Thật Sự Có Thể Theo Đuổi Được Sao?

Chương 36



Cuộc gọi vừa được kết nối, Nhiễm Minh Chi liền nghe thấy những lời này. Nhiễm Chiếu Miên trước đây không phải chưa từng nói, nhưng đây lại là lần đầu tiên nói trong tiếng nức nở.

Nhiễm Minh Chi sững sờ, hốc mắt phiếm hồng: "Sao vậy? Miên Miên bị bắt nạt sao?"

Nhiễm Chiếu Miên vùi nửa khuôn mặt vào cánh tay, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ hoe. Cậu khẽ nói: "Ban đầu thì có chút, nhưng dì út che chở con, dì bị bắt nạt, con liền có chút buồn."

Nhiễm Minh Chi quay đầu đi, nước mắt không kìm được lăn xuống. Nhiễm Minh Chi thực sự có chút không kiểm soát được, nhưng vẫn hít sâu một hơi nhanh chóng đưa tay lau đi nước mắt trên mặt, điều chỉnh cảm xúc, rồi nhìn về phía cậu.

"Có muốn đến bên mẹ không?"

Mắt Nhiễm Chiếu Miên có chút mờ, nhanh chóng chớp chớp mắt, cố gắng kìm nước mắt lại. Nhưng hốc mắt vẫn ẩm ướt, nhìn Nhiễm Minh Chi, tim mềm nhũn.

Nhiễm Minh Chi lại hỏi: "Đến bên mẹ, được không?"

Giọng Nhiễm Chiếu Miên mang nặng giọng mũi, nghe có vẻ buồn bã: "Có thể thật sao?"

Nhiễm Minh Chi bất ngờ nói: "Đương nhiên có thể, bất cứ lúc nào cũng được."

"Vậy con nghỉ đông năm nay có thể qua đó đón Tết Âm Lịch cùng mẹ không?"

Khi còn nhỏ, Nhiễm Chiêu Mạn từng đưa cậu đến nhà họ Quan ăn Tết, bị những đứa trẻ nhà họ Quan bắt nạt. Ác ý của trẻ con luôn ngây thơ nhưng không có nguồn gốc, đại khái là nghe được điều gì đó từ người lớn. Nhiễm Chiêu Mạn biết chuyện thì tức giận, làm ầm ĩ một trận lớn ở nhà họ Quan.

Sau khi trở về không biết đã nói gì với Nhiễm Minh Chi, từ đó về sau những kỳ nghỉ lễ, Nhiễm Minh Chi đều đón cậu đi. Nhưng đến khi lên cấp ba, kỳ nghỉ ít, việc học nặng, Nhiễm Chiếu Miên thực sự không có đủ sức lực và thời gian để đi lại hai nơi. Thế nên ba năm cấp ba, Tết Âm Lịch đều đón ở trong nước, Nhiễm Chiêu Mạn đương nhiên muốn ở lại với cậu, kiên quyết không chịu đi nhà họ Quan.

Thực ra Nhiễm Chiếu Miên cũng không muốn khuyên Nhiễm Chiêu Mạn đi nhà họ Quan. Cậu chỉ hy vọng đối phương lựa chọn đi hay không, đều không phải vì cậu mà ảnh hưởng đến quyết định. Cảm giác đó cũng không dễ chịu, đến nỗi cậu thậm chí có chút bài xích những ngày cần cả gia đình đoàn viên náo nhiệt như vậy.

Nhưng năm nay, cậu muốn chủ động lựa chọn một lần.

Nhiễm Minh Chi không chút do dự nói: "Có thể, đương nhiên có thể." Nhiễm Minh Chi giọng ôn hòa: "Không cần hỏi mẹ có thể không, con muốn làm gì, cứ nói trực tiếp với mẹ."

Nhiễm Chiếu Miên ngoan ngoãn gật đầu.

Nhiễm Minh Chi nhìn cậu một lát, vẫn mở lời:

"Còn nữa, Miên Miên, con có thể đã hiểu lầm ý của mẹ."

