"Nhanh lên đi, Đội trưởng Tần, kiên nhẫn của tôi sắp cạn sạch rồi." Dịch Phái dí mạnh họng súng vào trán Khấu Trà. Cậu thiếu niên khóc không thành tiếng, nhìn Tần Phương Minh với ánh mắt tràn ngập sự khẩn cầu và nỗi sợ hãi tột cùng.
Tần Phương Minh giơ cao hai tay, từng bước tiến về phía cổng chính của ngôi nhà nông cách đó vài mét.
"Dừng lại đã——!"
Bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở đột ngột bị phá vỡ bởi một giọng nữ thanh lãnh, Tần Phương Minh khựng lại, quay đầu nhìn thấy Ngu Quy Vãn đang chạy tới từ trong bóng tối.
Gương mặt của Ngu Quy Vãn nhễ nhại mồ hôi, nhịp thở dồn dập, giữa muôn vàn ánh mắt kinh ngạc, nàng bước đến đứng cạnh Tần Phương Minh, cao giọng hô về phía Dịch Phái: "Dịch Phái! Tôi mang đến sự thật về cái chết của anh trai anh, anh có muốn biết không?"
"Sự thật?" Dịch Phái trừng mắt, đôi mày nhíu chặt: "Sự thật là anh trai tôi đã bị cảnh sát các người g**t ch*t!"
"Đúng, anh ta nhìn thì có vẻ chết trực tiếp dưới họng súng bắn tỉa, nhưng anh thực sự chưa bao giờ thắc mắc tại sao vào khoảnh khắc cuối cùng, khi rõ ràng đã có ý định bỏ vũ khí đầu hàng, Đỗ Tuấn lại đột nhiên mất kiểm soát rồi ra tay sát hại con tin sao? Anh là người hiểu anh ta nhất, anh biết anh ta có nguyên tắc hành sự riêng. Nếu có thể sống, anh ta sẽ không chọn con đường chết. Đầu hàng có lẽ sẽ phải ngồi tù nhưng không đến mức bị bắn hạ hay tử hình. Vậy cái gì đã khiến anh ta đột nhiên biến thành một người khác, nhẫn tâm g**t ch*t một thiếu nữ 16 tuổi?"
Cảm xúc của Dịch Phái dao động rõ rệt, cơ mặt hắn co giật liên hồi, nhịp thở trở nên nặng nề.
"Và tại sao trong hai con tin, Đỗ Tuấn lại chọn giết một người và tha cho người còn lại?"
Bàn tay cầm súng của Dịch Phái nổi đầy gân xanh, run rẩy không thôi.
Ngu Quy Vãn tiến lên vài bước nhỏ: "Để tôi nói cho anh biết chân tướng thực sự đằng sau cái chết của Đỗ Tuấn."
"Tôi đã lục lại lời khai của tất cả đồng bọn của anh trai anh năm xưa. Trong miệng bọn chúng, đó là một vụ bắt cóc tống tiền con gái nhà giàu thông thường. Nếu Đỗ Tuấn còn sống và đang thụ án, tôi nghĩ anh ta cũng sẽ nghĩ như vậy. Nhưng anh có biết, trong mắt một người bị hại khác, vụ bắt cóc đó có ý nghĩa gì không?"
"Đó là một cuộc đào tẩu lãng mạn đầy tính anh hùng do cô ta tự thêu dệt nên. Một ảo cảnh tốt đẹp mà cô ta tự dệt cho chính mình, Đỗ Tuấn trong giấc mộng đó là hóa thân của một hình mẫu lý tưởng mà cô ta khao khát."
"Và người này, anh rất quen thuộc, chính là kẻ đồng mưu đã chủ động đề nghị giúp anh báo thù, kẻ cung cấp tài chính và tin tức mật từ phía cảnh sát: Khấu Nhan."
Ngu Quy Vãn thở hắt ra một hơi, chậm rãi nói: "Để tôi kể cho anh nghe mặt tối không ai biết của vụ bắt cóc 5 năm trước."
Ngày 1 tháng 6 năm 2017, ngày Quốc tế Thiếu nhi. Đối với cô nữ sinh cấp ba Khấu Nhan, đây chỉ là một ngày thứ Bảy bình thường. Chỉ có đứa em trai cùng cha khác mẹ – Khấu Trà mới được hưởng mọi sự quan tâm và đãi ngộ đặc biệt từ cha mẹ và thầy cô.
Thậm chí vào ngày này, cô ta vẫn phải đi học lớp dương cầm mà Khấu Phong đã đăng ký. Đơn giản vì Khấu Phong xuất thân từ tầng lớp thấp kém, tay trắng lập nghiệp, nên khi đã có tiền, ông ta khao khát rũ bỏ quá khứ, dùng mọi cách để biến những người xung quanh thành hình mẫu "thượng lưu" mà ông ta mong muốn.
Là con gái của ông ta, cô buộc phải như vậy, thành tích phải xuất sắc, diện mạo đoan trang, tính cách thục nữ và phải có tài lẻ vượt trội.
Đó là sự gò bó mà Khấu Phong áp đặt lên Khấu Nhan, trái ngược hoàn toàn với sự nuông chiều vô hạn dành cho con trai Khấu Trà. Con trai thì học hành không cần quá giỏi, quậy phá một chút cũng chẳng sao, vì xuất thân tốt đã đại diện cho tất cả.
Khấu Nhan lớn lên trong sự thiên vị không hề che giấu của cha và mẹ kế. Cô ta có những ước muốn riêng, nhưng chúng bị Khấu Phong vùi dập bằng sự khinh miệt và giận dữ. Dần dần, cô học được cách phục tùng, diễn tròn vai một người con gái lớn hiểu chuyện trước mặt cha.
Nhưng áp lực càng lớn, sự phản kháng ngầm càng dữ dội, Khấu Nhan có một cuộc đời hai mặt. Trước mặt cha mẹ là con ngoan trò giỏi, nhưng sau lưng lại là một nữ sinh bất lương chuyên bắt nạt kẻ yếu.
Cô ta chưa bao giờ nghĩ bước ngoặt cuộc đời mình lại đến vào một đêm sau buổi học thêm. Khi tỉnh lại, thấy mắt bị bịt kín, chân tay bị trói, không biết đang ở đâu, cô gái vốn chẳng sợ trời chẳng sợ đất lần đầu tiên cảm nhận được nỗi sợ hãi nguyên thủy.
Bên cạnh cô, bạn học Hạ Hi Nhụy còn hoảng loạn hơn, khóc lóc thảm thiết. Tiếng khóc nhanh chóng thu hút một nhóm người, Khấu Nhan nghe thấy một gã đàn ông chửi thề, rồi tiếng tát vang lên chát chúa.
