Thẻ Bài Mật Thất

Chương 351: Bệnh viện chết chóc - 47: Chân tướng



Tiêu Lâu vẫn luôn không rõ vì sao, chú Chung kia chỉ là một ông cụ có gia cảnh bình thường, vì sao lại có liên quan tới tổ chức buôn nội tạng này?

Mấy năm nay ông ta dựa vào việc buôn nội tạng mà kiếm không ít tiền, mua được cả biệt thự song lập ở trung tâm thành phố cho con trai. Cháu trai mở "Câu lạc bộ Thiên Nhai" hết mực xa hoa, cũng lại mua ba căn hộ đập thông thành biệt thự cao cấp lấy làm quà biếu ông ta. Mừng một lần sinh nhật, cũng phải có rất nhiều ông chủ máu mặt tới tham dự, đây hoàn toàn không phải là đã ngộ của một người chỉ làm "quản gia" nhà giàu.

Thế nhưng, nếu như người đứng ở sau lưng ông ta kia mới chính là Boss chân chính đang giấu sau màn thì sao?

Vậy thì mọi chuyện đều có thể giải thích được.

Chú Chung này trên danh nghĩa là quản giá, trên thực tế lại đang giúp Thiệu Chính Dương xử lý việc trong tổ chức. Nói không chừng, để người cháu trai Hạ Dung kia mở câu lạc bộ Thiên Nhai rửa tiền cũng chính là kế sách của Thiệu Chính Dương.

Thiệu Chính Dương là đầu tàu thương giới, cớ nào lại không thể khống chế nổi quản gia ở bên người mình?

Kỳ thực, ngay khi chú Chung có điểm đáng ngờ, Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang cũng đã nghi ngờ tới người chủ phía sau của ông ta, Thiệu Chính Dương.

Chẳng qua, Thiệu Chính Dương lại chính là "bố" của Thiệu Thanh Cách, thoạt nhìn vẫn rất đường hoàng, bọn họ theo bản năng cho rằng "bố" của Thiệu Thanh Cách hẳn là vô tội. Ông ta không biết gì cả, đã bị chú Chung kia lừa gặt, cho nên không hề nghi ngờ gì người này.

Không ngờ tới bây giờ, tất cả manh mối đều chỉ vào người mà bọn họ không muốn nghi ngờ nhất!

Nếu như Boss thật sự là Thiệu Chính Dương, chẳng lẽ muốn để Thiệu Thanh Cách tự tay báo án "bố" mình hay sao?

Tiêu Lâu thở sâu, nhìn Thiệu Thanh Cách nói: "Bây giờ mới chỉ là nghi ngờ, không có chứng cứ chắc chắn, cũng không nhất định là bố anh mà?"

Thiệu Thanh Cách sầm mặt, lắc lắc đầu: "Trong khoảng thời gian tôi xuất viện này cũng chưa từng thấy mặt ông ta. Nói là việc ở công ty bận quá, bây giờ xem ra nào phải là công ty bận rộn, có mà ông ta đang nghĩ cách rửa sạch bộ máy cấp cao của tổ chức, diệt khẩu từng người một!"

Y dừng một chút, nói tiếp: "Mặt khác, tôi đã hỏi mẹ mình về tình hình của chú Chung rồi. Chú Chung kia đi theo ông ta hơn ba mươi năm, lấy sự khôn khéo của ông ta, sao có thể không biết chú Chung đang làm gì cơ chứ? Chỉ sợ, tất cả những việc mà chú Chung đã làm kia, đều do ông ta chỉ điểm."

Nếu không có Boss sau màn chỉ điểm, một quản giá làm sao dám tiếp cận với mối làm ăn nguy hiểm tột cùng như "buôn lậu nội tạng" này đây?

Tiêu Lâu lúc trước vẫn thấy nghi hoặc khó hiểu, bây giờ nghe thấy lời của Thiệu Thanh Cách, trong lòng anh cũng cảm thấy Thiệu Chính Dương có hiềm nghi rất lớn.

Có lẽ, Thiệu Chính Dương còn để lại một vài điểm đáng ngờ mà bọn họ không hề chú ý tới... Có cái gì đã bị bọn họ xem nhẹ đây?

