Nhiễm Chiếu Miên vừa đi theo hắn ra ngoài, vừa tò mò hỏi: “Có chuyện gì vậy anh?”
Luôn là người có cảm xúc ổn định, vui giận không hiện ra mặt, giờ đây đáy mắt hắn sáng rực rỡ như nắng trời.
“Không có gì, chỉ là chuyện băn khoăn rất lâu bỗng nhiên có chuyển biến tốt đẹp.”
Kỳ Nghiên Hành mang theo ý cười nghiêng đầu nhìn Nhiễm Chiếu Miên một cái. Hắn cũng không nghĩ tới, hôm nay tới một chuyến lại có được niềm vui bất ngờ như vậy. Trước đây hắn vẫn luôn suy nghĩ, có phương pháp nào để Nhiễm Chiếu Miên hoàn toàn từ bỏ hy vọng, ngừng theo đuổi Quan Ngật.
Việc để Nhiễm Chiếu Miên thấy đối phương đã có người yêu là một cách, Kỳ Nghiên Hành đã sớm nghĩ đến. Hắn hiểu nhân phẩm của Nhiễm Chiếu Miên, trong trường hợp người khác lưỡng tình tương duyệt, dù tình cảm có sâu đậm đến mấy, cậu cũng sẽ không phá hoại hay chen chân vào.
Chỉ là ý niệm này vừa nhen nhóm, hắn liền lập tức từ bỏ. Quan Ngật tính cách quá khó ưa, muốn cậu ta có đối tượng thì quá phiền phức, lại không nhất định thành công, tính khả thi thật sự quá thấp. Huống hồ trừ Nhiễm Chiếu Miên, Kỳ Nghiên Hành thật sự chưa bao giờ, cũng không nghĩ tham gia vào quá trình tình cảm của người khác. Trọng tâm phải đặt ở Nhiễm Chiếu Miên, Quan Ngật bên kia chỉ là tiện thể, không thể lẫn lộn đầu đuôi, lãng phí quá nhiều tâm trí vào đối phương.
Nhưng phát hiện hôm nay đã khiến phương pháp này có tính khả thi.
Rõ ràng, Quan Ngật có vấn đề. Khi tiền đề này đã tồn tại, giống như một bài toán, quá trình giải đã được đưa ra hoàn chỉnh, chỉ cần cuối cùng viết một câu “Đáp” tổng kết. Quả thực là nhặt được của trời, thật không thể có phương pháp nào tốt hơn để Nhiễm Chiếu Miên từ bỏ.
Nghe lời Kỳ Nghiên Hành nói, Nhiễm Chiếu Miên cảm thấy vui lây cho hắn: “Thật sao? Vậy chúc mừng anh nhé.”
Kỳ Nghiên Hành nghiêng đầu đối diện với ánh mắt cậu, thản nhiên nhận lời: “Cảm ơn.”
Hắn cũng không muốn can thiệp vào sự phát triển tình cảm của Quan Ngật và người khác, điều này khá kiêng kỵ. Nếu không phải vì tình huống của Nhiễm Chiếu Miên quá đặc biệt, lúc trước hắn đã không đồng ý giúp đối phương. Tình cảm là chuyện rất riêng tư, người ngoài không hiểu rõ tình hình, tùy tiện tham gia dễ dàng gây ra những ảnh hưởng không lường trước.
Kỳ Nghiên Hành dù có phiền Quan Ngật đến mấy, cũng sẽ không vì đạt được mục đích mà tự tiện xen vào. Cho nên, chuyện của Quan Ngật bên kia hắn sẽ không quản. Trọng tâm của hắn vẫn là Nhiễm Chiếu Miên, hắn chỉ cần tìm cơ hội để đối phương phát hiện ra chuyện này là được.
Giữa Quan Ngật và Giản Lê tuyệt đối có vấn đề, dù mức độ tình cảm chưa đủ sâu đậm, cũng không sao cả. Kỳ Nghiên Hành sẽ tìm cách khiến Nhiễm Chiếu Miên hiểu lầm rằng họ đã đủ sâu đậm rồi. Tóm lại không phải tin đồn vô căn cứ.
