9 giờ 50 tối, y tá trực của khu nội trú Bệnh viện số 2 tiến hành kiểm tra phòng lần cuối trước khi đóng cửa. Khi đi ngang qua phòng 310, cô y tá nhìn thấy một người phụ nữ đang gục đầu ngủ bên mép giường. Cô nhớ rõ phòng 310 không có người nhà đăng ký giấy lưu trú qua đêm, định mở cửa bật đèn để hỏi chuyện thì bệnh nhân đang nửa tựa vào đầu giường lại giơ ngón trỏ lên môi, làm một thủ thế "suỵt" với cô.
"Đợi một lát nữa thôi." Giang Khởi Vân nói nhỏ với cô y tá trực.
Y tá nhìn hai người họ một hồi rồi thu tay lại khỏi công tắc đèn, nhẹ nhàng khép cửa phòng.
Căn phòng khôi phục lại sự yên tĩnh, Giang Khởi Vân rủ mắt nhìn Ngu Quy Vãn đang ngủ gục bên giường, ngón trỏ của nàng vẫn còn đang móc lấy ngón út bàn tay phải của cô.
Nàng giống như một đứa trẻ yếu ớt, cố tìm kiếm cảm giác an toàn từ cái chạm nhẹ trên da thịt này.
Cảm giác xốn xang lạ kỳ trào dâng trong lòng cô vốn chẳng hề xa lạ, dù là trước đây hay bây giờ, nó luôn là thứ mà chỉ Ngu Quy Vãn mới có thể mang lại cho cô.
Ngồi lâu cũng có chút mệt, Giang Khởi Vân khẽ nghiêng người nằm xuống, một tay gối dưới đầu, tay còn lại vẫn để mặc cho nàng móc lấy.
Cô cứ thế lặng lẽ ngắm nhìn người phụ nữ đang vì quá mệt mỏi mà ngủ say, nương theo ánh trăng mờ ảo để khắc họa lại từng đường nét trên gương mặt ấy.
"Rõ ràng bảo mai mới tới, sao nửa đêm nửa hôm lại chạy tới đây làm gì." Giang Khởi Vân nhỏ giọng lầm bầm, miệng thì nói những lời khó hiểu, nhưng trong lòng cô lại vì sự hiện diện này mà hân hoan không thôi.
"Cứ nói chị khẩu xà tâm phật, em chẳng phải cũng thế sao." Giang Khởi Vân lại thầm thì thêm một câu rồi mới chịu ngậm miệng.
Một lúc sau, cô bỗng cảm thấy lòng bàn tay hơi ngứa, hạ mắt nhìn xuống, thấy ngón tay của Ngu Quy Vãn khẽ cử động, dường như nàng sắp tỉnh lại, cô vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ.
Hai người gần như đồng bộ nhắm mắt rồi mở mắt, Ngu Quy Vãn nhất thời chưa kịp định thần, nàng không biết tại sao mình lại ngủ quên mất, liền ngồi dậy thấy Giang Khởi Vân đã thay đổi tư thế ngủ, lúc này đang nằm nghiêng về phía nàng, hơi co người lại.
Nàng liếc nhìn đồng hồ đeo tay, đã gần 10 giờ đêm, khu nội trú sắp đóng cửa rồi.
Nàng đứng dậy cầm túi xách, đi được hai bước lại quay đầu trở lại bên giường, nói khẽ một câu chúc ngủ ngon.
Giang Khởi Vân nghe tiếng bước chân xa dần, đôi mày không tự chủ được mà nhíu lại, cô cố nhịn rồi lại nhịn, nhưng vào khoảnh khắc tiếng mở cửa vang lên, cô rốt cuộc không kìm lòng được mà mở mắt gọi lớn:
"Ngu Quy Vãn."
Thân thể của Ngu Quy Vãn khựng lại, chậm rãi xoay người nhìn về phía giường bệnh, ánh mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc: "Chị... tỉnh khi nào thế?"
