Thê Môn - Hoàn Hành Ba

Chương 15



Nếu họ có thể sưởi ấm cho nhau thì tốt biết mấy, đằng này lại cùng thích một người nam nhân, mà ai cũng chẳng chịu nhận thua. 


Ta cứ ngẫm đi ngẫm lại, liệu họ còn cách nào tốt hơn để thoát khỏi cảnh ngộ này không?


Nghĩ đi nghĩ lại, ta mới nhận ra mình đang dùng kinh nghiệm của một người hiện đại để suy xét. 


Còn họ, họ chỉ là những cô nương nhỏ bé chưa từng bước chân ra khỏi lũy tre làng.


Thế giới của họ chỉ nhỏ hẹp bấy nhiêu thôi.


17


Người nhà họ Liễu vốn là hạng vừa không biết xấu hổ lại vừa cực kỳ trọng sĩ diện. 


Ta chẳng chút nghi ngờ việc họ sẽ sớm bày ra đủ mọi trò để bòn rút tiền của mình.


Vừa vặn đang lúc cuối năm, nhà nhà đều rảnh rỗi đi thăm thú họ hàng, xóm giềng thường tụ tập đông đủ, chuyện phiếm cũng theo đó mà nở rộ. 


Đây chính là thời điểm vàng để tung tin đồn.


Ta ra đầu thôn, than ngắn thở dài vài câu, chỉ nói rằng cuộc sống của ta và A Thọ đang rất khó khăn, thực sự không đào đâu ra lễ vật để hiếu kính cha mẹ. 


Trần thẩm tử tung hứng cùng ta, bà kể lại việc vô tình bắt gặp Liễu mẫu lén lút tìm ta đòi tiền.


Tam sao thất bản, tin đồn lan truyền đến tận buổi tối thì đã biến thành, ta bị cha mẹ đẻ ép đến mức lại muốn tìm cái chết.


Có người trước đây từng lời ra tiếng vào chuyện ta ra ngoài làm việc, thì nay họ lại quay sang xót xa cho một nữ tử trẻ tuổi phải gánh vác cả gia đình, bôn ba sương gió để nuôi chồng. 


Thế trận dư luận xoay chiều, người thương cảm cho ta bỗng chiếm đa số.


Cái Tết này, vợ chồng Liễu mẫu bị người đời chỉ trỏ không ngớt. 


Con gái suýt chết cũng chẳng màng giúp đỡ, giờ lại mặt dày đòi tiền, khiến Liễu phụ mỗi khi bị đám đông giễu cợt đều phải ra sức phủ nhận, khẳng định mình không bao giờ làm chuyện đó.


"Tam Oa nhà ông bà sắp bàn chuyện cưới xin rồi, thanh danh tệ hại thế này thì ai thèm gả con gái về cơ chứ?"


Trần thẩm tử rảnh rỗi lại sang tìm ta tán gẫu, đôi khi còn có thêm vài thím, vài chị em khác trong thôn kéo đến. 


Mấy người vây quanh bếp lò, vừa cắn hạt dưa vừa buôn chuyện:


"Nghe nói nhà Tần tú tài cũng sang tìm họ đấy."


"Sao không tìm cho được? Nhà họ Tần cũng có chút của ăn của để. Đến như A Thọ với Vân nương nghèo thế mà họ còn chẳng tha, bảo sao không nhòm ngó tiền bạc nhà Tần tú tài?"


"Thế hai nhà từ hôn rồi à?"


"Chưa, Tần tú tài không chịu, Liễu lão hán cũng thề thốt đảm bảo họ không phải hạng người như vậy, mãi mới giữ lại được cái hôn sự này."


Ta thản nhiên cắn hạt dưa, im lặng nghe họ thảo luận rôm rả. 

A Thọ lột sẵn một đống hạt, bưng đĩa nhân nhỏ đặt vào tay ta, rồi lại lật đật chạy về bàn bên cạnh tiếp tục lột vỏ. 


Hắn không tham gia vào câu chuyện, cứ ở một khoảng cách không xa không gần bên cạnh ta.


"A Thọ thế này cũng tốt, ngoan ngoãn biết nghe lời. Chẳng bù cho lão già nhà ta, ngang như cua, nói cái gì cũng chẳng lọt tai."


"Tiếc mỗi cái là đầu óc hơi khờ..."


Câu nói vừa thốt ra, bầu không khí náo nhiệt bỗng chùng xuống. 


Người nói cũng nhận ra mình lỡ lời, tất cả đều quay sang nhìn ta.


Ta chân thành đáp lại: "A Thọ như thế này là tốt lắm rồi, đổi thành người khác ta còn chẳng thích đâu."


Động tác lột hạt dưa của A Thọ khựng lại, đầu hắn cúi thấp xuống, để lộ đôi vành tai đỏ rực như gấc chín. 


Chuyện này coi như cũng trôi qua êm đẹp.


Ta đang định trêu chọc bộ dạng thẹn thùng của A Thọ thì bên tai bỗng vang lên một tiếng thì thầm đầy vẻ thần bí, nhưng cái "tiếng gió" này lại đủ lớn để tất cả mọi người trong vòng đều nghe thấy:


"Thế... chuyện 'ấy' của hai vợ chồng có hòa hợp không?"


Động tác cắn hạt dưa của ta khựng lại, ta kinh ngạc nhìn sang. 

 

Mấy người còn lại đều nhịn cười, Trần thẩm tử vươn tay sờ lên mặt ta một cái: "Ái chà, nóng đến mức chiên được trứng rồi này."


"Thế A Thọ có hiểu gì không?"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...