Tiêu Lâu cau mày cẩn thận nhớ lại, đột nhiên nghĩ tới lần dò hỏi Thiệu Chính Dương ở bệnh viện kia.

Lúc ấy, Thiệu Chính Dương tới thăm con trai, Tiêu Lâu dùng lý do "Thanh Cách có một ít đồ nhờ cháu chuyển lại cho bác" để dẫn Thiệu Chính Dương tới phòng trực, để Ngu Hàn Giang điều tra. Ngu Hàn Giang đã tiến hành thăm hỏi theo lệ thường với "bố" của Thiệu Thanh Cách.

Thiệu Chính Dương trả lời là: "Quả thận này chỉ tốn 20 triệu kim tệ mà thôi. Cụ thể mua ở đâu thì tôi không biết rõ lắm, những chuyện này vẫn luôn là trợ lý của tôi làm, thế nhưng trợ lý này của tôi đã từ chức về quê từ nửa năm trước rồi. Nếu các anh cần biết rõ hơn thì có thể tìm ông ta."

Sau đó, khi Ngu Hàn Giang hỏi vì sao không rõ nguồn gốc mà vẫn dám dùng, ông ta đã nói: "Thân làm cha, mua một quả thận cứu con trai, chuyện này không phạm pháp chứ nhỉ? Nếu có một ngày anh trở thành cha, con của anh sinh bệnh, anh cũng sẽ muốn cứu nó bằng bất cứ giá nào mà thôi."

Bởi vì Thiệu Chính Dương biểu hiện vô cùng giống một người cha "hết lòng muốn chữa bệnh cho con trai", hơn nữa còn cung cấp manh mối người trợ lý là chú Chung này cho cảnh sát, sau đó Ngu Hàn Giang vẫn luôn tập trung điều tra xung quanh việc chú Chung đã từ chức về quê.

Bây giờ xem ra, Thiệu Chính Dương đã sớm biết việc chú Chung sẽ bị diệt khẩu, cho nên mới chĩa đầu mâu về phía vị trợ lý này. Cảnh sát cứ việc đi điều tra chú Chung, dù sao thì trước khi cảnh sát tiếp cận được ông ta, chú Chung này đã biến thành người chết!

Khó trách, hành động của tổ chức bí ẩn này vẫn luôn nhanh hơn Ngu Hàn Giang một bước.

Hóa ra ngay từ lúc bắt đầu, để cảnh sát điều tra chú Chung vốn đã là một cái bẫy của Thiệu Chính Dương!

Hơn nữa, sau khi nhớ lại lời khai của Thiệu Chính Dương, cuối cùng Tiêu Lâu cũng tìm được chỗ hổng rất nhỏ kia ——

Giá của nội tạng!

Thiệu Chính Dương nói, quả thận này mua mất 20 triệu kim tệ, đổi thành nhân dân tệ cũng phải 200,000.

Trên thực tế, quả thận trong người Thiệu Thanh Cách đến từ shipper giao cơm Vương Nguy. Việc điều tra dòng tiền và lịch sử tiêu dùng trong ngân hàng của Vương Nguy cho thấy, tháng 11 năm trước anh ta đột nhiên nhận được một khoản tiền rất lớn, mua một chiếc nhẫn kim cương trị giá 10 triệu kim tệ, viện phí của mẹ anh ta cũng tốn khoảng 8 triệu, anh ta còn viết ở trong thư rằng mình đã tìm được một công ty tổ chức đám cưới, muốn chuẩn bị một hôn lễ lãng mạn cho bạn gái mình.

Những chi phí này cộng vào cũng chính khoảng 20 triệu kim tệ. Tiền tiết kiệm trong tài khoản của Vương Nguy cũng không nhiều, nói cách khác, anh ta bán thận phải của mình cũng được khoảng 20 triệu kim tệ.

Người mua trả 20 triệu, người bán được 20 triệu... Vậy người môi giới thì sao?

Chẳng lẽ tổ chức này là nơi làm từ thiện chắc, chỉ giúp đỡ mua bán nội tạng, không hề thu phí môi giới trung gian?

Làm gì có khả năng này?

