Thật Sự Có Thể Theo Đuổi Được Sao?

Chương 19



Khi Kỳ Nghiên Hành trở về ký túc xá, trời đã không còn sớm.

Hắn bước vào, cánh cửa lập tức ngăn cách luồng gió lạnh gào thét bên ngoài, một làn hơi ấm áp ập đến.

Đèn chính trong phòng đã tắt, chỉ còn chiếc đèn bàn trên bàn của Nhiễm Chiếu Miên đang sáng. Ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian, mang lại vài phần yên tĩnh và ấm áp.

Nhiễm Chiếu Miên đã leo lên giường, không biết có phải vì thực sự bị dọa hay không, hôm nay màn giường được kéo rộng, đầu cậu quay về phía giường của Kỳ Nghiên Hành.

Kỳ Nghiên Hành nhẹ nhàng cử động, chuẩn bị rửa mặt.

Nhưng dường như cậu chưa ngủ say, một tiếng động nhỏ cũng đủ làm cậu tỉnh giấc.

Nhiễm Chiếu Miên thò đầu ra khỏi chăn, mắt vẫn chưa mở hẳn, mí mắt sưng lên thành hai mí, trông mơ màng.

“Anh về rồi à?”

Kỳ Nghiên Hành nhẹ giọng nói: “Chưa về, em đang mơ đấy.”

Nhiễm Chiếu Miên rụt cái đầu lơ lửng trở lại, nằm yên hai giây, rồi đột nhiên chống tay cố gắng mở mắt nhìn hắn, dường như đang xác nhận điều gì đó.

Kỳ Nghiên Hành cười cười: “Về rồi, ngủ đi.”

Lúc này Nhiễm Chiếu Miên mới yên tâm, hoàn toàn nhắm mắt lại, một lần nữa vùi vào trong chăn. Chỉ có tiếng lầm bầm vang lên từ bên trong, có lẽ vì quá buồn ngủ, giọng nói đứt quãng: “Chân… chân đừng… đầu của tôi.”

Nói xong, cậu mặc kệ phản ứng của hắn, chìm vào giấc ngủ sâu.

Khi Kỳ Nghiên Hành rửa mặt xong và sắp xếp mọi thứ, đồng hồ đã điểm sang ngày mới.

Hắn tắt đèn bàn trên bàn Nhiễm Chiếu Miên, sau đó lên giường của mình.

Đang định nằm xuống, hắn chợt nhớ đến lời Nhiễm Chiếu Miên nói mớ trước khi ngủ.

À, cậu ấy nói là, chân đừng đối diện với đầu mình.

“…”

Kỳ Nghiên Hành dựa lưng vào tường trong bóng đêm mấy giây, không nhịn được cười bất lực một tiếng, sau đó cầm gối điều chỉnh hướng.

Hiện tại, hắn và Nhiễm Chiếu Miên là đầu đối đầu.

Trước đây, chiếc giường bên kia không có người, Kỳ Nghiên Hành lại quen nằm xa khu vực nối liền giữa hai giường. Đây là lần đầu tiên hắn ngủ gần người khác đến vậy.

Màn đêm càng thêm yên tĩnh, giữa hai người chỉ cách một tấm màn giường. Hắn cứ có cảm giác tiếng thở của cậu ngay bên tai, đều đều và ổn định khi cậu chìm vào giấc ngủ sâu.

Kỳ Nghiên Hành ban đầu nghĩ rằng mình sẽ không ngủ được vì không quen, không ngờ khi mở mắt ra trời đã sáng rõ. Mùa đông trời hửng sáng muộn hơn, nên khi tỉnh dậy hắn còn chưa xem giờ, đã biết mình ngủ quên.

Hắn cũng không vội, chỉ lấy điện thoại ra xem có tin nhắn quan trọng nào không. Xử lý xong, hắn rời giường.

Thời tiết càng lúc càng lạnh, Nhiễm Chiếu Miên vẫn đang ngủ say. Tư thế ngủ vẫn lộn xộn như mọi khi, cả người nằm sấp, như treo lơ lửng ở mép giường.

Kỳ Nghiên Hành vươn tay đỡ đầu cậu, muốn kéo cậu vào trong một chút, tránh để cậu lại lăn ra ngoài.