Giang Khởi Vân ngồi dậy, bật công tắc đèn đầu giường lên, ậm ừ đáp: "Cũng vừa mới tỉnh thôi." Nói xong cô hỏi ngược lại: "Em tới lâu chưa?"
Ngu Quy Vãn vẫn đứng bên cạnh cửa, trả lời cùng một kiểu: "Em cũng vừa mới tới thôi."
Trả lời xong, phòng bệnh lại rơi vào im lặng, Ngu Quy Vãn lên tiếng: "Vậy em đi đây, chị nghỉ ngơi tốt nhé."
Giang Khởi Vân thốt ra theo bản năng: "Đợi đã."
"Đội trưởng Giang còn chuyện gì muốn nói sao?" Ngu Quy Vãn dừng bước hỏi lại.
Ở lại đi...
Toàn bộ tâm trí của Giang Khởi Vân đều là ý nghĩ này, nhưng khốn nỗi ba chữ đó lại nặng tựa ngàn cân, đè chặt nơi đầu lưỡi cô.
Chứng kiến dáng vẻ đấu tranh tư tưởng đến mức mặt mũi nhăn nhó của cô, Ngu Quy Vãn không nhịn được mà khẽ cười một tiếng, nàng xoay người trở lại bên giường bệnh.
Nàng quá hiểu tính cách của Giang Khởi Vân, một sự mâu thuẫn hệt như giữa vùng băng giá và nhiệt đới. Nếu cô không thể tự chải chuốt rõ ràng lòng mình, không tìm được một cái cớ hợp lý cho hành động và lời nói của bản thân, thì cô sẽ rất khó chiến thắng được sự bướng bỉnh nội tâm. Khi đó, cô chẳng thể nào thản nhiên làm ra hay nói ra những điều mà theo cô là "thiếu lập trường" hoặc "thân mật quá mức".
Nhưng ngược lại, nếu cô đã nhìn thẳng vào tình cảm và mạch lạc nội tâm của mình, cô sẽ thể hiện ra một khía cạnh hoàn toàn khác biệt. Giống như thời còn đi học, dù quanh Giang Khởi Vân có rất nhiều bạn bè thân thiết, nhưng cô vẫn luôn dành cho Ngu Quy Vãn sự ưu ái và đối xử đặc biệt, độc nhất vô nhị.
Vì hiểu nên mới có thể bao dung, Ngu Quy Vãn thấu hiểu nội tâm phức tạp của cô, đồng thời nàng cũng chẳng nề hà chuyện ai là người chủ động trong tình cảm. Suy cho cùng, trước đây luôn là Giang Khởi Vân chủ động tiến về phía nàng, giờ đổi lại là nàng bước tới bên cô cũng là lẽ dĩ nhiên.
Ngu Quy Vãn đứng bên giường nhìn cô, âm thanh nhẹ nhàng, ấm áp nói: "Em lo chị buổi tối đi vệ sinh không tiện nên muốn ở lại chăm sóc chị, chị có muốn em ở lại không?"
Câu hỏi này chỉ có hai đáp án: "Muốn" hoặc "Không".
Giang Khởi Vân không cách nào đưa ra câu trả lời nước đôi thứ ba, mà giọng nói cùng thần sắc ôn nhu của Ngu Quy Vãn lại quá đỗi mê hoặc. Cô giống như đang trơ mắt nhìn một miếng phô mai ngọt ngào đặt trên đĩa ngay trước mặt, tỏa ra sức hấp dẫn cực lớn, nhưng nếu muốn ăn, cô buộc phải tự mình bước tới.
Cô mấp máy môi, không tự chủ được mà thốt ra khao khát thật sự trong lòng: "Muốn."
Ngu Quy Vãn nở nụ cười dịu dàng: "Được rồi, vậy chị đợi em một lát, em xuống lầu làm thủ tục lưu trú qua đêm."
Phải một lúc lâu sau khi Ngu Quy Vãn rời đi, Giang Khởi Vân mới phản ứng lại cuộc đối thoại vừa rồi. Thật quá kỳ lạ và cũng quá ám muội, chẳng giống lời lẽ giữa hai đồng nghiệp bình thường chút nào.
