Thật Sự Có Thể Theo Đuổi Được Sao?

Chương 8



Nhiễm Chiếu Miên đột nhiên cảm thấy… Hình như cũng không phải không thể “thích” Quan Ngật một chút.

Kỳ Nghiên Hành nheo mắt, không ngờ chuyện này có hướng đi kỳ diệu như vậy.

Dường như có chút khó tin, hắn suy nghĩ một lát, giữa môi chậm rãi nhắc lại lời đối phương vừa nói: “Giúp em?”

Nói rồi, Kỳ Nghiên Hành nhìn hai người còn đang đeo tai nghe trong phòng ngủ, sau đó thu hồi tầm mắt, nói: “Ra đây với anh một chút.”

Nhiễm Chiếu Miên ngoan ngoãn đứng dậy, theo hắn ra ban công.

Dưới ánh mắt dò xét của đối phương, Nhiễm Chiếu Miên căng da đầu nói: “Giúp em… theo đuổi cậu ấy đi, em thật sự không biết phải làm sao bây giờ.”

Mặc dù việc khiến Kỳ Nghiên Hành nghĩ mình thích người khác không phải là cách khôn ngoan để thúc đẩy mối quan hệ.

Nhưng không sao, ít nhất có thể tạo cơ hội ở chung, còn có thể hạ thấp phòng tuyến của đối phương, không hoàn toàn là điểm bất lợi.

Nhiễm Chiếu Miên cũng không phải hoàn toàn nói dối, cậu không có kinh nghiệm theo đuổi ai, thật sự không biết phải làm gì.

Còn về cái chiêu trò thiếu tiết tháo và tổn hại mà cậu vừa nghĩ ra…

Nếu Kỳ Nghiên Hành vốn dĩ đã ghét cậu, Nhiễm Chiếu Miên tự nhiên sẽ không mặt nóng dán mông lạnh.

Nhưng đối phương rõ ràng có thái độ mềm mỏng với cậu, vậy thì cậu được một tấc lại muốn tiến một thước, tranh thủ một chút thì sao chứ? Tóm lại phải thử một lần.

Nhiễm Chiếu Miên có thể thản nhiên chấp nhận kết quả thất bại sau khi thử, nhưng nếu một bước cũng không đi, cậu sẽ không cam lòng.

Người trước mặt không nói gì, Nhiễm Chiếu Miên có chút căng thẳng chớp mắt: “Vậy...anh nghĩ sao?”

Kỳ Nghiên Hành nhấc mí mắt nhìn về phía cậu: “Tại sao lại tìm anh giúp đỡ?”

Giọng Nhiễm Chiếu Miên cực nhẹ: “Ừm… Không ai biết em thích cậu ấy, chỉ có anh lần trước gặp được thôi.”

“Vậy là em đang ăn vạ anh sao?” Giọng Kỳ Nghiên Hành mang theo vài phần hài hước.

Nhiễm Chiếu Miên vươn tay dùng mu bàn tay mát lạnh áp sát vào gương mặt hơi nóng lên của mình, để hạ nhiệt độ.

Cậu từ nhỏ đã biết nói dối, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, đã là thói quen ăn sâu vào xương tủy, đây vẫn là lần đầu tiên nói dối quá đáng như vậy.

Hơn nữa… không ổn lắm, vừa nói đến “thích Quan Ngật”, một ngọn lửa vô danh liền bắt đầu cuồn cuộn dâng lên, thẳng tắp xông lên não.

Kỳ Nghiên Hành chỉ cho rằng cậu đang ngượng ngùng, dựa lan can kiên nhẫn chờ đợi.

Khuôn mặt Nhiễm Chiếu Miên thực sự rất đẹp, dù mặt có đỏ bừng, nhưng đôi mắt không hề mơ hồ hay né tránh, vẫn nhìn thẳng hắn, sáng lấp lánh, khiến người ta không nỡ trách cứ chút nào.

Không để đối phương đợi lâu, Nhiễm Chiếu Miên liền lắc đầu, ôn hòa nói:

“em chỉ là cảm thấy anh hình như rất hiểu biết, hơn nữa hai người trước đây là một câu lạc bộ, cũng quen biết nhau. Cuối tháng khi trường tuyển thành viên câu lạc bộ, em định đăng ký tham gia.”

Nghe thấy ba chữ “rất hiểu biết”, Kỳ Nghiên Hành không nhịn được nhướng mày, muốn biết cậu còn có thể nói gì nữa.

“anh vừa nãy nói, đừng chà đạp chính mình, cho dù thích người cũng không thể vứt bỏ tôn nghiêm và bản thân, nhưng em không biết làm thế nào để theo đuổi người khác. Em nghĩ, sau này hoạt động câu lạc bộ không chừng anh cũng có mặt.”

