Thập Niên 90 Mẹ Kế Luôn Muốn Trốn Chạy

Chương 65



Muốn đem bốn người từ đầu đến chân thay đổi hoàn toàn, thời gian yêu cầu tuyệt đối sẽ không ngắn.

 

Nhưng mà năng lực trang điểm của Triệu Chanh vốn là ở phim trường hỗn loạn rèn luyện ra, cộng thêm trí nhớ cô cực tốt, quá trình trang điểm không hề xảy ra tình huống hỗn loạn.

 

Đến cuối cùng bốn người mẫu ngay ngắn chỉnh tề đứng ở trước mặt mọi người, cũng chỉ mất chưa đến nửa giờ.

 

Khi đó Diêu Hưng Hồng còn đang nỗ lực phân tán sự chú ý của ông chủ Lý, hy vọng có thể kéo dài thêm chút thời gian.

 

Ngay sau đó, khóe mắt thoáng nhìn thấy bốn người từ lều trang điểm đi ra, mọi người không khỏi quay đầu nhìn qua, sự va đập vào thị giác kia khó có thể miêu tả.

 

Hôm nay tới tham gia buổi chụp ngoại cảnh phần lớn là nam giới, bọn họ không có cách nào hình dung loại k*ch th*ch cảm giác đó, chỉ biết đầu óc trống rỗng trong một chớp mắt, sau đó trong đầu không hẹn mà cùng hiện lên một ý tưởng: Ôi? Xinh thế?

 

Rõ ràng đều là nữ đồng nghiệp ngày thường nhìn đến phát chán, nhưng cảm giác kinh ngạc diễm lệ lại không chút lưu tình nào đánh vỡ ấn tượng cố hữu của nhóm người mẫu nữ trong đầu bọn họ.

 

Diêu Hưng Hồng sững sờ tại chỗ, anh ta thừa nhận, so với nội hàm, so với dịu dàng, anh ta kỳ thật càng thích mỹ nữ có tính đột phá, giống như cảm giác Triệu Chanh mang đến cho anh ta.

 

Một viên trân châu lấp lánh ánh sáng giữa một bãi cát sỏi, bắt mắt đến cực điểm, làm Diêu Hưng Hồng khi đi theo huynh đệ kết hôn xông vào nhà cô dâu, ánh mắt đầu tiên liền thấy Triệu Chanh đang đứng dán tường ở góc.

 

Mà hiện tại, bốn người mẫu chỉ có thể tính là hạng trung, trong thời gian ngắn ngủn nửa giờ, cư nhiên liền hoàn thành sự lột xác từ cát sỏi thành trân châu.

 

Hơn nữa những viên trân châu này còn mỗi người một vẻ, diễm lệ, quyến rũ, thanh thuần dịu dàng……

 

Người cuối cùng, Diêu Hưng Hồng nhìn chăm chú thêm một lát, không thể hình dung được, rõ ràng không dính dáng gì đến mỹ nữ trong ấn tượng của bọn họ, nhưng toàn thân lại toát ra vẻ soái khí lạnh lùng đó.

 

Không sai, một người phụ nữ cư nhiên có thể toát ra một cổ soái khí!

 

Mắt Diêu Hưng Hồng càng ngày càng sáng, nhìn về phía Triệu Chanh đứng bên cạnh người mẫu, dưới chân rục rịch, muốn tiến lên.

 

Mà anh ta mới chỉ rục rịch, ông chủ Lý bên cạnh anh ta thì đã động thủ rồi!

 

“Oa, này, đây là quần áo tôi cung cấp?”

 

Khác với những người đàn ông khác, ông chủ Lý liếc mắt một cái liền nhìn thấy người mẫu mặc bộ váy vest.

 

Thâm Thị là nơi tập trung nhiều xưởng quần áo, về trào lưu thời trang thiết kế tự nhiên là đi đầu, ông chủ Lý cũng không phải đơn thuần mở một trung tâm thương mại thời trang, ông ta ở Thâm Thị kỳ thật là có xưởng quần áo của riêng mình.

 

Lần này tới thành phố Liên Dung mở trung tâm thương mại thời trang, thứ nhất là quê quán ông ta ở bên này, muốn mở một cửa hàng để người nhà ở quê quán chăm sóc, cũng coi như là chiếu cố cuộc sống của bọn họ.

 

Thứ hai là giai đoạn đầu tư ở thành phố Liên Dung sẽ không quá lớn, ông chủ Lý có ý tưởng xưởng bán thẳng, cho nên thành phố Liên Dung xem như là một phép thử của ông ta.

 

Nếu thuận lợi, ông ta hy vọng về sau có thể mở các trung tâm thương mại thời trang bán thẳng từ xưởng như vậy ở các thành thị khác.