Thông thường, tiền mà người mua còn phải trả cho người môi giới chính là chi phí cho phòng khám chui, hẳn phải cao hơn số tiền mà người bán nhận được nhiều. Ví dụ như, người mua thanh toán 30 triệu, người bán nhận được 20 triệu, 10 triệu còn lại sẽ vào túi phòng khám chui, phân phối như vậy mới là hợp lý.

—— Khoản chênh lệch này, chính là nguồn thu nhập quan trọng của tổ chức buôn nội tạng.

Dưới tình huống như thế nào, tổ chức mới miễn trừ phí môi giới, bán nội tạng với giá mua gốc cho đối phương?

Chỉ có là nhân viên nội bộ mới có thể hưởng ưu đãi này.

Bởi vì chú Chung chính là nhân viên nội bộ, ông ta lại mua thận cho con trai của Boss, đương nhiên không cần chi trả phí môi giới đắt đỏ này. 20 triệu này ông ta giao toàn bộ cho người bán thận là Vương Nguy, tổ chức không lấy tiền, bao gồm cả những tay bác sĩ đã mổ lấy thận của Vương Nguy kia.

Thiệu Chính Dương đương nhiên biết giá cả của chợ nội tạng đen, ông chủ lớn như ông ta cũng không để ý chút tiền này, cho nên khi Ngu Hàn Giang hỏi, ông ta mới theo bản năng mà nói ra số tiền mà chú Chung đã chi trả, xem nhẹ "phí môi giới" này...

Lỗ hổng của giá nội tạng cho thấy, Thiệu Chính Dương thật ra cũng là người biết nội tình!

Tiêu Lâu càng nghĩ càng chấn động —— nếu thật sự là Thiệu Chính Dương, vậy tất cả những điểm đáng ngờ đều có thể giải thích hợp lý.

Vì sao bọn họ vừa mới đặt chân tới thị trấn Thanh Thủy, chú Chung và Hạ Dung đã lập tức bị diệt khẩu?

Vì sao người của tổ chức này biết rất rõ hành tung của cảnh sát, thậm chí ngay cả lộ trình của Thiệu Thanh Cách?

Kỳ thật ngay khi còn ở bệnh viện, lúc Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu nhắc tới chuyện ghép tạng với Thiệu Chính Dương, tên Boss đầy cảnh giác này đã nhận ra chuyện này có khả năng bại lộ, cho nên đã chuẩn bị xong xuôi việc giết người diệt khẩu, tiêu hủy chứng cứ.

Ông ta muốn giết sạch toàn bộ những người biết chuyện này.

Như vậy thì ông ta vẫn là ông chủ Thiệu có quyền có thế như cũ, vẫn là doanh nhân được nhiều người tôn kính. Nói không chừng, ông ta chỉ cần làm từ thiện một vài lần là có thể tẩy trắng hoàn toàn, an ổn mà sống nốt nửa đời còn lại, không phải chịu cảnh lao ngục tai ương.

Còn Thiệu Thanh Cách? Dù sao thì người con trai này cũng yếu nhách, vừa mới đổi thận thì tim đã bị bệnh. Đã là một đứa con nuôi chẳng có quan hệ huyết thống, quả thận trong người còn là chứng cứ rành rành cho nội tạng có nguồn gốc bất minh...

Thời điểm tất yếu, đứa con nuôi này hoàn toàn có thể biến thành thứ bỏ đi.

-

Tiêu Lâu càng nghĩ càng thấy lòng rối bời. Toàn bộ những suy đoán của anh đều truyền lại cho Ngu Hàn Giang qua truyền "ý hợp tâm đầu".

Ngu Hàn Giang bình tĩnh nói ở trong đầu: "Tiêu Lâu, vấn đề giá cả đúng là do chúng ta không lưu ý cẩn thận, đây cũng là do tôi thất trách. Em đừng lo lắng, bây giờ quan trọng nhất vẫn là phải rời khỏi tầng hầm này. Chờ đến lúc thoát ra rồi, chúng ta sẽ đi bắt người."

"Ừ, các anh cẩn thận nhé."

Ngu Hàn Giang nói: "Cảm xúc của sếp Thiệu không ổn lắm, em an ủi anh ấy một chút đi."

