“Thiên Lang ấy à? Chỉ có một con này thôi, là của ta, ngươi đừng mơ đến nữa.”
***
Loại ảo giác này thường khiến cho người ta không phân biệt được hành động của bản thân trong ảo cảnh là do ta đang chìm trong ảo cảnh làm hay ta thực sự làm ở hiện thực. Đến cả một người dày dạn kinh nghiệm như Kevin cũng không dám chắc rằng mình có thể giữ cho ý thức hoàn toàn tỉnh táo, không bị ảo giác dẫn dắt.
Nhất là loại ảo giác về cảnh tượng này…
Tuy nhiên, khi cùng với những tia nắng hoàng hôn cuối cùng chìm vào bóng tối, anh lại cảm thấy vô cùng vững tâm, vì trong thực tế, anh đang bị một tên to xác đè lên người, muốn bị ảo giác dẫn dắt cũng khó.
Còn tên to xác nặng chết tiệt đó…
Chẳng hiểu cụ thể là vì cớ gì, nhưng nếu hỏi ai trong đám người này ít bị ảo giác ảnh hưởng nhất, anh chắc chắn sẽ bầu cho Oswid vị trí đầu.
Hoàng đế bệ hạ tuy tuổi còn trẻ, nhưng trong xương cốt lại có một loại kiên định vượt xa người thường. Sự kiêu ngạo đặc trưng của tuổi trẻ và sự trầm tĩnh của người ở vị trí tối cao hoà làm một trên người hắn, khiến hắn có khí chất không dễ bị ảnh hưởng bởi ngoại cảnh, mà cũng không cố chấp đến mức bảo thủ cứng nhắc.
Kiên định vừa đủ, rất đúng mực.
Mỗi khi Kevin nghĩ đến điểm này, trong lòng sẽ cảm thấy có chút an ủi. Những kinh nghiệm đau thương năm xưa suýt chút nữa khiến anh có bóng ma tâm lý với trẻ con. Tuy không hẳn đến mức “bóng ma”, nhưng anh từ đầu đã cảm thấy trẻ con rất phiền phức, cộng thêm chuyện của Melo, ngài Kevin•Fassbender từ đó càng không có kiên nhẫn với đám nhóc con.
Cái gọi là ‘một khóc hai nháo ba treo cổ’ của bọn trẻ, áp dụng ở chỗ anh hoàn toàn vô dụng.
Phương pháp nuôi dạy trẻ của tên khốn này một phát nhảy vọt lên một bước tiến lớn. Từ kiểu nuôi thả dụ mèo trêu chó dỗ dành, tiến thẳng đến con đường giáo dục gậy gộc không chút lưu tình.
Thành quả trong mắt Kevin vẫn rất khả quan. Nhìn xem — Oswid rất nổi bật trong đám nhóc con, không phải sao? Lớn lên cũng không bị lệch lạc, biết cái gì nên làm, cái gì không.
Vừa thoát khỏi ảo cảnh liên quan đến Melo, Kevin lúc này bất giác nghĩ đến Oswid. Nhờ có sự đối lập rõ ràng như ngày và đêm, anh thậm chí còn không nghĩ ra tên nhóc đang đè trên người mình có khuyết điểm gì. Thừa lúc đầu óc còn chưa tỉnh táo hẳn, anh miễn cưỡng dán lên mặt Oswid một cái nhãn “HOÀN HẢO” viết in hoa.
Khi ý thức từ từ trở lại trong bóng tối, xúc giác trên khắp cơ thể cũng dần trở nên rõ ràng.
Kevin nhắm mắt thở dài, nghĩ bụng cái tên như bốn người lấy hai trăm cân đè một người kia quả thực vẫn đang đè, không hề nhúc nhích, nặng chết tiệt! Nhúm lông sói mà anh nắm trong tay vẫn còn đó, hiển nhiên không bị ảo giác dẫn dắt.
Anh khó khăn cử động ngón tay tê dại của mình, không thành công.
Lại khó khăn cử động cái chân gần như không có cảm giác của mình, vẫn không thành công.
Cuối cùng, anh chỉ có thể bất lực giật giật nhúm lông sói, mở mắt ra, thều thào nói: “Tỉnh chưa?”
Ai ngờ ánh mắt anh vừa vặn chạm vào đôi mắt nhạt màu trong trẻo của Oswid.