"Mẹ không chỉ muốn con đến đón Tết Âm Lịch."

"Sau này cứ ở bên mẹ luôn, được không?"

Nhiễm Chiếu Miên sững sờ, hồi lâu không nói nên lời.

Nhìn thấy dáng vẻ này của cậu, Nhiễm Minh Chi vội vàng nói: "Chỉ là một đề nghị, con không cần cảm thấy áp lực, cũng không cần trả lời ngay bây giờ, có thể suy nghĩ kỹ một chút."

Nhiễm Chiếu Miên khẽ "Vâng" một tiếng.

Hai người lại trò chuyện vài câu, sắp đến lúc cúp điện thoại. Nhiễm Chiếu Miên có chút do dự, nhưng vẫn mở lời: "Dì út rất vất vả, còn vì con mà chịu nhiều tủi thân."

Nhiễm Minh Chi lập tức hiểu ra nỗi lo của cậu, là bà sẽ vì cảm thấy cậu bị tủi thân mà có ý kiến với Nhiễm Chiêu Mạn. Nhiễm Minh Chi không kìm được bật cười, trái tim vừa mềm mại lại vừa chua xót.

"Mẹ biết, dì đã nuôi con rất rất tốt, mẹ đặc biệt cảm ơn dì." Nhiễm Minh Chi khẽ nói: "Trẻ con chỉ cần nghĩ cách chơi thôi, không cần nghĩ nhiều như vậy."

Điện thoại cúp xong, lòng Nhiễm Chiếu Miên bình tĩnh hơn rất nhiều.

Không lâu sau đó, bên ngoài vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Nhiễm Chiếu Miên đứng dậy đi mở cửa, bên ngoài là Quan Ngật, cậu ta trên tay bưng một cái khay, trên đó bày hai chén canh.

"Mẹ nói anh chắc không ăn được nhiều, lát nữa sẽ đói."

Nhiễm Chiếu Miên nghiêng người để cậu ta đi vào, Quan Ngật đặt khay lên bàn trà cửa sổ, sau đó trực tiếp ngồi xuống đệm. Nhiễm Chiếu Miên khoanh chân ngồi đối diện cậu ta.

Trong nhà bật sưởi, hai người đều mặc đồ mỏng, trong không khí hơi nóng. Canh còn nóng, ăn một bữa như vậy, thậm chí sẽ đổ mồ hôi.

Nhiễm Chiếu Miên vén tay áo lên, cảm thấy nóng, liền mở cửa sổ ra một khe nhỏ để hít thở không khí.

Quan Ngật ngẩng đầu nhìn cậu một cái, ánh mắt dừng lại trên khóe mắt hơi đỏ của cậu.

Trong không khí vốn yên tĩnh bỗng vang lên giọng Quan Ngật: "người bạn kia của anh bị bắt nạt rồi."

Nhiễm Chiếu Miên sững sờ, sự chú ý và suy nghĩ nhanh chóng bị chuyển hướng. Bạn bè của cậu rất nhiều, nhưng muốn nói ai sẽ bị bắt nạt, khuôn mặt đó liền tự động hiện lên trong đầu cậu đầu tiên.

Cậu đột nhiên nâng cao âm lượng: "Cái gì?! Ai dám bắt nạt Giản Lê của chúng ta!!"

Quan Ngật lại nhìn cậu, khí thế mạnh mẽ, đôi mắt cũng đặc biệt sáng vì tức giận, lưng còn thẳng lên khi ngồi trên đệm. Cậu ta sắc mặt giãn ra đôi chút, sau đó mới không nhanh không chậm nói: "Ai cũng dám bắt nạt hắn."

Nhiễm Chiếu Miên: "..."

Thật không nói nên lời.

Cậu quen Giản Lê khi làm việc ở câu lạc bộ, có người cứ đẩy việc cho đối phương, làm xong còn muốn tranh công. Nhiễm Chiếu Miên thấy không vừa mắt, liền giúp một tay. Từ ngày đó, ánh mắt đối phương nhìn cậu liền sáng lấp lánh, rực rỡ viết rõ "Cậu là thần của tôi!". Bị ánh mắt đó nhìn, cảm giác sứ mệnh không hề bình thường, Nhiễm Chiếu Miên đỏ mặt ngẩng đầu cao hơn một chút, có cảm giác như một đại ca!

