Chu Hành thật sự không phải cố ý.
Buổi tối hôm đó anh không mang theo laptop về nhà, nhưng Phó tổng Phạm lại đột nhiên “nổi hứng”, bắt anh sửa gấp một bản tài liệu. Không còn cách nào khác, anh đành phải mượn laptop của Thẩm Yên.
Khi bắt đầu làm việc trên máy của cô, vốn dĩ anh cũng không hề có ý định mở tài liệu mang tên “Kế hoạch cầu hôn 2.0” trên màn hình.
Chỉ là anh lỡ tay bấm nhầm, anh vốn định mở một file Word khác, ai ngờ lại vô tình mở đúng tài liệu này.
Sau đó vô tình đọc lướt qua một chút nội dung bên trong.
Càng đọc, biểu cảm của anh càng thay đổi. Càng đọc, khóe miệng càng không kìm được mà cong lên.
Đến khi đọc xong trang cuối, anh siết chặt nắm tay, khẽ đấm nhẹ lên mặt bàn.
Phó tổng Phạm gì đó, bản tài liệu gì đó, tất cả đều bị anh ném ra khỏi đầu. Trong đầu anh lúc này chỉ còn lại một chuyện duy nhất.
Thẩm Yên đã viết sẵn một bản kế hoạch để cầu hôn anh.
Anh đúng là đáng chết.
Sao anh lại hoàn toàn không nhận ra tấm lòng muốn kết hôn với mình của Thẩm Yên chứ?
Nếu không phải tuần trước Lục Du cầu hôn, anh nhất thời không nhịn được mà hỏi Thẩm Yên một câu hỏi giả định thì chẳng phải rất có thể anh đã bị Thẩm Yên cầu hôn rồi sao?
Một mặt anh cảm thấy mình thật đáng trách, chính anh là người mở lời muốn kết hôn với Thẩm Yên, vậy mà lại chẳng chuẩn bị gì, thậm chí còn chưa từng dành cho cô một nghi thức cầu hôn thật sự. Nhưng mặt khác, anh lại không kìm được niềm vui thầm kín. Yên Yên của anh đã chuẩn bị một kế hoạch cầu hôn tỉ mỉ như vậy, mà đối tượng được cầu hôn chính là anh.
Sau khi đọc xong toàn bộ, anh nhanh chóng đóng tài liệu lại. Nhưng nhịp tim đang đập dồn dập thì không sao kìm lại được, cảm xúc dâng trào trong lòng cũng không thể ép xuống.
Dường như trong mọi bước đi, anh luôn chậm hơn Thẩm Yên một nhịp.
Khi anh còn chỉ dám hôn lên trán cô, Thẩm Yên đã chủ động hôn lên môi anh. Khi anh còn cố gắng kiềm chế bản năng của mình, Thẩm Yên đã mua sẵn những thứ cần thiết, để hai người tiến thêm một bước, để anh được nếm trải niềm hạnh phúc lớn nhất của đời người. Còn bây giờ đến cả chuyện cầu hôn, cũng là Thẩm Yên đi trước anh.
Trong lúc anh còn do dự, cân nhắc trước sau, chần chừ không quyết thì Thẩm Yên đã bắt đầu viết kế hoạch rồi.
Có lẽ anh cần chạy vài vòng trong khu chung cư để bình tĩnh lại.
Nghĩ vậy, anh cũng thật sự làm như thế.
Anh nhanh chóng khoác áo gió, lao ra khỏi nhà, chuẩn bị chạy vài vòng.
Khi chạy đến dưới lầu nhà Thẩm Yên, nhìn thấy ánh đèn trong căn hộ của cô vẫn sáng, lòng anh bỗng ấm lên.
Đột nhiên anh cảm thấy chạy bộ trong khu chung cư hình như cũng không phải lựa chọn hay cho lắm. Phùng San San đã chuyển đi rồi, mà anh lại hoàn toàn không kiềm chế được mong muốn được gặp Thẩm Yên.
Có phải anh có thể gõ cửa nhà cô không?
