Thật Sự Có Thể Theo Đuổi Được Sao?

Chương 41



Thấy hắn như vậy, Thịnh Văn Tuyên cũng không nói thêm gì nữa. Kỳ Nghiên Hành từ trước đến nay có chủ kiến, luôn có mục tiêu rõ ràng và sẽ không do dự bỏ lỡ cơ hội. Hắn nói "lòng tôi hiểu rõ", thì nhất định biết bản thân đang nghĩ gì và đang làm gì.

Thế nhưng, anh ta vẫn thực sự tò mò, liền châm chọc hỏi đầy vẻ "hóng hớt": "Cậu nói trong lòng hiểu rõ, vậy hiểu đến đâu rồi?"

Kỳ Nghiên Hành mặc kệ anh ta, xoay người đi ra ngoài. Thịnh Văn Tuyên đi theo truy hỏi: "Nhưng sao tôi thấy cậu ấy vẫn rất tin tưởng cậu thế nhỉ?"

Nếu không thì làm sao dễ dàng hiểu lầm như vậy được? Tóm lại, nhìn kiểu gì cũng thấy hai người này có chút dấu hiệu không bình thường.

Kỳ Nghiên Hành thầm nghĩ, đã giúp cậu ấy tán Quan Ngật rồi, sao lại không tin tưởng được? Nhưng hắn không muốn nói nhiều về chuyện này, chỉ đơn giản đáp: "Chúng tôi trước kia có chút duyên nợ."

Thịnh Văn Tuyên có chút bất ngờ, còn chưa kịp hỏi rõ hơn thì hai người đã bước vào phòng VIP, lập tức im lặng trở lại.

Nhiễm Chiếu Miên đang trò chuyện cùng những người khác, Kỳ Nghiên Hành bất động thanh sắc ngồi bên cạnh cậu.

"Đang nói chuyện gì vậy?"

Nhiễm Chiếu Miên quay đầu nhìn về phía hắn: "Không có gì, chỉ là vừa được mời đi nghe buổi hòa nhạc, đang nói chuyện liên quan thôi."

Kỳ Nghiên Hành gật đầu. Hắn đột nhiên cũng có chút tò mò, dù sao vừa nãy trong phòng vệ sinh nói chuyện với Thịnh Văn Tuyên cũng chỉ là thuận miệng. Hắn quả thật là vì một số duyên nợ trước kia nên ngay từ đầu đã có vài phần mềm lòng và nhượng bộ với Nhiễm Chiếu Miên.

Vậy còn Nhiễm Chiếu Miên thì sao? Cậu đâu biết đó là hắn, tại sao lại dễ dàng tin tưởng một người như vậy? Gặp phải người phẩm chất không tốt, không chừng sẽ cố tình đem chuyện của cậu ra làm trò cười, đem ra đồn đại.

Thế là, hắn cũng mở lời: "anh hỏi em một vấn đề."

Trong phòng có người đang hát, để nghe rõ hơn, Nhiễm Chiếu Miên ghé sát lại phía hắn, rồi nghiêng người tựa vào sofa.

"Vấn đề gì?"

Kỳ Nghiên Hành hỏi: "Ngay từ đầu tại sao em lại tin tưởng anh?"

Nhiễm Chiếu Miên còn tưởng hắn muốn hỏi gì cơ. Cậu nhẹ nhàng nói: "em rất biết nhìn người, cảm giác anh không giống người xấu."

Kỳ Nghiên Hành kéo dài giọng nói: "Cảm giác? Em chỉ dựa vào cảm giác để phán đoán một người thôi sao?"

Nhiễm Chiếu Miên cũng cảm thấy có vẻ hơi quá khinh suất, cậu nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn thành thật nói:

"Được rồi, nhưng nói ra anh không được giận đâu đấy."

Kỳ Nghiên Hành cầm ly rượu uống một ngụm: "em nói đi."

Nhiễm Chiếu Miên cụp mắt xuống, có chút không tự nhiên nói: "Chúng ta đụng phải Triệu Vũ hai lần, anh hẳn cũng đoán được phần nào rồi, cậu ta là con riêng của bố em."