Cô dùng hai tay kéo mép chăn lên cao, vùi cả khuôn mặt vào trong đó, nụ cười và giọng nói của Ngu Quy Vãn tựa như một tấm lưới khổng lồ, bủa vây và siết chặt lấy cô.
Hơi nóng tụ lại trong chăn khiến cô ngột ngạt, vài giây sau, cô hất tung chăn ra, hít một hơi thật sâu không khí trong lành, rồi vỗ vỗ vào mặt tự trấn an: "Bình tĩnh, phải bình tĩnh lại."
Một lát sau, Ngu Quy Vãn cùng một y tá bước vào, y tá dặn dò nàng một số lưu ý khi trực đêm rồi rời đi, cánh cửa khép lại, trong phòng chỉ còn lại hai người.
Giang Khởi Vân cảm thấy nếu không nói gì thì không khí sẽ rất ngượng ngùng, cô định hỏi về tiến độ vụ án nhưng Ngu Quy Vãn như đọc được suy nghĩ của cô, nàng lên tiếng trước: "Hôm nay không bàn chuyện công việc, chị hãy nghỉ ngơi cho tốt đi."
"Em đi đánh răng rửa mặt trước đã." Nói xong, Ngu Quy Vãn cầm bộ đồ dùng vệ sinh một lần vào phòng tắm.
Tiếng nước chảy rào rào vang lên, Giang Khởi Vân ngồi chán nản trên giường, bèn lấy điện thoại ra lướt nhóm chat. Thấy mấy cậu cấp dưới đang đăng ảnh liên hoan tại quán ăn đêm quen thuộc cạnh cục cảnh sát, bọn họ còn khoác vai chủ quán chụp ảnh và không quên tag tên cô vào trêu chọc.
Giang Khởi Vân bật cười, gõ chữ: [Tốt lắm, đã chụp màn hình. Chờ tôi khỏe lại, mấy người có tên trong ảnh chuẩn bị tinh thần mời cơm đi, không sót một ai đâu.]
Sau khi tán gẫu một lúc, cửa phòng tắm mở ra, Ngu Quy Vãn bước ra, bên trên chỉ mặc một chiếc áo hai dây lót bên trong, lớp vải mỏng manh phác họa nên thân hình thanh mảnh, uyển chuyển.
Trên gò má nàng còn vương vài giọt nước trong suốt, chúng lăn dài theo đường cong khuôn mặt xuống xương quai xanh rồi biến mất sau cổ áo.
Giang Khởi Vân vội thu hồi ánh mắt, lặng lẽ cúi đầu nhìn xuống trước ngực mình, đột nhiên thấy hoang mang. Rõ ràng hồi dậy thì cô và nàng phát triển ngang nhau, sao bây giờ khoảng cách lại kéo xa thế này?
Ngu Quy Vãn đi đến bên giường hỏi: "Chị đang nghĩ gì vậy?"
Giang Khởi Vân đời nào dám nói thật, cô vội trượt người nằm xuống: "Không có gì, ngủ thôi."
Ngu Quy Vãn nhìn cô hai giây, khẽ cười rồi đi tắt đèn, nằm xuống chiếc giường xếp đơn đặt cạnh cửa sổ, song song với giường bệnh. Căn phòng chìm vào bóng tối, tĩnh lặng vô cùng, chỉ nghe thấy tiếng ho khẽ từ xa ngoài hành lang và tiếng côn trùng kêu râm ran ngoài cửa sổ.
Đêm hè yên bình mang lại cảm giác thư thái, Giang Khởi Vân thầm nghĩ nếu đây không phải bệnh viện thì tốt biết mấy, đột nhiên, giọng nói của Ngu Quy Vãn vang lên, thanh thoát và trong trẻo, tựa như một dòng suối mát lành chảy qua vành tai cô: "Chị ngủ chưa?"
"Chưa."
"Vậy mình trò chuyện một chút nhé?" Ngu Quy Vãn nghiêng người về phía giường bệnh, phải vài giây sau mới nhận được lời đáp của cô: "Nói chuyện gì?"