“anh có thể để mắt đến em, đừng để em làm chuyện ngu xuẩn, sau đó…” Giọng Nhiễm Chiếu Miên rất chậm, cân nhắc một lát, nói nhỏ: “Dạy em.”

Sau khi nói xong, Nhiễm Chiếu Miên đột nhiên nghĩ đến, những lời nói về câu lạc bộ tương tự cậu cũng đã nói với Quan Ngật rồi.

Câu lạc bộ này thật sự quá khéo, cầu ai cũng có đường cả!

Kỳ Nghiên Hành không hề nghi ngờ, nếu đối phương thực sự quan tâm đến Quan Ngật, việc biết hắn từng là hội trưởng câu lạc bộ không phải là khó, tự nhiên cũng sẽ biết hắn và Quan Ngật quen biết.

Nhưng hắn chỉ hỏi ngược lại: “Vậy tại sao anh phải giúp em?”

Nhiễm Chiếu Miên im lặng vài giây: “Xem như vì chúng ta là bạn cùng phòng…” Ngữ khí càng thêm do dự, càng nói càng mất tự tin: “Tình đồng chí?”

Một làn gió đêm từ phía sau Kỳ Nghiên Hành thổi qua, những sợi tóc đen hơi dài bay lộn xộn, vương vào mặt hắn.

Kỳ Nghiên Hành cười phá lên không chút lưu tình: “Sao lại nói những thứ căn bản không tồn tại vậy.”

Nhiễm Chiếu Miên: “…”

Mặc dù vậy, cũng đừng thẳng thừng thế chứ? Thật đáng ghét.

Thấy cậu ngơ ngác đứng đó, mặt cũng xị xuống, Kỳ Nghiên Hành nghiêng đầu khóe môi nhếch lên.

“Không có lý do gì sao?”

Nhiễm Chiếu Miên không thể làm được việc trao đổi ngang giá, Kỳ Nghiên Hành dường như không thiếu thứ gì, càng sẽ không chủ động nói cho cậu biết nhu cầu của mình.

Cậu thành thật nói: “Hình như thật sự không có lý do gì cả, em chỉ là thấy anh dường như có chút đồng cảm với em.”

“Nhưng sẽ không mãi mãi đồng cảm, nghe có vẻ hơi giống trò chơi con nít…”

Kỳ Nghiên Hành vốn dĩ định tiếp tục nói, xin lỗi, hắn tạm thời không có hứng thú này.

Nhưng đầu đối phương từ từ gục xuống, khóe môi cũng không còn nhếch lên, trông rất đáng thương và thất vọng.

Vì thế, lời nói đến miệng, vô thức chuyển một hướng khác: “anh sẽ suy nghĩ một chút, trong thời gian này em có thể suy nghĩ kỹ lý do để thuyết phục anh.”

Ánh mắt Nhiễm Chiếu Miên sáng lên, chuyện này nói ra chính cậu còn cảm thấy có chút vớ vẩn, cậu còn tưởng rằng bị từ chối sẽ là điều hiển nhiên.

“Vậy anh suy nghĩ kỹ nhé!”

Nhìn thấy đối phương dường như ngay cả sợi tóc cũng trở nên có tinh thần, Kỳ Nghiên Hành không nhịn được cười.

Đối phương luôn phản ứng rất trực tiếp với hành vi và lời nói của người khác, đến nỗi khiến người ta cảm thấy cậu rất dễ trêu.

Hắn đột nhiên nhớ lại 12 năm trước, khi họ lần đầu gặp mặt ở Pháp.

Ngày hôm đó, Nhiễm Chiếu Miên bé nhỏ theo mẹ đến nơi làm việc của bà, mẹ cậu bận tối mắt tối mũi.

Đứa trẻ mới 6 tuổi không khóc cũng không quấy, chỉ một mình ngoan ngoãn ngồi trong phòng nghỉ chờ.

Dáng vẻ sinh ra tinh xảo đáng yêu, như một con búp bê trong tủ kính, mọi người đi qua đều không nhịn được muốn trêu chọc cậu, muốn cho cậu đồ ăn vặt.

Nhưng luôn có người thiếu thốn đến phát hoảng, có lẽ vì cảm xúc của cậu quá ổn định, có kiểu người lớn đáng ghét đặc biệt thích trêu chọc người khác cho đến khi họ tức giận hoặc khóc.

Lúc đó, có người cố ý nói trước mặt Nhiễm Chiếu Miên bé nhỏ: “Lâu như vậy rồi không thấy mẹ con, bà ấy không cần con đâu ~”

Thậm chí còn kéo dài giọng, mong chờ nhìn phản ứng của Nhiễm Chiếu Miên.

