Ngày đầu tiên đi vào mật thất này, Ngu Hàn Giang đã trúng một phát đạn ngay ổ bụng, ngừng tim phải đưa vào phòng cấp cứu, bây giờ chỉ nhớ lại cảnh tượng lúc đó thôi mà trong lòng Tiêu Lâu vẫn sợ hãi như cũ. Nếu ngày đó không thể kịp thời cấp cứu, Ngu Hàn Giang rất có thể đã chết ngay trên giường phẫu thuật.
Tiêu Lâu hít sâu để bình tĩnh lại, nhìn về phía Ngu Hàn Giang nói: "Ý của anh người nấp trong nhà Trình Thiếu Phong lúc ấy, sau đó dùng súng bắn trúng anh kia cũng không phải là hung thủ g**t ch*t anh trai hắn ta, mà là... sát thủ do tổ chức này phái đi sao?"
Vì điều tra vụ án chặt xác Trình Thiếu V, Ngu Hàn Giang mới đến tìm Trình Thiếu Phong.
Từ miêu tả của Lưu Kiều mà nói, ngày 25 tháng 1 có mưa đêm đó, Trình Thiếu Phong từng tới tìm anh trai mình. Kết quả, hắn ta nhìn thấy một người đàn ông cao lớn mặc áo mưa màu đen, trong tay xách theo một túi đen đựng rác rất lớn. Người này rất có thể là hung thủ g**t ch*t anh trai hắn ta.
Nếu như giả thiết này là đúng, vậy thì Trình Thiếu Phong sẽ biến thành nhân chứng trong vụ án anh trai hắn ta bị giết, người có động cơ giết Trình Thiếu Phong nhất đương nhiên chính là hung thủ giết Trình Thiếu Vũ.
Nhưng hôm nay xem ra không phải vậy, trong tay người kia có súng, người bình thường rất khó có được thứ này.
Ngu Hàn Giang nhắm mắt lại, cẩn thận nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó. Hắn nhớ rõ bản thân và đồng nghiệp dừng xe cảnh sát ở cửa tiểu khu, đi bộ vào bên trong. Khi tới cửa biệt thự của Trình Thiếu Phong, phát hiện cửa không khóa, Ngu Hàn Giang mới đẩy cửa đi vào. Trong phòng tối đen như mực, hắn vừa muốn bật đèn pin, bên tai lại nghe thấy một tiếng súng vang dội, ngay sau đó, có một bóng đen nhảy ra ngoài qua cửa sổ...
Đoạn ký ức ngắn này hắn nhớ rất rõ, nhưng cho dù hắn có cố gắng đến đâu thì cũng không thể nhớ lại được dáng vẻ của tên sát thủ kia. Từ bóng đen kia chỉ có thể phán đoán được, đối phương hẳn là một người nam cao khoảng 1m7, hành động nhanh nhẹn và linh hoạt.
Ngu Hàn Giang cau mày phân tích: "Động cơ của người giết Trình Thiếu Vũ là báo thù, rất có thể là người thân của người bị hại đã "hiến" tim cho Trình Thiếu Vũ, người này hẳn là không thần thông quảng đại tới mức biết trước được việc chúng tôi đến điều tra Trình Thiếu Phong. Tôi nhớ rõ, điều tra Trình Thiếu Phong là hành động bí mật, không có khả năng tin tức bị lộ ra được."
Diệp Kỳ ngẩn người, nghi hoặc mà gãi gãi đầu: "Chẳng lẽ là trùng hợp sao ạ?"
Ngu Hàn Giang vuốt cằm trầm ngâm suy nghĩ: "Sát thủ kia có lẽ đã ẩn nấp trong nhà Trình Thiếu Phong vài ngày, chỉ chờ Trình Thiếu Phong về nhà là sẽ xử lý hắn. Lúc tôi mở cửa đi vào, gã nghĩ tôi là Trình Thiếu Phong, cho nên mới nổ súng vào tôi." — Ngu Hàn Giang quay lại nhìn Tiêu Lâu: "Em thấy thế nào?"
Tiêu Lâu cẩn thận suy nghĩ, tán đồng gật đầu: "Có lý. Đây cũng có thể giải thích vì sao Trình Thiếu Phong đã chuẩn bị sẵn máy bay tư nhân để ra nước ngoài rồi, vậy mà giữa đường còn có người giết hắn ta. Xem ra là tổ chức muốn diệt trừ hắn."