Đến tháng 3, toàn bộ Bắc Thị dần dần phủ một màu xanh. Mùa xuân nhẹ nhàng bước đến, vạn vật hồi sinh. Vì thế, các câu lạc bộ có nhiều lựa chọn hơn khi ra ngoài hoạt động, kế hoạch tiếp theo cũng dần được hoàn thiện.
Nhiễm Chiếu Miên thầm tò mò, Kỳ Nghiên Hành có phải rất thích các hoạt động ngoài trời không?
“em nhìn anh làm gì?” Kỳ Nghiên Hành mở lời hỏi.
Nhiễm Chiếu Miên chậm rãi chớp mắt một cái: “Chỉ là hơi tò mò, gần đây anh có vẻ rất hứng thú với hoạt động của câu lạc bộ.” Mấy lần họp này hắn đều đến.
“Cái này à, anh đến tìm hiểu một chút về Quan Ngật.” Kỳ Nghiên Hành trả lời rất dứt khoát. Dù sao cũng chỉ có những việc liên quan đến câu lạc bộ, Kỳ Nghiên Hành mới có cơ hội cùng lúc quan sát được cả Quan Ngật và Giản Lê.
Đã có thể xác định, hai người này có chuyện, chuyện còn không nhỏ. Chỉ là làm thế nào để Nhiễm Chiếu Miên phát hiện là một vấn đề, nói thẳng cho cậu ư? Không có bằng chứng mà hiệu quả lại quá yếu, dễ khiến cậu còn ôm hy vọng, suy nghĩ không dứt khoát. Nếu để Nhiễm Chiếu Miên tận mắt chứng kiến, thì thiết kế bối cảnh thế nào lại là vấn đề. Hơn nữa, để cậu trơ mắt nhìn thấy, có quá tàn nhẫn không?
Nghĩ đến đây, Kỳ Nghiên Hành thật sự đau đầu, trong lòng cũng khó chịu. Hắn vừa khao khát muốn Nhiễm Chiếu Miên biết sự thật, lại lo lắng cậu sẽ đau lòng sau khi nhìn thấy, vì thế rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Nhiễm Chiếu Miên: “À?” Tìm hiểu… Quan Ngật?
Kỳ Nghiên Hành ôn hòa “Ừm” một tiếng: “Không phải giúp em theo đuổi người ta sao? Để có thể giúp em tốt hơn, anh tăng cường tìm hiểu về cậu ta một chút, có lợi cho kế hoạch sau này.”
Nhiễm Chiếu Miên đặt mạnh ly rượu xuống bàn, than thở với Dư Di bên cạnh. Nghĩ lại mấy ngày trước khi nghe được câu nói đó, Nhiễm Chiếu Miên thật sự cảm thấy trời sụp đổ.
“Tôi cứ tưởng có thể tiến thêm một bước, tôi thậm chí còn nghĩ mình có thể tỏ tình, kết quả hắn lại nói là sẽ giúp tôi theo đuổi người khác!”
“Tôi đã lâu không nhắc đến chuyện này, cứ tưởng sẽ dần dần làm nhạt đi, vậy mà anh ấy lại để tâm! Một người đã sớm rút khỏi câu lạc bộ, vậy mà mỗi lần họp câu lạc bộ đều đến! Chỉ vì muốn nghĩ cách giúp tôi theo đuổi người khác sao?!”
Nhiễm Chiếu Miên không hiểu, Nhiễm Chiếu Miên không rõ, quay đầu nhìn về phía Dư Di bên cạnh. “Cậu nói xem anh ấy có ý gì chứ? Dù có thích một chút đi chăng nữa, cũng sẽ không nhiệt tình giúp tôi theo đuổi người khác như vậy đúng không? Huhu anh ấy không thích tôi!”
“anh ấy đối xử với tôi tốt như vậy thì tính là gì? Tính vì chuyện hồi nhỏ, thật sự coi tôi là em trai sao?”
Dư Di: “…”
Gần đây vì mùa xuân đến, các quán bar tổ chức không ít hoạt động biểu diễn đặc sắc để kích cầu. Hôm nay, quán này mời một ban nhạc nổi tiếng biểu diễn, trên sân khấu hát càng nhiệt tình, dưới khán đài phản ứng phấn khởi ồn ào sôi sục, nói chuyện cũng mệt, phải gân cổ lên. Sớm biết là tâm sự, đã tìm một nơi yên tĩnh rồi.