"Khóc nữa tao giết mày!"
Hạ Hi Nhụy nín bặt, nước mắt chảy ngược vào trong, Khấu Nhan cố trấn tĩnh: "Ai là đại ca ở đây? Tôi muốn nói chuyện với đại ca các người."
Một tên tiến lại, bóp cằm cô trêu chọc: "Em gái nhỏ biết chuyện đấy chứ, nhưng đại ca đâu phải muốn gặp là gặp. Muốn thấy anh ấy à, hôn anh một cái đi."
Hắn ghé sát cái miệng hôi thối vào mặt cô, Khấu Nhan cảm thấy buồn nôn cực độ, cô phun một ngụm nước bọt thẳng vào mặt hắn.
Tên đó sững người rồi nổi điên, tát cô một cú trời giáng: "Con khốn, mày dám phun nước bọt vào tao à? Mày tìm chết rồi!" Hắn chưa hả giận, định đá bồi thêm vài cú vào bụng cô thì đồng bọn ngăn lại: "Thôi đi Chuột, đại ca mà thấy lại mắng cho đấy."
Trước khi nhóm người rời đi, Khấu Nhan nằm co quắp trên sàn, chịu đựng cơn đau rát bên má và cơn đau quặn ở bụng, mồ hôi lạnh thấm đẫm gương mặt.
Hạ Hi Nhụy còn chẳng kịp quan tâm đến vết thương của mình, chỉ run rẩy hỏi bạn: "A Nhan, chúng ta phải làm sao bây giờ? Liệu họ có thực sự giết bọn mình không?"
Khấu Nhan nén đau, nhíu mày đáp: "Họ bắt cóc chúng ta là để đòi tiền gia đình, chỉ cần có tiền, họ sẽ không làm hại chúng ta đâu. Bắt cóc tống tiền cùng lắm là ngồi tù có thời hạn, còn giết người là án tử hình đấy."
"Giờ mình đau quá, mình chợp mắt một lát, có người đến thì cậu gọi mình nhé."
"Được."
Không biết trôi qua bao lâu, Khấu Nhan mơ màng tỉnh dậy, việc mất đi thị giác trong thời gian dài khiến cô không còn khái niệm về thời gian, cô gọi khẽ: "Tiểu Nhụy?"
Thế nhưng, đáp lại cô trong căn phòng tĩnh lặng là một giọng nam trầm thấp, vững chãi: "Tỉnh rồi à?"
Khấu Nhan căng cứng cả người, co rúm lại định lùi về phía sau.
Người đàn ông nói: "Đàn em của tôi đưa bạn nhỏ của cô đi vệ sinh rồi. Cô có muốn đi không?" Nói xong, hắn bổ sung thêm: "Đàn em nữ."
Khấu Nhan nhanh chóng lọc ra thông tin quan trọng: "Đàn em" – Vậy người này rất có thể là đại ca của đám bắt cóc, đưa Tiểu Nhụy đi vệ sinh và có sự quan tâm nhất định dường như trên người hắn vẫn còn sót lại chút nhân tính.
Khấu Nhan rụt vai lắc đầu hỏi: "Các anh liên lạc với bố tôi chưa? Khi nào ông ấy mới đến đón tôi?"
Phía trước vang lên tiếng cười của người đàn ông, cùng lúc đó là tiếng bật lửa tách một cái. Mùi thuốc lá cháy lan tỏa vào mũi Khấu Nhan, cô cực kỳ ghét mùi này, bởi Khấu Phong là một kẻ nghiện thuốc lá nặng, quanh năm suốt tháng người ông ta luôn ám mùi khói.
Dần dà, mùi thuốc lá đối với Khấu Nhan đồng nghĩa với Khấu Phong, trở thành một sự tồn tại đáng ghét.
"Đó không phải việc cô nên hỏi." Người đàn ông rít một hơi thuốc rồi đưa bàn tay thô ráp bóp chặt cằm Khấu Nhan, ép cô quay mặt lại. Khấu Nhan tưởng hắn cũng có ý đồ ghê tởm như tên lúc trước, trong cơn giận dữ, cô há miệng cắn mạnh vào mu bàn tay hắn.
Người đàn ông đau đớn kêu lên một tiếng rồi rụt tay lại.
Nhưng trận lôi đình hay đòn roi trong tưởng tượng đã không đến, Khấu Nhan chỉ nghe thấy hắn nói một câu: "Con bé này miệng lưỡi sắc sảo thật, cắn đau đấy."
"Mặt cô là bị thằng Chuột đánh đúng không?" Hắn hỏi.
Khấu Nhan không biết hắn hỏi vậy để làm gì nên cắn môi không đáp, vì vừa mới cắn tay hắn, mùi thuốc lá ám trên tay gã giờ cũng xộc vào khoang miệng, cô ghê tởm cái hương vị này.
"Đúng là một con bé bướng bỉnh, giống hệt em trai tôi." Người đàn ông nói rồi đứng dậy bỏ đi.
Chẳng bao lâu sau, tiếng bước chân của nhiều người vang lên, Khấu Nhan nghe thấy tiếng Hạ Hi Nhụy gọi: "A Nhan."
Ngay sau đó là một tiếng "bùm" nặng nề như vật gì đó quỳ xuống đất, kèm theo tiếng cãi vã ồn ào của đám đàn ông.
"Anh Tuấn đừng làm thế, đều là anh em cả mà."
"Được rồi, muốn dạy dỗ thì đừng làm trước mặt hai con bé, thằng Chuột cũng cần giữ mặt mũi chứ."
"Anh Tuấn em sai rồi, em sai rồi! Từ giờ em không bao giờ đụng vào chúng nó nữa."
Những giọng nói này có cả nam lẫn nữ, khoảng bốn năm người gì đó, dường như đang tranh cãi về chuyện đã xảy ra. Cuối cùng, cô nghe thấy giọng nói trầm khàn đầy mùi khói thuốc quen thuộc kia: "Tao đã nói bao nhiêu lần rồi? Chúng ta làm vì tiền, nhưng cấm được đả thương người. Chúng mày ngoài miệng vâng dạ, sau lưng lại làm cái gì thế? Hay lời tao nói không còn trọng lượng nữa?"
Giọng hắn không lớn nhưng đầy uy lực, khiến những âm thanh khác im bặt ngay lập tức.
"Chúng mày ai cũng có mẹ già, sau này còn có con gái, nếu mẹ hay con gái chúng mày ra đường bị người ta bắt nạt, chúng mày nghĩ sao, chúng mày định làm gì?"
