Thật Sự Có Thể Theo Đuổi Được Sao?

Chương 29



Khi nghe thấy giọng Kỳ Nghiên Hành, đầu Nhiễm Chiếu Miên nhất thời trống rỗng. Cậu ngơ ngác lấy điện thoại ra, nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi. Cậu đã quên mất, trước đó ở khu cắm trại, cậu đã gọi cho Kỳ Nghiên Hành. Cuộc gọi gần đây nhất không còn là dì út nữa.

Giọng Kỳ Nghiên Hành tiếp tục vang lên: “Không phải nói đi đón em sao? Ở đâu?”

Nhiễm Chiếu Miên đầu óc choáng váng, hắn hỏi gì cậu chỉ đáp nấy. Kỳ Nghiên Hành không nói nhiều, chỉ để lại một câu: “Đợi anh một lát.”

“Ừm.” Nhiễm Chiếu Miên líu ríu đáp.

Sau khi cúp điện thoại, Nhiễm Chiếu Miên kéo khóa áo khoác lên cao nhất, che kín mít bản thân, rồi đút tay vào túi, bắt đầu ngẩn người. Đầu óc đã hóa thành một mớ hỗn độn, mọi suy nghĩ như những con thú nhỏ bị k*ch th*ch, mất kiểm soát mà xô đẩy lung tung trong đầu.

Lúc thì nghĩ, với tính cách của Triệu Nhiên Tinh, ít nhất sẽ không chịu thiệt thòi. Lúc lại nghĩ, không nên vì một phút bốc đồng mà phản bác rằng đến gặp cậu ta là vì mẹ. Đối phương vốn nhạy cảm, Nhiễm Chiếu Miên lẽ ra nên dự đoán được sẽ nhận lại phản ứng sắc bén hơn. Huống hồ Nhiễm Minh Chi sẽ không chuyển áp lực hàn gắn quan hệ với Triệu Nhiên Tinh sang cho cậu. Cuối cùng, lại nghĩ, Kỳ Nghiên Hành khi nào đến đây? Cậu buồn ngủ quá.

Khi Kỳ Nghiên Hành nhận được điện thoại, hắn đang ở nhà mình ăn cơm cùng em họ Nguyên Khiêm. Ông bà nội hắn có ba người con, lần lượt là con gái lớn – cô của Kỳ Nghiên Hành, sau đó là cha hắn, và cuối cùng là con trai út – Kỳ Tầm Chu. Nguyên Khiêm chính là con trai út nhà cô hắn, mới vừa lên cấp ba.

Mặc dù giọng Nhiễm Chiếu Miên qua điện thoại, nhưng vẫn dễ dàng nhận ra sự bất ổn. Khàn khàn, yếu ớt, cả người như rất khó chịu, nghe có vẻ tủi thân vô cùng. Vì vậy, khi bên kia vẫn đang nói chuyện, hắn liền đứng dậy, cầm áo khoác và chìa khóa xe đi về phía cửa.

Nguyên Khiêm cũng nghe thấy giọng hắn gọi điện thoại, đợi đối phương cúp máy liền vội vàng hỏi: “Anh, anh đi đón ai vậy?”

“hỏi ít thôi, ăn xong thì về đi, lúc anh về không muốn nhìn thấy em ở đây.”

Thi cử nát bét liền chạy đến chỗ hắn trốn, cái tên phiền phức này khiến Kỳ Nghiên Hành đau đầu.

Nguyên Khiêm giơ tay kính cẩn chào: “Yên tâm! Anh muốn dẫn người về đúng không? Em nhất định không làm phiền chuyện tốt của anh!”

Bị trêu chọc, Kỳ Nghiên Hành cũng không giận. Hắn chỉ lấy điện thoại ra, vừa gõ chữ vừa nói: “anh nói với chú út là em ở chỗ anh, chú ấy nói bây giờ sẽ đến bắt em về.”

Nói xong liền ra cửa rời đi, chỉ để lại phía sau tiếng r*n r* đau khổ của Nguyên Khiêm.