Cậu vỗ vỗ vai Nhiễm Chiếu Miên: “Đi thôi, chúng ta lên phòng VIP trên lầu.”
Nhiễm Chiếu Miên buồn bã từ chiếc ghế cao trước quầy bar bước xuống, cùng Dư Di đi lên lầu. Dư Di hỏi: “Vậy cậu định làm sao bây giờ?”
Chuyện của hai người họ, người khác thật sự không tiện nhúng tay, ý kiến gì cũng có vẻ không mấy thích hợp. Nhiễm Chiếu Miên tủi thân bĩu môi: “Tôi cũng không biết nữa.”
Dư Di nhìn phản ứng này của cậu, bỗng nhiên hỏi lại: “Cậu còn nhớ cậu đã nói gì hai tháng trước không?”
Nhiễm Chiếu Miên lần này thật sự muốn khóc: “Sao cậu lại nói giống Quan Ngật vậy chứ?”
“Bởi vì chúng tôi không biết ý của đàn anh, nhưng chúng tôi rõ ràng biết, cậu thì xong rồi.”
Nhiễm Chiếu Miên: “…” Cậu suy nghĩ một chút: “Tôi vẫn muốn cố gắng, tôi cảm thấy có hy vọng.”
Dư Di nhắc nhở: “Tôi nghĩ cậu còn quên một vấn đề.”
“Nếu hai người thật sự có thể ở bên nhau, thật sự có một mối tình không chỉ kéo dài hai tháng, cậu phải suy xét xem làm thế nào để giải thích chuyện lừa dối hắn.”
Bước chân Nhiễm Chiếu Miên trên cầu thang khựng lại, cậu nghe thấy giọng Dư Di: “Trừ phi cậu cả đời không định dẫn hắn gặp người nhà, nếu không thân phận của Quan Ngật không thể giấu được đâu.”
Nói lên thì hoàn toàn là tình thế tiến thoái lưỡng nan. Nếu là một mối tình không nghiêm túc, sự lừa dối cũng trở nên không ảnh hưởng đến toàn cục. Nhưng nếu nghiêm túc rồi, khó khăn lắm mới thích nhau, kết quả lại phải trải qua một vấn đề mấu chốt ảnh hưởng đến tình cảm, chuyện sau này sẽ phát triển thế nào thì khó nói.
Nhiễm Chiếu Miên đứng yên tại chỗ, suy nghĩ một lát, sau đó đột nhiên quay đầu nhìn về phía Dư Di: “Tôi và Quan Ngật có phải một chút cũng không giống không? Có khả năng nào chúng tôi không có quan hệ huyết thống không? Bị ôm nhầm các kiểu?”
Dư Di: “… Lời này, dù dì Minh Chi và dì Chiêu Mạn có cưng cậu đến mấy, nghe xong cũng phải sửa lưng cậu đấy.”
Nhiễm Chiếu Miên lòng như tro tàn mà nhắm mắt lại, sau đó thở dài thật mạnh, nghiêm túc hơn một chút: “Trước tiên giải quyết chuyện không theo đuổi Quan Ngật đã, từng việc từng việc một.”
Dư Di bất ngờ nhìn về phía cậu. Thật ra, dù hiện tại có thích đến mấy, nhưng những cặp đôi tình cảm nhạt dần rồi cuối cùng trở thành người xa lạ cũng nhiều. Ngay cả khi không chỉ muốn hai tháng, có thể đi bước nào hay bước đó cũng chưa chắc không được, biết đâu còn không cần đến mức thẳng thắn thì đã chia tay rồi.
Nhưng ý của Nhiễm Chiếu Miên là chuẩn bị dần dần thổ lộ sự thật. Đã quy hoạch Kỳ Nghiên Hành vào tương lai lâu dài của mình, cậu muốn giới thiệu đối phương cho người nhà mình. Vì thế Dư Di không nói thêm gì nữa: “Được rồi, cậu có phương hướng và tính toán là được.”