Ngu Quy Vãn thẳng thắn nói: "Chuyện sáng nay là do em quá lo lắng cho chị, nhưng em không nên dùng sự giận dữ để biểu đạt. Chị vừa mới thoát khỏi nguy hiểm, đáng lẽ chị cần được trấn an và quan tâm mới đúng. Là em đã không khống chế được cảm xúc, nên em muốn chân thành xin lỗi chị."
Giang Khởi Vân hơi mở to mắt, có chút kinh ngạc, cô vốn chẳng hề giận nàng, mà dù có giận thật thì chuyện này cũng không cần nàng phải trịnh trọng xin lỗi đến thế.
Cô xoay người nằm nghiêng lại đối diện với giường xếp, nghiêm túc đáp: "Em không cần xin lỗi đâu, vụ án của Phùng Đan Thanh lần trước, chẳng phải chị cũng đã nổi cáu với em sao? Đúng như em nói, cách biểu đạt đó không tốt, chị cũng nợ em một lời xin lỗi."
Ngu Quy Vãn mỉm cười, ôn nhu nói: "Vậy thì cảm ơn Đội trưởng Giang nhé, Đội trưởng Giang đúng là vị đội trưởng gương mẫu, lòng dạ rộng lượng, không chấp nhặt chuyện nhỏ."
Bầu không khí căng thẳng dần tan biến, Giang Khởi Vân hừ hừ hai tiếng: "Em tưởng làm đội trưởng dễ lắm sao, bao nhiêu việc phải lo đấy."
"Vất vả cho Đội trưởng Giang rồi, chị mau nghỉ ngơi đi."
Giang Khởi Vân lúc này thực ra chưa thấy buồn ngủ, cô đang rất muốn trò chuyện, nhưng cô biết so với một người được nghỉ ngơi cả ngày như mình, thì Ngu Quy Vãn mới là người mệt mỏi và cần ngủ nhất, vì vậy cô thấp giọng nói: "Em cũng vất vả rồi, ngủ đi."
Khi xoay người nằm lại, cô còn bổ sung thêm một câu: "Ngủ ngon."
Đêm dần về khuya, một tiếng động nhỏ nhất trong phòng bệnh tĩnh mịch cũng sẽ bị phóng đại vô hạn. Giang Khởi Vân tỉnh dậy lúc nửa đêm trong cơn mơ màng vì muốn đi vệ sinh. Cô ngồi dậy, với lấy chiếc nạng đặt bên giường, sau khi đứng vững mới chậm chạp di chuyển về phía phòng vệ sinh.
Khi đi ngang qua chiếc giường xếp, cô thấy tấm chăn trên người Ngu Quy Vãn đã tuột xuống sàn hơn một nửa, mà nàng chỉ mặc chiếc áo hai dây mỏng manh, để lộ bờ vai trần dưới làn khí lạnh từ máy điều hòa.
Tư thế nằm nghiêng làm nổi bật đường cong thanh thoát của xương cánh bướm, lấp lánh dưới ánh trăng thanh khiết.
Giang Khởi Vân đứng nhìn ngẩn ngơ hai giây rồi quay lại mép giường, cầm lấy điều khiển điều hòa chỉnh nhiệt độ cao thêm vài độ. Sau đó, cô lại chống nạng tiến đến chỗ giường xếp, cúi xuống nhặt chăn lên, nhẹ nhàng đắp lại cho nàng rồi mới tiếp tục đi vệ sinh. Thế nhưng, lúc xoay người không chú ý, chân nạng bị vướng vào chân kim loại của giường bệnh. Sau vài tiếng kim loại cọ xát chói tai, Giang Khởi Vân "đùng" một tiếng, ngã nhào xuống đất.
Khi ngã, đầu gối cô đập xuống sàn trước, đau đến mức cô phải ôm lấy chân rít lên vài tiếng liên tục vì tê dại.