Tuy nhiên, họ không cùng chuyên ngành, thậm chí không cùng tòa ký túc xá, ngoài việc hẹn gặp ở thư viện và đi ăn, thời gian tiếp xúc khác rất hạn chế. Cậu không biết chuyện này, xét về tình cảm thì có thể tha thứ.

"Nhưng sao em biết được?" Nhiễm Chiếu Miên nghi hoặc nhìn về phía Quan Ngật đối diện.

Quan Ngật cúi đầu cắn một miếng thịt bò, thịt được hầm mềm nhừ, thơm nức mũi. Nuốt xuống xong cậu ta mới nói: "em là trợ lý ban của họ."

Tân sinh viên nhập học, mỗi lớp đều có một sinh viên khóa trên, để hướng dẫn họ thích nghi với trường học, cũng sẽ giải đáp thắc mắc và giải thích những điều khó hiểu. Thông thường, người đảm nhận vai trò này là sinh viên năm hai cùng chuyên ngành.

Nhiễm Chiếu Miên lúc này mới nhớ ra, họ quả thực đều là Khoa Toán. Hóa ra trước khi vào câu lạc bộ, họ đã quen biết rồi.

"Vậy Giản Lê bị bạn học trong lớp bắt nạt à?"

Quan Ngật "Ừm" một tiếng: "Nói chung là nhắm vào cái tính cách yếu đuối của hắn, đồ vật giao cho em mà xảy ra vấn đề, không phải phần hắn phụ trách, cũng đẩy lỗi cho hắn."

"em giúp người ta á?"

"Không tính là giúp, em không phải bố mẹ họ cũng không phải giáo viên, không có tư cách quản giáo, nhiều nhất là vạch trần một số ý đồ xấu của người khác."

Nhiễm Chiếu Miên yên tâm, làm trợ lý lớp, Quan Ngật nhất định phải có trách nhiệm, cậu cười khẽ: "em gọi đó là vạch trần sao? Chắc không có ai bị em nói đến phát khóc đấy chứ."

"Một người."

Nhiễm Chiếu Miên ngửa đầu cười to: "anh biết ngay mà!!"

Quan Ngật vẻ mặt bình tĩnh: "Chắc không liên quan nhiều đến em, đại khái là vì cảm thấy hổ thẹn về những việc mình làm mà khóc thôi."

Nhiễm Chiếu Miên cười càng lớn tiếng hơn.

Cười xong, cậu nhìn Quan Ngật, đột nhiên hỏi: "Vậy, em thấy Giản Lê là người như thế nào?"

Cậu sẽ không vì Giản Lê là bạn của mình mà làm mai, bởi vì Quan Ngật đối với cậu cũng rất quan trọng, cậu sẽ không làm tổn hại ý muốn của cậu ta. Tuy nhiên, dù sẽ không nhúng tay, nhưng không có nghĩa là không tò mò.

Quan Ngật đôi môi mỏng thốt ra hai chữ đầy vô tình: "Hèn nhát." cậu ta tiếp tục nói: "Chuyện vừa rồi không phải là ví dụ duy nhất."

Nhiễm Chiếu Miên biện giải: "em không thể vì em sống cuộc đời sảng văn mà nói người ta như vậy."

Quan Ngật nhìn về phía cậu: "Thường thì người hèn nhát em còn không nhớ, nhưng hèn nhát đến mức này thì đúng là lần đầu tiên."

Giọng cậu ta chậm rãi: "Lấy ví dụ, người khác đánh hắn bẹp dí thành hình dạng gì, hắn liền lấy hình dạng đó khóc lóc chạy đi."