Đúng như anh đoán, tên này đã thoát khỏi ảo giác được một lúc rồi, chỉ là không biết vì sao vẫn chưa lay anh tỉnh dậy. Ngược lại, hắn còn dí sát khuôn mặt sói anh tuấn của mình vào anh, nhìn anh không rời mắt.
Không biết đã nhìn bao lâu rồi.
Đôi mắt nhạt đến gần như trong suốt thường sẽ mang lại cảm giác thông minh và bình tĩnh, có một loại trí tuệ bẩm sinh, nhưng kết hợp với khuôn mặt đầy lông xù kia lại bất ngờ tạo ra một vẻ… Ngốc nghếch kỳ lạ.
Khi Kevin còn là thần ánh sáng, tuy từng nuôi thả rất nhiều mãnh thú, trong đó có cả Thiên Lang, nhưng anh chưa bao giờ nhìn mặt Thiên Lang ở khoảng cách gần như vậy, nhất là còn nằm dưới đất nhìn lên trên. Nhìn từ góc độ quái dị khó hiểu này, mặt sói của Thiên Lang bớt đi vài phần anh khí và hung tính, thêm một chút dáng vẻ ngốc nghếch đáng thương.
Nói chung là cũng… đáng yêu thật!
Kevin vô thức lẩm bẩm một câu trong lòng, rồi lại giật mình như gặp quỷ, anh lập tức đánh tan ý nghĩ đó.
Anh buông chùm lông bị nắm trong tay ra, không nương tình đẩy mạnh cái đầu lông xù to lớn của Oswid sang một bên, cằn nhằn: “Tỉnh rồi còn đè người ta làm gì? Ấp trứng hả?”
“Ta nhất thời không hiểu nổi câu này của ngươi là châm chọc ta hay mỉa mai chính mình.” Oswid không lạnh không nóng đáp lại: “Kiểu dạy dỗ người khác hại địch một phần thương mình tám phần của ngài cũng độc đáo thật đấy! Ngài nghĩ kiểu gì ra vậy?”
Kevin bực bội lườm hắn: “Linh cảm chợt đến, liên quan gì đến ngươi?”
Oswid: “…Ngươi thắng.”
Luận về khoản đấu khẩu, tỷ lệ thắng của ngài Kevin•Fassbinder từ trước đến nay rất cao. Nhưng chỉ đấu võ mồm thì chẳng có ích gì, thực tế thì vẫn là ai lớn sức hơn thì người đó đúng, dù sao thì anh cũng sắp bị đè đến mức hồn lìa khỏi xác rồi.
May mà Oswid không quá vô đạo đức, khi thấy Kevin đã hoàn toàn tỉnh táo khỏi ảo giác, hoàng đế cũng không tiếp tục “ấp trứng” nữa. Thiên Lang lắc người rũ bộ lông xù, rồi đứng thẳng dậy.
Kevin “phì” một tiếng, tức giận mắng: “Rũ cho ta một mồm lông.”
Oswid trầm ngâm nhìn anh, trong lòng thầm nghĩ: “Ta không ngại việc này đâu.” Nhưng hắn không dám nói thành lời.
Bệ hạ đang ở độ tuổi thanh niên hừng hực khí huyết, vừa vặn nằm đè người mình thích nửa ngày, trong đầu có chút suy nghĩ đen tối lung tung cũng là chuyện dễ hiểu, nhưng nói ra thì chắc chắn sẽ bị đánh tàn phế.
Thiên Lang nhìn đã đời rồi lặng lẽ quay đi, đầu sói cao ngạo hất mũi lên trời, đi thêm vài bước thì ngồi xuống, cúi đầu chải chuốt đôi cánh trắng muốt của mình.
Một khi thần trí thanh tỉnh, Kevin liền ném hai chữ “Hoàn Hảo” dán cho Oswid ra sau đầu, đúng là điển hình của việc lật mặt không nhận người.
Trải nghiệm nằm bẹp trên cát cũng không mấy dễ chịu, nhất là trong đống cát đó còn lẩn một chút gạch vụn. Khi Kevin ngồi dậy, anh cảm thấy mấy khúc xương già trên người mình kêu răng rắc.
Anh đứng lên, duỗi gân cốt. Những binh sĩ trong đội tiên phong đang chìm trong ảo giác với đủ tư thế khác nhau, cuối cùng cũng bị động tĩnh của hai người làm cho bừng tỉnh, dần dần khôi phục thần trí.