Tiêu Lâu quay đầu lại, nhìn về phía Thiệu Thanh Cách. Sắc mặt của y đúng là có chút khó coi, có lẽ là không thể chấp nhận việc Boss mà mọi người vất vả tìm kiếm bấy lâu lại chính là "bố mình". Tiêu Lâu đi qua, nhẹ nhàng đặt tay lên vai y, hòa nhã nói: "Anh đừng nghĩ nhiều, những chuyện này đều chỉ là giả thiết của người giữ cửa thôi anh."

Thiệu Thanh Cách siết chặt hai tay, ra vẻ bình tĩnh mà nói: "Không sao, nếu như ông ta đã không màng tới tình cảm bố con, muốn giết tôi diệt khẩu thì tôi đương nhiên sẽ không mềm lòng... Chẳng qua chỉ thương người mẹ ốm yếu kia của tôi, bà ấy hẳn là chẳng biết gì cả."

Tiêu Lâu khẽ thở dài, nếu "mẹ" của Thiệu Thanh Cách biết những chuyện này, bà ấy sẽ phải đối mặt như thế nào đây?

Lão Mạc đột nhiên nghĩ tới chuyện gì đó, vẻ mặt phức tạp mà nói: "Tuy rằng sếp Thiệu chỉ là con nuôi, nhưng nuôi dưỡng nhiều năm như vậy cũng phải có tình cảm chứ. Nếu như Thiệu Chính Dương còn muốn diệt khẩu cả chính con mình, chú cảm thấy có khả năng là... Liệu ông ta có con riêng ở bên ngoài không?"

"Có khả năng." — Thiệu Thanh Cách nhún vai, bất đắc dĩ mà nói: "Trong mấy ngày tôi ở nhà này, ông ta vẫn chưa từng về lần nào cả, cũng ít khi gọi điện cho mẹ tôi, nói không chừng thật sự là ở trong nhà bồ nhí đấy. Nếu như ông ta có con riêng, chỉ cần đứa con nuôi là tôi đã chết, ông ta vừa hay có thể danh chính ngôn thuận để lại gia sản cho con trai ruột. Có lẽ, ông ta đã phiền chán đứa con nuôi ốm yếu bệnh tật này từ lâu rồi."

Hổ dữ không ăn thịt con, cho dù là con nuôi đi chăng nữa, ông ta sao lại có thể nhẫn tâm như thế? Nhưng nghĩ lại thì, trong tay ông ta đã nhuốm không biết bao nhiêu máu tươi, cũng chẳng thiếu thêm một Thiệu Thanh Cách.

Ba người không nói nữa, suy đoán này khiến người ta vừa phẫn nộ, vừa khó chịu.

- - -

Cùng thời gian, trong mê cung ngầm.

Diệp Kỳ theo Ngu Hàn Giang tới ngã rẽ, dứt khoát bỏ ra khỏi Áo khoác tàng hình.

Kẻ ở phòng giám sát trung tâm kia phát hiện trong màn hình đột nhiên xuất hiện một đứa trẻ. Đứa nhỏ kia thả người nhảy lên trần nhà, hai tay hai chân như có móc ngược mà bám lấy trần nhà. Nhóc hướng về phía camera theo dõi, để lộ ra một nụ cười.

Đôi mắt của cậu bé giống như nhuốm máu đỏ tươi, khi cười rộ lên còn để lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ xíu chưa kịp lớn của trẻ con.

Gã đàn ông sợ tới mức lảo đảo mà lùi về sau: "Mẹ kiếp? Thằng nhõi này từ đâu chui ra thế?"

Ả phụ nữ bên cạnh nói: "Là Diệp Kỳ kia!"

"Lão đại nói không sai, quả nhiên những người này có dị năng!" — Gã vội vàng truyền tin, nói: "Anh Vinh, làm sao bây giờ? Đám người bắt đầu phá hỏng camera theo dõi, thằng nhõi kia còn có thể bò tới bò lui trên trần nhà! Hình như bọn chúng còn có thể tàng hình, sát thủ của chúng ta rất khó đối phó.