"Thường thì người hèn nhát sẽ tự sửa chữa bản thân một cách lén lút, nhưng hắn sẽ giữ nguyên cái hình dạng bị đánh đó, cho đến khi người khác đánh hắn thành một hình dạng mới."

Nhiễm Chiếu Miên "Bốp" một tiếng, đánh vào mu bàn tay cậu ta: "Cái này đâu phải lỗi của Giản Lê, mấy tên khốn nạn đó hôm nào anh sẽ giúp cậu ấy xử lý lại!"

"em đâu có nói là lỗi của hắn." Quan Ngật một lần nữa cầm đũa lên: "Chỉ là muốn thực tế hơn một chút, chúa cứu thế không có nhiều như vậy, anh cũng không thể cả đời giúp hắn, đâu thể cứ đặt hy vọng vào việc kẻ xấu tự mình ăn năn."

Nhiễm Chiếu Miên không nói gì, cậu đương nhiên biết đạo lý này. Mặc dù nghe có vẻ vô tình, nhưng thế giới này gặp nhiều người như vậy, không thể nào cứu hết được, tự mình đứng lên là cách giải quyết vấn đề nhanh nhất. Ngay cả cái tính cách không tính là mềm mại của cậu, cũng có kiểu người như Triệu Vũ nhiều lần làm khó dễ.

Quan Ngật không nói quá nhiều, chủ yếu thấy họ là bạn bè, báo cho một tiếng, cũng chuyển hướng sự chú ý của Nhiễm Chiếu Miên một chút.

Nhưng lời nói đến đây, cậu ta thuận miệng hỏi: "Chuyện nhà họ Triệu mấy hôm trước, là anh làm à?"

Nhiễm Chiếu Miên thầm nghĩ, hai người họ cũng khá ăn ý.

Cậu "Ừm" một tiếng: "Không xử lý Triệu Vũ, cậu ta thật sự coi anh là trái hồng mềm muốn nắn là nắn muốn bóp là bóp sao."

Hai người họ từ nhỏ đã quen biết, Triệu Vũ là con riêng, cẩn thận tiếp cận Nhiễm Chiếu Miên, nhìn cậu sống, sao có thể không ghen tị? Sau này sống khá giả, có kiểu trả thù để bù đắp cho bản thân. Đến nỗi bây giờ cả người đều lệch lạc, mang theo một số bệnh chung của phú nhị đại, xa hoa phung phí, đã làm không ít chuyện thiếu đạo đức.

Lần trước Nhiễm Chiếu Miên tìm người vạch trần, nếu là ngày thường, Triệu Tuyền sẽ không bận tâm. Nhưng mấy ngày nay lại đúng vào 72 giờ vàng ra mắt sản phẩm mới của Triệu thị, ảnh hưởng khá lớn, mấy ngày nay chắc vẫn còn đau đầu.

"Ngày đó anh còn gửi tin nhắn cho Tỉnh Tỉnh, bảo Tỉnh Tỉnh về nhà sớm xem kịch vui."

Quan Ngật: "...anh quản cậu ta nhiều như vậy, cũng sẽ không trả lời anh đâu."

Nhiễm Chiếu Miên khinh thường một tiếng: "em tin không, em ấy tuyệt đối đã về rồi, còn vừa xem kịch vừa vỗ tay cái kiểu đó."

Quan Ngật không nói thêm gì nữa, hai người dần yên tĩnh trở lại, cúi đầu uống canh.

Chờ uống xong, Quan Ngật đứng dậy chuẩn bị bưng khay rời đi.

"À đúng rồi, không cần lo lắng cho mẹ em, vừa nãy dì gọi điện cho bà ấy, đã dỗ dành ổn thỏa."

Nhiễm Chiếu Miên sững sờ, sau đó bật cười: "Ừm!"

Quan Ngật lúc này mới ra cửa, đặt bát đĩa vào bếp, suy nghĩ một lát, vẫn lấy điện thoại ra, tìm thấy WeChat của Dư Di.

Quan Ngật: [Dẫn Nhiễm Chiếu Miên ra ngoài chơi đi.]

Dư Di không hỏi gì, trả lời bằng sticker "OK".