“Ta… thoát khỏi ảo giác rồi sao?” Có binh sĩ lắc đầu một cái, buông tay người bên cạnh ra: “A —— ngươi nắm chặt quá đấy, móng tay đâm rách da ta rồi!”
“Mọi người tỉnh lại hết chưa?” Chỉ huy Wood cúi đầu, nheo mắt, vừa xoa huyệt thái dương vừa khàn giọng nói: “Hừm —— nói mới nhớ, hình như lúc nãy ta nghe thấy giọng của Bệ hạ, cùng ta hô một tiếng ‘nằm xuống’, đó là ảo giác ——”
Wood uể oải ngẩn đầu lên, chữ “sao” còn chưa kịp nói xong đã thấy Kevin đứng ở cuối đội, còn có thêm một con v*t t* l*n nào đó ngồi ở phía xa….
“Ngài Fassbender?! Xin lỗi lúc nãy loạn quá. Ngài…”
Wood khó hiểu nhìn quanh Kevin một vòng: “Tại sao ngài lại đến đây?”
“Nói ra thì dài dòng.” Kevin như thường lệ lười giải thích những chuyện lằng nhằng, năm chữ thôi đã đẩy người ta đi: “Tóm lại bây giờ ta đi theo các ngươi.”
“Vậy nên giọng của bệ hạ mà ta nghe được lúc nãy thực ra là…..”
“Ồ — là ta hét đó.” Kevin nói dối không chớp mắt, cũng không thèm quan tâm lời này có đáng tin hay không.
Wood: “…”
Giọng nói của Kevin và giọng nói của Oswid khác nhau một trời một vực.
Nhưng trong tình thế gió đen cuồn cuộn, bão cát mịt mù, làm gì có ai đủ tỉnh táo để phân biệt giọng nói? Wood tuy hoang mang nhưng vẫn tin lời này là thật. Chắc là lúc nguy cấp nên giọng của Kevin khi hét lên bị lạc đi, trở nên khác thường.
Những binh sĩ đứng gần Kevin đều tỉnh táo trở lại, không ai không giật mình trước con Thiên Lang cách đó không xa, nhất là khi nó còn trưng ra bộ mặt “ai đến gần ta – ta giết người đó!” Thực sự nhìn kiểu gì cũng thấy không thân thiện.
“Đó là… cái gì vậy?” Phó chỉ huy Nick ngơ ngác chớp mắt, trợn tròn kinh ngạc, rồi lại chớp mắt thêm mấy cái, vẻ mặt như gặp quỷ, vô thức hạ thấp giọng hỏi.
Kevin xoa cổ tay, đáp: “Thiên Lang.”
“Đó là cái gì?” Nick đần thối mặt: “Trên lục địa còn có thứ này sao?”
Dũng sĩ không sợ chết này… Trong hai câu nói ngắn ngủi, đầu tiên gọi bệ hạ tôn quý là “Cái gì”, sau đó lại đổi thành “thứ này”, có lẽ là không muốn sống nữa rồi.
Kevin nửa cười nửa không quay đầu nhìn khuôn mặt ‘Poker·Thiên Lang’ của hoàng đế, vẻ mặt hả hê như đang xem kịch.
Oswid: “…”
Một binh sĩ khác yếu ớt lên tiếng: “Ta hình như thấy hình vẽ của Thiên Lang trong quyển sách nào đó, nhưng ta vẫn luôn cho rằng đó chỉ là truyền thuyết thôi, không ngờ lại có thật?”
Nick hỏi Kevin: “Ngài nuôi à?”
Kevin mặt không đỏ tim không đập gật đầu: “Đúng vậy.”
Oswid lặng lẽ nhìn anh một cái, trong mắt viết thẳng bốn chữ to — MẶT, TO, NHƯ, CHẬU!
Ngài Fassbinder có thói ngứa tay, anh nhướng mày bước đến bên cạnh mãnh thú, cười cười xoa đầu nó, tiện thể túm lấy cái tai đầy lông kéo xuống gần, ghé sát vào thì thầm bằng âm lượng chỉ đủ cho Oswid nghe được: “Có ý kiến ý cò gì thì cũng ngậm miệng!”
“Vừa nãy là nó giúp chúng ta chắn gió phải không? Ta tưởng là chim đại bàng hay gì chứ, còn thắc mắc sao cánh lại to thế.”