Có lẽ nhận ra có người đang đụng vào mình, Nhiễm Chiếu Miên cựa quậy, cuối cùng quay đầu sang. Gương mặt nóng hổi vừa vặn nằm gọn trong lòng bàn tay Kỳ Nghiên Hành.

Tay Kỳ Nghiên Hành khựng lại, cuối cùng vẫn không nhịn được khẽ cong ngón tay véo một cái, cảm nhận sự mềm mại, trơn mịn trong tay.

Hắn không đổi sắc mặt đặt cậu trở lại gối, rồi rụt tay đi rửa mặt.

Sau khi làm xong mọi thứ, Kỳ Nghiên Hành nhẹ nhàng đóng cửa rời đi, chuẩn bị về nhà.

Nói đúng hơn là về căn nhà của Kỳ Tầm Chu. Hắn từ nhỏ đã lớn lên cùng Kỳ Tầm Chu, đương nhiên có một khoảng thời gian dài sống cùng nhau. Chỉ là sau này lớn hơn một chút, hắn dọn ra ngoài. Nhưng quan hệ hai người tốt, nơi Kỳ Tầm Chu ở cũng coi như là nhà của hắn.

Kỳ Tầm Chu bận công việc, thường xuyên bay khắp thế giới. Vì vậy, hiếm khi cả hai có thời gian rảnh, họ sẽ cùng nhau ăn một bữa cơm.

Khi Kỳ Nghiên Hành đến, đã gần trưa, trong nhà yên tĩnh. Kỳ Tầm Chu sinh hoạt đảo lộn ngày đêm, hiện tại vẫn còn đang ngủ. Kỳ Nghiên Hành ngồi ở thảm phòng khách, xử lý công việc.

Dì giúp việc trong nhà biết khẩu vị của hắn, mang lên một ly cà phê nóng rồi lặng lẽ rời đi chuẩn bị bữa trưa.

Khoảng hơn nửa giờ sau, trong phòng khách mới có tiếng động.

Kỳ Nghiên Hành quay đầu nhìn Kỳ Tầm Chu vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo. Dì giúp việc trong nhà đã quen với lịch sinh hoạt của chủ nhà, thuần thục mang lên một ly hồng trà.

“Tối qua chú làm việc đến mấy giờ?”

Kỳ Tầm Chu cười bất cần, đi tới ngồi vào ghế sofa, xoa xoa sau gáy hơi mỏi.

“Không biết, cứ thế gục xuống bàn ngủ luôn.”

Y đột nhiên nhớ ra điều gì đó, liền nói: “À đúng rồi, đầu học kỳ này Tiết Hằng có đến trường tìm con đúng không?”

Kỳ Nghiên Hành vừa gõ phím vừa “Ừm” một tiếng tùy ý.

Giọng nói vừa dứt, phía sau liền truyền đến tiếng mắng của đối phương, mang theo sự phiền toái rõ rệt.

“Xin lỗi, lỗi của chú, sao con không nói với chú?”

Kỳ Nghiên Hành ngừng tay, quay đầu nhìn y một cái: “Không sao, nợ nhiều không lo.”

Kỳ Tầm Chu bật cười, nói đùa: “chú còn tưởng hai người muốn trở thành anh em thân thiết.”

“Thôi đi, con chọn bạn cũng phải chọn lựa.” Kỳ Nghiên Hành nói giỡn, “Đâu phải ai cũng vừa mắt.”

Kỳ Tầm Chu mở miệng giải thích: “Chuyện này chú phải tự mình thanh minh một chút, chú còn chưa đến mức đói khát như vậy. Chú và cậu ấy thật sự không thân, chỉ nói chuyện vài câu trong dự án công việc, ai ngờ cậu ấy lại thần kinh đến mức đi quấy rầy con.”

Nói đến đây, Kỳ Tầm Chu mắng hắn: “Lại nói, con kết bạn với người yêu cũ của chú làm gì? Hai người có khúc mắc gì sau lưng chú à?”

Kỳ Nghiên Hành bình tĩnh đáp lại: “chú có thể coi đó là sự tán thành đối với mắt nhìn của chú.”