Thực ra tâm trạng của Nhiễm Chiếu Miên không tệ như Quan Ngật tưởng tượng. Dù không thể gọi là tốt, nhưng sau khi gọi điện cho mẹ và trò chuyện với cậu ta, bây giờ đã khá hơn nhiều.

Khi nhận được tin nhắn của Dư Di, Nhiễm Chiếu Miên không từ chối.

Chiều hôm sau, cậu đi đến nhà đối phương. Khi đến nơi, Dư Di đang livestream chơi game.

"Đợi tôi 10 phút, xong ngay đây."

Nhiễm Chiếu Miên thuần thục nằm xuống sofa: "Gấp cái gì, tôi đâu có giục cậu."

Dư Di "hắc hắc" một tiếng, lại chạy đến trước máy tính. Thỉnh thoảng nói một hai câu, là để trả lời bình luận. Nhiễm Chiếu Miên cũng không quấy rầy cậu ta, lấy điện thoại ra.

Đến khi bị kéo ra khỏi suy nghĩ, là lúc Dư Di tắt máy tính ngồi xuống bên cạnh cậu, dang rộng cánh tay, vỗ vỗ ngực mình.

"Đến đây, bờ vai rộng lớn như vậy, cho cậu dựa! Buổi tối trốn trong chăn mà cười thầm đi!"

Nhiễm Chiếu Miên cười ầm lên: "Cậu hâm à!"

Dư Di cũng cười: "Tâm trạng không tốt sao?"

"Có chút, nhưng cũng không tệ lắm." Nhiễm Chiếu Miên nghĩ đến điều gì đó, mở lời: "À đúng rồi, năm nay tôi đón Tết Âm Lịch cùng mẹ tôi."

"Chuyện tốt mà! Chỉ là tiếc không thể tìm cậu chơi."

Nhiễm Chiếu Miên khẽ cười: "Không sao, năm sau còn thời gian, cậu thay tôi cảm ơn chú dì một tiếng, năm sau tôi về sẽ chúc Tết họ."

Trong chuyện của Triệu Vũ, chú Dư đã giúp cậu rất nhiều, nếu không với tư cách một đứa trẻ, rất khó mà rút lui sạch sẽ đến vậy. Lúc trước sau khi Nhiễm Minh Chi rời đi, nhà họ Dư cũng nhanh chóng tự lập nghiệp, chỉ là trên tay vẫn còn giữ một ít cổ phần của Triệu thị. Mặc dù vợ chồng nhà họ Dư không còn mấy quan tâm đến chút lợi ích này, nhưng cậu dù sao cũng chịu ơn.

Dư Di vẫy tay: "Chuyện nhỏ, thấy người nhà họ Triệu xui xẻo, bố tôi còn ở nhà mở một chai rượu ăn mừng đấy."

Nói rồi kéo Nhiễm Chiếu Miên đứng dậy: "Đi, chúng ta ra ngoài chơi."

Nhiễm Chiếu Miên mượn lực đứng dậy: "Đi đâu?"

"Đi uống rượu!"

Nhiễm Chiếu Miên cầm chiếc áo lông màu đen có thể nuốt chửng cả người cậu mà nói: "Tôi mặc thế này đi á?"

Dư Di vẫy tay ra hiệu bên mặt cậu: "Cậu có cái mặt như vậy, ai mà nhìn thấy cậu mặc cái gì chứ?! Nói chung vào trong đều phải cởi áo khoác, với lại toàn là bạn bè trong câu lạc bộ nhảy."

À đúng là bạn thân rồi, là từ nhỏ cùng nhau lang thang, Nhiễm Chiếu Miên trực tiếp khoác chiếc áo lông rộng thùng thình: "Vậy đi thôi, họ không xứng."