Nấp sau lớp vải bịt mắt đen, đôi mắt của Khấu Nhan mở to kinh ngạc, những lời này thốt ra từ miệng một tên cầm đầu băng bắt cóc thật quá kỳ quặc, quá mâu thuẫn và cũng thật nực cười. Một kẻ sẵn sàng bắt cóc tống tiền mà lại tôn thờ nguyên tắc không ức h**p phụ nữ và trẻ em?
"Không có lần sau đâu, biết chưa hả?" Người được gọi là anh Tuấn nói.
"Dạ vâng."
"Nhưng con bé này tính sao đây? Nhà nó chê tiền chuộc quá cao, không mấy phối hợp. Em sợ người nhà nó lén báo cảnh sát rồi." Có người hỏi.
Hạ Hi Nhụy cảm nhận được nguy hiểm đang cận kề, sợ hãi nép sát vào người Khấu Nhan run cầm cập.
"Chờ tiền nhà họ Khấu đến rồi thả cả hai đứa." Anh Tuấn ra lệnh một tiếng rồi dẫn đám người rời đi.
Muộn hơn một chút, tiếng bước chân lại vang lên, Khấu Nhan đang mệt mỏi rã rời bỗng cảnh giác cao độ, cô ngồi thẳng dậy, lưng dán chặt vào tường. Một bàn tay mang theo mùi thuốc lá quen thuộc đưa đến trước mặt và tháo băng bịt mắt cho cô.
Ánh sáng đột ngột làm Khấu Nhan chưa kịp thích nghi, cô chớp mắt liên tục rồi sững sờ nhìn người đàn ông trước mặt. Hắn đang đeo một chiếc mặt nạ đầu chó, loại biểu cảm "đầu chó" cực kỳ hài hước và phổ biến trên mạng.
Tại sao một tên trùm bắt cóc lại đeo cái mặt nạ ngớ ngẩn như thế? Khấu Nhan cảm thấy thật khó tin. Hạ Hi Nhụy ở bên cạnh cũng mang vẻ mặt chấn động và hoang mang tương tự.
Một kẻ cầm đầu chẳng giống bắt cóc chút nào, lại đi quản lý một đám đàn em trông đúng chất lưu manh nhất, thật là một cảnh tượng ma mị.
Khấu Nhan nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen sâu thẳm sau lớp mặt nạ, người đàn ông dường như rất hài lòng với phản ứng của cô, hắn híp mắt đầy thích thú: "Thấy thú vị không?"
Hắn chỉ tay vào mặt nạ, cười nói: "Em trai tôi mua cho đấy, nó toàn thích mấy thứ kỳ quái này thôi."
"Được rồi, tôi sẽ cởi trói tay cho hai cô, bây giờ các cô có thể ăn uống, nghỉ ngơi, nhưng đừng nghĩ đến chuyện bỏ trốn, được chứ?" Một tên bắt cóc lại dùng giọng thương lượng với con tin.
Khấu Nhan cau mày nhìn hắn đầy vẻ khó hiểu, hắn như đọc được suy nghĩ của cô: "Đừng nhìn tôi như vậy, tôi chẳng phải quái vật gì đâu, chỉ là một kẻ tục tĩu hám tiền hám sắc thôi, bắt các cô cũng chỉ vì tiền, đơn giản vậy đấy."
Hắn ngồi xuống chiếc hòm gỗ cách đó nửa mét, châm một điếu thuốc rồi nhả khói, chiếc mặt nạ đầu chó lúc ẩn lúc hiện sau làn khói mờ ảo.
"Vì tiền là thật, nhưng cái gì có thể làm, cái gì không thể, trong lòng tôi có cái cân riêng. Cho nên các cô không cần lo lắng, tôi sẽ không làm hại hai người. Nhận được tiền rồi tôi sẽ thả người. Còn chuyện vết thương trên mặt cô, là đàn em tôi sai, tôi thay mặt nó xin lỗi cô."
Xin lỗi? Kẻ bắt cóc lại đi xin lỗi con tin? Chuyện lạ chưa từng nghe thấy, Khấu Nhan cảm thấy đầu óc mình hơi choáng váng, thậm chí bắt đầu hoài nghi có phải mình đang nằm mơ không, vì chỉ có trong mơ mới có những chuyện kỳ quặc phi logic đến thế.
"Tự bôi thuốc đi, con gái mà để bị sẹo thì không tốt đâu." Người đàn ông đứng dậy, ném một vật vào lòng Khấu Nhan rồi lập tức rời khỏi phòng.
Khấu Nhan cúi đầu, ngẩn ngơ nhìn tuýp thuốc mỡ nhỏ trong lòng mình, Hạ Hi Nhụy bên cạnh sáp lại gần hỏi nhỏ: "A Nhan, người này nhìn không có vẻ xấu xa như đám người kia, họ sẽ thực sự thả bọn mình đi chứ?"
Khấu Nhan không nói gì, chỉ ngước lên nhìn cánh cửa phòng đã đóng chặt.
Hai ngày sau đó, ngoài việc bị mất tự do, Khấu Nhan và Hạ Hi Nhụy không hề bị đánh đập hay ngược đãi thêm lần nào. Mỗi ngày ba bữa, người đúng giờ đến đưa cơm vẫn là người đàn ông đeo mặt nạ đầu chó ấy. Khi họ ăn, hắn thường ngồi cách đó không xa hút thuốc, thỉnh thoảng còn nói chuyện phiếm vài câu.
Có lần, hắn nhận thấy Khấu Nhan cứ vô tình hay cố ý nhìn vào sợi chỉ đỏ trên cổ tay mình, bèn gảy nhẹ nó rồi bảo: "Chưa thấy cái này bao giờ à? Răng chó đen đấy, em trai tôi tặng để trừ tà. Loại gia đình như các cô chắc chẳng tin mấy thứ này đâu nhỉ."
Khấu Nhan xúc một miếng cơm trắng hỏi: "Anh có em trai, có gia đình, tại sao lại đi làm những chuyện phạm pháp này?"
Người đàn ông bị câu hỏi của cô làm cho bật cười, hắn phả ra một vòng khói thật dày: "Do nghèo đấy, một chữ nghèo thôi cũng đủ lấy mạng người rồi. Những thứ các cô vừa sinh ra đã có sẵn, các cô sẽ không bao giờ hiểu được sức nặng của nó đâu."
Hắn không giải thích thêm, thu dọn hộp cơm rồi rời đi.