Lão Mạc suy đoán: "Chẳng lẽ hắn đã biết được bí mật mà mình không nên biết, cho nên mới bị tổ chức đuổi giết để diệt khẩu?"
Trình Thiếu Phong thân là một thiếu gia có quyền có thế, ở trong tổ chức nhất định là quản lý cấp cao. Còn có bí mật gì mà hắn ta không thể biết, hơn nữa còn đưa đến họa sát thân đây?
Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu liếc nhau, không hẹn mà cùng nói: "Thân phận của thủ lĩnh tổ chức?"
"Đúng vậy, chỉ có lão đại kia mới có thể xử quyết cấp dưới." — Diệp Kỳ hít một hơi lạnh, nói: "Giết người, buôn bán nội tạng, buôn lậu súng ống đạn dược... một khi thân phận của thủ lĩnh tổ chức này bị lộ ra, cho dù là tội nào cũng đủ để phán tử hình! Cho nên ông lớn này rất có thể vẫn luôn ẩn mình trong tối, ngay cả thành viên cấp cao trong tổ chức cũng không biết thân phận thật sự của hắn, bọn họ chỉ gọi hắn bằng danh hiệu mà thôi?"
Vẻ mặt lão Mạc phức tạp: "Danh hiệu kia chính là anh Vinh sao?"
Suy đoán này khiến mọi người kinh hồn bạt vía, nhưng suy nghĩ cẩn thận lại thì dùng là rất hợp tình hợp lý.
Ngu Hàn Giang im lặng một lát, tổng kết lại: "Có hai khả năng. Thứ nhất, 'anh Vinh' mà Trình Thiếu Phong gọi lúc ấy là một trong số những người có hiềm nghi mà chúng ta đang điều tra. Người này khá thân quen với hắn ta, ví dụ như đàn anh Lâm Dung Dung, hoặc là ông chủ công ty dược phẩm Vinh Thành. 'Anh Vinh' này sắp xếp cho hắn máy bay tư nhân để xuất ngoại, trên thực tế lại nhận mệnh lệnh từ cấp trên, bí mật xử lý hắn ta ngay trên đường."
"Thứ hai, 'anh Vinh' trong điện thoại của Trình Thiếu Phong kia chính là thủ lĩnh tổ chức. Người này chưa từng lộ mặt, Trình Thiếu Phong không cẩn thận biết được thân phận của đối phương. Đối phương cố ý sắp xếp Trình Thiếu Phong lên máy bay ra nước ngoài, trên thực tế chính là để tạo tai nạn xe tông chết hắn diệt khẩu."
Tiêu Lâu gật đầu nói: "Cho dù là khả năng nào thì 'anh Vinh' này nhất định cũng có liên quan tới tài xế đâm chết Trình Thiếu Phong kia."
Diệp Kỳ tò mò hỏi: "Tài xế kia khai báo chưa ạ?"
"Chưa." — Ngu Hàn Giang nói: "Tài xế đã bị tôi bắt về thẩm vấn rồi, nhưng ông ta khăng khăng một mực là điều khiển xe khi quá mệt, quên nhìn kính chiếu hậu cho nên mới gây ra tai nạn xe cộ cho Trình Thiếu Phong. Hai ngày này tôi không cho người thẩm tra ông ta, chỉ nhốt ông ta lại thôi. Trong lúc này ông ta hẳn sẽ hoảng hốt mà suy nghĩ miên man, trước cứ cho ông ta lo lắng hai ngày đi đã. Ngày mai sau khi quay về tôi sẽ thẩm vấn cao độ ông ta suốt đêm, xem có thể cạy miệng ông ta ra không."
Có Ngu Hàn Giang tự mình thẩm vấn, Tiêu Lâu cảm thấy người tài xế kia hẳn là không thể kiên trì được bao lâu, cái anh lo lắng lại là vấn đề khác: "Lúc nãy khi chúng ta rời khỏi mê cung kia, còi báo động đã vang lên, chỉ sợ lần hành động này đã rút dây động rừng. Bọn họ hẳn sẽ lập tức di dời chỗ vũ khí kia, đến lúc cảnh sát muốn tìm chứng cứ có lẽ sẽ rất khó khăn."
"Đừng lo." — Ngu Hàn Giang nói: "Trước khi rời đi, tôi đã phục hồi gương lại như cũ, sợi tóc bọn chúng kẹp ở cửa kia cũng đã đặt lại, cũng phá luôn camera theo dõi rồi. Hơn nữa, tôi đã thả một mồi lửa vào thùng rác trong nhà vệ sinh."
