có hợp tác, trói định ích lợi với nhau.Cố Thanh Thanh gật đầu, đúng vậy, hai người này là người bọn họ bồi dưỡng nhiều năm, thuộc tâm phúc, tạm thời càng đáng tin tưởng hơn chi thứ của Lục gia.

Nhìn đống tài liệu về người chi thứ, Lục Hướng Dương nói:Cố Thanh Thanh là học trò, đi theo cùng qua bồi dưỡng kinh nghiệm.

Hà lão dạy rất nhiều, không có biện pháp, Cố Thanh Thanh rất chăm chỉ học tập, mỗi lần dạy nhiều như thế ngày hôm sau trở về cô luôn có thể tiếp thu hết.“Đợi Hứa Tấn Xuyên ổn định nhà xưởng ở Hàng Thành, anh sắp xếp người đi tiếp nhận, triệu hồi Hứa Tấn Xuyên trở về thành lập tổng bộ ở thủ đô. Sau này theo phát triển, thị trường ở trong nước sẽ càng lúc càng lớn, sau khi thành lập công ty Hứa Tấn Xuyên phụ trách quản lý, chúng ta chia hoa hồng là được. Những ngành khác muốn làm gì thì làm đó, không ảnh hưởng.”

“Còn người của chi thứ, anh sắp xếp là được, người có thể sử dụng anh đều lấy ra dùng, tránh cho lãng phí.”“Vậy nhà xưởng khác thì sao? Cũng cho bọn họ ư?”

Lục Hướng Dương lắc đầu:Cứ như vậy việc vặt trong tay Cố Thanh Thanh giao ra toàn bộ, mỗi năm cô chỉ cần lấy tiền là được.

Cô có thời gian, mỗi ngày đều tới chỗ Hà lão học tập, thứ như y học còn cần kinh nghiệm, cho nên Lục Hướng Dương sắp xếp Hà lão vào một bệnh viện đi làm.“Chiếu cố chi thứ vì dù sao cũng là quan hệ họ hàng với Lục gia, gia tộc phát triển lớn người khác mới không dám chọc. Mục đích của anh là chiếu cố bọn họ một chút, khiến bọn họ liên tục kiếm tiền cho chúng ta, không phải chia đồ trong tay em cho bọn họ.”

“Hứa Tấn Xuyên Vương Vũ đều là người của chúng ta, thay vì giao cho chi thứ nhanh như vậy, anh càng tin tưởng Hứa Tấn Xuyên và Vương Vũ hơn.”Dần hiểu biết năng lực tiếp nhận của học trò, Hà lão cảm thấy ông ta đã bằng này tuổi còn phải chăm chỉ học tập, nếu không không lâu sau bản lĩnh của ông ta sẽ bị Cố Thanh Thanh học hết.“Dẫn Đại Bảo vào cùng đi, thằng bé thông minh như thế, nếu thời gian nhiều thêm một chút, có thể học giỏi hơn nhiều. Thằng bé kín miệng, biết cái gì nên nói cái gì không nên nói.”Cố Thanh Thanh hiểu rõ, Lục Hướng Dương muốn dẫn con trai vào không gian học tập.Một ngày ở bên ngoài bên trong nửa tháng!Lúc này Lục Đại Bảo còn chưa biết cha mẹ đang nói gì, cậu bé chỉ biết cha nói muốn dẫn cậu bé tới một nơi, bảo cậu bé đảm bảo sau này không được nói với ai.

Lục Hướng Dương vỗ đầu nhỏ của Lục Đại Bảo:“Đừng sợ, cha giải thích cho con nghe là được, nơi này là nơi gần như mỗi đêm cha và mẹ con đều tiến vào.”Lục Hướng Dương nói rõ mọi chuyện một lần, Lục Đại Bảo nghe xong thì kinh ngạc trợn to mắt:“Chẳng trách khi con còn nhỏ con luôn thấy mẹ có chút thần bí! Chẳng trách lúc đó trong nhà có năm đứa bé, một mình mẹ có thể làm được bao nhiêu việc, hóa ra là vì có thứ như vậy tồn tại.”“Có máy móc, phần lớn việc nhà nông dùng máy móc, hoàn cảnh thổ nhưỡng ở nơi này rất tốt, bình thường gieo trồng hạt giống đều sống, không cần tốn tâm tư gì, không giống với trồng trọt cực khổ ở bên ngoài.”

Lục Đại Bảo tràn ngập tò mò về nơi này, nhìn thấy thứ gì cũng cảm thấy hiếm lạ.

Lục Hướng Dương dẫn theo cậu bé đi dạo một vòng trong không gian, lái xe dẫn cậu bé đi.“Khoảng thời gian này mẹ con rất bận, đừng quấy rầy mẹ con, con có gì muốn hỏi cha giải thích cho con là được.”

Lục Đại Bảo tràn ngập tò mò đối với nơi này.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...