Ta hít vào một hơi thật sâu.
Đúng là tri nhân tri diện bất tri tâm, không ngờ lão đại phu râu dê trông đạo mạo thế kia mà lại là một lão già không đứng đắn!
"Dương bá bá nói chúng ta là phu thê, làm như vậy là chuyện thường."
Nói xong, hắn bỗng trở nên tự tin hẳn, còn quay sang chất vấn ta: "Chẳng lẽ không đúng sao?"
Thật hiếm có ngày, ta lại bị sự ngây ngô của A Thọ hỏi đến mức á khẩu không trả lời được.
15
Kiếp trước ta vốn là một nữ cường nhân oanh tạc nơi công sở cho đến tận lúc đột tử, nên ta luôn giữ khoảng cách nhất định khi tiếp xúc với phái nam.
Chẳng có lý do gì khác, đơn giản vì khi mới vào đời, ta từng gặp phải không ít hạng cặn bã muốn chiếm tiện nghi của mình.
Sau này khi công việc đã vào quỹ đạo, ta lại đụng phải những gã đàn ông tồi tệ muốn mượn công việc để làm trò bậy bạ, thậm chí khách hàng của ta lại chính là vợ của họ.
Cứ nghĩ đến mấy chuyện đó là ta lại thấy nghẹn ứ ở cổ họng.
Ta khẽ xoa ngực mình, cảm thấy đôi gò má nóng bừng.
Thế nhưng hành động của A Thọ lại khiến ta cảm thấy... có thể chấp nhận được.
Bấy lâu nay, ta và A Thọ vẫn đắp chung chăn nhưng chỉ thuần túy trò chuyện.
Khi ngủ hắn rất dính người, thích ôm chặt lấy ta.
Dù tâm trí hắn chưa trưởng thành nhưng cơ thể thì lại là một nam nhi thực thụ, không ít lần khiến ta rơi vào những tình huống xấu hổ đơn phương.
Chỉ là, mấy chuyện thầm kín này ta biết mở lời thế nào đây?
Ta không nói, hắn lại không hiểu, nên cứ thế lờ đi cho đến tận bây giờ.
Gần Tết việc đồng áng cũng nhàn, chúng ta thường xuyên kề cạnh bên nhau.
Ban ngày đối mặt, đêm xuống ngủ chung, thỉnh thoảng ta lại bất giác nhớ đến nụ hôn bất ngờ kia của hắn.
Ta khẽ thở dài, tuyết đông chưa tan, đúng là cái mùa khiến lòng người dễ nảy sinh tình ý.
Trần thẩm tử sang tìm ta vào những ngày cuối năm, hỏi ta có định về thăm nhà họ Liễu hay không.
Theo tập tục, con gái xuất giá thường sẽ về nhà ngoại vào ngày mùng hai Tết.
Ta không kìm được vẻ ghét bỏ hiện rõ trên mặt: "Họ là ai cơ chứ? Cháu còn chưa gặp mặt bao giờ, về làm cái gì?"
Trần thẩm tử gật đầu tán thành: "Ta cũng định nói thế. Trước kia cô chẳng phải hạng tốt lành gì, nhưng cha mẹ cô còn tệ bạc hơn."
Ta: "... Thím ơi, thím không nhất thiết lần nào cũng phải mắng cháu một câu như thế đâu."
Bà phẩy tay: "Hì, thuận miệng ấy mà. Ta tới là để nhắc nhở cô, chẳng phải cô đã quên hết chuyện cũ rồi sao? Trước kia cô hung hăng càn quấy, gặp ai mắng nấy, đến ta còn chẳng dám dây vào..."
"Lại mắng nữa rồi."
"Vào chính đề đây."
Bà thở dài, vỗ vỗ tay ta: "Nhưng cô cũng đáng thương. Muội muội cô và Tần tú tài tình đầu ý hợp, nể mặt tú tài là người có học nên muội muội cô sống rất dễ thở, còn cô thì chỉ có bị cha mẹ ghẻ lạnh mà thôi."
Bỗng có tiếng gõ cổng viện, A Thọ lật đật chạy ra mở cửa.
A Thọ còn chưa vào, một người đàn bà gầy gò đã xồng xộc bước vào nhà, mang theo một luồng hàn khí căm căm.
Chỉ cần nhìn vào đôi mày mắt ấy, ta đã biết ngay bà ta là ai.
Ta thản nhiên cắn hạt dưa trên bàn, cười hỏi: "Vị thím này là ai vậy? Trông lạ mặt quá, cháu chưa thấy bao giờ, sao lại tự ý xông vào nhà cháu thế này?"
Sắc mặt Liễu mẫu thoáng hiện vẻ mất tự nhiên, nhưng rất nhanh bà ta đã lấy lại dáng vẻ bề trên, hống hách đáp: "Cô còn dám mặt dày hỏi ta là ai à? Ta là mẹ cô đấy, đến mẹ mình mà cũng quên rồi sao!"
Ta liếc nhìn Trần thẩm tử đang phải kìm nén khao khát muốn "tham chiến", rồi quay sang Liễu mẫu thản nhiên nhổ vỏ hạt dưa:
"Phải rồi, cháu bị ngã xuống hồ nên quên sạch chuyện cũ. Từ lúc tỉnh lại đến giờ chẳng thấy bóng dáng cha mẹ đâu, cháu còn tưởng... cha mẹ cháu chết cả rồi chứ."
Liễu mẫu giận tím mặt: "Cô rủa sả ai đấy hả?"
A Thọ vừa bước vào, thấy Liễu mẫu đang quát tháo ta liền lập tức chắn trước mặt ta.