Đến ngày thứ ba, bên ngoài phòng đột nhiên bùng nổ tiếng cãi vã gắt gỏng của đám đàn ông. Hạ Hi Nhụy sợ đến mức run bắn người, mặt cắt không còn giọt máu. Khấu Nhan dù trong lòng cũng kinh hãi nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, căng tai nghe rõ nội dung cuộc tranh chấp.
Một lát sau, cửa phòng bị đá văng, một gã đàn ông cầm dao găm xông vào, chỉ thẳng vào mặt Khấu Nhan gầm lên: "Mẹ kiếp! Thằng cha mày đúng là loại không biết điều, dám báo cảnh sát làm lão Tam bị bắt! Hôm nay tao không cho mày nếm mùi máu thì thằng chó Khấu Phong tưởng bọn tao đang đùa với nó chắc!"
Dù bị bịt mắt, Khấu Nhan vẫn cảm nhận được lưỡi dao sắc lạnh đang vung vẩy trước mặt. Sợ hãi là thật, nhưng từ nhỏ cô đã không muốn tỏ ra yếu thế trước bất kỳ ai. Dù tim đang đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mặt cô vẫn không biến sắc.
"Đủ rồi!" Giọng nói trầm khàn quen thuộc vang lên, Đỗ Tuấn xuất hiện, gạt phắt con dao trong tay gã đàn ông kia, lạnh lùng nói: "Mày lại phát bệnh đấy à? Khấu Phong không biết điều thì mày đụng vào con gái lão làm gì? Tao có cách đối phó với lão, cút hết đi!"
Việc Đỗ Tuấn thêm một lần nữa đứng về phía con tin để đối đầu với đàn em rõ ràng là một quyết định thiếu khôn ngoan. Khấu Nhan thậm chí cảm thấy người đàn ông này thật ngu ngốc. Vì cái gọi là nguyên tắc viển vông trong lòng mà làm rạn nứt quan hệ với đồng bọn thì có ích lợi gì?
Cuộc tranh cãi kết thúc, tiếng bước chân dần xa, Khấu Nhan nghe thấy tiếng rít thuốc thật mạnh của hắn, cô hỏi: "Nếu bố tôi thực sự không trả tiền, anh có giết tôi không?"
Động tác hút thuốc của hắn khựng lại, rồi đáp: "Không, đã nói không giết là không giết. Tiền dính máu tôi không chạm vào, cùng lắm thì coi như lần này đi không công."
Khấu Nhan cau mày, thốt ra điều nghi hoặc suốt mấy ngày qua: "Anh lạ thật đấy." Hắn cười: "Chúng ta không cùng một thế giới, nói cô cũng không hiểu đâu. Thôi, nghỉ ngơi đi."
Ngày thứ tư, Khấu Nhan và Hạ Hi Nhụy đang ngủ say thì bị dội một xô nước đá lạnh ngắt, cả hai bừng tỉnh trong cơn kinh hoàng và rét buốt. Băng bịt mắt bị giật phăng ra, trước mặt cô là hai gã đeo mặt nạ quỷ, để lộ cái cằm nhọn và hàm răng vàng khấp khểnh.
Khấu Nhan run cầm cập vì nước lạnh, ánh mắt dâm tà của hai gã khiến cô cảm nhận được nguy cơ tột độ. Cô cố nhích người lùi lại nhưng bị một gã túm mạnh lại. Mùi hôi thối từ miệng gã phả thẳng vào mặt cô, Hạ Hi Nhụy sợ hãi hét lên và lập tức bị tát đến ngất lịm.
Khấu Nhan gượng gạo trấn tĩnh: "Các người định làm gì? Anh Tuấn của các người đâu?"
Gã đàn ông cười càng thêm bỉ ổi: "Anh Tuấn? Mày tưởng nó bảo vệ mày mãi được à? Tao ngứa mắt với nó lâu rồi. Đã đi bắt cóc tống tiền còn bày đặt thanh cao, đạo đức giả cho ai xem? Tao nói cho mày biết, tao cũng chẳng muốn động vào mày đâu, nhưng lão già Khấu Phong nhà mày dám giở trò, làm anh em tao bị bắt. Cha nợ con trả, tao cũng chẳng ngại nói thật, lúc đầu bọn tao định bắt thằng em trai mày cơ, nhưng lão già bảo vệ thằng con quý tử của lão kỹ quá, bọn tao mới phải bắt đại mày, coi như mày xui xẻo đi em gái, thay cha mày trả món nợ này nhé!"
Nói xong, gã vươn tay chộp lấy cổ áo Khấu Nhan, chân tay bị trói chặt, cô hoàn toàn không có sức kháng cự. Lần đầu tiên kể từ khi bị bắt, cô khóc thét lên trong tuyệt vọng: "Cút đi! Đừng chạm vào tôi!"
Tiếng cúc áo bung ra, tiếng vải rách hòa lẫn với tiếng cười man rợ của hai gã đàn ông. Một mảng lớn da thịt trắng ngần lộ ra trước mắt chúng, bàn tay dơ bẩn của gã chậm rãi đặt lên vai cô.
Sự ghê tởm và buồn nôn chuyển hóa thành những giọt nước mắt sợ hãi tuôn rơi. Dù cô có gào thét thế nào cũng vô dụng, bàn tay gã đã bắt đầu trượt dần xuống dưới.
Nhưng đúng lúc đó, gã đàn ông đột ngột bị một cú đá cực mạnh từ phía sau. Một người đàn ông không đeo mặt nạ lao tới, đè nghiến gã xuống sàn và tung ra những cú đấm liên tiếp. Ngay sau đó, ba nam một nữ khác cũng xông vào phòng, tất cả đều đã tháo bỏ mặt nạ.
"Thằng Chuột, mày điên rồi à? Bọn tao vừa ra ngoài làm việc, mày đã thừa dịp anh Tuấn không có nhà mà làm càn sao?" Một tên đàn ông quát lớn.
Người phụ nữ đi cùng cũng nhíu mày phụ họa: "Chuột, lần này mày làm quá đáng thật rồi đấy."
Gã đàn ông tên Chuột bị đấm gãy mũi, máu chảy bê bết cả mặt, bắt đầu r*n r* xin tha, miệng không ngừng kêu sai. Đỗ Tuấn không thèm đáp lấy một lời, từng cú đấm cứ thế giáng xuống đầy uy lực.
Khấu Nhan dùng đôi tay run rẩy che trước ngực, cố níu giữ những mảnh vải vụn còn sót lại của chiếc áo rách. Cô co quắp cơ thể, hàm răng va vào nhau lập cập, đôi mắt trừng trừng nhìn theo từng nhịp vung tay của Đỗ Tuấn – nơi sợi chỉ đỏ gắn nanh chó đen cứ lắc lư theo mỗi cú đấm.
