Thật Sự Có Thể Theo Đuổi Được Sao?

Chương 47



Nhiễm Chiếu Miên chọn cách chiều chuộng, nhìn mặt Kỳ Nghiên Hành: "Anh dù có sẹo, cũng siêu cấp đẹp trai!"

Kỳ Nghiên Hành cầm điện thoại mở camera trước xem, rồi nghi ngờ nhìn cậu một cái, cảm thấy lời nói của một người ưa nhan sắc thì độ tin cậy không cao. Nhưng tóm lại y tá đã nói, vết thương không sâu, sẽ không để lại sẹo.

"Đừng nói, hai người dù bị thương nhưng trông còn đẹp trai lắm." Chu Húc Đông cảm thán một tiếng, sau đó lại hỏi, "Vậy cậu có phải lại không ở ký túc xá nữa đúng không?"

Kỳ Nghiên Hành nhìn Nhiễm Chiếu Miên, rồi gật đầu.

Vai hắn bị thương, leo lên giường tầng ở ký túc xá có chút bất tiện, ở nhà có thể dưỡng thương tốt hơn. Kha Nguy cũng đã bị bắt, ít nhất không cần lo lắng về vấn đề an toàn của Nhiễm Chiếu Miên nữa.

Buổi tối đã náo loạn một phen, vì vậy mọi người cũng không làm mất thời gian của Kỳ Nghiên Hành nữa, để hắn về nhà nghỉ ngơi thật tốt. Gia đình Kỳ Nghiên Hành ở gần trường, ba người vốn định đưa hắn về, nhưng bị hắn từ chối.

"Nhà tôi ngay gần đây, có gì mà phải đưa?"

Bên ngoài trời hơi lạnh, Nhiễm Chiếu Miên đút tay vào túi áo khoác ngoài, kéo khóa áo lên thật cao, che kín môi và cằm, chỉ để lộ đôi mắt sáng ngời. Giờ phút này, đôi mắt ấy có chút không mấy vui vẻ. Cậu rầu rĩ nói: "Nhưng em muốn đưa anh."

"đưa anh về có thể không kịp giờ đóng cổng."

"Vậy lần trước em đã 'thu lưu' anh rồi, anh 'thu lưu' em một đêm thì có sao đâu!"

Kỳ Nghiên Hành không nhịn được cười: "Được rồi, vậy em đi cùng anh đi."

Nói xong, hắn quay đầu liền bắt gặp ánh mắt chằm chằm của Chu Húc Đông và Triệu Trạch. Hắn mặt không đổi sắc nói: "Nhìn tôi làm gì, nhà tôi đâu phải ký túc xá? Hai người về đi."

Chu Húc Đông ai oán nhìn hắn một cái, cuối cùng "hừ" một tiếng, khoác vai Triệu Trạch - anh em tốt cùng nhau đi về hướng ký túc xá. Nhiễm Chiếu Miên thì đi theo Kỳ Nghiên Hành ra cổng trường, tiếng gió đêm rì rào, nhưng cậu lại không cảm thấy lạnh lẽo gì.

mười phút đi bộ thật sự quá ngắn, cảm giác còn chưa nói được mấy câu đã tới nơi. Đến dưới lầu, Nhiễm Chiếu Miên dừng lại, thở ra một làn hơi lạnh.

"Em không lên đâu, đàn anh về nhà nghỉ ngơi thật tốt nhé."

Bước chân Kỳ Nghiên Hành dừng lại theo cậu, không khỏi có chút bất ngờ: "Không lên à? Không phải muốn anh 'thu lưu' sao?"

"Em về trường vẫn còn đủ thời gian, thôi vậy."

Nhiễm Chiếu Miên đơn thuần chỉ muốn đưa đối phương về, nhưng lo lắng nếu chỉ nói đưa người, Kỳ Nghiên Hành sẽ không cho cậu đi chuyến này.