Kỳ Nghiên Hành khựng lại, không ngờ chủ đề đột nhiên chuyển sang chuyện này.

Hắn vô tình dò hỏi chuyện riêng tư và nỗi buồn của cậu: "Nếu không muốn nói thì thôi, anh chỉ thuận miệng hỏi thôi."

Nhiễm Chiếu Miên lắc đầu: "Không sao đâu."

"Năm đó em 5 tuổi, con riêng của ông ta chỉ nhỏ hơn em nửa tuổi, mẹ em chính là khi đó ly hôn với ông ta."

"Sau này mẹ em có được một cơ hội phát triển sự nghiệp rất tốt nên đã đi Pháp, em được dì út chăm sóc."

Kỳ Nghiên Hành nhìn cậu với ánh mắt ôn hòa: "Dì út đối xử với em tốt không?"

Nhiễm Chiếu Miên cười cong mắt: "Rất tốt, cực kỳ tốt!" Sau đó cậu tiếp tục nói, "Mỗi dịp lễ, em đều được mẹ đón sang."

"Hè năm em 6 tuổi, em ở Pháp không cẩn thận bị thương mắt, đại khái có khoảng một tuần không thể nhìn ánh sáng mạnh, cũng nhìn không rõ lắm."

"Vừa đúng lúc mẹ em có một công việc đặc biệt quan trọng, em lại không muốn bà vì chăm sóc em mà bỏ lỡ, nên bảo bà đưa em đến nơi làm việc, em ngoan ngoãn đợi là được."

"Nhưng kỳ thật em rất sợ hãi, môi trường hoàn toàn xa lạ, khi đó em còn chưa học tiếng Pháp, xung quanh nói chuyện huyên thuyên những ngôn ngữ em không hiểu, mắt cũng không nhìn thấy."

"Chính lúc đó, có một anh trai lớn hơn em hai tuổi xuất hiện."

Tay Kỳ Nghiên Hành đang vô thức xoay ly khẽ ngừng lại.

Nhiễm Chiếu Miên không hề hay biết mà bẻ ngón tay nói: "anh nghĩ xem, anh ấy nói tiếng Trung, lại giống em cũng là một đứa trẻ, trong hoàn cảnh đó, em có phải sẽ theo bản năng muốn lại gần không?"

"Bây giờ nghĩ lại, em cảm thấy mình lúc đó rất phiền phức, em cảm giác anh ấy vốn dĩ không định ở lại, nhưng em quá bám người."

"em sợ anh ấy chạy mất, nên cứ dán lấy anh ấy, bám chặt lấy, anh ấy đi đâu em cũng phải nắm góc áo đi theo."

Kỳ Nghiên Hành không nhịn được cười, cố ý nói: "Vậy thì liên quan gì đến anh?"

"Nghe em kể đã." Thời gian đã trôi qua quá lâu, Nhiễm Chiếu Miên vừa hồi tưởng lại chi tiết lúc đó, vừa mở lời: "Nhưng anh ấy thật sự rất kiên nhẫn, trợ lý của mẹ em chăm sóc em cũng chưa chắc tỉ mỉ bằng anh ấy."

"Cho nên, điều ban đầu chỉ là ý định thân thiết do điều kiện khách quan đã biến thành sự dựa dẫm thật lòng, thực sự rất có cảm giác an toàn."

Trước năm 5 tuổi, Nhiễm Chiếu Miên chưa từng ý thức được thứ gọi là "cảm giác an toàn". Bởi vì khi đó Triệu Tuyền vẫn là một "người đàn ông tốt", cậu sống trong sự yêu thương của bố mẹ, chỉ cho là điều hiển nhiên. Mãi đến khi hoàn toàn mất đi, cậu mới bừng tỉnh nhận ra sự tồn tại và tầm quan trọng của thứ gọi là "cảm giác an toàn".