Đúng lúc Kỳ Nghiên Hành cho rằng cậu sẽ khóc, Nhiễm Chiếu Miên bé nhỏ đưa cho đối phương một viên kẹo, giọng nói trẻ con ngây thơ hỏi:

“Chú ơi, chú chưa từng cảm nhận được tình yêu sao?”

Cậu chắc chắn nói: “Mommy rất rất yêu con.” Cậu cũng kéo dài giọng: “Chú lừa không được con nít đâu ~”

Lúc đó Kỳ Nghiên Hành liền nghĩ, cậu nhất định đã lớn lên trong rất nhiều, rất nhiều tình yêu, mới có đủ tự tin để nói những lời đó, tự tin rằng sẽ không bị bỏ rơi.

Nghĩ đến đây, ý cười trên mặt Kỳ Nghiên Hành từng chút một thu lại, một cách khó hiểu hắn có chút bực bội.

Một đứa trẻ tự tin rằng mình được yêu thương đến vậy, lại vắt óc đến cầu xin hắn – một “người lạ” – giúp cậu theo đuổi một người khác.

Kỳ Nghiên Hành thật sự… hận rèn sắt không thành thép.

Tại sao? Rốt cuộc là loại người nào đáng để cậu làm như vậy?

Vì thế hắn cũng không tiếp tục nói chuyện này với cậu.

“Chuyện của em và Quan Ngật, anh sẽ không nói với người khác đâu, em yên tâm.” Kỳ Nghiên Hành nhìn cậu, nói nhỏ: “Chuyện này dừng ở đây nhé, chúc em thành công.”

Nhìn đối phương lướt qua mình đi vào nhà, Nhiễm Chiếu Miên cũng không ở lại ban công lâu, rất nhanh cậu cũng trở về giường của mình.

Cậu cuộn mình trên ghế ngẩn ngơ một lát, cân nhắc nguồn gốc sự chuyển biến cảm xúc cuối cùng của Kỳ Nghiên Hành.

Nhưng thật sự nghĩ không ra, cậu dứt khoát không nghĩ nữa, vươn tay lấy chiếc iPad trên bàn, tiếp tục chuyên tâm giải đề.

Bài kiểm tra phân loại tiếng Anh đầu vào diễn ra vào chiều thứ Sáu. Sau khi thi xong, Nhiễm Chiếu Miên không về phòng ngủ mà gọi một chiếc xe về nhà ngay.

Đúng vào giờ cao điểm tan tầm, lại là tối thứ Sáu, đường kẹt cứng, thời gian về nhà gần như phải tăng gấp đôi.

Sau một tuần lịch trình dày đặc, cuối cùng cậu cũng có chút mệt mỏi, Nhiễm Chiếu Miên ngủ thiếp đi trên xe lúc nào không hay, đến nhà cũng không biết.

Vẫn là loáng thoáng nghe được tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của một người phụ nữ và một người đàn ông, cậu mới từ từ tỉnh giấc.

Vừa mở mắt liền nhìn thấy một chiếc “ống kính lớn” màu đen lướt qua cửa sổ xe, chĩa vào mình “tách tách tách” chụp ảnh.

Người phụ nữ mặc chiếc váy dài hoa nhí màu vàng nhạt đứng một bên nói nhỏ: “Có phải ch** n**c miếng không? Chỉnh tiêu cự chỉnh tiêu cự!”

“Chụp được rồi chụp được rồi!” Người đàn ông nhìn người trong màn hình đang mở bừng mắt: “A! Tỉnh rồi!”

Nhiễm Chiếu Miên vội vàng một tay lau khóe miệng che mặt, tay kia năm ngón tay khẽ nhếch che màn hình: “A a! Paparazzi đâu ra vậy! Không được chụp ảnh!”

Quan Vinh và Nhiễm Chiêu Mạn đồng thanh hét: “nhìn đây nhìn đây!”

“Nhiễm Chiếu Miên! Làm dáng đi!”

Nhiễm Chiếu Miên bị chọc cười: “Dì! Dượng!”

Nhiễm Chiêu Mạn cũng không nhịn được cười, mở cửa xe thò người ra tháo dây an toàn cho cậu: “Được rồi được rồi, không quậy nữa, chúng ta vào nhà nghỉ ngơi.”

Nhiễm Chiếu Miên cầm túi xuống xe: “Con ngủ lâu lắm rồi phải không, sao không gọi con dậy?”

“Không lâu lắm đâu, con ngủ say quá không nỡ gọi, liền nhờ tài xế đợi một lát.” Nhiễm Chiêu Mạn lo lắng cậu ngượng ngùng, ôn tồn giải thích: “Đã nói chuyện với tài xế rồi, thanh toán phí chờ đợi cho người ta, không chậm trễ gì cả.”