Cậu từ nhỏ đã có ý thức tiếp xúc các loại sở thích, thử không ít thứ. Rất nhiều bạn bè đều là kết bạn từ hồi đó, câu lạc bộ nhảy là nhiều nhất, từ nhỏ cùng nhau nhảy đến lớn. Cơ bản tất cả đều là nam thanh nữ tú có điều kiện gia đình khá giả, và cũng rất biết cách chơi. Trong môi trường như vậy, tính cách sôi nổi của Nhiễm Chiếu Miên là điều thuận theo tự nhiên.

Dư Di cười nói: "Được thôi! Để tôi lần tới sẽ mách lại cho họ!"

Hai người ăn bữa tối bên ngoài xong, mới đi về phía đích đến.

Ánh đèn trong hộp đêm mờ ảo đầy ám muội, những trụ đèn neon đủ màu sắc chạy qua chạy lại, hoa cả mắt. Tiếng nhạc đinh tai nhức óc, nhịp trống rất mạnh hòa cùng nhịp tim, cứ ngỡ trái tim ngay sau đó sẽ nhảy ra khỏi lồng ngực.

Họ không xa lạ với môi trường như vậy, mặc dù đã lâu không đến, Nhiễm Chiếu Miên vẫn nhanh chóng thích nghi. Hai người rất nhanh tìm được chiếc ghế dài của đám bạn bè, họ vừa xuất hiện, không khí càng thêm náo nhiệt.

Nhiễm Chiếu Miên luôn là nhân vật trung tâm ở bất cứ đâu cậu đến, vẻ ngoài thực sự rất đẹp, ngay cả khi mặc chiếc áo sơ mi bình thường nhất, khuôn mặt đó vẫn có sức hút áp đảo ánh mắt người khác. Khuôn mặt nhìn như thanh thuần vô hại, trong môi trường như vậy lại đặc biệt sành sỏi, một chút bị nhiễm những màu sắc khác, mang theo sự tương phản mạnh mẽ.

Đợt ồn ào đầu tiên là hò hét bắt cậu uống rượu, Dư Di hớn hở xem kịch. Nhiễm Chiếu Miên cũng không ngại ngùng, tùy tay vén tay áo lên, để lộ một đoạn cánh tay trắng nõn mảnh khảnh. Ngón tay thon dài nắm chặt chiếc ly thủy tinh trong suốt, nâng ly cạn đến đáy, sau đó mang theo ý cười úp ngược ly trên mặt bàn.

Đôi môi lập tức dính một lớp rượu trong suốt, không khí vốn ồn ào càng thêm sôi nổi.

Bạn bè có người đi nhảy, có người cùng nhau chơi trò chơi, Nhiễm Chiếu Miên chơi mấy ván với họ. Cuối cùng thực sự mệt đến không chịu nổi, họng cậu đau, ghế dài ở gần DJ, quá ồn ào. Nếu là Kỳ Nghiên Hành ở đây, cậu sẽ cố tình bò đến tai hắn nói chuyện, nhưng với nhóm người này thì không được, cậu phải gào thét mới được.

Sau khi từ chối một người đến xin phương thức liên lạc, cậu cuộn mình vào sofa, lấy điện thoại ra. Vừa vặn thấy tin nhắn Quan Ngật gửi cho cậu cách đây không lâu.

Quan Ngật: [em đang có việc ở đường Bình Vĩnh, lát nữa về nhà có cần em đưa về không?]

Zzzz: [Cần, em khi nào đi?]

Quan Ngật: [Lúc nào cũng được]

Nhiễm Chiếu Miên chơi ở đây hơn một tiếng, bây giờ có chút không ngồi yên được nữa.

Zzzz: [10 phút nữa em đến đón anh đi]

Nói xong cậu gửi một vị trí qua.

Dư Di chú ý thấy hành động của cậu: "Gửi tin nhắn cho Quan Ngật à?"

Nhiễm Chiếu Miên "Ừm" một tiếng: "Tôi bảo cậu ấy đến đón tôi."

"Đi sớm vậy sao?"

"Ừm, muốn về rồi."

Nghe vậy, Dư Di cũng không khuyên thêm.

Nhiễm Chiếu Miên đứng dậy: "Tôi ra ngoài hít thở không khí, tai tôi đau quá."