Còn về vết thương, cậu vừa ở bệnh viện nghe bác sĩ nói qua, Kỳ Nghiên Hành hôm nay đã bôi thuốc, hơn nữa không thể tắm rửa. Như vậy, đối phương dường như cũng không có nhu cầu đặc biệt cần người ở lại, vốn dĩ về nhà thay quần áo, đánh răng rửa mặt đơn giản xong là có thể nằm lên giường nghỉ ngơi. Cậu đi theo, Kỳ Nghiên Hành ngược lại sẽ phải lo lắng chăm sóc cậu nhiều hơn.

Kỳ Nghiên Hành đút tay vào túi, nhìn cậu cười một lúc, như thể đã nhìn thấu tâm tư, sau đó nói:

"Không được, hôm nay em nhất định phải cùng anh lên."

Nhiễm Chiếu Miên: "...Đường về đèn rất sáng, người cũng đông, rất an toàn."

"Anh vẫn chưa muốn ngủ lắm, có chỗ cần em  chăm sóc anh."

Đối phương vừa nói vậy, Nhiễm Chiếu Miên liền hoàn toàn không có ý định từ chối. Thế là đi theo hắn cùng nhau lên lầu.

Chỗ ở của Kỳ Nghiên Hành cũng là một căn hộ tầng trệt, diện tích rất lớn. Thẩm mỹ tốt của đối phương thể hiện ở mọi mặt, dù là phong cách tối giản cũng sẽ không đơn điệu, đồ nội thất và vật trang trí có thiết kế tinh tế, đặt đúng chỗ. Nhiễm Chiếu Miên hơi tò mò: "Đây là nơi anh thường xuyên ở sao?"

"Là nơi anh thường xuyên ở khi học đại học, tốt nghiệp xong thì không ở đây nữa."

Nghe đối phương nói vậy, Nhiễm Chiếu Miên cũng không cảm thấy kỳ lạ. Dù Bắc Thị nơi nào cũng kẹt xe, nhưng gần làng đại học đặc biệt hơn cả, vì người đi đường đông, giao thông sẽ không tiện, hơn nữa xung quanh cửa hàng, quán ăn vặt phức tạp, liền sẽ có vẻ hơi lộn xộn. Đối phương có điều kiện như vậy, sau khi rời khỏi khuôn viên trường, việc chuyển đến một căn hộ tốt hơn ở trung tâm thành phố là bình thường.

Thấy cậu tò mò, Kỳ Nghiên Hành liền dẫn cậu tham quan sơ qua căn nhà, tiện thể xem căn phòng cậu sẽ ngủ tối nay, và chỉ cho cậu biết đồ dùng vệ sinh ở đâu.

Nhiễm Chiếu Miên nhìn về phía hắn: "Anh nói có chỗ cần em giúp đỡ, muốn làm gì ạ?"

Kỳ Nghiên Hành đang ở phòng quần áo lấy đồ ngủ cho cậu, hầu như không cần tốn công tìm kiếm, dù sao quần áo nhỏ thì không thể nào vừa được, nhưng đồ rộng thì cỡ nào cũng có thể mặc. Hắn cầm quần áo đưa cho Nhiễm Chiếu Miên: "Đều là đồ chưa mặc bao giờ, em đi tắm nước nóng trước đi."

Nhiễm Chiếu Miên ngoan ngoãn nhận lấy, quần áo trên người đều bẩn lại còn dính vết máu, cậu quả thật cả người đều không thoải mái. Chờ từ phòng tắm ra, Kỳ Nghiên Hành cũng đã rửa mặt xong, thay đồ ngủ, đang đứng ở cửa lấy đồ.

Nhiễm Chiếu Miên hơi tò mò: "Muộn thế này còn đặt cơm hộp, anh đói bụng sao?"