Nhiễm Chiếu Miên ngoan ngoãn “Ồ” một tiếng, thấy Quan Vinh vẫn đang cúi đầu xem ảnh chụp, lập tức lao tới:

“A a a! Dượng à cầu xin dượng, xóa ảnh đi!”

Quan Vinh cười tránh thoát tay cậu đang định giật máy ảnh: “dượng  không xóa, dượng còn muốn rửa ra nữa!”

Đang lúc đùa giỡn, cổng trước biệt thự mở ra, Quan Ngật mặt nhăn nhó cầm chiếc vá nồi nói: “Vẫn còn chơi đó à?”

Quan Vinh và Nhiễm Chiêu Mạn lập tức đứng nghiêm như lính, Quan Ngật đưa nồi cơm cho Quan Vinh: “Đi nấu cơm.”

Quan Vinh:?

Ai là bố ai là con trai vậy?

Quan Vinh thẳng lưng hắng giọng, đang định nói gì đó, liền đối diện với ánh mắt của Quan Ngật.

Quan Vinh nhận lấy chiếc vá nồi, càu nhàu nói: “Biết rồi!”

Nhiễm Chiếu Miên và Nhiễm Chiêu Mạn cười trộm ở phía sau, sau đó cả nhà vào nhà.

Nhiễm Chiếu Miên trở về phòng tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo ở nhà thoải mái mới cảm thấy mình sống lại.

Phòng của cậu có vị trí rất tốt, bên ngoài có một ban công, có thể nhìn thấy khu vườn được chăm sóc tỉ mỉ ở sân dưới lầu, với màu sắc tươi sáng và phong phú.

Nhìn xa xa, chính là hồ nhân tạo trong khu dân cư, một mặt nước lấp lánh, như được rải kim cương vụn.

Xung quanh đều là khu biệt thự, không có nhiều nhà cao tầng, có thể nhìn rất xa.

Hôm nay lại là một ngày đẹp trời, vào lúc hoàng hôn, chân trời được ánh tà dương nhuộm một tầng màu tím hồng mộng ảo.

Nhiễm Chiếu Miên thưởng thức một lát, sau đó mới ra cửa xuống lầu.

Nhiễm Chiêu Mạn và Quan Vinh đang cùng nhau chuẩn bị bữa tối trong bếp, Quan Ngật đang ngồi trên thảm phòng khách chơi Lego.

Nhiễm Chiếu Miên không quấy rầy hắn, cuộn mình vào ghế sofa xem điện thoại.

Quan Ngật dựng xong kết cấu chính thì ngẩng đầu, đang định uống nước, liền nhìn thấy Nhiễm Chiếu Miên cách đó không xa đang trả lời tin nhắn.

Trên WeChat của đối phương đã có một chuỗi dài các chấm đỏ tin nhắn.

Nghĩ đến những lời Nhiễm Chiếu Miên đã nói với cậu ta ở trường trước đó, cậu ta hỏi:

“Chuyện anh nói theo đuổi Kỳ Nghiên Hành đó, tiến triển thế nào rồi?”

Nhiễm Chiếu Miên vội vàng nhìn về phía bếp: “Suỵt! Nói nhỏ thôi!” Thấy Nhiễm Chiêu Mạn và Quan Vinh không nghe thấy, cậu mới hạ giọng nói: “Không có tiến triển gì cả.”

Sau cuộc nói chuyện ngày đó, cho đến hiện tại hai người cũng chưa gặp lại, lần sau không biết là khi nào đây.

Nhiễm Chiếu Miên chậm rãi mở lời: “Năm ba có nhiều tiết học nhất, thí nghiệm cũng nhiều, nghe nói hắn còn đang khởi nghiệp, nếu không phải hắn tự nguyện gặp mặt, căn bản không thể tìm được người.”

Quan Ngật hiếm khi tò mò: “Vậy sao? Anh định làm gì tiếp theo?”

Nhiễm Chiếu Miên trả lời xong tin nhắn, ném điện thoại ra.

“anh có thể làm gì bây giờ? Em lại không chịu giúp anh, vậy thì anh chỉ có thể chờ đợi những cơ hội khác thôi.”

Lời nói đến đây, nghĩ đến những gì mình đã nói với Kỳ Nghiên Hành, Nhiễm Chiếu Miên đột nhiên cũng không dám nhìn thẳng Quan Ngật.

“Ai nha, anh tự biết rồi, em đừng hỏi nữa.”

Quan Ngật: “?”

Cậu ta nhìn Nhiễm Chiếu Miên, đột nhiên có một dự cảm rất chẳng lành, ngờ vực nói:

“Nhiễm Chiếu Miên, anh chột dạ cái gì?”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...