Lời này thật ra không phải nói bừa, Kỳ Tầm Chu có mắt nhìn cao, chỉ cần là người có thể đạt đến mức để y kết giao, đều là nhân tài kiệt xuất. Kỳ Nghiên Hành từ nhỏ đã được y dẫn dắt lớn lên, dù kém 8 tuổi, cũng dẫn đến việc sau này vòng bạn bè của hai người có sự trùng lặp rất lớn.

Mỗi người yêu cũ của Kỳ Tầm Chu Kỳ Nghiên Hành đều quen biết, trong đó rất nhiều người đều có phẩm hạnh tốt, có tài năng. Đôi khi họ quý mến nhau, nói chuyện hợp, dần dần trở thành bạn bè là điều tự nhiên.

Kỳ Tầm Chu từ nhỏ đã được gia đình chiều chuộng đến mức vô pháp vô thiên, hành xử tùy tâm, lại làm việc trong giới thời trang. Đối tượng hẹn hò của y phần lớn cũng là những nhân vật cực kỳ có tính chủ đề, một khi có bất kỳ động tĩnh nào, luôn dễ dàng gây ra tranh luận trong giới.

Có những người căn bản không phân biệt rõ ràng người đang yêu đương là Kỳ Tầm Chu, họ chỉ nhìn thấy Kỳ Nghiên Hành có quan hệ tốt với những người đó. Cộng thêm vẻ mặt vừa nhìn đã thấy không an phận của hắn, tin đồn cứ thế truyền ra.

Nhưng Kỳ Nghiên Hành không mấy khi bị những tin đồn vớ vẩn ảnh hưởng đến việc giao du và cách ứng xử của mình. Hắn vẫn như thế nào thì cứ như thế đó.

Kỳ Tầm Chu tiếp tục nói: “Còn nữa, đừng nói như thể chỉ có mình con gánh vác, có bao nhiêu người đến tìm chú hỏi thăm con, đó đều là chú đã đi trước một bước gánh vác giúp con rồi.”

Thậm chí, vì Kỳ Nghiên Hành cảm thấy phiền toái những việc này và chưa bao giờ bận tâm, nên số lượng việc Kỳ Tầm Chu phải xử lý còn nhiều hơn.

Kỳ Nghiên Hành nhún vai.

Hai người cũng không nói về chuyện này nữa, Kỳ Tầm Chu hỏi: “Tuần sau cùng chú về Tranh Tô thăm ông nội nhé.”

Tay Kỳ Nghiên Hành khựng lại, sau đó chậm rãi mở miệng nói: “Con không đi đâu, chú thay con hỏi thăm ông nội nhé.”

Kỳ Tầm Chu có chút đau đầu: “Còn giận ông nội sao?”

“Không có giận.” Kỳ Nghiên Hành ánh mắt rơi xuống khoảng trống cách đó không xa, có chút thất thần, “Chỉ là… nhất thời không biết làm sao để ở chung với ông ấy.”

Kỳ Tầm Chu đang định nói gì đó, Kỳ Nghiên Hành đã nói trước: “Nếu năm đó chú cũng biết chuyện đó, chú có giấu con không?”

Không khí trong chốc lát trở nên yên tĩnh, Kỳ Nghiên Hành bật cười: “nhìn xem, chú sẽ không cùng họ giấu con.”

Kỳ Tầm Chu thở dài một hơi.

“Sau này con sẽ tự chọn thời gian về.” Kỳ Nghiên Hành chuyển sang chuyện khác nói, “Hơn nữa tuần sau con có việc khác.”

“con định làm gì?”

“Có một hoạt động ở câu lạc bộ.”

Kỳ Tầm Chu suy nghĩ: “Năm ba đại học không phải về cơ bản là không tham gia câu lạc bộ hay hội sinh viên nữa sao?”

“Với tư cách là cựu hội trưởng, các thành viên trước đây mời con, kế hoạch không tồi.”

Kỳ Tầm Chu nhìn hắn một lúc, chậm rãi nhướng đuôi mày.

Nhưng cuối cùng cái gì cũng không nói, chỉ cười: “Được rồi, chơi vui vẻ nhé.”

Dòng nước bao quanh cơ thể duy trì ở gần 30 độ C, một nhiệt độ thực sự thoải mái.

Khu vực trong nhà được thiết kế thành hang động và cảnh con tàu đắm, những đàn cá sặc sỡ bơi lượn xung quanh, mô phỏng tối đa hình dáng của một công viên hải dương.