Đến địa điểm Nhiễm Chiếu Miên nói, Kỳ Nghiên Hành từ xa đã thấy một người ngồi bên bồn hoa. Đầu gục vào đầu gối, cả người co ro lại, rất lâu không động đậy, khiến người ta nghi ngờ có phải cậu đã ngủ thiếp đi rồi không. Mặc dù cậu cố tình tìm một bồn hoa có thể chắn gió, nhưng nhiệt độ ban đêm  vẫn rất thấp.

Kỳ Nghiên Hành bước đến trước mặt cậu, nhẹ nhàng vỗ vai: “Nhiễm Chiếu Miên?”

Nhiễm Chiếu Miên nghe thấy giọng nói quen thuộc, mơ màng ngẩng đầu, có chút ngơ ngác nhìn người trước mặt. “đàn anh?”

Kỳ Nghiên Hành nhìn mặt đối phương, rất đỏ, hơi thở hình như cũng nặng hơn bình thường, đôi mắt có chút vô hồn. Hắn nhíu mày, đưa tay chạm vào trán và mặt cậu, một mảnh nóng bỏng.

Kỳ Nghiên Hành không do dự, nhanh chóng đưa tay đỡ cậu dậy, dẫn đến cạnh xe, đưa vào ghế phụ, sau đó vòng qua đầu xe ngồi vào ghế lái. Hắn điều hòa trong xe lên cao, thấy Nhiễm Chiếu Miên rũ đầu cuộn tròn trên ghế không nhúc nhích. Vì thế đành bất đắc dĩ vươn người kéo dây an toàn thắt cho cậu.

Đối phương đột nhiên đến gần khiến Nhiễm Chiếu Miên chú ý. Động tác của cậu như được tua chậm, từ từ ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên người Kỳ Nghiên Hành, tròng mắt di chuyển theo động tác của hắn. Mãi lâu sau, mới khàn giọng mở miệng: “Sao anh không hỏi em vì sao lại ở đây?”

Kỳ Nghiên Hành khởi động xe, quay đầu nhìn cậu một cái, nhẹ giọng nói: “Ngủ đi.”

Vừa nãy Nhiễm Chiếu Miên suy nghĩ mãi, muốn tìm một lý do thích hợp để giải thích tình trạng hiện tại, nhưng giờ thì không cần nữa. Cậu chỉ cần an tâm nhắm mắt nghỉ ngơi là được. Trong xe đối phương không có mùi hương ngọt ngào từ nước hoa trên xe hơi, chỉ có mùi hương dịu nhẹ tự nhiên từ chất liệu cao cấp, rất sạch sẽ. Cơn buồn ngủ dần dâng lên, Nhiễm Chiếu Miên đã ngủ thiếp đi.

Không biết qua bao lâu, chiếc xe dừng lại, Nhiễm Chiếu Miên nghe thấy giọng người bên cạnh gọi cậu. Nhiễm Chiếu Miên ngơ ngác mở mắt, liền nhìn thấy Kỳ Nghiên Hành đang đứng bên ghế phụ, kéo cửa xe, hơi cúi người gọi cậu.

“Đến rồi, xuống xe đi.”

Cậu choáng váng nhìn quanh một vòng, trông giống như một bãi đỗ xe ngầm. Thế là cậu vừa xuống xe vừa hỏi hắn: “Đây là đâu vậy?”

“Bệnh viện.”

Vừa dứt lời, cậu liền thấy chân mình vừa đặt xuống đất nhanh chóng rụt trở lại. Cả người quay lưng lại chui vào trong xe.

“...”

Kỳ Nghiên Hành suýt nữa bật cười vì tức, nhanh tay nhanh mắt túm gáy cậu, kéo cậu ra ngoài. Nhiễm Chiếu Miên không còn chút sức lực dư thừa nào, hoàn toàn không thể giãy giụa, bị lôi ra ngoài một cách thô bạo, tuyệt vọng nhìn cửa xe bị đóng lại.

“Muốn chạy? Em có biết mình sốt rất cao không?” Kỳ Nghiên Hành nửa cưỡng chế dẫn cậu đi đăng ký.

Sau một lúc lâu không nghe thấy tiếng đối phương đáp lại, Kỳ Nghiên Hành cúi đầu nhìn. Rất tốt, hốc mắt đã đỏ hoe. Vốn dĩ vì sốt cao mà mắt đã hơi ướt, giờ thì trực tiếp nghẹn hai hàng nước mắt. Kỳ Nghiên Hành khựng lại, chậm rãi nói: “Khóc cũng vô ích thôi.”