"Dùng phương án C đi!" — Bộ đàm truyền tới một giọng nói lạnh lẽo như băng.

"Đã rõ!" — Gã đàn ông buông bộ đàm xuống, nhìn đồng bọn rồi nói: "Phương án C, mau!"

Ả phụ nữ nhấn mạnh xuống nút bấm màu xanh lục đậm.

Nhất thời, toàn bộ trần nhà trên hành lang của tầng hầm chợt xuất hiện rất nhiều thiết bị giống vòi hoa sen. Sương mù dày đặc màu trắng phun ra từ chúng, nhanh chóng khuếch tán, một mùi hương kỳ quái phả ra.

Ngu Hàn Giang trầm giọng: "Không xong, chúng đang xả khí độc!"

Diệp Kỳ ngẩn người, ngoại trừ lửa ra thì Trùng Vương không sợ gì cả, độc cũng không có tác dụng với Diệp Kỳ. Thế nhưng Ngu Hàn Giang vẫn là người thường, bị trúng khói độc thì không xong. Diệp Kỳ vội quay đầu lại, nhỏ giọng nói: "Đội trưởng Ngu về trước đi, việc phá camera cứ giao cho em."

Ngu Hàn Giang nói: "Tiểu Diệp, cậu phá cái camera phía trước, chúng ta rút về rồi tính."

Nghe thấy lệnh, Diệp Kỳ nhanh chóng bò qua trần nhà. Bé giơ vuốt, bóp nát camera cuối hành lang chỉ trong nháy mắt.

Ngay sau đó, Ngu Hàn Giang và Diệp Kỳ xuất hiện trong Chốn đào nguyên.

Ngu Hàn Giang đi qua, vỗ vỗ bả vai Thiệu Thanh Cách an ủi.

Hắn không nói gì thêm gì, quay đầu lại nhìn lão Mạc: "Lão Mạc, chú có thẻ Vaccine đặc hiệu không?"

Lão Mạc ngơ ngác: "Vaccine đặc hiệu?"

"Thẻ khen thưởng khiêu chiến hoàn mỹ ở 'Thị trấn xác sống', có thể miễn dịch mọi loại độc tố trong một khoảng thời gian." — Ngu Hàn Giang thấp giọng giải thích.

"Chú không có thẻ này." — Lão Mạc xấu hổ và sờ đầu, nói: "'Thị trấn xác sống' là cửa 2 Bích nhỉ? Chú không dám đi tìm huyết thanh nên chỉ được đánh giá B thôi, không thể qua cửa hoàn mỹ."

Thẻ Vaccine đặc hiệu của Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu đã dùng hết ở cửa "Khủng hoảng tài chính" kia rồi. Lúc đó, bọn họ thả Virus xác sống biến đám tù nhân vượt ngục thành xác sống, sau đó cùng những người khiêu chiến khác canh giữ công trường, dùng Vaccine đặc hiệu để tránh bị virus lây nhiễm.

Người còn có thể có thẻ Vaccine đặc hiệu này trong đội... có lẽ chỉ còn Lưu Kiều.

Nếu như không nhầm, mấy cửa Bích trước đó, Tiểu Lưu cũng qua cửa hoàn hảo.

Tiêu Lâu dứt khoát kéo Lưu Kiều vào Chốn đào nguyên.

Lưu Kiều nhanh chóng xuất hiện dưới tán hoa đào, nghi hoặc hỏi: "Sao thế ạ?"

Tiêu Lâu hỏi: "Tiểu Lưu, trong tay em hẳn là có thẻ Vaccine đặc hiệu lấy được từ cửa 2 Bích nhỉ? Nếu anh nhớ không nhầm, trong đó có 3 ống vaccin có thể khiến người đã tiêm có thể miễn dịch mọi loại độc tố trong vòng 10 phút."

"Đúng vậy." — Lưu Kiều gật đầu, lấy thẻ bài này ra đưa cho Tiêu Lâu: "Ba ống đỏ, vàng, xanh này chỉ có tác dụng với virus xác sống. Ba ống xanh lá, tím, đen này có thể miễn dịch mọi loại độc tố."