Nick vẫn ngây ngốc: “Ngài kiếm ở đâu ra con này vậy? Bọn ta cũng muốn bắt vài con mang về nuôi trong doanh trại.”
Kevin còn chưa kịp mở miệng, dũng sĩ không sợ chết – Nick lại tiếp tục lên tiếng: “À đúng rồi! Con này là đực hay cái? Nếu là cái thì có đẻ được một hai ổ không?”
Kevin: “…”
Oswid: “…”
Một người một thú liếc mắt nhìn nhau bằng biểu cảm cực kỳ quái dị, sau đó ngài Kevin•Fassbinder chuyên chọc vào chỗ đau của người khác bỗng dưng cười phá lên, cả người thiếu điều muốn ngã rạp trên đầu sói.
Oswid híp mắt, sát khí bốc lên ngùn ngụt, nếu không mắc bệnh sĩ diện và bệnh sạch sẽ, hắn từ sớm đã bất chấp tất cả mà ngoạm chết tên Nick xui xẻo này, ném cổ hắn qua một bên.
“Thôi được rồi, mấy chuyện lặt vặt này không cần nhắc đến, Thiên Lang ấy à? Chỉ có một con này thôi, là của ta, ngươi đừng mơ đến nữa.”
Kevin dựa vào đầu Oswid, vung tay chuyển đề tài: “Nói chuyện chính sự.”
Tuy tư thế của anh có hơi không đứng đắn, nhưng nét mặt trong nháy mắt đã trở nên nghiêm nghị: “Xác chết trong đường hầm là sao? Các ngươi đã đụng phải thứ gì?”
Anh vừa hỏi xong, cả đội tiên phong lập tức rơi vào trầm mặc.
Kevin đảo mắt nhìn một vòng, phát hiện vẻ mặt của mọi người đều kỳ lạ giống nhau — họ mở miệng, như rất muốn nói gì đó, nhưng ngay khoảnh khắc sắp nói ra, ánh mắt lại đột nhiên trở nên hơi mơ hồ, dường như quên mất mình muốn nói cái gì.
Quả nhiên, cả đội tiên phong mờ mịt thêm một lúc, sau đó gần như đồng thanh thấp giọng nói một câu: “Quên rồi…”
“Hmm — lúc đó thấy cái gì ấy nhỉ?!” Nick không cam lòng đưa tay vỗ trán mình: “Sao ta không nhớ ra được vậy, rõ ràng đã nói đến miệng rồi mà.”
Kevin nhíu mày quay sang nhìn Oswid, đợi thêm một lúc lâu nữa, phát hiện mọi người không hề có dấu hiệu có thể nhớ lại được. Hiển nhiên các binh sĩ trong đội tiên phong đều đã trúng chiêu.
Nhưng trúng chiêu gì, ai xuống tay với họ… thì khó nói rồi.
“Thôi, đổi câu hỏi.”
Kevin suy nghĩ một chút, lại hỏi: “Trong đường hầm, trước khi những binh lính đó chết, các ngươi có gặp chuyện kỳ lạ gì không?”
“Cái này ta nhớ!” Wood đáp: “Lúc đó bọn ta nghỉ chân trong đường hầm, mọi người thay phiên nhau dựa vào vách đá ngủ một lúc, có một nhóm người nằm mơ, một nhóm người không nằm mơ.”
Kevin: “Kỳ lạ ở chỗ nào?”
“Những người nằm mơ đều mơ thấy cùng một giấc mơ. Còn những người không nằm mơ…”
Wood rũ mắt: “Sau khi bọn ta trông thấy thứ kia, đều chết hết.”
Kevin nhíu mày: “Ý của ngươi là trước khi các ngươi rời khỏi đường hầm quả thực đã thấy một thứ gì đó, chỉ là không nhớ ra được đó là cái gì. Khi nhìn thấy thứ đó, tất cả những người không nằm mơ đều chết, còn những người nằm mơ thì vẫn sống?”
Wood gật đầu: “Đúng vậy.”
Kevin: “Các ngươi mơ thấy gì?”
Wood trầm giọng đáp: “Pháo Đài Cổ Hoa Hồng.”
[Edit by TeiDii]
_____
Cái vụ “ấp trứng” của ck ck nhà này hơi bị đáng yêu(. ❛ ᴗ ❛.).
.