Sau đó lấy một lý do nào đó đại loại như “con mèo ở nhà làm đổ cốc nước lên ga giường”, hoặc “anh ra ngoài vội quá nên quên mang chìa khóa” để ở lại nhà Thẩm Yên?
Anh vẫn còn chưa nghĩ ra nên dùng lý do nào thì người đã đứng trước cửa nhà Thẩm Yên mất rồi.
Ngón tay đang chuẩn bị bấm chuông cửa của anh khựng lại.
Anh định tranh thủ sắp xếp lại lần cuối cái lý do mà mình sẽ dùng.
Rốt cuộc nên dùng lý do nào đây, “ga giường chưa khô” hay “quên mang chìa khóa” hay “cầu dao điện trong nhà bị nhảy”…?
Anh còn chưa kịp nghĩ xong, cửa nhà Thẩm Yên đã mở từ bên trong.
Chu Hành giật mình.
Ngay sau đó anh nghe thấy một giọng nói: “Yên Yên, mẹ đi đổ rác một lát.”
Tiêu rồi, đó là mẹ vợ tương lai của anh.
Vì quá phấn khích, anh thậm chí quên mất lý do hôm nay Thẩm Yên về nhà, bố mẹ cô đang ở đây.
Tay Chu Hành vẫn còn đặt trên chuông cửa. Anh đành vẫy vẫy tay, chào mẹ Thẩm Yên.
“Tiểu… Tiểu Chu?” Mẹ Thẩm Yên nhìn thấy anh cũng hơi sững người lại, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
“Con đến tìm Thẩm Yên à?”
“Mèo… con mèo nhà con… làm nhảy cầu dao điện, con…” Nói đến đây, Chu Hành mới nhận ra có gì đó không ổn. Mèo nhà anh làm nhảy cầu dao điện thì anh đến tìm Thẩm Yên làm gì? Chẳng lẽ còn để cô sửa điện giúp sao?
“… Con định đi tìm ban quản lý.”
Từ Duyệt nhìn anh với ánh mắt hơi kỳ lạ.
Chu Hành lại càng thấy không đúng, ban quản lý cũng đâu có ở nhà Thẩm Yên đâu.
“Vào đi.” Từ Duyệt hơi nghiêng người sang một bên, mỉm cười nói với anh.
Thế là Chu Hành, dưới ánh nhìn của mẹ Thẩm Yên, nơm nớp lo sợ bước vào nhà.
Ngay sau đó anh lại nhìn thấy bố Thẩm Yên đang đứng trong bếp, đặt bát đĩa vào máy rửa chén.
Chu Hành lập tức sải bước tới: “Chú ơi, để con làm cho.”
Thẩm Vĩ bị dọa giật mình, nhưng lại khá hài lòng với sự nhanh nhẹn của Chu Hành.
Ông thuận tay đưa hết bát đĩa đang cầm cho anh, rồi bước ra khỏi bếp.
Thẩm Yên thấy Chu Hành bận rộn đi tới đi lui trong bếp, liền bước tới, tò mò hỏi: “Sao anh lại đến đây? Không phải nói Phó tổng Phạm bắt anh sửa tài liệu sao? Nhanh vậy đã xong rồi à?”
Chu Hành bị câu hỏi của cô làm cho khựng lại.
Chết rồi.
Lúc nãy anh nói với mẹ cô lý do nào nhỉ…?
“Anh…”
Thẩm Yên: “Hả?”
Cô cúi xuống gần bên Chu Hành, người đang ngồi cạnh máy rửa chén sắp bát đũa, khẽ hỏi nhỏ: “Là vì nhớ em à?”
Tai Chu Hành lập tức đỏ bừng.
Anh đúng là có chút nhớ cô.
Mặc dù trước bữa tối hai người vừa mới gặp nhau.
Chu Hành gật đầu: “Ừ, nhớ em.”
Chu Hành vừa nhìn vào mắt Thẩm Yên, suýt nữa đã trao cho cô một nụ hôn vì nhớ nhung thì bố Thẩm Yên đột nhiên xuất hiện ở cửa bếp, phá vỡ bầu không khí mập mờ trong phòng.