Tiếng động đột ngột ấy đã làm Ngu Quy Vãn giật mình tỉnh giấc, nàng bật dậy thấy Giang Khởi Vân đang ngồi bệt dưới đất thì vội vàng xuống giường bật đèn, đỡ cô dậy rồi lo lắng hỏi: "Chị ngã chỗ nào rồi?"
Giang Khởi Vân đau đến mức môi trắng bệch, thở không ra hơi: "... Chỉ là đầu gối bị va một chút thôi."
Ngu Quy Vãn cau mày: "Chị muốn đi vệ sinh sao? Sao không gọi em?"
Nàng đỡ cô ngồi xuống mép giường hỏi: "Chị muốn đi vệ sinh trước hay để em xem cái đầu gối cho chị?"
"Đi vệ sinh..." Mất mặt đến mức tê dại tâm hồn luôn rồi, thực sự.
Giang Khởi Vân không dám nhìn thẳng vào mắt Ngu Quy Vãn, cô sờ lấy chiếc nạng rồi gượng đứng dậy: "Chị tự đi được."
Ngu Quy Vãn khoanh tay lùi lại hai bước.
Giang Khởi Vân mới đi được vài bước, cơn đau và cảm giác tê dại ở đầu gối vẫn chưa qua đi khiến cô bị vả mặt với tốc độ ánh sáng, l**m l**m bờ môi khô khốc, nhìn về phía Ngu Quy Vãn, thử thăm dò: "Hay là... em đỡ chị một tay cũng được."
Ngu Quy Vãn tiến tới, dìu lấy cô đưa vào phòng vệ sinh, cuối cùng còn dặn dò: "Chị tự lo liệu được thật chứ?"
Giang Khởi Vân gật đầu như bổ củi: "Được, không vấn đề gì, em yên tâm." Nói xong, cô nhanh chóng đóng cửa phòng vệ sinh lại.
Hai phút sau, cửa mở ra, Giang Khởi Vân vừa định với lấy chiếc nạng dựa cạnh cửa thì Ngu Quy Vãn đã nắm lấy đôi bàn tay còn ướt nhẹp của cô, dùng khăn giấy tỉ mỉ lau khô từng kẽ ngón tay và mu bàn tay cho cô.
Cảm giác này có chút kỳ lạ, Giang Khởi Vân nhớ hồi nhỏ mỗi khi cô chơi nghịch đất cát xong, mẹ Hạ Mân đều bảo cô giơ hai tay lên, bà vừa lầm bầm mắng yêu vừa dùng khăn giấy ướt cẩn thận lau sạch cho cô.
Nhưng cái cách Ngu Quy Vãn lau tay cho cô mang lại cảm giác hoàn toàn khác với mẹ.
Giang Khởi Vân hơi rụt tay lại, nhưng Ngu Quy Vãn đột ngột giữ lấy ngón áp út của cô, cúi đầu ngắm nghía nửa ngày rồi nói: "Đội trưởng Giang, em nhớ hồi đi học tay chị mũm mĩm lắm, giờ lại thon dài ra thế này rồi."
Nói xong, nàng còn áp lòng bàn tay mình vào tay cô để so: "Còn dài hơn cả tay em một chút nữa."
Bị người ta chăm chú quan sát ngón tay như thế khiến Giang Khởi Vân thấy rất lạ lẫm, cô thu tay về, nhỏ giọng lầm bầm: "So mấy cái này để làm gì chứ."
Ngu Quy Vãn cong mắt cười: "Chẳng để làm gì cả."
_____
Tác giả có điều muốn nói:
Sắp tới, tuyến tình cảm sẽ phát triển bằng cách giải quyết từng chút một những khúc mắc năm xưa khi hai người chia tay trong không vui, rồi đến những chuyện đã xảy ra với Ngu Quy Vãn ở nước ngoài, cũng như việc Giang Khởi Vân bắt đầu nhìn thẳng vào tình cảm của chính mình. Vì vậy, phân đoạn tình cảm chuyển giao giữa vụ án thứ nhất và thứ hai sẽ dài hơn một chút, sau đó chúng ta sẽ nghênh đón vụ án thứ ba nhé!