Kỳ Nghiên Hành đặt tất cả đồ trong tay lên bàn trà, nhìn Nhiễm Chiếu Miên. Trong nhà máy sưởi rất ấm, mặc một bộ đồ đơn giản là vừa đủ, quần áo của hắn mặc trên người cậu hơi rộng thùng thình, càng làm cậu trông mảnh khảnh hơn.

Hắn đi tới giúp Nhiễm Chiếu Miên xắn tay áo lên, hai người đứng gần, trên người cậu còn mang hơi nóng, một mùi hương thoang thoảng nhẹ nhàng. Xắn tay áo xong cho cậu, hắn ngẩng mắt nhìn cậu cười một chút: "Coi như cảm nhận được cảm giác em nói lần trước, dùng loại sữa tắm tương tự, nhưng mùi vẫn không giống nhau."

Nghe vậy, Nhiễm Chiếu Miên kéo cổ áo ra, đưa lên chóp mũi tò mò ngửi ngửi.

"Thật sao? Nhưng em ngửi quần áo vẫn là mùi của anh, trên người em cũng vậy, không cảm thấy khác biệt."

Cổ áo vốn dĩ đã rộng, đối phương vừa kéo ra, một mảng lớn da thịt trắng nõn đến chói mắt thoáng qua trước mặt hắn.

Kỳ Nghiên Hành đưa mắt sang chỗ khác, vươn tay chỉnh lại cổ áo cho cậu, sau đó trả lời câu hỏi lúc nãy của đối phương.

"Mua một ít đồ ăn vặt, cùng anh xem phim đi."

Nhiễm Chiếu Miên rất bất ngờ, nhìn nhìn đồng hồ, đã hơn mười một giờ đêm.

"Giờ này xem phim ư?"

"Đúng vậy."

Kỳ Nghiên Hành dẫn cậu ngồi xuống thảm cạnh bàn trà, từng cái mở những túi đồ chất đầy trên bàn. Vì cả hai đều bị thương, nên đầy bàn đều là đồ ăn thanh đạm. Nhưng đồ thanh đạm cũng có cái ngon của nó, muốn làm hương vị tốt thì luôn có cách.

"Ở lại xem phim với anh, chính là chỗ anh cần em giúp đỡ đấy."

Nhiễm Chiếu Miên cũng không rối rắm, khẽ "À" một tiếng, cắm ống hút vào ly trà sữa nóng hổi, nhìn về phía màn hình lớn. Bộ phim có màu sắc tươi sáng ấm áp, mang chút phong cách cổ tích, là một bộ phim chữa lành rất ấm áp, nhịp điệu chậm rãi. Trong nhà tối, chỉ có ánh sáng từ màn hình di chuyển khắp phòng khách.

Kỳ Nghiên Hành nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, đối phương xem rất chuyên chú, đôi mắt trong veo nhìn thấu đáy, vì thế ánh mắt càng thêm sáng ngời.

Hắn thật ra không có gì cần được chăm sóc, cũng không phải không muốn cho cậu đi nghỉ ngơi. Chỉ là lúc ở ngoài bệnh viện trường định tách ra, hắn đã nhìn thấy đôi mắt của đối phương. Làn da Nhiễm Chiếu Miên rất mỏng, nên sau khi khóc dấu vết đặc biệt rõ ràng, viền mắt đều đỏ, nhìn hắn với ánh mắt bất an và lo lắng.

Hắn nghĩ, chuyện hôm nay đến cùng đã dọa sợ cậu. Khi cảm xúc có biến động lớn, ngược lại không thể lập tức đi ngủ. Bởi vì dù cảm thấy rất mệt, nhưng dây thần kinh vẫn hoạt động. Không xử lý tốt những cảm xúc tiêu cực và ký ức còn sót lại, rất có thể sẽ làm tăng thêm hậu quả do đoạn ký ức đó gây ra.