Hóa ra hắn chính là anh Tuấn, kẻ cầm đầu luôn miệng nói về "đạo nghĩa giang hồ".
Chiếc mặt nạ trên mặt tên Chuột bị đánh nứt toác, dây buộc tuột ra rơi xuống đất, để lộ gương mặt đúng chất mỏ nhát mắt chuột, gian xảo bần tiện. Nghĩ đến việc vừa rồi gã đã chạm vào cơ thể mình, Khấu Nhan rùng mình ghê tởm, dạ dày cuộn lên từng hồi, cô nghiêng người sang một bên nôn thốc nôn tháo.
Người phụ nữ diễm lệ bước lại gần, đưa cho cô một xấp khăn giấy và định vỗ lưng trấn an. Nhưng lúc này, Khấu Nhan bài trừ mọi sự đụng chạm từ người khác, cô hất vai khước từ đầy tuyệt vọng.
Thấy Đỗ Tuấn vẫn tiếp tục đánh tên Chuột đến hơi thở thoi thóp, người phụ nữ tiến lên khuyên ngăn: "Thôi anh Tuấn, đánh nữa nó không chết cũng tàn phế, giáo huấn thế là đủ rồi."
Lời khuyên có tác dụng, Đỗ Tuấn thở hổn hển đứng dậy: "Lôi nó đi. Các người cũng đi đi, còn con bé kia, gọi lão Tứ xem nó có bị thương ở đâu không." Hắn chỉ tay về phía Hạ Hi Nhụy đang hôn mê.
Rất nhanh sau đó, tên Chuột bị kéo đi, Hạ Hi Nhụy cũng được bế ra khỏi phòng. Trong căn phòng chỉ còn lại Đỗ Tuấn và Khấu Nhan, một người đàn ông lầm lì và một thiếu nữ đang co rúm vì sợ hãi.
Đỗ Tuấn cảm thấy phức tạp, sự hối lỗi chiếm phần lớn tâm trí, hắn không tiến lại gần cô ngay mà ra ngoài, lát sau ném trả một chiếc áo khoác lên người Khấu Nhan. Chiếc áo rộng thùng thình vừa vặn che đi phần thân trên rách nát và chật vật của cô.
"Tôi biết nói xin lỗi cũng vô ích... Giáo huấn thằng nhóc kia bao nhiêu cũng không bù đắp được tổn thương nó gây ra cho cô." Hắn phiền muộn ngồi bệt xuống sàn nhà đầy bụi bặm, móc ra một bao thuốc lá bẹp dúm, châm điếu cuối cùng lên hút. "Cũng chẳng ngại nói thật, bố cô báo cảnh sát ngay khi chúng tôi gọi điện đòi tiền rồi. Cảnh sát vừa gài bẫy bắt một anh em của tôi, nhưng cậu ta chắc chắn sẽ không khai ra bọn tôi đâu."
"Giờ tôi chỉ có hai con đường: Một là tiếp tục liều mạng với bố cô đến khi lấy được tiền, hai là thả cô và bạn cô ra rồi trốn ra nước ngoài." Đỗ Tuấn dùng ngón tay dụi tắt tàn thuốc, tùy ý búng đi, nhìn thẳng vào Khấu Nhan: "Nhưng vì chuyện xảy ra hôm nay, tôi thấy có lỗi với cô, nên tôi quyết định sẽ thả cô đi."
Gương mặt hắn rất đỗi bình thường, tầm hơn ba mươi tuổi, nước da ngăm đen, tóc húi cua, lông mày rậm rạp và lởm chởm râu quai nón. Điểm duy nhất coi như được mắt chính là đôi mắt rất đen và sâu, Khấu Nhan ngẩn ngơ nhìn hắn, nước mắt trên mặt dần khô đi.
"Nhưng hiện giờ cô đã thấy mặt chúng tôi, tôi phải đảm bảo an toàn cho anh em mình. Cô có thể sẽ phải theo bọn tôi đến vùng biên giới, chờ khi bọn tôi sắp xếp xong xuôi việc xuất cảnh, tôi sẽ thả cô về. Trong thời gian này, tôi đảm bảo cô sẽ không bị ức h**p như hôm nay nữa, nhưng cô cũng phải ngoan ngoãn phối hợp, được không?"
Khấu Nhan không trả lời, Đỗ Tuấn coi đó là sự ngầm đồng ý, hắn đứng dậy phủi bụi trên mông: "Yên tâm nghỉ ngơi đi. Chuyện như hôm nay sẽ không xảy ra nữa đâu." Đó là câu cuối cùng hắn để lại trước khi bước ra cửa.
Những ngày kế tiếp, băng nhóm liên tục thay đổi nơi ẩn náu để tránh sự truy quét. Cảnh sát đã phong tỏa mọi lối ra vào Bắc Châu, vây chết chúng bên trong thành phố. Sự vây hãm khiến nội bộ chúng nảy sinh mâu thuẫn, tiếng cãi vã, gào thét vang lên ngoài cửa mỗi ngày.
Hạ Hi Nhụy không có tâm lý vững như Khấu Nhan, cô bạn sống trong sợ hãi tột độ, trở nên bất ổn trước mọi tiếng động nhỏ nhất. Khấu Nhan ban đầu còn đủ kiên nhẫn an ủi vài câu, nhưng sau đó dần mất kiên nhẫn và bỏ mặc sự hoảng loạn của bạn mình.
Bản năng cầu sinh khiến Hạ Hi Nhụy chuyển mục tiêu sang Đỗ Tuấn, nhận ra hắn không phải kẻ mất hết nhân tính, mỗi lần hắn mang cơm đến, cô đều khóc lóc cầu xin hắn thả mình ra, hứa sẽ không khai báo nhân dạng, Đỗ Tuấn thường im lặng, nhưng có một ngày, hắn bất ngờ xoa đầu Hạ Hi Nhụy và bảo không cần trốn tránh nữa vì cảnh sát đã biết mặt rồi, giờ hai cô là lá bài cuối cùng để đàm phán với cảnh sát nếu vạn bất đắc dĩ.
Khấu Nhan nhìn Đỗ Tuấn nở nụ cười với Hạ Hi Nhụy, nhìn bàn tay to lớn mang theo mùi thuốc lá mà cô từng ghét cay ghét đắng đặt lên đầu cô bạn. Trong lòng cô nảy sinh một nỗi ghen tị quái dị và vặn vẹo, cô uất hận, vốn tưởng sự ôn nhu và đặc biệt của Đỗ Tuấn chỉ dành riêng cho mình, hóa ra không phải, hắn đối đãi với con tin nào cũng như vậy.