Nhiễm Chiếu Miên đi ra ngoài, đang định ra cửa thì bước chân đột nhiên khựng lại. Dưới ánh đèn neon bên ngoài, cậu thấy một bóng dáng quen thuộc, đối phương đang nghiêng người dựa vào tường cúi đầu xem điện thoại.

Thân hình cao ráo, chân dài, mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu đỏ rượu, tùy ý cởi vài cúc, cổ áo mở hơi thấp, xương quai xanh rõ ràng. Bên ngoài là một chiếc áo khoác mỏng màu đen thời trang, không cài cúc, chỉ thắt một chiếc thắt lưng có yếu tố kim loại cùng màu, rũ xuống bên hông, tôn lên vòng eo săn chắc.

Trong đêm tối lạnh lẽo như vậy, mang theo vài phần băng giá.

Là Kỳ Nghiên Hành.

Không ai đi ngang qua mà không dừng ánh mắt trên người hắn, người đến gần từng đợt. Nhiễm Chiếu Miên không khỏi có chút hoảng hốt, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy đối phương trong dáng vẻ này, chỉ cảm thấy lời đồn quả không sai.

Hắn trông như thể sinh ra để vui chơi ở những nơi như thế này. Cậu đột nhiên nhận ra người này có một bộ quy tắc ăn mặc riêng, ở môi trường nào thì mặc quần áo phù hợp với môi trường đó, tuyệt đối không quá mức. So với ở trường học, hắn hiện tại là hai thái cực khác biệt.

Mặc dù sắc mặt không đổi, nhưng hiện tại dường như hắn không hề che giấu, giống như chiếc nhẫn vàng trên tay lúc trước, phô trương đến chói lóa, hỏa lực toàn bộ khai hỏa.

!!!!

Nhiễm Chiếu Miên đột nhiên sực tỉnh, trong lòng hoảng loạn cực độ!

Không phải, tuy rằng cậu vừa nãy đã nghĩ nếu Kỳ Nghiên Hành ở đây thì sẽ thế nào, nhưng điều này không có nghĩa là thực sự mong hắn ở đây chứ!!!!

Ch/ết tiệt!

Lại còn đứng ngay ở cửa, cậu muốn chạy cũng không được!!

Nhiễm Chiếu Miên lập tức xoay người, chuẩn bị tìm một chỗ khuất để trốn. Ai ngờ vừa quay người liền va vào Dư Di, Dư Di trên tay cầm áo khoác của cậu: "Tôi thấy cậu chuẩn bị ra ngoài, chỉ mặc áo sơ mi sẽ lạnh."

Nhiễm Chiếu Miên nhanh chóng kéo cậu ta xoay người, để cơ thể cậu ta che chắn cho mình, vừa đi vào vừa nói:

"Cứu mạng cứu mạng cứu mạng! Mau đưa tôi đi trốn!"

Dư Di hoảng hốt: "Sao vậy sao vậy?"

Nhiễm Chiếu Miên khẽ quát: "Kỳ Nghiên Hành ở ngay cửa!"

"Cậu theo đuổi người đó hả?" Dư Di dừng bước: "Để tôi xem là đại nhân vật nào?"

Nói rồi cậu ta quay đầu rướn cổ nhìn ra ngoài, định hình vài giây, sau đó quay đầu lại, hoàn toàn không kìm được mà la to lên:

"Wow!!!"

Nhiễm Chiếu Miên: "..." Cậu đấm vào vai cậu ta một cái: "Suỵt suỵt!! Nói nhỏ thôi! Cậu vừa nãy 'wow' một tiếng không hề nam tính chút nào!!"

"Cậu trốn hắn làm gì?"

Nhiễm Chiếu Miên đã mệt mỏi: "Cậu nhìn xem đây là đâu? Mặt tôi trông có vẻ sẽ đến đây sao?!"

Dư Di khoác áo khoác lên người cậu, đang định chuồn đi, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói cố ý kéo dài âm lượng:

"Nhiễm Chiếu Miên, lại đi chạm ly đi."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...