“Khụ khụ.” Thẩm Vĩ khẽ ho hai tiếng: “Tiểu Chu, sao con không đến ăn tối cùng bọn chú thế?”
Thực ra Thẩm Vĩ vẫn khá hài lòng với Chu Hành, ít nhất cậu ấy còn có thể ngồi uống rượu với ông.
Chu Hành hơi ngượng ngùng đáp: “Dạ do lúc nãy con vẫn còn chút việc chưa làm xong.”
Thẩm Vĩ càng nhìn Chu Hành càng thấy hài lòng. Chàng trai này không chỉ có chí tiến thủ trong sự nghiệp, mà sau khi lo xong công việc còn biết sang nhà họ phụ dọn dẹp.
Khi ông thấy Thẩm Yên cũng định vào giúp dọn dẹp nhưng lại bị Chu Hành ngăn lại, trong lòng ông càng âm thầm gật đầu, thêm phần công nhận Chu Hành.
Lúc Chu Hành dọn dẹp gần xong phòng ăn và nhà bếp thì Từ Duyệt cũng vừa trở về.
Vừa bước vào nhà, bà thấy hai bố con Thẩm Vĩ và Thẩm Yên đang đứng ở cửa bếp. Bà còn định tiến lên mắng hai người ăn xong mà chẳng chịu động tay dọn dẹp, nhưng ngay sau đó lại nhìn thấy Chu Hành đang tất bật trước sau.
Thì ra là đã “thuê ngoài” rồi.
Bà khách sáo nói: “Tiểu Chu à, để dì làm cho, con ra sô pha ngồi nghỉ đi.”
Chu Hành mỉm cười đáp: “Không cần đâu ạ, con sắp xong rồi.”
Thấy vậy, Từ Duyệt cũng không nói thêm gì: “Thế để dì pha cho con tách trà.”
“Vâng, cảm ơn dì. Cốc của con là cái màu xanh lá ấy ạ.” Chu Hành vừa lau mặt bếp vừa nói.
Nghe vậy, Từ Duyệt đi tới quầy bếp, tìm đúng chiếc cốc màu xanh mà Chu Hành nói, chuẩn bị pha trà cho anh.
Thẩm Vĩ thấy thế liền ghé sát lại bên vợ, hạ giọng hỏi: “Em không thấy là Tiểu Chu làm việc ở nhà mình rất thành thạo à?”
Có cảm giác như cậu ấy thường xuyên đến đây vậy.
Từ Duyệt đặt hộp trà trong tay xuống, nhìn về phía bếp nơi Thẩm Yên và Chu Hành đang nói chuyện với nhau, ánh mắt bà ẩn chứa suy nghĩ.
“San San dọn ra ngoài từ khi nào nhỉ?” Từ Duyệt hỏi.
“Khoảng… nửa năm trước?”
Thẩm Vĩ hiểu được ý trong lời nói của Từ Duyệt, liền nói nhỏ: “Ý em là… hai đứa nó…?”
Từ Duyệt im lặng một lúc rồi nói: “Chúng ta quen Tiểu Chu cũng hơn hai năm rồi, chuyện này cũng có thể hiểu được.”
Đột nhiên Thẩm Vĩ cao giọng: “Anh không hiểu được!”
Từ Duyệt: ?
Bà giật mình, trừng mắt nhìn ông: “Anh bị làm sao vậy? Sao kích động thế?”
Nói xong, Thẩm Vĩ cũng nhận ra mình có vẻ hơi quá khích. May mà nhà họ khá rộng, Thẩm Yên và Chu Hành ở trong bếp không nghe thấy.
Ông hạ thấp giọng xuống, nhưng vẫn không giấu được vẻ bực bội: “Hai đứa nó vẫn chưa kết hôn mà!”
Từ Duyệt tỏ vẻ chán ghét: “… Tư tưởng của anh đúng là hơi lạc hậu đấy.”