Tiếng nức nở vang lên.

Kỳ Nghiên Hành: “...” Vài giây sau, hắn đau đầu nói, “em có muốn sờ túi mình không?”

Dường như kích hoạt từ khóa, tiếng khụt khịt của Nhiễm Chiếu Miên khựng lại. Sau đó cậu chậm chạp đưa tay thọc vào túi áo lông vũ, sờ được một thứ mềm mềm, có chút cảm giác ẩm ướt. Nhiễm Chiếu Miên lấy ra, nhìn con ếch xanh bóp bóp màu xanh lá trong tay. Hơi xấu, bóp một cái sẽ le lưỡi ra, buông tay ra thì lưỡi thu trở lại.

“...”

Cậu dùng mu bàn tay lau mặt, nhìn người thanh niên bên cạnh, khàn giọng mở miệng: “Cho em cái này làm gì?”

“...” Chuyện xảy ra đột ngột, Kỳ Nghiên Hành trên người chỉ có mỗi cái này, nhưng hắn vẫn đáp: “Bóp đi, đừng khóc.”

Nói xong, liền nghe thấy đối phương “Ồ” một tiếng, quả nhiên không khóc nữa.

Cuối cùng Nhiễm Chiếu Miên cũng phải ở lại bệnh viện để truyền nước biển.

Cậu nhìn con ếch xanh trong tay, ngón tay siết chặt rồi lại thả lỏng, bóp mấy cái. Cậu cũng không cố ý làm khó Kỳ Nghiên Hành, cũng không phải vì sợ tiêm mà khóc, tuy rằng đúng là có chút kháng cự thật. Cậu chỉ là khó chịu trong người, trong lòng cũng khó chịu, chỗ nào cũng không thoải mái.

Bệnh tật làm khả năng kiểm soát cảm xúc của cậu giảm sút đáng kể, khả năng suy nghĩ cũng bị suy yếu, nhiều phản ứng đều xuất phát từ bản năng. Nếu có thể, cậu cũng không muốn như vậy. Hiện tại bình tĩnh lại, thấy hơi hối hận.

Kỳ Nghiên Hành cầm ly giấy rót một ly nước ấm, đang định quay lại chỗ Nhiễm Chiếu Miên thì nhận được điện thoại của Nguyên Khiêm.

“Anh, con ếch bóp bóp của em có phải rơi ở chỗ anh không?”

Kỳ Nghiên Hành khựng lại, hôm nay lúc hắn đưa Nguyên Khiêm về, quần áo đối phương không có túi, nên nhờ hắn cất hộ một chút.

Kỳ Nghiên Hành bình tĩnh mở miệng: “Thi cử nát bét như vậy mà em còn không biết xấu hổ đòi đồ chơi à? Đã lớn thế rồi còn chơi cái này sao? Tịch thu.”

“...”

Nói xong, hắn cúp điện thoại, ngồi bên cạnh Nhiễm Chiếu Miên. Đặt ly nước ấm trong tay xuống cạnh giường, sau đó nhét một túi giữ ấm vào lòng bàn tay đang truyền dịch của cậu.

Đang định hỏi đối phương còn cần gì nữa thì nghe thấy Nhiễm Chiếu Miên nhẹ giọng nói:

“Xin lỗi, vừa nãy không cố ý cáu kỉnh.”

Cậu hẳn là đã khiến đối phương có chút khó xử.

Kỳ Nghiên Hành tựa lưng vào ghế, uống một ngụm nước, sau đó nhẹ nhàng nói: “Không thấy em cáu kỉnh.”

Lòng bàn tay Nhiễm Chiếu Miên siết chặt, bóp thêm một cái con ếch xanh xấu xí kia.

“Tối nay làm phiền anh rồi, đàn anh anh về nghỉ ngơi trước đi, em tự mình lo được.”

Cậu hiện tại thật sự không thể nâng cao cảm xúc, cũng không thể dùng trạng thái tràn đầy sức sống để đối mặt với người khác.

Kỳ Nghiên Hành kéo dài giọng, nhẹ nhàng cảm thán một tiếng: “Dùng xong rồi vứt à.”

Nhiễm Chiếu Miên: “... Không phải, em chỉ là không muốn chậm trễ thời gian của anh nữa.”