Kỳ Nghiên Hành không muốn chuyện này phát triển thành bóng ma tâm lý cho đối phương. Cho nên khi đối phương muốn đi theo mình về, hắn không ngăn cản. Mặc dù đã vài tiếng trôi qua kể từ khi sự việc xảy ra, hắn vẫn muốn trước khi đối phương đi vào giấc ngủ hôm nay, những gì cậu cảm nhận được đều là những điều vui vẻ, ấn tượng cuối cùng là sự bình yên, an ổn.

Khi bộ phim gần kết thúc, Nhiễm Chiếu Miên đã nằm vắt vẻo trên sofa, buồn ngủ không chịu nổi. Thấy sắc mặt đối phương không còn căng thẳng nữa, Kỳ Nghiên Hành không miễn cưỡng cậu, chỉ nói:

"Về phòng ngủ đi."

Nhiễm Chiếu Miên "Ừm" một tiếng, lảo đảo trở về phòng.

Nhưng cho dù Kỳ Nghiên Hành có suy xét chu toàn đến mấy, Nhiễm Chiếu Miên vẫn không thể tránh khỏi việc gặp ác mộng.

Lúc thì mơ thấy Kỳ Nghiên Hành lao đến che chắn cho mình, lúc thì lại mơ thấy bản thân bị kính đập trúng. Cậu nằm trong vũng máu, nhìn thấy có người ở tầng ba đang cười với mình, như một linh hồn không tan. Rõ ràng chỉ mới gặp mặt một lần, vài lần ít ỏi cũng không đủ để nhìn rõ người đó, nhưng khuôn mặt đối phương lại hiện rõ mồn một trước mắt.

Ngón tay Nhiễm Chiếu Miên khẽ giật giật, định kêu cứu, muốn xem có ai có thể giúp mình không. Vừa quay đầu, cậu liền thấy mặt Kỳ Nghiên Hành – không có chút sức sống nào, cùng cậu nằm trong vũng máu.

Nhiễm Chiếu Miên choàng tỉnh, th* d*c ngồi bật dậy khỏi giường. Tai ù đi, chỉ nghe thấy tiếng tim đập kịch liệt trong lồng ngực.

Trong nhà ánh sáng rất tối, cậu nhìn xung quanh, là nhà Kỳ Nghiên Hành. Lúc này cậu mới thở phào nhẹ nhõm, một lần nữa cuộn chăn nằm xuống, toàn thân ấm dần lên. Cậu lấy điện thoại xem giờ, bốn giờ sáng, nhưng đã không còn buồn ngủ.

Nhiễm Chiếu Miên thật ra không cảm thấy mình là một người quá yếu ớt. Một người không liên quan gì mà có hành vi điê///n rồ vô lý, cũng không đáng để cậu sinh ra quá nhiều sợ hãi hay ám ảnh. Cho nên dù kính vỡ ném về phía cậu hay khuôn mặt của đối phương, cậu đều có thể bình tĩnh hồi tưởng lại.

Nhưng nghĩ đến khoảnh khắc Kỳ Nghiên Hành lao đến che chắn cho mình, vừa mở mắt đã nhìn thấy máu trên người hắn, trái tim cậu vẫn không tránh khỏi đập nhanh hơn một chút. Cảm giác bất an của cậu xuất phát từ việc Kỳ Nghiên Hành bị thương, thậm chí suýt chút nữa đã chịu tổn thương không thể vãn hồi.

Nghĩ vậy, cậu không kìm được cầm điện thoại gửi tin nhắn cho hắn:

【Zzzz: Anh ngủ rồi sao?】

Tin nhắn vừa gửi đi, cậu cảm thấy mình có chút vô lý, cũng không nhìn xem bây giờ là mấy giờ. Thế là đang định thu hồi tin nhắn, một tin nhắn khác đã gửi đến.

【7: Qua phòng anh, đẩy cửa vào là được】

Nhiễm Chiếu Miên sửng sốt, suýt nữa làm rơi điện thoại. Cậu thực sự không ngờ, giờ này mà đối phương lại có thể trả lời.