Nhưng đối với cậu lúc đó, nó đã vô cùng khan hiếm. Cậu không dám tìm kiếm từ bất kỳ ai, dù là Nhiễm Minh Chi, cậu sợ làm phiền bà, càng sợ bà sẽ vì cậu mà từ bỏ thứ gì đó. Vì thế, những bất an và sợ hãi đó cậu không dám biểu lộ chút nào. Nhưng trước mặt một người xa lạ, cậu ngược lại có thể không cần cố kỵ nhiều như vậy. Mà đối phương vừa lúc cũng đủ ôn hòa kiên nhẫn, vì thế cứ như vậy, cậu lại cảm nhận được cảm giác an toàn.

Nghe đến đó, Kỳ Nghiên Hành thật sự không nhịn được cười: "Ôn hòa? em dùng bộ lọc quá rồi đó?" Hắn khi còn nhỏ thực sự không phải là một người ôn hòa, còn có chút ngạo mạn nữa. Hắn nhớ rõ mình còn chọc vào trán đối phương bảo cậu đừng dán sát đến vậy.

Nhiễm Chiếu Miên giữ chặt mặt, chỉ vào mình, rồi lại chọc vào hắn: "em là người trong cuộc hay anh là người trong cuộc?"

Một đứa nhỏ kỳ thật nhạy cảm nhất, dù lúc đó đối phương nói chuyện có chút không khách khí, nhưng những cử chỉ chi tiết đó, cậu đâu phải không nhận ra. Chăm sóc một đứa trẻ không nhìn thấy gì, thật sự rất phiền phức.

Kỳ Nghiên Hành: "…… em tiếp tục đi."

Nhiễm Chiếu Miên "hừ" một tiếng, sau đó mới mở lời: "Ở cùng anh ấy một ngày, điều duy nhất em có thể nhớ rõ bây giờ, là mùi hương của anh ấy."

Cậu không nhìn thấy đối phương trông như thế nào, vì thế các giác quan chủ yếu tập trung vào khứu giác. Có lẽ mùi hương và cảm xúc liên kết chặt chẽ hơn, nên cậu cảm thấy ký ức liên quan đến mùi hương được bảo tồn từ trái tim, luôn bền lâu và tươi mới.

Nhưng muốn nói "tươi mới", cũng không đến mức đó.

"Đã qua quá lâu, hơn nữa thời gian ở cùng cũng rất ngắn, cũng không nhớ rõ đặc biệt rõ ràng, nhưng đại khái biết là hương liệu gì."

Kỳ Nghiên Hành nghĩ tới điều gì: "Ngày đầu tiên khai giảng, em đi ngang qua tủ quần áo của anh à?"

Nhiễm Chiếu Miên gật đầu, khẽ nói: "Đúng vậy, mùi hương trên quần áo của anh trai đó, hẳn là được đặt làm riêng, cho nên sau này em ngửi thấy đều là loại hương liệu đó, nhưng không có cái nào giống y húc, của anh là gần nhất."

Mùi hương đều có tính liên tưởng, ví dụ như ngửi thấy mùi đồ ăn sẽ nghĩ đến nhà, ngửi thấy cồn sẽ nghĩ đến bệnh viện. Cho nên lúc đó đi ngang qua đối phương, cảm nhận được mùi cam quýt và gỗ, cậu rất khó không nghĩ đến cảm giác năm xưa đó.

Kỳ Nghiên Hành bỗng nhiên cười.

Làm sao có thể không giống được? Dù mùi hương đã được điều chỉnh cho phù hợp với độ tuổi và khí chất của hắn, nhưng cùng một nhà điều hương, các yếu tố cơ bản cũng không thay đổi nhiều.

Kỳ Nghiên Hành vẫn cảm thấy thật kỳ diệu: "Chỉ vì loại cảm giác mơ hồ này mà em tin tưởng anh sao?"

Nhiễm Chiếu Miên quả quyết nói: "Rất nhiều thứ sẽ được con người gán cho ý nghĩa tượng trưng, rồi từ đó mang những ý nghĩa khác nhau."