 

Bản thân ông ta không có ý tưởng gì lớn lao về việc dẫn dắt thời trang, nhưng trong nhà ông ta có TV!

 

Mở xưởng quần áo, đương nhiên thỉnh thoảng nhàm chán cũng sẽ xem mấy cái show thời trang ra vẻ.

 

Cho nên khi thấy trang phục của người mẫu mặc váy vest, ông chủ Lý liền nghĩ ngay đến nước ngoài.

 

Nước ngoài có ý nghĩa gì? Ở hiện tại, đối với bọn họ, liền có ý nghĩa là thời thượng!

 

Hội nhập quốc tế, nghe cái cách nói này xem, ngầu biết bao nhiêu đúng không?

 

Thấy trang phục mình mang đến cư nhiên cũng có thể có hiệu quả này, sự chấn động, sự kinh hỉ đó, ông chủ Lý đều muốn kéo người đã tạo ra tạo hình này cho người mẫu cùng nhau nhảy một bài disco.

 

Vấn đề này ông ta hỏi quá ngốc, nhưng không ai chê cười cả, Diêu Hưng Hồng phục hồi tinh thần lại, lập tức cười nói tiếp, “Đương nhiên, hôm nay chúng ta muốn chụp chẳng phải là ảnh quảng cáo dùng cho trung tâm thương mại thời trang sao.”

 

Ông chủ Lý rất vừa lòng, vây quanh người mẫu thời thượng hội nhập quốc tế kia xoay vài vòng, sau đó mới có tâm tư đi xem ba người còn lại, càng xem càng cảm thấy tốt, xinh đẹp!

 

Về trang điểm, Triệu Chanh không giống như xu hướng chung hiện tại, trắng ra theo đuổi sự “trắng”, mà là lựa chọn lớp nền gần với màu da của người mẫu hơn, nâng tông da sáng lên, làm mịn da.

 

Mặt khác, cổ, sau tai, cánh tay, thậm chí cả bắp chân, mu bàn chân, những bộ phận lộ ra ngoài này, Triệu Chanh cũng đều trang điểm.

 

Không có cách nào, ai bảo hiện tại căn bản là không có các loại filter hay hậu kỳ PS, nhiều nhất là dùng ống kính và ánh sáng để cố gắng làm đẹp cho người mẫu.

 

Mặt khác, có chút bộ phận không thể che giấu, ví dụ như lông mày của một người mẫu một bên cao một bên thấp, không phải rất rõ ràng, nhưng khi chụp ảnh phóng đại lên thì rất khó nói điểm này có bị phóng đại theo hay không.

 

Triệu Chanh lúc trang điểm cố gắng cân đối, sau đó nhấn mạnh ở đuôi lông mày hơi thấp hơn bằng cách vẽ một đóa hoa hồng màu lam diễm lệ.

 

Rất nhỏ, rất tinh xảo, ảnh chụp bình thường thậm chí nhìn không ra chi tiết, nhưng khi phóng đại lên tuyệt đối sẽ có hiệu quả kinh diễm, làm tầm mắt mọi người khi rơi xuống vùng mắt của cô ấy liền bị đóa hoa hồng màu lam này hấp dẫn, từ đó bỏ qua việc lông mày cô ấy cao thấp không đều.

 

Một người mẫu trên cổ có nếp nhăn, dùng phấn nền để che giấu hoàn toàn hiển nhiên không thực tế.

 

Không có PS, Triệu Chanh dùng dải lụa thắt thành một đóa hoa, sau đó dùng trâm cài áo bằng đá nhựa lớn làm nh** h** cài lên dải lụa trong suốt, đây là một chiếc vòng cổ vừa có thể che giấu khuyết điểm nhỏ vừa có thể khoe ra chiếc cổ thon dài của người mẫu.

 

Những cái khác cũng tương tự, vòng tay, lắc tay, lắc chân, những vật phẩm trang sức nhỏ này đều phát huy tác dụng lớn nhất. Chỗ nào không thể che giấu, vậy dùng bút trang điểm thử vẽ một hình xăm giả.

 

Tóm lại, tuy rằng thời gian không dài, toàn thân bốn người mẫu, trừ những bộ phận quần áo che lấp, những chỗ khác Triệu Chanh đều cố gắng trang điểm tô điểm.

 

Hiệu quả cũng rất tuyệt, Mai Trân chứng kiến toàn bộ quá trình bên cạnh cũng không dám tin bốn người mẫu này chính là bốn người các cô thấy lúc vừa vào.

 

Lúc ấy các cô ấy trông thế nào? Phối đồ tệ hại, trang điểm dơ bẩn, cùng với làn da đặc trưng của bản địa.