Trong giây lát tĩnh lặng, giọng Kỳ Nghiên Hành trầm ổn, bình tĩnh vang lên, nói một câu không liên quan: “anh không cần em phải gắng gượng lên tinh thần để đối phó với anh.”

Một lúc lâu, Nhiễm Chiếu Miên khẽ “Ừm” một tiếng, trên mặt không còn chút ý cười nào, lộ rõ vẻ mệt mỏi chân thật.

Thế là, hai người sau đó không nói thêm gì nữa, Nhiễm Chiếu Miên nhắm mắt dưỡng thần, Kỳ Nghiên Hành cúi đầu nhìn điện thoại xử lý công việc.

Mãi đến khi tiếng chuông cuộc gọi video WeChat vang lên, phá vỡ sự yên lặng giữa hai người.

Nhiễm Chiếu Miên mở mắt, lấy điện thoại ra. Màn hình hiển thị một cuộc gọi video đến từ “Mẹ.”

Kỳ Nghiên Hành theo bản năng nhìn theo tiếng rồi rất nhanh thu ánh mắt lại.

Không khí nhanh chóng trở nên yên tĩnh trở lại – Nhiễm Chiếu Miên không nhận cuộc gọi.

Điều này khiến Kỳ Nghiên Hành một lần nữa nghiêng đầu nhìn cậu.

Nhiễm Chiếu Miên từ từ gõ chữ: 【Zzzz: Mẹ ơi con ở thư viện, gần đây hơi bận, cuối tuần con gọi lại cho mẹ nhé ~】

Gửi đi xong, cậu còn kèm theo một biểu tượng cảm xúc mèo con lăn lộn làm nũng.

Nhiễm Minh Chi rất nhanh trả lời tin nhắn, đồng ý.

Nhiễm Chiếu Miên cất điện thoại, nhắm mắt lại.

truyền dịch kéo dài hơn một tiếng mới kết thúc, Kỳ Nghiên Hành đưa cậu về trường.

Vừa bước vào cửa phòng ngủ, Chu Húc Đông đã nghi hoặc hỏi: “Hai người sao lại về cùng nhau vậy?”

Vì trong lòng đang vướng bận chuyện, nghe đối phương hỏi vậy, Nhiễm Chiếu Miên mới nhận ra Kỳ Nghiên Hành đã về cùng mình đến ký túc xá.

Kỳ Nghiên Hành thuận miệng giải thích: “Cậu ấy hơi sốt.”

Vừa nói, hắn vừa đặt túi thuốc đang cầm trên tay lên bàn Nhiễm Chiếu Miên.

Sự chú ý của Chu Húc Đông bị chuyển hướng, cũng không nhận ra Kỳ Nghiên Hành đã không trả lời chính xác câu hỏi của mình.

Nhiễm Chiếu Miên sẽ không để cảm xúc tiêu cực ảnh hưởng đến bản thân quá lâu, rất nhanh đã điều chỉnh lại trạng thái, đáp lại sự quan tâm của Chu Húc Đông.

Cơn sốt thì cả đêm đã lui, nhưng trận cảm này của cậu kéo dài ngắt quãng khoảng một tuần mới khỏi hẳn.

Thời gian trôi nhanh, thoáng chốc đã đến tháng 12.

Nhiễm Chiếu Miên không còn gặp lại những hình ảnh có liên quan đến Quan Ngật cùng Kỳ Nghiên Hành nữa.

Tuy nhiên, câu lạc bộ, dù vì lý do thời tiết mà không có hoạt động ngoài trời, nhưng trong trường lại có rất nhiều hoạt động có thể tổ chức. Các buổi chia sẻ chủ đề, hội thảo về cách xử lý các tình huống khẩn cấp trong hoạt động ngoài trời, và giao lưu hợp tác với câu lạc bộ thông tin để công bố các bài viết liên quan đến hoạt động, v.v.

Vì vậy, Nhiễm Chiếu Miên cũng gặp Quan Ngật không ít. Tình huống này đã mang lại cho Nhiễm Chiếu Miên một mức độ tự do rất lớn. Trong mắt người ngoài, họ không quá thân mật, nhưng cũng không quá xa lạ, như thể một trạng thái tự nhiên từ xa lạ đến quen thuộc.