Gần như trong một khoảng thời gian rất dài, khi cậu ngửi thấy loại hương liệu tương tự đó, cậu đều cảm thấy an lòng. Ở một mức độ nào đó, nó gần như tương đương với cảm giác an toàn. Vì vậy, ngay từ đầu Kỳ Nghiên Hành đã mang lại cho cậu cảm giác rất an tâm.

Mặc dù giờ đây cậu đã không chịu nổi hương liệu phức tạp và phải tránh xa loại hương liệu đó, nhưng một số ký ức và thói quen vẫn không thay đổi.

Kỳ Nghiên Hành tán thành những lời này, giống như sau này hắn bóc hạt dẻ cười đều sẽ nghĩ đến móc chìa khóa của Nhiễm Chiếu Miên, đeo cà vạt cũng sẽ nghĩ đến đối phương.

Hắn lại hỏi: "Vậy sao em lại nói anh không cần tức giận?"

"Bởi vì nói như vậy rất dễ gây hiểu lầm, cứ như đang nói anh rất giống anh trai kia, nhưng kỳ thật em không muốn so sánh hai người."

Cậu quả thật rất biết ơn anh trai kia, cho đến bây giờ vẫn hy vọng anh ấy sống tốt. Nhưng nói cho cùng cũng chỉ ở chung một ngày, nói chiếm một phần rất quan trọng trong cuộc đời cũng không đến nỗi.

"Cho nên nói cách khác, em giống như được 'tiếp thị' một loại hương liệu, em rất thích nó và gán cho nó một ý nghĩa nhất định. Khi bắt gặp, nó sẽ cho em một cơ hội muốn tiến lên chào hỏi, kết bạn với anh, giống như gặp được người có cùng sở thích vậy."

"Nhưng những giao tiếp tiếp theo, dù là làm bạn hay bất kỳ mối quan hệ nào khác, đều đã không còn liên quan đến mùi hương nữa. Đổi người khác chưa chắc đã có sự tiếp nối."

Mặc dù Kỳ Nghiên Hành biết rõ mọi ngọn ngành, nhưng nghe những lời cậu nói, tâm trạng hắn vẫn không thể kiềm được mà trở nên tốt hơn.

"Vậy thì, tại sao lại muốn giải thích nhiều như vậy với anh?"

Nhiễm Chiếu Miên nghiêng đầu một chút: "Lần trước chúng ta cùng nhau ăn lẩu, anh không thích mình bị đem ra so sánh mà?"

Một kiểu kiêu hãnh tuyệt đối và cảm giác không thể x//âm p//hạm.

Kỳ Nghiên Hành cười gật đầu: "Đúng vậy."

Nhiễm Chiếu Miên liền tiếp tục nói: "Cho nên em ban đầu nói dựa vào cảm giác cũng không phải nói bừa, người với người giao tiếp chẳng phải là dựa vào cảm giác sao?"

Kỳ Nghiên Hành cụp mắt xuống, nhìn khuôn mặt đối phương, rồi thấy tay đối phương chống vào sofa, từ từ ghé sát lại hắn.

Cuối cùng dừng ở cổ áo hắn, khẽ ngửi một chút, sau đó ngẩng đầu lên với vẻ ngây thơ:

"Trên người anh có mùi rượu, còn có hơi thở khác em không nhận ra được, nhưng đã hoàn toàn không còn mùi hương như hồi mới khai giảng nữa."

"Nhưng em vẫn cảm thấy anh rất có cảm giác an toàn, thấy chưa, không lừa anh đâu, không còn liên quan đến mùi hương nữa, là cảm giác đó."

Ánh mắt Kỳ Nghiên Hành chuyên chú nhìn đôi mắt cậu một lát, không tự chủ mà hạ thấp xuống, bỗng nhiên nhớ tới đêm pháo hoa rực rỡ ở nhà gỗ trong rừng sâu.