"Rất tốt." — Ngu Hàn Giang tập hợp đồng đội lại, thấp giọng nói: "Thời gian có hạn, chúng ta cần phải phối hợp hành động. Mê cung ngầm này rất lớn, một mình tôi không thể đi hết trong 10 phút được, cần phải có lão Mạc giúp phân biệt phương hướng. Lão Mạc rất khó né được những tên sát thủ cầm súng đó, Tiểu Lưu cô thu nhỏ chú ấy lại giúp anh, để chú ấy ở trong túi áo anh. Hai chúng tôi sẽ tiêm vaccine vào, cố gắng tìm phòng điều khiển trung tâm nhanh nhất có thể. Ống còn lại Lưu Kiều tiêm vào, chờ chúng tôi ấn được công tắc mở được bức tường sắt kia ra, Tiểu Lưu lập tức ra ngoài, dùng Lý Thanh Chiếu đặt điểm dịch chuyển mới, kéo tất cả mọi người tới nơi an toàn."

Hắn nhìn về phía Tiêu Lâu, nói: "Tiêu Lâu, em tiếp tục ở lại Chốn đào nguyên, một khi chúng tôi gặp phải nguy hiểm thì lập tức kéo chúng tôi về lại trạm trung chuyển này. Bên ngoài khói độc dày đặc, nếu không tiêm vaccine phòng bệnh thì không thể ra được. Vaccine có hạn, chúng ta cần dùng hai lần dịch chuyển tập thể mới có thể rời khỏi đây. Tiểu Lưu, cô phải sử dụng thẻ Khinh công đúng lúc, tìm nơi an toàn tạo điểm dịch chuyển mới. Chú ý, điểm đánh dấu của Lý Thanh Chiếu sẽ dịch chuyển mọi người tới vị trí năm phút trước đó, có một khoảng thời gian trì hoãn, cho nên nghe thấy lệnh của anh, cô lập tức hành động, hiểu chưa?"

Mọi người đều gật đầu: "Đã rõ!"

Thiệu Thanh Cách đi tới trước mặt Lưu Kiều, thấp giọng hỏi: "Long Sâm và Khúc Uyển Nguyệt thế nào rồi?"

Lưu Kiều đáp: "Sau khi chúng ta bỏ xe chạy trốn, hai người bọn họ đã dùng thẻ Tắc kè hoa đi điều tra xung quanh. Lúc em được thầy Tiêu kéo vào đây, chị Uyển Nguyệt mới tìm được một chút manh mối. Chị ấy phát hiện dưới tòa nhà này có rất nhiều dây dẫn lửa bị lộ ra khỏi lớp đất do trời mưa to, chúng em nghi ngờ có rất nhiều thuốc nổ đã được chôn dưới tòa nhà này."

Mọi người nghe đến đó, đồng thời hít ngược một hơi khí lạnh!

Đám người điên rồ này có lẽ còn muốn làm nổ cả tòa nhà này nữa! Như vậy, chẳng những có thể giết sạch mấy người Ngu Hàn Giang, mà ngay cả những thành viên của tổ chức vẫn còn ở lại trong tòa nhà này cũng không thể chạy thoát. Giết người diệt khẩu? Đây mới là cách thanh trừng sạch sẽ!

Sợi thần kinh của Ngu Hàn Giang căng lên, thúc giục: "Tranh thủ thời gian, tiêm vaccine phòng bệnh vào đi!"

Hắn quyết đoán mà vén tay áo lên, lộ ra cánh tay cơ bắp rắn chắc. Tiêu Lâu lấy ống tiêm, tiêm vaccine từ ống màu tím vào cơ thể hắn, sau đó tiêm cho lão Mạc ống màu xanh lam, ống còn lại để cho Lưu Kiều, đợi lát nữa tiêm vào trước khi ra ngoài.

Lưu Kiều lấy thẻ Cô bé tí hon ra, biến lão Mạc bé lại thành ngón tay cái. Ngu Hàn Giang cất lão Mạc đã thu nhỏ lại vào trong túi áo mình.

Hắn quay đầu lại nhìn về phía đồng đội, ánh mắt bình tĩnh mà kiên định: "Đi thôi, chúng ta chỉ có mười phút."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...