Nhiễm Chiếu Miên cả người lâng lâng, như một linh hồn đang bay lơ lửng.
Thật là đột ngột! Cậu vẫn chưa nghĩ thông suốt, sao Kỳ Nghiên Hành lại đồng ý chứ?! Cậu vốn đã không ôm hy vọng gì vào chiêu bài độc đáo này, kết quả quanh co lòng vòng, bánh từ trên trời rơi xuống.
Sau khi Kỳ Nghiên Hành nói xong câu đó, Nhiễm Chiếu Miên liền ngây người, nhất thời đến cả cảm giác ngứa mắt cũng không còn nhận ra. Để xác nhận mình không nghĩ sai, cậu do dự hỏi: “Giúp em… cái gì?”
Sau khi đưa ra quyết định, Kỳ Nghiên Hành trong lòng ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Hắn biết mình có lẽ hơi xúc động, là do những cảm xúc mãnh liệt sau khi xem buổi biểu diễn hôm nay cuốn lấy hắn.
Nhiễm Chiếu Miên rực rỡ và nhiệt huyết trên sân khấu và Nhiễm Chiếu Miên trước mặt Quan Ngật, khác nhau một trời một vực. Sự chênh lệch đáng buồn đó cùng với ký ức sâu sắc từ thuở nhỏ, ngay lập tức kéo sự mềm lòng của hắn lên đến đỉnh điểm, khiến hắn buông lời.
Nhưng cũng không có gì hối hận.
Sự bực bội và lạnh lẽo trên người Kỳ Nghiên Hành rút đi, khôi phục thành vẻ lười nhác bình thản như trước.
“Giúp em theo đuổi Quan Ngật.”
Chỉ là nói ra câu này hắn vẫn có chút khó chịu, hắn hiện tại đối với Quan Ngật có chút ý kiến. Lẽ ra phải là người khác chạy theo sau Nhiễm Chiếu Miên để bày tỏ tình cảm. Ngược lại… Kỳ Nghiên Hành cảm thấy thật là bức bối.
Nghĩ đến đây, hắn không nhịn được đưa tay chọc vào trán Nhiễm Chiếu Miên, cái não tàn trong tình yêu này!
Đầu Nhiễm Chiếu Miên bị chọc đến ngửa ra sau, sau đó cậu đưa tay che trán: “Sao anh đột nhiên đồng ý vậy?”
“Làm việc thiện mỗi ngày.”
Nhiễm Chiếu Miên: “……”
Kỳ Nghiên Hành nhìn mặt cậu, dứt khoát mở miệng nói: “Nhưng có vài điều, anh muốn nói rõ trước, nếu em không thể chấp nhận, thì thôi.”
“Anh nói đi, anh nói đi.”
“Đầu tiên, không đảm bảo thành công.” Kỳ Nghiên Hành giải thích, “em nên biết, tình cảm không thể miễn cưỡng, lòng người không thể kiểm soát.”
“Nếu đến cuối cùng, cậu ta vẫn không…”
Nói đến đây, Nhiễm Chiếu Miên liền hiểu ý hắn, thề son sắt nói: “Yên tâm, cho dù người ta vẫn không thích em, em nhất định sẽ không trách anh, không phải vấn đề của anh!”
“Vô nghĩa, đương nhiên không phải vấn đề của anh.”
Nhiễm Chiếu Miên: “……”
Kỳ Nghiên Hành tiếp tục mở miệng: “anh muốn nói, cũng không phải vấn đề của em.”
Một làn gió đêm thổi qua, cành lá trong khu rừng nhỏ cọ xát, xào xạc lay động.
Nhiễm Chiếu Miên sững sờ, rõ ràng là đêm cuối thu, cậu lại không cảm thấy lạnh, giọng nói của thanh niên bỗng dưng có vẻ hơi ấm áp.
Nhiễm Chiếu Miên bật cười, gật đầu thật mạnh: “Vâng!”
Sắc mặt Kỳ Nghiên Hành hòa hoãn lại.
Đối với hắn mà nói, đối tượng Nhiễm Chiếu Miên thích là ai cũng không sao cả, có phải Quan Ngật hay không cũng không ảnh hưởng gì. So với việc nói là giúp cậu theo đuổi được người, chi bằng nói, hắn chỉ muốn dạy đối phương cách yêu một người đúng đắn. Mặc dù hắn không thể xác định chính xác khái niệm “đúng đắn”, nhưng nhất định là sẽ khiến bản thân trở nên tốt hơn, chứ không phải theo cách tự làm tổn thương mình.
Vì vậy, việc cuối cùng có theo đuổi được hay không, không phải mục đích cuối cùng của hắn.
“Điểm thứ hai, không có cái gọi là ‘giáo trình đại cương’, tất cả nội dung anh truyền đạt cho em, phải căn cứ vào trạng thái của em lúc đó.”
“Cuối cùng, trong chuyện này em phải hoàn toàn nghe theo anh, nếu anh phát hiện em bằng mặt không bằng lòng, không kiểm soát được bản thân, vậy thì mọi chuyện lập tức chấm dứt.”
“Có làm được không?”
Nhiễm Chiếu Miên ánh mắt kiên định: “Có thể!”
Khóe môi Kỳ Nghiên Hành khẽ nhếch lên: “Được, chỉ vậy thôi, sau này nếu nghĩ ra gì thì bổ sung thêm. Ngoài này lạnh, em vào đi thôi.”