 

Dưới tình huống ông chủ bỏ tiền ra tuyệt đối vừa lòng, Diêu Hưng Hồng cùng ông chủ Lý nói chuyện rất cao hứng, hoàn toàn không còn cái không khí căng thẳng như sắp tan vỡ lúc trước.

 

Những nhân viên công ty quảng cáo khác đã phải chịu đựng ông chủ Lý suốt một buổi sáng cộng thêm một buổi trưa cũng đều mặt mày hớn hở lên, có người quan hệ tốt với bốn người mẫu còn sôi nổi tiến lên trêu ghẹo các cô.

 

“Cô nương, không nghĩ tới cô cũng có thể xinh đẹp như tiên nữ vậy nha!”

 

Đương nhiên, do thời đại còn hạn chế, các đồng chí nam cũng không dám nói quá thẳng thắn, ví dụ như bọn họ không thể nói, cô A cô B, không nghĩ tới mắt cô cũng khá đẹp, miệng còn rất gợi cảm.

 

Bất quá trong lòng nghĩ một chút vẫn là có thể, mắt cũng khống chế không được mà liếc nhìn từng cái.

 

Các người mẫu bị mọi người dùng ánh mắt kinh diễm nhìn, tự nhiên cũng cao hứng, không có ai không thích bị người ta dùng ánh mắt tán thưởng kinh diễm như vậy theo đuổi.

 

Tâm tình tốt, có tự tin, ngôn ngữ cơ thể thả lỏng, chụp ảnh tự nhiên càng có cảm giác.

 

Buổi chụp rất thuận lợi, Triệu Chanh sau đó lại lục tục giúp bốn người mẫu mỗi người làm thêm ba bộ tạo hình, nhiều hơn nữa cô cũng mệt lả.

 

Vốn tưởng rằng qua đây chỉ là trang điểm, xem người ta chụp ảnh thế nào, kết quả đến chạng vạng, lúc chụp xong bộ ảnh cuối cùng dưới ánh hoàng hôn, Triệu Chanh đã mệt đến mức không muốn nói chuyện.

 

Ông chủ Lý rất vừa lòng, còn kéo Diêu Hưng Hồng hỏi sau này chụp có phải cũng có Triệu Chanh tham dự hay không.

 

Hưng phấn cả buổi chiều, lúc này ông chủ Lý đã có thể nhớ rõ ngay từ đầu Diêu Hưng Hồng nói “viện trợ” rồi.

 

Diêu Hưng Hồng không trực tiếp đáp ứng, mà là đi trước hỏi Triệu Chanh, Triệu Chanh gục lưng ngồi trên ghế uống nước, xua xua tay không nói lời nào, trực tiếp chỉ Mai Trân.

 

Diêu Hưng Hồng cũng không cảm thấy mình bị đối xử lạnh nhạt, trên thực tế anh ta hiện tại đối với Triệu Chanh tình cảm tuyệt đối là tăng vọt.

 

Người phụ nữ xinh đẹp, người phụ nữ vừa xinh đẹp lại có tài hoa, đối với tuyệt đại đa số đàn ông mà nói, là cực kỳ có sức hấp dẫn, Diêu Hưng Hồng cũng không ngoại lệ.

 

Quan sát trạng thái làm việc hết sức chuyên chú của Triệu Chanh cả buổi chiều, Diêu Hưng Hồng thậm chí đã nghĩ đến việc kết hôn.

 

Diêu Hưng Hồng có loại cảm giác phấn khởi sắp rơi vào tình yêu cuồng nhiệt, lúc này anh ta bức thiết hy vọng có thể ở trước mặt Triệu Chanh thể hiện ra mị lực của mình, bất luận là sự dịu dàng, săn sóc, thấu hiểu của bản thân hay là sự chín chắn, ổn trọng, tự tin, hào phóng trong công việc.

 

Giống như một con công trống đang xòe đuôi theo đuổi bạn tình.

 

Đáng tiếc Triệu Chanh mệt đến mí mắt cũng cụp xuống, cả người dính nhớp, giống như mỗi một lỗ chân lông đều bị mồ hôi khô cạn làm tắc nghẽn không thể hô hấp.

 

Mặt khác chính là đau chân, đặc biệt đau, cho dù cô đi giày là giày đế mềm Lâm Kiến Thành cố ý mua cho cô, rõ ràng buổi chiều cũng không đi lại nhiều, nhưng cô về cơ bản là đứng cả buổi chiều, không phải đứng trước giá áo chọn quần áo thì là đứng trước người mẫu trang điểm cho các cô.

 

Cũng chỉ có thỉnh thoảng ngồi xổm chọn phụ kiện mới có thể hơi thả lỏng cơ bắp chân, sau đó hai chân vẫn phải chịu trọng lượng.

 

Khẳng định đã phồng rộp, lát nữa còn phải đi bộ, càng nghĩ càng mệt mỏi, tự nhiên mà vậy, Triệu Chanh liền đặc biệt nhớ người đàn ông nhà mình.