Suốt cả ngày hôm đó, Khấu Nhan không nói với Đỗ Tuấn lấy một lời, đêm đến, cả hai bị bịt mắt di dời đến một địa điểm khác. Bên ngoài phòng vẫn là tiếng cãi vã dữ dội, thậm chí có cả tiếng đập phá đồ đạc.
"Mẹ kiếp, nếu không vì nể mặt lão Tam, mày tưởng tao để loại như mày đi theo à? Thằng nhát chết, mới có chút chuyện đã sợ vãi linh hồn. Cút! Muốn cút thì cút sớm đi cho khuất mắt tao!"
Nội bộ băng đảng đã phân rã trầm trọng, một vài tên quyết định rời đi.
Đêm đó, Đỗ Tuấn vẫn mang cơm hộp đến đúng giờ, hắn cởi trói cho hai cô ăn cơm, Khấu Nhan để ý thấy khóe mắt hắn bị rách một vệt dài rướm máu, khóe miệng bầm tím, nhưng hắn có vẻ chẳng quan tâm, vẫn ngồi tư thế phóng khoáng và im lặng hút thuốc.
Khói thuốc lan tỏa trong căn phòng hẹp, lần đầu tiên Khấu Nhan cảm thấy, mùi thuốc lá hóa ra cũng không ghê tởm đến thế.
Ăn xong, Đỗ Tuấn thu dọn hộp cơm rồi rời đi, thậm chí hắn còn không thèm trói tay hai người lại như cũ nữa.
"A Nhan... Anh ta ... thế này là có ý gì?" Hạ Hi Nhụy nhìn đôi tay đã được tự do của mình, run rẩy hỏi.
Thấy Khấu Nhan không nói gì, cô bạn lại thì thầm: "Hay là đợi trời tối, bọn mình có nên..."
Lời còn chưa dứt, Khấu Nhan đã lạnh lùng cắt ngang: "Cậu tưởng ai cũng giống Đỗ Tuấn chắc? Muốn chết thì cứ việc chạy đi."
Hạ Hi Nhụy sợ hãi im bặt, cô cảm thấy Khấu Nhan như đã biến thành một người khác, hoặc có lẽ, đây mới chính là bộ mặt thật của bạn mình.
Màn đêm buông xuống, lần đầu tiên được ngủ trên giường mà không bị trói buộc, nhưng Khấu Nhan lại chẳng thể chợp mắt. Bởi vì chỉ cách một bức tường, ở căn phòng bên cạnh, thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng th* d*c nồng nhiệt của một đôi nam nữ.
Từng âm thanh ấy như tiếng trống gõ dồn dập vào tim Khấu Nhan, Hạ Hi Nhụy cũng nghe thấy, cô bạn kéo chăn trùm kín đầu để trốn tránh,
Khấu Nhan bước xuống giường, Hạ Hi Nhụy hé chăn gọi khẽ: "A Nhan?" "Mình đi vệ sinh." Khấu Nhan đáp rồi đẩy cửa ra ngoài.
Phòng khách bừa bãi đầu mẩu thuốc lá, giấy vụn và vỏ chai rượu nằm lăn lóc. Không có ai ở đó, chỉ có ánh đèn vàng cam cùng những âm thanh ái muội lọt ra từ khe cửa căn phòng kia.
Tim Khấu Nhan đập thình thịch, cô nhìn về phía cửa chính, linh tính mách bảo rằng chỉ cần đẩy cửa bước ra, cô sẽ được cứu. Nhưng cô không làm thế, đôi chân cô như bị ma dẫn lối, từng bước tiến về phía căn phòng phát ra tiếng động.
Càng gần, âm thanh càng rõ rệt, ngoài tiếng th* d*c của người đàn ông và tiếng r*n r* của người đàn bà, còn có tiếng trò chuyện ngắt quãng.
"Anh đã liên hệ xong tuyến đường rời khỏi Bắc Tân cho em rồi, hừng đông em đi đi. Sau khi thoát ra, hãy đến tỉnh biên giới đón một người tên là Dịch Phái. Bên đó anh đã sắp xếp ổn thỏa, hai người có thể sang Miến Bắc lánh nạn, sau này đừng quay về nữa."
"Tại sao anh không đi cùng, anh Tuấn?"
"Anh ở lại để thu hút sự chú ý, kéo dài thời gian cho mọi người. Em giúp anh chăm sóc tốt cho Dịch Phái, nó là em trai duy nhất của anh."
"Còn hai đứa con gái kia thì sao?"
"Anh cởi trói cho chúng rồi. Nếu thông minh, chúng sẽ tự tìm cơ hội mà chạy. Hừng đông cảnh sát sẽ đến bắt anh, em phải đi trước."
"Anh Tuấn..."
"Nghe lời đi."
Những lời còn lại bị vùi lấp trong tiếng kẽo kẹt của giường chiếu.
Khấu Nhan lầm lũi đi về phòng, cả người cô nóng bừng, nhịp tim hỗn loạn. Đây là một cảm giác hoàn toàn khác với trước đây, cô từng tình cờ nghe thấy chuyện phòng the của Khấu Phong và Tiếu Đến, khi đó cô chỉ thấy buồn nôn cực độ. Khấu Phong luôn dùng những từ ngữ hạ lưu, còn Tiếu Đến thì phục tùng một cách nhục nhã vì tiền bạc.
Nhưng lúc này, nghe thấy những âm thanh kia, cô không thấy ghê tởm, một cảm xúc kỳ lạ giữa tâm lý và sinh lý trỗi dậy, biến thành một giấc mơ quái dị vào đêm đó.
Cô mơ thấy Đỗ Tuấn trở thành đối tác của Khấu Phong đến nhà ăn cơm, cảnh tượng lại xoay chuyển, tên Chuột biến thành một con yêu tinh chuột khổng lồ nhe răng nanh lao vào cô, rồi bị một thanh bạc kiếm chém làm đôi, Đỗ Tuấn cưỡi đại mã, mũi kiếm nhỏ giọt máu đen của yêu quái.
Khi cô đang cảm thấy may mắn vì được cứu trong mơ, thì chính thanh kiếm ấy lại vung về phía cô. Khoảnh khắc bừng tỉnh, hình ảnh cuối cùng cô thấy là người nằm dưới thân Đỗ Tuấn chính là bản thân mình.