Cuối cùng, cho đến khi cảm thấy vài phần ẩm ướt nóng ấm lan tỏa, hắn mới đưa tay nâng cằm cậu, giọng nói rất khẽ: "Có phải uống nhiều quá rồi không?"

Đôi mắt Nhiễm Chiếu Miên cong cong, đúng lúc lùi lại một chút: "Là uống hơi nhiều, nhưng còn chưa say."

"Đổi người khác em sẽ không tùy tiện đi theo người ta vào phòng VIP cùng một nhóm người không quen biết để uống rượu đâu."

Kỳ Nghiên Hành buông tay ra, nhưng hắn lại cười.

"Biết rồi."

Hai người họ liền ngồi trong một góc  trò chuyện, như thể mở ra một vòng tròn cách ly, không ai đến quấy rầy họ được.

Trong vô thức, cuối cùng ngược lại là Kỳ Nghiên Hành uống rượu nhiều hơn.

Lúc rời đi, trời đã gần sáng.

Kỳ Nghiên Hành gọi tài xế, chuẩn bị đưa Nhiễm Chiếu Miên về trước.

Hai người ngồi ở ghế sau, đều không nói chuyện, nhìn cảnh sắc ngoài cửa xe tạo thành từng đường cong mờ ảo lao nhanh về phía sau.

Trên đường Bắc Thị lúc rạng sáng vẫn có xe cộ, nhưng đã không còn ùn tắc, xe chạy thẳng một mạch.

Nhiễm Chiếu Miên nhìn thấy Kỳ Nghiên Hành xoa xoa thái dương qua tấm kính phản chiếu của cửa xe.

Cậu quay đầu nhìn về phía đối phương: "Không thoải mái sao?"

Kỳ Nghiên Hành "Ừ" một tiếng, hắn nghiêng đầu nhìn về phía Nhiễm Chiếu Miên: "Chắc là uống nhiều quá."

Nhiễm Chiếu Miên đang định lấy nước cho hắn thì vai cậu đột nhiên nặng xuống, cả người cậu dừng lại ngay lập tức.

Đầu Kỳ Nghiên Hành tựa vào vai cậu.

Sự tồn tại và hơi thở đầy tính xâm lược của đối phương quá mạnh, Nhiễm Chiếu Miên nhất thời cảm thấy mình cũng có chút choáng váng, đầu óc không xoay kịp.

Cậu nhận thấy đối phương chậm rãi dịch đầu một chút, dường như đang tìm một tư thế thoải mái ở chỗ cổ cậu.

Giọng nói trầm thấp: "Đau đầu."

Nhiễm Chiếu Miên liền không nói gì, mãi một lúc lâu sau mới nói: "Vậy anh ngủ một lát đi?"

Kỳ Nghiên Hành không đáp lại, ngược lại hỏi: "Hôm nay anh đưa em lên đây, không để em chơi cùng Quan Ngật, có giận không?"

Nhiễm Chiếu Miên nhất thời không biết nói sao cho phải, sợi tóc của đối phương khẽ lướt qua hàm dưới cậu.

Cậu hoàn hồn lại, vẫn chọn cách trả lời đơn giản: "Không có."

"Vậy là tốt rồi, anh cảm giác em với cậu ta tiến triển nhanh thật."

Giọng Kỳ Nghiên Hành mang theo sự lười biếng, khi nói chuyện hơi thở rất nhẹ.

Làm Nhiễm Chiếu Miên cảm thấy bên cổ hơi ngứa, phản ứng cũng chậm chạp hơn một chút, còn chưa kịp mở miệng trả lời, liền nghe thấy đối phương tiếp tục nói.

"Cách cậu ta xa một chút đi."

Nhiễm Chiếu Miên khựng lại: "Cái gì?"

Ánh mắt Kỳ Nghiên Hành nhìn ảnh phản chiếu của hai người dựa vào nhau trên cửa sổ, cười khẽ:

"Không có gì, chỉ là cảm thấy trình độ này có thể thử "lạt mềm buộc chặt" một chút."

"Cách cậu ta xa một chút, nhút nhát một chút đi."

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...