“Vâng!” Nhiễm Chiếu Miên tâm trạng mỹ mãn, cảm giác trong lòng đang nổ pháo hoa nhỏ, đang chuẩn bị quay người về hội trường thì bị người gọi lại.
“À đúng rồi.”
Nhiễm Chiếu Miên quay người nhìn về phía hắn, liền thấy thanh niên đứng cách đó không xa, gió đêm thổi vạt áo gió của hắn bay lên.
“Kể từ bây giờ, cho đến khi nhận được mệnh lệnh tiếp theo, không được gặp Quan Ngật.”
“……” Nhiễm Chiếu Miên do dự một chút, nhỏ giọng nói: “em gia nhập câu lạc bộ mà, rất khó để không gặp.”
Kỳ Nghiên Hành bổ sung: “Không được gặp lén.”
Nhiễm Chiếu Miên có chút do dự, mặc dù cậu và Quan Ngật đã thống nhất không nói cho người khác về mối quan hệ của họ, nhưng dù sao cũng là anh em. Người sao có thể vong ân bội nghĩa đến mức đó chứ? Cậu cũng không phải chưa từng nghĩ đến việc lén lút gặp, chỉ là… lần này chẳng phải là gặp lén mà vẫn bị Kỳ Nghiên Hành bắt gặp ngay tại trận rồi sao!
Chưa đợi Nhiễm Chiếu Miên tìm ra một lý do thích hợp, Kỳ Nghiên Hành đã quăng một ánh mắt hình viên đạn về phía cậu.
“Tiếc à? Nhịn không được sao?”
“Không phải!” Nhiễm Chiếu Miên lập tức giơ tay thề, “Không có mặt anh, em đảm bảo không gặp!”
Kỳ Nghiên Hành “Ừm” một tiếng: “Nếu bị anh phát hiện, em nhất định c.hết chắc.”
Nhiễm Chiếu Miên có chút ướt đẫm mồ hôi.
Cậu còn muốn nói gì đó, điện thoại đã reo, là thành viên câu lạc bộ vũ đạo gọi đến.
Kỳ Nghiên Hành hướng về phía cậu nhướng cằm: “em về trước đi, thứ Bảy anh về ký túc xá, nếu có việc gì thì đến lúc đó nói tiếp.”
Thứ Bảy?
Nhiễm Chiếu Miên vì cái mốc thời gian cụ thể này mà cảm thấy vui vẻ, cuối cùng không phải là tùy duyên gặp mặt nữa. Cái chiêu lạ này hữu dụng thật!!
“Được, tạm biệt anh ~”
Cậu vẫy tay về phía Kỳ Nghiên Hành, sau đó quay người lập tức chạy về phía hội trường.
Sau khi hội hợp với các bạn, cả nhóm cùng nhau đi ra ngoài.
Nhiễm Chiếu Miên đột nhiên nghĩ đến một vấn đề lớn… Xem tình hình thì sau này khó tránh khỏi cảnh ba người cậu, Kỳ Nghiên Hành và Quan Ngật chạm mặt nhau. Quan Ngật chắc chắn sẽ phát hiện ra điều bất thường.
Thay vì để Quan Ngật phát hiện ra điều không ổn, dẫn đến việc bị bại lộ trước mặt Kỳ Nghiên Hành, chi bằng cậu tự mình chủ động thú nhận. Chắc là sẽ không… bị xử thê thảm lắm đâu nhỉ?
Vì thế, cậu làm ra vẻ thản nhiên gửi hai tin nhắn kia cho Quan Ngật.
Nhưng hiện tại đã qua vài phút, Quan Ngật vẫn chưa trả lời. Nhiễm Chiếu Miên có chút luống cuống!
【Zzzz: em cứ nghe anh giải thích đã! /đầu gấu trúc lau mồ hôi.jpg】
2 phút sau:
【Quan Ngật: Ở đâu】
Xong rồi xong rồi, Quan Ngật đây là muốn g.iết đến nơi!
Nhiễm Chiếu Miên gấp đến mức muốn chui đầu vào bụi cây bên cạnh.
【Zzzz: em đừng vội, chờ một thời gian anh sẽ mặc em xử lý, bây giờ thật sự không được 】
【Quan Ngật: ?】
【Zzzz: Kỳ Nghiên Hành đã ban bố lệnh cấm gặp em rồi 】
【Quan Ngật: ?】
【Zzzz: Ý là, chúng ta có thể, có lẽ, đại khái… phải tạm thời đoạn tuyệt quan hệ một chút, khoảng thời gian này thì đừng gặp nhau trước đã /đầu gấu trúc quỳ lạy.jpg】
Nói xong, phía đối diện không có tin nhắn hồi đáp, có lẽ đang tích lũy sát khí.
Nhiễm Chiếu Miên chậm rãi chớp mắt một cái, sau đó bắt đầu gõ chữ:
【Zzzz: em biết đấy, anh từ nhỏ đã xa mẹ rồi…】
【Quan Ngật: ……】
【Quan Ngật: Tối về gọi điện cho em】
Nhiễm Chiếu Miên thở phào nhẹ nhõm, sẽ không ch.ế.t thảm! Cậu cất điện thoại, bước nhanh vài bước đuổi kịp các bạn.