"......" — Tiêu Lâu không thể tin được mà nhìn hắn: "Thời gian ngắn như vậy mà anh cũng kịp bố trí hết mấy cái này sao?"
"Đi giày Tật Phong vào có thể tăng tốc gấp năm lần, vài giây là đủ rồi." — Ngu Hàn Giang bình tĩnh mà nói.
Hắn là cảnh sát, nói đến thủ đoạn "chống điều tra", không ai có thể chuyên nghiệp hơn cảnh sát.
"Đội trưởng Ngu suy xét chu toàn quá!" — Diệp Kỳ bật ngón cái, nói: "Như vậy, bọn họ sẽ nghĩ rằng tiếng cảnh báo trên tầng ba là do nhà vệ sinh phát cháy nhỉ?"
"Hy vọng là có thể lừa được." — Ngu Hàn Giang cũng là mất bò mới lo làm chuồng, nhưng nếu đối phương cẩn thận hơn hắn nghĩ, đã để lại manh mối khác trên gương, ví dụ như vừa động vào gương là có thể phát hiện... vậy thì hắn cũng không có cách nào khác.
- - -
Lúc này, câu lạc bộ Thiên Nhai.
Nhận được tin nhắn, Hạ Dung rảo bước tới mặt gương cuối tầng ba.
Mặt gương không có gì khác thường, sợi tóc kẹp ở khe cửa kia vẫn nằm ở chỗ cũ. Thùng rác trong nhà vệ sinh bốc khói đen, đèn cảnh báo trên trần nhà lập lòe ánh đỏ...
Tất cả những cái này giống như có người hút thuốc trong nhà vệ sinh, không cẩn thận để rác bắt lửa, khiến cho còi báo cháy hoạt động.
Nhưng âm thanh chuông báo cháy khi cảm biến thấy có khói và cảnh báo khi gương bị mở ra có tần suất không giống nhau. Cái trước cứ một giây một lần, cái sau hai giây ba lần. Người bình thường có thể nghe không hiểu, nhưng lúc đó y muốn đảm bảo những thứ đồ đằng sau cửa ẩn kia được an toàn, cho nên đã cải tạo chuông cảnh báo.
Y sẽ không nghe lầm!
Hạ Dung sắc mặt xanh mét, lập tức quay lại nói với thủ hạ: "Đi tra theo dõi cho tôi, nhìn xem vừa rồi đã có ai tới hành lang tầng ba này!"
Thuộc hạ đi tới phòng điều khiển, mở video giám sát ở hành lang tầng ba ra, kết quả tất cả màn ảnh đều là một màu đen. Hạ Dung nổi trận lôi đình, đập mạnh tay xuống bàn mà quát: "Con mẹ nó, camera bị hỏng từ lúc nào đấy hả?!"
Bảo vệ phụ trách theo dõi nơm nớp lo sợ nói: "Cái này... lúc nãy vẫn còn tốt mà? Em chỉ đi vệ sinh có một chốc, sao lại hỏng cả rồi thế này... Anh Dung, em.. em thật sự không biết."
Hạ Dung túm chặt cổ áo của đối phương, giận dữ hét lên: "Không phải bảo mày nhìn không rời mắt sao? Đéo mẹ gì lại đi vệ sinh đúng lúc quan trọng hả?!"
Bảo vệ sợ tới mức run rẩy, cả khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy.
Hạ Dung một tay ném anh ta tới chiếc ghế bên cạnh, mặt mũi sa sầm cầm điện thoại lên, gọi điện thoại cho một người.
Điện thoại nhanh chóng kết nối, Hạ Dung dùng giọng điệu cung kính mà nói: "Lão đại, hình như có người đi vào kho hàng bên em, em nghi là chúng ta đã bị cớm theo dõi. Giao dịch ngày mai... có cần đổi nơi giao hàng không ạ?"
Đối phương dửng dưng mà nói: "Chú mày nghĩ nhiều rồi, cớm làm gì có bản lĩnh đến thế, giao dịch kia cứ thế mà làm đi."
Hạ Dung đành phải cúp đuôi gật đầu: "Vậy chúng ta gặp nhau ở chỗ cũ, không gặp không về."
Sau khi cúp điện thoại, Hạ Dung cứ cảm thấy trong lòng có chút bất an.