Nhiễm Chiếu Miên quả thực muốn kêu lên một tiếng, cậu có phương hướng gì chứ?! Người ta đang dốc hết sức muốn giúp cậu theo đuổi Quan Ngật kia mà!
Bước lên tầng hai, ánh sáng tối hơn một chút, hành lang quanh co. Nhiễm Chiếu Miên nhìn về phía người vừa đi qua, ánh mắt theo bản năng dõi theo.
Dư Di hỏi: “Sao vậy? Quen biết à?”
Nhiễm Chiếu Miên gật đầu: “Lần trước đi quán bar, tôi không phải đi cùng đàn anh gặp bạn anh ấy sao? Anh ấy chính là một trong số đó.”
“Vậy đàn anh của cậu có khi nào cũng ở đây không?”
Nhiễm Chiếu Miên cũng nghi ngờ, hôm nay khi họ nhắn tin, Kỳ Nghiên Hành nói tối nay không về ký túc xá, đi ăn sinh nhật bạn. “Tôi qua chào hỏi một tiếng.”
Nhiễm Chiếu Miên vừa đi qua khúc cua, liền thấy người kia cười ôm vai một người khác, hỏi: “Đi đâu đấy?”
“Lên sân thượng hít thở không khí.”
Người đàn ông cười lớn hơn: “Đừng đi, anh Kỳ đang hôn nhau với người ta ở đó, tôi vừa đi qua không cẩn thận đụng phải, suýt nữa bị thu thập rồi.”
Bước chân Nhiễm Chiếu Miên khựng lại, Dư Di cũng dừng lại, lời này thật sự khiến người ta mơ hồ. Cậu lo lắng gọi: “Miên Miên?”
“Đâu phải chỉ có một mình anh ấy họ Kỳ.” Nhiễm Chiếu Miên cúi mắt nói, “Cùng lắm thì lên sân thượng xem thử.”
Hai người đang giằng co chưa kịp hành động, liền thấy hai người khác đi từ hướng sân thượng tới. Một trong số đó rất quen mắt, không ngờ lại chính là người mà Dư Di đang nghĩ đến.
Kỳ Nghiên Hành trên mặt mang ý cười, mí mắt hơi rũ đang lắng nghe người bên cạnh nói chuyện. Mà thanh niên dáng vẻ thanh tú bên cạnh đang khuỷu tay gác lên vai hắn, cùng nhau bước về phía trước. Không biết nói gì đó, cả hai đều bật cười, quan hệ trông rất thân thiết.
Nhiễm Chiếu Miên theo bản năng lùi lại một bước, ẩn mình trong bóng đêm, quay lưng lại. Mơ hồ vẫn có thể nghe thấy giọng nói của thanh niên lạ mặt kia: “Tối nay đến nhà em nhé?”
Kỳ Nghiên Hành đáp lại: “Được.”
Hành lang rất nhanh yên tĩnh lại, Dư Di kéo cánh tay Nhiễm Chiếu Miên, một lần nữa gọi tên cậu: “Miên Miên?”
Dư Di cũng không ngờ lại trùng hợp đến vậy, vừa nói không thể nào là đối phương, Kỳ Nghiên Hành đã cùng một thanh niên vừa nói vừa cười đi từ hướng sân thượng tới. Nhiễm Chiếu Miên sững sờ tại chỗ, vừa rồi… cậu lại theo bản năng né tránh.
Cậu hít sâu một hơi: “Tôi không muốn đoán mò, tôi sẽ hỏi thẳng anh ấy.”
Cậu và Kỳ Nghiên Hành đã quen biết hơn nửa năm, nghe qua đủ loại tin đồn tình cảm về đối phương. Nhưng Nhiễm Chiếu Miên chưa bao giờ tin. Cậu đã từng thân mật ở chung với đối phương, cậu tin tưởng vào con người mà mình đã quen biết hơn, cậu có khả năng phán đoán nhất định. Rõ ràng, rất nhiều tin đồn đều là giả, Kỳ Nghiên Hành tuyệt đối không phải người bừa bãi.