Thế là Nhiễm Chiếu Miên phản hồi lại cho Kỳ Nghiên Hành là: “Quan Ngật đã không còn ghét em nữa, cũng có thể nói chuyện bình thường.”

Thật ra cậu chủ yếu muốn nói, cậu và hắn đã không cần cố ý tạo cơ hội tiếp xúc nữa, bước tiếp theo làm sao để "công lược" hắn đây? Nhanh lên đi!!

“Tiến độ nhanh hơn anh nghĩ.”

Kỳ Nghiên Hành và Nhiễm Chiếu Miên hôm nay hẹn ăn tối tại một quán ăn Quảng Đông.

Nghe Kỳ Nghiên Hành nói vậy, tim Nhiễm Chiếu Miên đập thình thịch hai cái, chẳng lẽ cậu quá nóng vội?

“Rất kỳ lạ sao?”

Kỳ Nghiên Hành lắc đầu: “Cũng không kỳ lạ.”

Hắn vẫn luôn cảm thấy, chỉ cần Nhiễm Chiếu Miên bình thường một chút, với khả năng giao tiếp của cậu, thật sự chỉ cần một chút tác động nhỏ, là có thể khiến người khác có thiện cảm với cậu. Đương nhiên, thiện cảm này không đơn thuần chỉ là tình yêu. Tóm lại, kết quả này cũng bình thường.

Người phục vụ lần lượt đặt các món ăn tinh xảo lên bàn. Há cảo, cháo cá trích, bồ câu quay, gỏi cuốn tôm… bày kín cả bàn.

Đợi người phục vụ rời đi, Nhiễm Chiếu Miên mở miệng hỏi: “Vậy tiếp theo nên làm gì? Cùng nhau tạo ra những kỷ niệm vui vẻ sao?”

Kỳ Nghiên Hành không chút vội vàng múc một chén cháo, sau đó mới nói: “Cứ thế này thì hai người sẽ trở thành bạn bè, đây không phải là chuyện tốt.”

Tay Nhiễm Chiếu Miên khựng lại. Cái gì? Không phải chuyện tốt? Vậy cậu và Kỳ Nghiên Hành hiện tại có tính là bạn bè không?

Kỳ Nghiên Hành tiếp tục mở miệng: “Nếu chỉ tạo ra những kỷ niệm vui vẻ, khả năng cao sẽ trở thành bạn bè, mà một khi đã là bạn bè, sẽ rất khó lệch khỏi vị trí đó, trừ khi hai người đột nhiên ‘lăn giường’ phá vỡ cục diện.”

Nhiễm Chiếu Miên: “...”

Lời Kỳ Nghiên Hành vừa nói ra, hắn liền chớp mắt một cái, đã lỡ lời. Nói quá thẳng thắn, Nhiễm Chiếu Miên không phải là những người bạn ở chốn ăn chơi của hắn. Hắn đang nói cái gì với một mầm non vừa mới vào môi trường đại học chưa lâu vậy?!

Hắn làm như không có chuyện gì mà lướt qua đoạn này: “Tình yêu sở dĩ là tình yêu, chính là chua, ngọt, đắng, cay đủ mọi mùi vị.”

“Nếu em chỉ một mực chiều chuộng đối phương vui vẻ, mà không thể khơi gợi cảm xúc khác của cậu ta, đó gọi là l**m cẩu.”

Nhiễm Chiếu Miên: “...”

Có lý quá.

Nhiễm Chiếu Miên thật ra vẫn luôn tự tin vào khả năng giao tiếp của mình, dù sao EQ cũng ở đó. Chỉ cần có thể gặp mặt tiếp xúc, cậu có thể mượn cơ hội phát huy. Nhưng bây giờ, cậu thật sự cảm thấy mình vẫn nghĩ quá đơn thuần. Giao tiếp bình thường và tình cảm không giống nhau, Kỳ Nghiên Hành cũng thực sự có chút tài năng…

“Vậy nên?”

Kỳ Nghiên Hành đặt thìa xuống: “Xét cho cùng, em đừng chỉ làm đối phương cảm thấy vui vẻ, mục đích của em là muốn cậu ta để ý.”

“Cho nên, đi làm cho cậu ta chú ý.”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...