Đối phương hẳn là cao thủ, không để lại bất cứ dấu vết nào, mặt gương thoạt nhìn vẫn y như trước ngay cả vị trí của cọng tóc kia cũng không thay đổi gì. Chẳng qua, camera bị hỏng không phải quá "vừa vặn" hay sao? Y không biết đã có người tới tầng ba này hay không, cũng không chắc chắn được việc gương có từng bị mở ra hay chưa nữa...
Hy vọng là y đã tự suy nghĩ nhiều.
Hạ Dung sầm mặt rời đi, lại không biết rằng nhất cử nhất động vừa rồi của y đều đã được truyền tới màn hình của thẻ Flycam tới chỗ Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu.
Tiêu Lâu bội phục mà nhìn về phía Ngu Hàn Giang: "Y muốn mở video giám sát để tìm chúng ta, không ngờ đội trưởng Ngu đã theo dõi ngược lại hành tung của mình."
Thẻ Flycam này là thẻ cấp S mà Đường Từ đã đưa cho bọn họ lúc trước, có thể đặt ở nơi rất cao, quay chụp lại mọi động thái hình ảnh trong phạm vi chỉ định. Chỉ trong mấy giây ngắn ngủi vừa rồi, Ngu Hàn Giang đã kịp phục hồi lại nguyên dạng của tấm gương, đốt lửa trong nhà vệ sinh, phá hủy camera theo dõi và đặt cả Flycam. Với một loạt thao tác liên tục này, "sấm rền chớp giật" đã không còn đủ để miêu tả hành động nhanh nhạy của người đàn ông này trong thời khắc mấu chốt.
Diệp Kỳ cũng thò đầu qua nhìn hình ảnh trên thẻ bài, nghi hoặc hỏi: "Giao dịch? Giao dịch mà Hạ Dung nhắc tới kia không phải chính là đám vũ khí trong kho hàng bí mật này đấy chứ? Ngày mai y muốn giao vũ khí cho 'lão đại' kia sao?"
"Ừ." — Ngu Hàn Giang đồng ý với suy đoán của Diệp Kỳ, nói: "Đám súng trong kho hàng tầng ba kia còn rất mới, hẳn là một đợt hàng mới còn chưa kịp giao dịch của bọn chúng. Ngày mai, Hạ Dung nhất định sẽ tham gia tiệc mừng thọ của chú Chung. Tiệc mừng thọ này được đặt trước ở khách sạn năm sao lớn nhất ở đây, giao dịch này có được thực hiện ở đây không, chúng ta phải điều tra mới biết được."
- - -
Sau khi ra khỏi Chốn đào nguyên, bốn người Tiêu Lâu đi về nghỉ ngơi một đêm trước.
Giữa trưa ngày hôm sau, Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang cùng nhau đi tới khách sạn năm sao, Diệp Kỳ và lão Mạc cũng giả vờ như đang đi dạo mà ngang qua cửa khách sạn. Diệp Kỳ tò mò mà chỉ vào khách sạn huy hoàng tráng lệ này, dùng giọng nói ngây thơ non nớt của trẻ con mà bảo: "Ông ơi, khách sạn này đẹp quá, chúng ta vào đây ở nhé?"
Lão Mạc dẫn theo bé đi tới trước cửa, đang định đi vào thì lại bị bảo vệ ngăn lại.
Lão Mạc tủm tỉm cười: "Chúng tôi từ nơi khác tới chơi, muốn vào khách sạn này thuê mấy ngày, các anh còn phòng trống không?"
Bảo vệ lạnh mặt nói: "Hôm nay có ông chủ lớn bao hết rồi, không tiếp khách mới, phiền hai vị tìm nơi khác ở đi."
Lão Mạc tiếc nuối dẫn Diệp Kỳ rời khỏi.
Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang nhân lúc bảo vệ bị một già một trẻ này làm phân tâm, nhanh chóng đi tới phía sau khách sạn. Ngu Hàn Giang nhìn cột đá cao lớn trước mặt, nói: "Chúng ta bay lên từ đây, tìm một cái cửa sổ đi vào khách sạn."
Tiêu Lâu ngẩng đầu lên nhìn, thấy khách sạn này phải cao tới mười mấy tầng lầu thì không khỏi lo lắng: "Thẻ Khinh công có thể bay cao đến vậy sao?"
"Em yên tâm, tôi có cách."