Nhưng có lẽ vì đối phương hơn nửa năm nay đều không có ai bên cạnh, cũng khiến Nhiễm Chiếu Miên quên mất, không bừa bãi không có nghĩa là không yêu đương. Nếu là thật, cậu vẫn muốn nghe chính miệng đối phương thừa nhận.
“Bây giờ sao?”
Nhiễm Chiếu Miên lắc đầu, sắc mặt có chút tái nhợt: “Không được, bên trong chắc là tiệc sinh nhật, tôi đi quấy rầy làm gì?” Cậu không thể đảm bảo mình hiện tại còn có thể duy trì trạng thái cảm xúc ổn định. Cậu vừa uống rượu xong, càng không thể đảm bảo mình có thể hay không vì xúc động mà làm ra chuyện gì không hay.
Dư Di nhanh chóng quyết định kéo tay cậu đi xuống lầu: “Đi, tôi đưa cậu về nhà nghỉ ngơi.”
Dư Di biết, nếu là bình thường, Nhiễm Chiếu Miên chưa chắc sẽ dao động như bây giờ. Chỉ là họ dù sao cũng chưa xác nhận quan hệ, thậm chí chỉ vài phút trước, cậu mới ở dưới lầu hỏi Kỳ Nghiên Hành có phải một chút cũng không thích mình, chỉ vì tình nghĩa hồi nhỏ mới đối tốt với mình. Vốn dĩ đã là lúc tâm trạng tồi tệ, lại gặp phải chuyện như vậy, Nhiễm Chiếu Miên còn có thể giữ được cảm xúc ổn định đã là không dễ dàng, lại không có bất cứ thân phận hay lập trường nào để chỉ trích hay trút giận.
Nhiễm Chiếu Miên im lặng đi theo Dư Di rời khỏi quán bar, Dư Di gọi một chiếc taxi, có chút không yên tâm. “Hay là đưa cậu về nhà dì Chiêu Mạn nhé?”
Nhiễm Chiếu Miên lắc đầu, nhìn ra ngoài cửa xe những ánh đèn lướt qua nhanh chóng. “Về nhà tôi là được, tôi muốn ở một mình.”
Vì thế Dư Di không nói gì nữa, chỉ lo lắng nhìn cậu. Vẻ mặt đó của Dư Di ngược lại khiến Nhiễm Chiếu Miên bật cười: “Cậu làm gì thế, chuyện bé tí ấy mà, không sao đâu.”
Thế là Dư Di chuyển hướng sự chú ý của cậu. Kể về những chuyện thú vị khi mình livestream. Rất nhanh, đã đến nơi. Nhiễm Chiếu Miên xuống xe, chào tạm biệt Dư Di rồi về nhà mình.
Nhiễm Chiếu Miên tự nhủ, ngày mai sẽ đi hỏi đối phương, không cần suy nghĩ quá nhiều. Nhưng đêm đó cuối cùng vẫn mất ngủ, trong đầu hỗn loạn, vì thế dứt khoát bò dậy giải đề, thời gian không thể lãng phí vô ích. Sau đó mơ mơ màng màng chợp mắt một lát, còn không ngừng nằm mơ, cuối cùng cũng chờ được đến sáng.
Kỳ Nghiên Hành nhắn tin cho cậu, nói buổi tối sẽ về ký túc xá. Vì thế ban ngày, Nhiễm Chiếu Miên vẫn đi học như thường, đi thư viện, nhịp sống dường như hoàn toàn không bị xáo trộn. Rồi sau đó, khi thời gian không còn sớm, cậu mới trở về phòng.
Đến cửa phòng ngủ, Nhiễm Chiếu Miên thế mà lại phát hiện mình có chút sợ hãi. Cậu không vội vàng gặp đối phương, là đang trốn tránh. Mà hiện tại rốt cuộc đã đến lúc không thể tránh được nữa. Cậu hít sâu một hơi, đặt tay lên nắm cửa, đẩy cửa vào.
Chỉ là tia hy vọng cuối cùng còn sót lại cũng bị dập tắt hoàn toàn. Cậu nhìn thấy Kỳ Nghiên Hành đang gọi video, người đối diện chính là thanh niên lạ mặt tối qua. Mà cuối cùng Kỳ Nghiên Hành gọi trong miệng lại là… “Bảo bối”.