 

Nếu anh ở đây, khẳng định liền sẽ cõng cô lên, làm chân cô không cần chạm đất mà về thẳng đến nhà.

 

Diêu Hưng Hồng tới hỏi thời điểm Mai Trân liền biết Triệu Chanh là muốn nhận rồi, Triệu Chanh không phải loại người sợ cự tuyệt mà đẩy cho người khác làm.

 

Chiều nay Mai Trân cũng thật sự học được không ít, ví dụ như lúc chụp ảnh sử dụng một ít đạo cụ thông thường, gương, bọt nước, chụp nghiêng sát đất, đều là Mai Trân trước nay chưa thấy qua cũng không nghĩ tới.

 

Nhưng Triệu Chanh vất vả, Mai Trân cũng xem ở trong mắt, cho nên Mai Trân cố ý nâng giá một chút, sau đó làm Diêu Hưng Hồng đáp ứng số lượng tạo hình cần phải giảm xuống, bằng không liên tiếp làm như vậy, ai mà chịu nổi.

 

Diêu Hưng Hồng đi theo ông chủ Lý thương lượng một hồi, sau đó chốt lại là có thể chụp chậm một chút, chất lượng như vậy ông chủ Lý vẫn rất vừa lòng, ông ta thậm chí nghĩ những tấm ảnh này hoàn toàn có thể cầm về xưởng quần áo của ông ta treo lên, khẳng định có thể hấp dẫn càng nhiều đơn đặt hàng.

 

“Thợ Triệu, chiều nay cảm ơn cô nha, sau này cũng phải làm phiền cô nhiều hơn.”

 

Diêu Hưng Hồng lái xe, không kiềm chế được mà nhìn kính chiếu hậu.

 

Đại mỹ nữ, cho dù là mệt mỏi rũ rượi, cũng có một vẻ đẹp yếu ớt như hoa, khiến người ta thương mến.

 

Triệu Chanh nhắm mắt dưỡng thần, nghe vậy “Ừ” một tiếng, cố gắng gượng dậy tinh thần khách khí vài câu, cũng không có chú ý tới ánh mắt của Diêu Hưng Hồng.

 

Mai Trân lại thấy, cười nói đùa, “Anh Diêu nếu cảm thấy phiền phức, vậy thì thêm tiền lương đi, cũng để cho thợ Triệu nhà chúng tôi kiếm thêm ít tiền nuôi gia đình.”

 

“Thợ Triệu còn phải nuôi gia đình à? Nhìn thợ Triệu tuổi cũng không lớn lắm?”

 

Diêu Hưng Hồng quả nhiên thuận thế liền hỏi tình huống trong nhà Triệu Chanh, giờ khắc này anh ta thậm chí còn tưởng rằng Mai Trân là nhìn ra ý tứ của mình, đang giúp anh ta giật dây bắc cầu.

 

Nhưng mà ngay sau đó, Diêu Hưng Hồng cười không nổi.

 

Bởi vì Mai Trân thái độ rất tự nhiên trả lời sự “tò mò” của anh ta: “Đừng nhìn thợ Triệu tuổi không lớn, nhưng trong nhà còn có hai cái nhóc lận, đúng rồi Chanh Tử, còn hơn một tháng nữa, nhà trẻ nên báo danh rồi, Đại Thuận là muốn đi học đúng không?”

 

Hai đứa nhỏ, còn có một đứa đã sắp đi nhà trẻ?

 

Thiếu chút nữa là Diêu Hưng Hồng đạp nhầm chân ga, tuy là thế, xe con vẫn là xóc nảy lên một cái, bởi vì tài xế không thể tránh được một cái hố.

 

May mắn hố không lớn, bằng không gầm xe con sợ là tiêu rồi.

 

Nhắc tới con cái, Triệu Chanh rõ ràng nói nhiều hơn, “Đúng vậy, Kiến Thành đi trước chúng tôi liền thương lượng đi xem nhà trẻ gần đây, đừng nhìn Đại Thuận tính tình nghịch, nhưng tới hoàn cảnh mới nó cũng nhát. Nghĩ nó rời khỏi nhà tới một nơi mới, cứ sợ nó sẽ bị người ta bắt nạt.”

 

Nhắc tới liền trong lòng nặng trĩu.

 

Mai Trân tràn đầy cảm xúc, “Làm cha mẹ đều như vậy, chị xem ngày thường chị cũng không mấy khi về nhà chăm con, nhưng con tới trường học mới, trong lòng chị đây cũng lo lắng không yên.”

 

Hai người mẹ liền ở phía sau nói chuyện kinh nghiệm nuôi con, Diêu Hưng Hồng phía trước trong lòng lạnh ngắt.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...