Dứt lời, Ngu Hàn Giang vươn cánh tay dài ra khẽ ôm lấy eo Tiêu Lâu. Hắn kích hoạt thẻ Khinh công, nhân lúc xung quanh không có người mà hơi nhún chân một cái, linh hoạt như chim én mà ôm Tiêu Lâu bay lên một cục nóng điều hòa ở tầng ba. Sau đó, hắn mượn những điểm dừng chân như thế này, nhảy thẳng lên tầng sáu...
Chỉ mất vài giây, Ngu Hàn Giang đã bay tới tầng mười. Hắn tìm được một cửa sổ đang mở, nhảy qua cửa sổ vào trong khách sạn.
Một người khách vừa mới trả phòng, đệm chăn trong phòng vẫn còn hơi lộn xộn, có một cô lao công đang mở cửa thông gió để quét dọn vệ sinh. Đột nhiên thấy hai anh đẹp trai nhảy qua cửa sổ tầng mười đi vào, cô lao công sợ tới mức há hốc miệng. Thấy dì ta chuẩn bị hét toáng lên, Ngu Hàn Giang lắc mình một cái bước tới, dùng tay bịt chặt miệng dì ta, đồng thời dùng tay chặt một vào gáy, cô lao công này lập tức ngất đi ngã xuống.
Ngu Hàn Giang đỡ dì ta lên sofa nằm xuống, đánh mắt cho Tiêu Lâu một cái.
Tiêu Lâu gật đầu, lấy ra được một thẻ mở cửa. Để tiện quét tước, thẻ của nhân viên vệ sinh có thể quét thang máy đi tới bất cứ tầng nào. Hai người rời khỏi phòng, đi thẳng tới khu vực nhà hàng của khách sạn.
Tiệc mừng thọ còn chưa chính thức bắt đầu, nhưng hiện trường cũng đã được bài trí xong xuôi.
Chữ "Thọ" đỏ thẫm treo ở trên tường trông có vẻ vô cùng hoan hỉ, trên bàn tiệc còn bày không ít đào mừng thọ.
Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu đi vào phòng bếp, đánh ngất hai anh phục vụ rồi trói vào nhà vệ sinh, nhanh chóng đổi thành quần áo của bọn họ.
Giữa trưa, 12 giờ rưỡi, khách mời lục tục đi tới nơi đây để làm tiệc mừng cho thọ tinh.
Chú Chung làm nhân vật chính của ngày hôm nay, cả người mặc một thân Đường trang màu đỏ rượu, đầy mặt tươi cười. Tuổi đã lục tuần mà thoạt nhìn tinh thần ông ta rất tốt, rõ ràng là cực kỳ vừa lòng với tiệc mừng thọ mà cháu trai đã sắp xếp cho này. Ông ta vui tươi hớn hở mà nhận quà tặng, nhận đến mỏi cả tay.
Người tới tham dự đều là những nhân vật có tên tuổi và máu mặt ở thị trấn nhỏ này, khắp nơi đều là các ông chủ lớn.
Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu bưng mâm, vừa nhanh nhẹn bưng đồ ăn giữa các bàn, vừa âm thầm quan sát khách khứa tại hiện trường...
Ngoại trừ chú Chung và cháu trai Hạ Dung kia ra, tạm thời vẫn chưa có những nhân vật khả nghi nào khác. Những người trong danh sách mà bọn họ nghi ngờ như Lâm Dung Dung, Vinh Thành, Nhiếp Vinh đều không hề tới.
Hai người còn đang nghi hoặc, chợt nghe có người ở bên cạnh nói với chú Chung: "Ồ, ông chủ Tống tới rồi!"
Chú Chung lập tức đứng lên nghênh đón. Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang cũng dõi mắt ra cửa nhìn. Một người đàn ông thân hình cao lớn, mặc âu phục màu đen, đeo kính râm từ từ đi đến. Bên cạnh hắn ta là một người phụ nữ mặc sườn xám màu xanh ngọc, tóc xoăn lọn to đầy vẻ khí chất.
Ngu Hàn Giang thấp giọng nói: "Người nữ kia là Tống Tiểu Thanh, chính là bà chủ đã mua lại căn hộ ở nông thôn của Hạ Dung với giá cao kia. Nam là Tống Đông Bình, anh trai ruột của Tống Tiểu Thanh, là bên nhận thầu công trình Sơn trang Cẩm Tú ở thị trấn Thanh Thủy."