Tay Nhiễm Chiếu Miên run lên một chút, cậu không hề “bình tĩnh” như đã nói với Dư Di. Khoảnh khắc này, đáy lòng như có thứ gì đó hoàn toàn sụp đổ.
— Cậu đã chính tai nghe thấy.
Thanh niên trong video cũng nhìn thấy cậu, cười nói: “Bạn cùng phòng của anh về rồi.”
Nhiễm Chiếu Miên cũng không biết mình phản ứng thế nào, đầu óc trống rỗng, dường như đã gật đầu với người kia một cái. Khi lấy lại được cảm giác, cậu đã trở về ngồi xuống bàn của mình.
Kỳ Nghiên Hành nhíu mày, lập tức đứng dậy đi đến bên cạnh cậu, hơi cúi người nhẹ giọng nói: “Có phải chỗ nào không khỏe không? Sắc mặt em tệ quá.”
Nhiễm Chiếu Miên nghiêng đầu một chút, đưa tay đặt lên cánh tay hắn. Kỳ Nghiên Hành sững sờ, liền nghe thấy giọng đối phương: “Không có gì, em tối qua không ngủ ngon, nằm một lát là được.”
Nói rồi cậu kéo tấm chăn phía sau nằm gục xuống bàn, nhắm mắt lại. Cậu tỏ vẻ mệt mỏi không muốn nói chuyện, Kỳ Nghiên Hành đành thôi: “Đi lên giường ngủ đi, chỗ nào không khỏe thì nói với anh.” Nhiễm Chiếu Miên gối đầu lên cánh tay nhẹ nhàng động đậy, cả khuôn mặt đều vùi vào cánh tay, giọng nói cũng nghèn nghẹn bên trong: “Ừm.”
Kỳ Nghiên Hành lo lắng quay lại bàn, thấp giọng nói với người bên kia điện thoại: “Lần sau nói chuyện sau nhé, cúp máy trước đã.”
Nhiễm Chiếu Miên cảm thấy thời gian trở nên vô cùng dài, như đã trôi qua một thế kỷ. Nhưng chờ cậu đứng dậy, lại phát hiện cũng chỉ mới mười mấy phút trôi qua. Đầu óc cậu trống rỗng, những suy nghĩ hỗn loạn quấn vào nhau thành một cuộn len không thể gỡ.
Nhưng bất kể là tâm trạng gì, cũng sẽ không thay đổi kết cục và con đường cuối cùng nên hướng tới. Cậu tuyệt đối không muốn trở thành kẻ phá hoại mối quan hệ thân mật của người khác.
Nhiễm Chiếu Miên đứng dậy, đi đến bên cạnh Kỳ Nghiên Hành, cố gắng hết sức bình tĩnh và ổn định giọng nói: “đàn anh, chúng ta nói chuyện đi.”
“em nói đi.” Kỳ Nghiên Hành ngước mắt nhìn cậu, thấy sắc mặt cậu tái nhợt, nhíu mày, đưa tay chạm vào trán cậu: “Có phải phát sốt không?”
Nhiếu Chiếu Miên quay đầu một chút, đưa tay ấn vào cánh tay hắn. Kỳ Nghiên Hành sững sờ, liền nghe thấy giọng đối phương mở lời.
“Chuyện của Quan Ngật, em thật sự vô cùng cảm ơn anh, nhưng sau này không cần phiền toái nữa, chuyện này dừng lại ở đây đi.”
Kỳ Nghiên Hành đột nhiên nhìn vào mắt cậu. Chuyện xảy ra quá đột ngột, thoáng chốc hắn còn tưởng mình nghe lầm, hay là hiểu sai ý. Hắn vội vàng xác nhận: “Ý em là sao?”
“Ý là, không theo đuổi nữa.”
Nhiễm Chiếu Miên đối diện với đôi mắt đen láy của hắn, toàn bộ sức lực trong người dường như cạn kiệt trong nháy mắt, tất cả sức lực còn sót lại đều dồn vào câu tuyên bố này:
“đàn anh, em không theo đuổi nữa.”