Thẩm Vĩ lập tức phản bác: “Dù tư tưởng thế nào thì nó vẫn là con gái anh!”
Từ Duyệt suýt nữa thì trợn trắng mắt: “Anh rảnh lo chuyện này thì chi bằng lát nữa dò hỏi xem hai đứa nó có định kết hôn không đi.”
Cơn bực trong lòng Thẩm Vĩ lại bốc lên: “Chẳng lẽ hai đứa nó còn không định kết hôn à?!”
Từ Duyệt cạn lời: “… Anh có thể bình tĩnh bàn bạc chút được không?”
Thẩm Vĩ: “… Được.”
Thẩm Vĩ nghiêm túc nói: “Vậy lát nữa anh sẽ khéo léo thăm dò thử nhé?”
Từ Duyệt gật đầu.
Còn Chu Hành, khi vừa ngồi xuống ghế sô pha, trong lòng không khỏi căng thẳng.
Không hiểu sao tình huống lại biến thành một cuộc hội đàm ba bên như thế này.
“Chú, dì.” Chu Hành đặt chiếc cốc nước mà Từ Duyệt vừa pha cho anh xuống bàn trà phía trước, trong lòng không khỏi thấp thỏm.
Thẩm Vĩ hỏi: “Tiểu Chu à, nếu chú nhớ không nhầm thì qua năm mới con sẽ tròn 28 tuổi rồi đúng không?”
Chu Hành: “Vâng.”
Thẩm Vĩ tiếp tục: “Vậy con có dự định gì cho tương lai không? Hay vẫn định tiếp tục làm trợ lý tổng giám đốc ở Tập đoàn Lục Thị?”
Trong lòng Chu Hành giật thót, câu này rõ ràng là đang nhắc khéo anh.
Anh từng nghe Thẩm Yên nói, bố mẹ cô rất hy vọng cô thi vào biên chế nhà nước, như vậy khi ra ngoài họ cũng thấy nở mày nở mặt.
Chẳng lẽ bố mẹ Thẩm Yên không hài lòng với công việc của anh ư?
Trợ lý tổng giám đốc ở tập đoàn Lục Thị tuy lương cả năm cả triệu tệ, nhưng lại không phải công việc có biên chế.
Anh lập tức lên tiếng bày tỏ thái độ: “Chú cứ yên tâm. Bây giờ đang là tháng mười hai, con sẽ bắt đầu ôn tập ngay, sang năm sẽ đăng ký thi công chức cấp thành phố.”
Nghe Chu Hành nói vậy, Thẩm Vĩ thoáng ngẩn người: “Hả?” Chẳng lẽ ông có ý này à?
Thẩm Yên ngồi bên cạnh Chu Hành cũng hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cô quay sang nhìn anh với vẻ kinh ngạc, từ bao giờ Chu Hành lại có kế hoạch này mà cô không hề biết vậy?
Chu Hành nắm lấy tay Thẩm Yên bên cạnh, ánh mắt kiên định nhìn Thẩm Vĩ: “Tết cũng sắp đến rồi, con cũng sẽ thử thi vào đơn vị sự nghiệp.”
Dù không hiểu vì sao Chu Hành đột nhiên lại tỏ thái độ như vậy trước mặt mình, nhưng Thẩm Vĩ vốn rất ủng hộ người trẻ thi vào biên chế.
“Được.” Thẩm Vĩ nghe “khí thế hào hùng” của Chu Hành, ông thậm chí đã quên mất mục đích ban đầu của mình, chỉ còn lại sự tán thành.
“Nếu thi đỗ thì chú sẽ đồng ý cho con và Thẩm Yên kết hôn.”
Từ Duyệt ngồi bên cạnh: …
Bà thật sự cạn lời. Chu Hành và Thẩm Yên đã nói sẽ kết hôn chưa?
Thẩm Yên lại càng cạn lời hơn. Cô cảm nhận rõ tay Chu Hành đang nắm tay mình khẽ run lên. Cô siết lại tay anh, rồi quay sang nói với Thẩm Vĩ: “Bố, bố đang nói gì vậy?”