Tiêu Lâu gật đầu, anh nhớ rõ hai người kia cũng nằm trong danh sách nghi ngờ của đội trưởng Ngu.
Tuy rằng hai người này chẳng có chữ "Vinh" nào trong tên, nhưng bọn họ có giao dịch tài chính cực kỳ thường xuyên với Hạ Dung. Tống Tiểu Thanh mua căn hộ ở nông thôn của Hạ Dung với giá cao, Hạ Dung lại mua ba căn hộ trong Sơn trang Cẩm Tú mà anh cô ta khai phá, hơn nữa còn cải tạo thành biệt thự cao cấp cho cậu mình vào ở. Huống chi, Tống Tiểu Thanh này còn từng là người tình bí mật của ông chủ công ty dược phẩm Vinh Thành kia.
Nhóm người này có quan hệ lợi ích vô cùng phức tạp, rất đáng để Ngu Hàn Giang chú ý đặc biệt.
Hai anh em nhà họ Tống lập tức đi tới trước mặt chú Chung. Tống Đông Bình cười nói: "Chú Chung làm tiệc đại thọ sáu mươi, hai anh em chúng tôi chúc chú phúc như Đông hải, thọ tỷ Nam Sơn!"
Tống Tiểu Thanh mở một chiếc hộp ra, đưa cho chú Chung một viên phỉ thúy: "Một chút lòng thành, mong chú Chung nhận lấy."
Chú Chung nhìn viên phỉ thúy trong suốt kia, cười tới híp cả mắt: "Bà chủ Tống khách khí quá."
Mấy người hàn huyên một lúc.
Sau khi nhập tiệc, Hạ Dung lại thay chú Chung phát biểu mấy câu, cảm ơn mọi người đã đại giá quang lâm, rồi tiệc mừng thọ chính thức bắt đầu.
Hiện trường tiệc mừng thọ ăn uống linh đình, vô cùng náo nhiệt.
Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu đi qua đi lại bưng bê đồ ăn, lại không phát hiện ra bất cứ điều gì lạ thường, mọi người đều chỉ đang ăn uống và chuyện phiếm. Hạ Dung vẫn luôn ở bên cạnh chú Chung bưng trà rót nước, cũng không thấy có ý định sẽ đứng dậy rời đi.
Chẳng lẽ bọn họ nghĩ sai rồi sao?
Giao dịch không tiến hành ở khách sạn, chú Chung cũng chỉ đang đón sinh nhật một cách bình thường mà thôi?
Tâm tình chú Chung hôm nay rất tốt, ai đến kính rượu cũng không từ chối. Ông ta đã uống không ít rượu, uống tới mức gương mặt đã bắt đầu phiếm hồng.
Một ông chủ bụng bia đầu trọc đi lên trước: "Ông Chung, cảm ơn ông đã giúp đỡ mấy năm nay, chúc ông sống lâu trăm tuổi!"
Chú Chung tủm tỉm cười, nhận lấy ly rượu: "Được được, cảm ơn sếp Trương, mà ly này nữa thôi đấy nhé."
Rượu vang đỏ qua môi ông ta, chảy vào cổ họng.
Ngay sau đó, chú Chung chợt trợn trắng mắt, thẳng tắp mà ngã xuống nền đất.
"A ——"
Tiếng la hét chói tai vang lên khắp xung quanh.
Hạ Dung biến sắc, run giọng nói: "Cậu ơi? Cậu làm sao vậy?"
Ngu Hàn Giang chợt quay đầu lại, rảo bước tới hiện trường.
Giữa đám người, chú Chung toàn thân cứng đờ, một dòng máu tươi đỏ gay mắt tràn ra từ khóe miệng. Ông ta nằm sõng soài trên mặt đất, hai mắt trợn trừng, trên mặt là vẻ kinh hãi vì không thể tin được.
Hạ Dung duỗi tay dưới mũi ông ta, sau đó liên suy sụp mà khóc rống lên: "Cậu ơi! Cậu ơi cậu mau tỉnh lại! Thất thần cái gì? Mau gọi 120! Gọi xe cứu thương!"
Xung quanh tức khắc rối ren.
Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu liếc nhau, đáy lòng phát lạnh.
Bọn họ vốn muốn tìm chút manh mối ở tiệc mừng thọ này, không ngờ tiệc mừng thọ sáu mươi của chú Chung.. thoắt cái đã biến thành tang lễ.