Phân vân một lát, cuối cùng cậu vẫn không kìm được bò dậy khỏi giường, ra khỏi phòng.

Khi bước vào phòng Kỳ Nghiên Hành, đối phương vừa lúc bật đèn đầu giường, ngay sau đó chống tay ngồi dậy, nửa dựa vào đầu giường. Tóc hắn hơi rối, mí mắt cụp xuống, mang theo vài phần buồn ngủ.

"Em có phải đã đánh thức anh không?"

Kỳ Nghiên Hành tỉnh táo hơn một chút, lắc đầu.

Hôm nay giấc ngủ của hắn vốn dĩ rất nông, không chỉ Nhiễm Chiếu Miên bị ảnh hưởng. Hồi tưởng lại kỹ lưỡng, từ việc nói chuyện phiếm với Chu Húc Đông đến gọi điện cho Kỷ Tầm Chu, rồi đến việc nhìn thấy ảnh trên diễn đàn và vội vã đến hội trường, bất kỳ phân đoạn nào xảy ra vấn đề đều sẽ gây ra hậu quả khôn lường. Đại khái vẫn là chút hoảng sợ còn sót lại sau một phen hú vía. Cho nên vừa nghe thấy điện thoại rung, hắn liền tỉnh lại.

Giờ nhìn thấy người, lòng hắn ngược lại bình tĩnh hơn một chút, hắn vẫy tay về phía cậu: "Ngủ không được sao?"

Nhiễm Chiếu Miên khẽ "Ừm" một tiếng, thấy Kỳ Nghiên Hành vỗ vỗ giường bên cạnh, cậu đi tới, có chút băn khoăn: "Có thể lên ạ?"

Kỳ Nghiên Hành nâng mí mắt nhìn thẳng vào cậu, nhưng vì vẫn còn vài phần buồn ngủ, ánh mắt không quá uy h**p.

"em muốn lên thì có thể lên."

Thế là Nhiễm Chiếu Miên ngồi lên, Kỳ Nghiên Hành cũng không quản động tác cậu thử thăm dò dịch vào trong, vươn tay điều chỉnh đèn đầu giường tối đi. Không tắt hẳn, chỉ đủ để không chói mắt mà vẫn có thể lờ mờ nhìn rõ đối phương.

Làm xong, Kỳ Nghiên Hành liền một lần nữa nằm xuống, vì lưng có vết thương, hắn nằm úp, mặt hướng về phía Nhiễm Chiếu Miên.

Nhiễm Chiếu Miên từ khi vào phòng đối phương đã có chút không tự nhiên. Đây là không gian quá riêng tư, gần như mỗi góc, mỗi vật đều thể hiện sự thuộc sở hữu và sự kiểm soát của chủ nhân. Mà chủ nhân của căn phòng này vốn dĩ là một người mạnh mẽ, vì thế khiến cậu vừa bước vào, cũng như thể bị sở hữu vậy.

Nhưng nhìn động tác tùy tiện thoải mái của Kỳ Nghiên Hành, cậu thả lỏng hơn một chút.

Cả căn phòng đều im lặng, Kỳ Nghiên Hành đã nhắm mắt lại như muốn tiếp tục ngủ. Nhiễm Chiếu Miên đột nhiên cảm thấy thật khó xử. Có ý gì đây? Ít nhất cũng cho cậu một chút chỉ dẫn chứ!

Cuối cùng cậu dứt khoát leo hẳn lên giường, ngồi khoanh chân bên cạnh Kỳ Nghiên Hành, đẩy đẩy cánh tay hắn, nhỏ giọng như thì thầm:

"Anh không thể gọi em dậy xong rồi hoàn toàn mặc kệ em như thế được."

Kỳ Nghiên Hành không nhịn được bật cười thành tiếng, mở mắt nhìn người đang cúi xuống nhìn hắn.