Khấu Nhan mở to mắt, trời đã sáng rõ, lưng áo cô ướt đẫm mồ hôi, tim đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một lúc lâu sau cô mới hoàn hồn và bước ra phòng khách.
Đỗ Tuấn đang c** tr*n hút thuốc, dưới chân là cả đống tàn thuốc, hắn quay đầu nhìn cô, ánh mắt phức tạp xen lẫn nghi hoặc: "Sao không chạy đi?"
Khấu Nhan hỏi ngược lại: "Anh định tự thú à?" Đỗ Tuấn cười nhạt: "Tự thú? Trong từ điển của tôi không có hai chữ đó. Bắt được tôi thì là do bọn họ giỏi, tôi phục."
Khấu Nhan im lặng vài giây rồi nói: "Tôi có thể giúp anh."
Đỗ Tuấn ngẩn người, tàn thuốc dài ngoằng rơi xuống đất, hắn bật cười ha hả: "Giúp tôi? Con bé này đang ngủ mơ hay thiếu năng não thế? Tôi bắt cóc cô, giờ tôi thả cô đi, cô không chạy mà còn đòi giúp tôi? Giúp kiểu gì?"
"Tôi biết đường để rời khỏi Bắc Tân mà không bị phát hiện."
Đỗ Tuấn nheo mắt, tiến lại gần vò rối mái tóc bù xù của cô: "Rửa mặt xong thì dắt bạn cô đi đi, đừng nói mớ nữa."
Khấu Nhan bất mãn vì bị coi như trẻ con, cô hét lên: "Tôi nói thật! Tôi muốn trả thù bố tôi và bà Tiếu Đến!"
Đỗ Tuấn lấy một lon nước ngọt từ tủ lạnh, bật nắp rồi nói: "Cô có biết giúp tôi bỏ trốn thì cô sẽ thành gì không? Cô sẽ là kẻ bao che tội phạm, phải ngồi tù đấy."
Hắn ngửa cổ uống một ngụm lớn, bọt khí và nước tràn qua khóe miệng, chảy dọc xuống yết hầu rồi lướt qua cơ bụng săn chắc, Khấu Nhan hoảng loạn dời mắt đi, lý nhí nói: "Tôi không sợ, hơn nữa nếu anh bị bắt, em trai anh phải làm sao? Anh ta chắc chắn đang đợi để được đoàn tụ với anh."
Đỗ Tuấn khựng lại.
Đúng thế, hắn không sợ mất tự do, hắn chỉ sợ mình vào tù rồi thì Dịch Phái sẽ lại cô độc, lại bị người ta bắt nạt mà hắn không thể bảo vệ được, Dịch Phái là mối bận tâm lớn nhất đời hắn.
Không gian chìm vào tĩnh lặng.
Hạ Hi Nhụy xuất hiện phá vỡ bầu không khí, Đỗ Tuấn hất cằm về phía cô bạn: "Cô bạn nhỏ này cũng muốn giúp tôi sao? Tôi không thể thả một người giữ một người."
Khấu Nhan quyết định thay: "Cậu ấy sẽ đi cùng chúng ta." Hạ Hi Nhụy trợn tròn mắt: "Đi cùng cái gì? Cậu đang nói gì thế A Nhan?"
Khấu Nhan không thèm giải thích, chỉ nhìn thẳng vào Đỗ Tuấn, Đỗ Tuấn nhíu mày, bóp nát lon nước trong tay, nghiến răng như hạ quyết tâm: "Được, vụ này coi như tôi nợ cô một ân tình lớn. Không, coi như nợ cô một mạng."
Vụ án từ đó rẽ sang một hướng quỷ dị: Nạn nhân giúp kẻ bắt cóc trốn chạy khỏi sự truy đuổi của cảnh sát.
Đêm hôm đó, dưới sự dẫn đường của Khấu Nhan, ba người bí mật lẻn vào một công viên hẻo lánh vùng ngoại ô, vượt qua hàng rào bảo vệ để tiến vào sâu trong rừng già.
Trốn trong núi sâu mấy ngày trời, ba người cùng ăn cùng ngủ, Hạ Hi Nhụy từ nỗi sợ hãi ban đầu dần dần buông lỏng cảnh giác. Cô bạn ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần giúp Đỗ Tuấn thoát khỏi Bắc Tân, cô và Khấu Nhan cứ giả vờ như không biết gì là xong, cảnh sát không có chứng cứ, sẽ không nghi ngờ đến họ.
Thân phận nạn nhân chính là lớp vỏ bọc hoàn hảo nhất.
Vượt qua đỉnh núi này là ra khỏi phạm vi Bắc Tân, nhưng để bảo đảm an toàn, họ vẫn trốn thêm vài ngày. Trong những ngày ấy, Đỗ Tuấn hỏi Khấu Nhan tại sao lại giúp hắn, cô đáp: "Anh không phải người xấu, tôi muốn giúp."
Hai người dường như đã hoàn toàn rũ bỏ thân phận kẻ bắt cóc và con tin, thậm chí còn kể cho nhau nghe về xuất thân và gia đình. Đỗ Tuấn biết Khấu Nhan sinh ra trong hào môn nhưng thiếu vắng tình thương, cô độc và tịch mịch. Khấu Nhan cũng thấu hiểu thân thế thăng trầm của Đỗ Tuấn và tình yêu thương vô bờ bến hắn dành cho đứa em trai cùng cha khác mẹ – Dịch Phái.
Trong rừng sâu, họ dường như đã trở thành những người tri kỷ nhất về tâm hồn.
Sắp đến ngày chia tay, Khấu Nhan thậm chí nảy sinh ý nghĩ điên rồ, hay là cứ thế này đi, cứ cùng Đỗ Tuấn chạy trốn đến chân trời góc bể, xa rời xã hội, xa rời gia đình, cả đời phiêu bạt bên nhau.
Nhưng thực tế tàn khốc là Đỗ Tuấn đối xử với cô chẳng khác gì với Hạ Hi Nhụy, đây chính là điều Khấu Nhan không thể chấp nhận được.
Ngày chia tay cũng đến, theo kế hoạch, Đỗ Tuấn cải trang xuống núi trộm một chiếc xe khách nhỏ ở đầu thôn, lái đi hai tiếng theo đường mòn rồi để Khấu Nhan và Hạ Hi Nhụy xuống xe chạy về phía cao tốc Bắc Tân, chờ khi cảnh sát tìm thấy họ, Đỗ Tuấn đã cao chạy xa bay khỏi đó.