Nhiễm Chiếu Miên chui lên mặt nước khi không khí trong phổi sắp đạt đến giới hạn.

Rất nhanh, một tiếng “rầm” khác vang lên bên cạnh, đó là Dư Di.

Hai người tháo kính bơi ra, cả hai đều có chút khó thở.

Dư Di thở hổn hển cảm thán: “Cậu vừa lặn sâu bao nhiêu mét? Có đến 10 mét không?”

Nhiễm Chiếu Miên lau mặt: “12.”

Cậu vừa mới từ khu vực nước sâu lên, một bên có huấn luyện viên trông chừng, nên cũng an toàn.

Dư Di giơ ngón tay cái về phía cậu: “Ngầu! Tôi không nín thở được lâu như vậy.”

Nhiễm Chiếu Miên sau khi học xong rất nhiều sở thích, có lẽ vì bình thường luôn ở trong môi trường náo nhiệt, bị đám đông vây quanh. Vì vậy, trong một số sở thích, cậu tương đối ưu tiên môi trường đơn lẻ, để tự mình “sạc pin”.

Chẳng hạn như sẽ đến phòng tập nhảy tự tìm một phòng trống, một mình nhảy một trận mồ hôi đầm đìa. Hoặc như bây giờ, bước vào thế giới dưới nước, che chắn mọi tiếng nói từ bên ngoài, chỉ có thể cảm nhận được dòng nước chảy ào ào.

Thực sự thoải mái, nhưng sự tiêu hao thể lực cũng rất lớn.

Hai người lên bờ đi tắm, ra ngoài ăn uống bổ sung năng lượng xong, lại vào một cửa hàng làm gốm.

Hai người họ có thể chơi với nhau, không hoàn toàn vì tình nghĩa thuở nhỏ, mà là sở thích cá nhân rất tương đồng, đều thích tìm kiếm và thử nghiệm những điều mới lạ.

Hai người ngồi đối mặt, chuẩn bị chế tác những đồ gốm sứ mình muốn, vừa làm vừa trò chuyện.

“À đúng rồi, lần trước tôi hỏi cậu có phải đang yêu không, cậu nói lần sau gặp mặt sẽ nói với tôi!”

Nhiễm Chiếu Miên cúi đầu, nhẹ nhàng đáp: “Đúng vậy, lần sau nhé.”

“Nhiễm Chiếu Miên!”

Nhiễm Chiếu Miên cười: “Thật ra cũng không phải chuyện gì lớn, chỉ là tôi đang theo đuổi một người.”

“Cái gì?!”

Dư Di giật mình, dưới tay dùng sức, làm đứt dây đất sét.

Thân trên Nhiễm Chiếu Miên nhanh nhẹn nghiêng sang một bên, đất sét dưới tốc độ quay nhanh của đĩa quay điện, vừa vặn “vù” một cái bay ngang qua đỉnh đầu cậu.

“Cậu muốn gi/ết tôi à?!”

Dư Di: “…Đầu cậu còn đó!” cậu ta hiện tại rất vội, “Cậu theo đuổi người á?! Cậu?!”

“Đúng vậy, tôi.”

Nhiễm Chiếu Miên và cậu ta có quan hệ quá thân thiết, dù không nói thì đối phương cũng sẽ phát hiện điều bất thường.

Vì vậy cậu cũng không muốn giấu, đem sự việc giải thích một cách tường tận.

“Cậu vì sắc đẹp mà không cần m/ạng nữa sao?!”

Nhiễm Chiếu Miên nhấn mạnh: “Cậu hoàn toàn không biết cấp độ sắc đẹp đó như thế nào đâu! Lần đầu tiên tôi thấy hắn, hắn còn không mặc quần áo!!”

“Vậy cậu có nghĩ đến làm thế nào để xong xuôi mọi việc không?”

Nhiễm Chiếu Miên ngẩng đầu: “Xong xuôi cái gì?”

Nhìn thấy vẻ mặt quản không được, mặc kệ chôn của tên tiểu hỗn đản này, Dư Di thậm chí còn muốn đột ngột lắc vai cậu.

“Cậu tỉnh táo lại đi, nếu hắn phát hiện cậu lừa hắn thì sao?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...