"Anh mặc kệ em, tức là em muốn làm gì cũng được, em nhảy Disco trên giường anh anh cũng mặc kệ."

Nhiễm Chiếu Miên: "..." Nếu đối phương nói thẳng "Ngủ cùng nhau", cậu còn có thể lý lẽ mà đáp lại: "Đây là anh nói đấy nhé." Nhưng Kỳ Nghiên Hành cái gì cũng mặc kệ, mặc cậu tùy ý hành động. Như vậy, tất cả hành vi đều là Nhiễm Chiếu Miên tự phát, không có bất kỳ đường lui nào che giấu, khiến cậu trông quá chủ động.

Thấy hắn lại muốn nhắm mắt, cậu hận không thể vươn tay lay mí mắt hắn.

"Em không biết làm gì, anh nói chuyện với em đi?"

Kỳ Nghiên Hành chậm rãi chớp mắt một cái: "em muốn nói gì?"

"Nói về việc anh định làm gì vào kỳ nghỉ đông đi?"

Kỳ Nghiên Hành suy nghĩ một lát, sau đó mở miệng nói: "Kỳ nghỉ đông à, có thể sẽ đi Tranh Tô đón Tết Âm lịch."

"Anh không phải người Bắc Thị sao?"

"Ừm, nhưng bà nội anh thích phương Nam, ông bà nội nhà anh hồi trẻ luôn bận rộn, không có cơ hội ở bên đó lâu, bà nội anh mất năm anh 5 tuổi, ông nội bị bệnh một trận, sau khi hồi phục sức khỏe thì hoàn toàn buông bỏ việc công ty, đến Tranh Tô định cư."

Giọng đối phương cũng rất nhẹ, như thể đang thì thầm theo cậu. Rõ ràng trong phòng chỉ có hai người họ, nhưng càng yên tĩnh, ngược lại càng không muốn nói to làm phiền. Vì thế để nghe rõ hơn, Nhiễm Chiếu Miên xích gần hơn một chút.

Nghe lâu rồi lại cảm thấy tư thế ngồi khoanh chân cúi người quá mệt mỏi, dứt khoát duỗi thẳng chân ra, nằm bò ra, khuỷu tay chống giường lòng bàn tay nâng mặt.

Dù trong phòng có máy sưởi, Nhiễm Chiếu Miên một chút cũng không lạnh, nhưng trên người không đắp thứ gì, luôn cảm thấy rất kỳ lạ, cảm giác trống trải. Thế là thấy hắn đang nói chuyện, không chú ý đến động tác của mình, Nhiễm Chiếu Miên lén lút kéo góc chăn về phía mình. Kéo một góc, đắp lên mông; kéo thêm chút nữa, phủ lên lưng; còn kéo thêm chút nữa, chân cũng thò vào luôn; sự việc đã đến nước này, thì lấy hết thôi.

Đối phương như thể bị tăng động vậy, Kỳ Nghiên Hành coi như không nhìn thấy, nuông chiều đến mức gần như dụ dỗ. Hắn vẫn giữ giọng trầm thấp nói chuyện, cho đến khi cảm thấy trên người mình không còn một mảnh chăn nào.

"..."

Hắn lặng lẽ nhìn Nhiễm Chiếu Miên, đối phương đã hoàn toàn nằm bò trên giường, gối đầu bên cạnh hắn, cuộn mình trong chăn mềm mại.

Cùng chung chăn gối, gần trong gang tấc.

Thấy đối phương không nói, Nhiễm Chiếu Miên có chút chột dạ mà kéo chăn đắp lại cho hắn một ít.

"Sẽ cùng nhau làm sủi cảo, đánh bài, sau đó sao nữa?"

Trong mắt Kỳ Nghiên Hành lóe lên một tia ý cười, nhẹ giọng nói:

"Sau đó, chúng ta liền có thể ngủ."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...