Kế hoạch tưởng như hoàn hảo, nhưng họ không biết rằng mọi hành động đều nằm trong tầm mắt của đội trinh sát do Tần Phương Minh chỉ huy, cảnh sát đã bao vây ngôi làng theo kiểu "ôm cây đợi thỏ". Đỗ Tuấn nhanh chóng phát hiện bất thường, hắn lái xe điên cuồng trốn chạy nhưng cuối cùng lại đâm vào một hầm cụt, một xưởng bỏ hoang.
Khi tiếng còi cảnh sát đến gần, Đỗ Tuấn định bỏ cuộc, nhưng Khấu Nhan lại đẩy vai hắn, ép hắn tiếp tục bắt cóc họ làm con tin, dùng Dịch Phái để củng cố niềm tin cho hắn. Cuối cùng, Đỗ Tuấn tay cầm hung khí, lôi Khấu Nhan và Hạ Hi Nhụy vào xưởng hoang đối đầu với cảnh sát.
Hạ Hi Nhụy hoảng hốt khóc lóc cầu xin Đỗ Tuấn đầu hàng, Khấu Nhan lại kiên trì bắt hắn không được bỏ cuộc, dùng họ làm bia đỡ đạn để bức cảnh sát nhượng bộ. Đỗ Tuấn giằng xé giữa hai luồng thanh âm, cộng thêm áp lực từ chuyên gia đàm phán khiến đầu hắn đau như muốn nứt ra: "Em trai anh chắc chắn không muốn anh tiếp tục thế này đâu, đầu hàng đi vẫn còn cơ hội." Cuối cùng, câu nói của Hạ Hi Nhụy đã khiến tay hắn lỏng ra, định buông bỏ súng.
Thế nhưng, Khấu Nhan, kẻ đang trong trạng thái cực độ căng thẳng khi nghe thấy Hạ Hi Nhụy nhắc đến tên Dịch Phái, cơn ghen tị và phẫn nộ đã đánh sập lý trí của cô ta. Hóa ra Đỗ Tuấn đã kể cả chuyện về Dịch Phái cho Hạ Hi Nhụy nghe, cô ta tưởng mình là duy nhất... hóa ra không phải.
Ảo tưởng tan vỡ, Khấu Nhan hoàn toàn mất kiểm soát, cô ta bắt đầu thì thầm vào tai Đỗ Tuấn những lời độc địa rằng Hạ Hi Nhụy vốn đã liên lạc với cảnh sát từ sớm, mọi kế hoạch thất bại đều do cô ta báo mật. Thậm chí, cô ta còn bịa đặt rằng vì tin tình báo của Hạ Hi Nhụy, cảnh sát đã tìm thấy Dịch Phái và người tình của Đỗ Tuấn ở biên giới, trong lúc truy đuổi, cả hai đã nhảy xe tử vong.
Cô ta liên tục gào thét vào tâm trí Đỗ Tuấn, Dịch Phái chết rồi! Cảnh sát là hung thủ trực tiếp, còn Hạ Hi Nhụy là hung thủ gián tiếp! Anh nhân từ với nó, nhưng nó chẳng hề thương xót anh!
Trong cơn hoảng loạn và áp lực tinh thần tột độ, Đỗ Tuấn không còn đủ tỉnh táo để nhận ra sự vô lý trong lời nói của Khấu Nhan. Cái chết giả tạo của Dịch Phái là giọt nước tràn ly khiến hắn hoàn toàn phát điên.
Hắn không còn nghe thấy tiếng khuyên nhủ của cảnh sát về người ông nội ở quê nhà nữa. Một tiếng gầm phẫn nộ vang lên, lưỡi dao sắc lạnh cứa ngang yết hầu của Hạ Hi Nhụy, máu tươi bắn tung tóe.
Đúng lúc đó, một viên đạn xuyên qua trán Đỗ Tuấn, thân hình cao lớn của hắn đổ rầm xuống đất, kéo theo Khấu Nhan ngã cùng.
Mọi thứ kết thúc.
Trong tiếng bước chân hỗn loạn của cảnh sát xông vào, một nữ cảnh sát bế thốc Khấu Nhan lên. Vào khoảnh khắc rời khỏi vòng tay Đỗ Tuấn, Khấu Nhan chỉ kịp giật đứt sợi chỉ đỏ trên cổ tay hắn, sợi dây đẫm thứ máu nóng hổi của người đàn ông mà cô ta vừa yêu vừa hận.
Ngu Quy Vãn hít một hơi thật sâu, chân trời xa xăm đã ẩn hiện những tia nắng đầu tiên. Gió sớm mát lạnh thổi khô mồ hôi trên trán, nàng nhìn thẳng vào Dịch Phái: "Anh đi theo kế hoạch cũ của anh trai mình để sang phía Bắc Myanmar và ở đó anh nhận được tin anh ấy bị bắn hạ. Từ khoảnh khắc đó, lòng anh bùng cháy ngọn lửa hận thù nhắm vào cảnh sát Bắc Tân và tất cả những ai liên quan."
"Cho nên khi Khấu Nhan tìm đến, tôi đoán anh cũng từng muốn giết cô ta nhưng khi cô ta đưa ra sợi dây răng chó đen, vật tùy thân của anh trai anh, tôi không biết cô ta đã kể cho anh phiên bản câu chuyện nào, nhưng anh đã tin cô ta. Anh tin rằng cô ta đứng cùng chiến tuyến, khát khao báo thù cho anh trai anh như chính anh vậy."
Ngu Quy Vãn khẽ lắc đầu, giọng nói bình thản nhưng đanh thép: "Dịch Phái, nếu anh nhất quyết phải tìm một mục tiêu để đổ lỗi cho cái chết của anh trai mình, thì người đó không phải là những cảnh sát đang thực thi nhiệm vụ, cũng không phải là những người dân vô tội ngoài kia. Mục tiêu đó là ai... tôi nghĩ trong lòng anh đã có đáp án rồi."
Đôi mắt của Dịch Phái long lên, cơ mặt run rẩy kịch liệt, hắn lùi lại hai bước, khẩu súng trong tay run rẩy như sắp rơi: "Không thể nào... Cô ta không có lý do gì để lừa tôi... Không thể nào! Đều là do các người bịa đặt! Các người nói dối! Chết đi, các người đi chết hết đi!"
Dịch Phái như phát điên, hắn vung vẩy khẩu súng loạn xạ, ngón tay siết chặt cò súng liên tục nã đạn vào không trung. Những tiếng súng chát chúa xé toạc bầu trời, vang vọng đến tận đường chân trời xa thẳm, làm kinh động đến bầy chim đang trú ngụ trong rừng, khiến chúng sợ hãi vỗ cánh bay tán loạn.