Thẩm Vĩ tức giận: “Chẳng lẽ hai đứa không định kết hôn à?!”
Thẩm Yên: … Hả? Rốt cuộc bố cô đang nói gì vậy? Sao cứ mỗi lúc lại đổi sang một trọng tâm khác thế.
Một lúc thì hỏi kế hoạch nghề nghiệp của Chu Hành, một lúc lại nói thi biên chế, rồi bây giờ lại nhảy sang chuyện kết hôn?
Dù thật ra cô và Chu Hành đúng là định kết hôn… nhưng cô vẫn chưa kịp nói chuyện này với bố mẹ.
Dẫu vậy, bố mẹ cô đã quen Chu Hành hai năm rồi. Nếu họ không phản đối hai người ở bên nhau thì chắc hẳn cũng sẽ không phản đối chuyện kết hôn.
Nhưng còn chưa kịp để Thẩm Yên lên tiếng, Chu Hành đã đứng bật dậy khỏi ghế sô pha.
Anh nắm lấy tay Thẩm Yên, nhìn Thẩm Vĩ và Từ Duyệt nói: “Chú, dì, thật ngại quá. Con vẫn chưa tìm được một thời điểm thật sự thích hợp, nhưng con nghĩ có lẽ bây giờ con nên nói ra. Con… con muốn kết hôn với Thẩm Yên. Dù con có thi đỗ biên chế hay không, con vẫn hy vọng hai người có thể đồng ý.”
Chu Hành biết hôm nay thực ra không phải là thời điểm thích hợp nhất. Nhưng hôm nay là lần đầu tiên anh gặp bố mẹ Thẩm Yên kể từ khi Thẩm Yên đồng ý lời cầu hôn của anh, nên anh cảm thấy mình nên xin phép họ trước.
Chu Hành buông tay Thẩm Yên ra, lấy điện thoại của mình ra.
Anh lần lượt mở ứng dụng thuế thu nhập cá nhân, Alipay, ứng dụng ngân hàng, rồi cả chương trình nhỏ trên Wechat có chứa báo cáo khám sức khỏe mới nhất của mình.
Sau đó, anh đưa điện thoại cho Thẩm Vĩ, để ông và Từ Duyệt xem qua.
Trong lúc Thẩm Vĩ và Từ Duyệt xem điện thoại của Chu Hành, cảm giác như có một thanh gươm treo lơ lửng trên đầu anh lại lần nữa xuất hiện.
Bố mẹ Thẩm Yên đã sớm biết hai người đang yêu nhau, nhưng từ đầu đến giờ họ chưa từng bày tỏ thái độ rõ ràng về mối quan hệ này, không đồng ý mà cũng chẳng phản đối.
Chu Hành hoàn toàn không đoán được suy nghĩ của họ.
Chu Hành cảm thấy mình như đang ngồi trên ghế bị cáo, chờ đợi phán quyết cuối cùng của vị thẩm phán.
Còn Thẩm Yên cũng không hiểu tại sao mọi chuyện lại phát triển theo hướng này. Diễn biến của tối nay hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của cô, trước tiên là Chu Hành đột nhiên xuất hiện một cách khó hiểu, sau đó là những câu hỏi bất ngờ của bố cô, cuối cùng lại đến màn tỏ thái độ kỳ lạ của Chu Hành.
Nhưng cô có thể cảm nhận rõ sự căng thẳng của Chu Hành khi đứng bên cạnh mình. Cô lại siết chặt tay anh, như muốn nói anh đừng quá lo lắng.
Thậm chí cô còn lấy điện thoại ra, gõ vài dòng trong mục ghi chú: “Yên tâm đi, dù bố mẹ em không đồng ý thì em vẫn sẽ đồng ý mà.”
Chu Hành đọc xong thì mỉm cười với cô. Anh vừa định cầm điện thoại của Thẩm Yên để gõ lại, thì nghe thấy Thẩm Vĩ lên tiếng.
“Tiểu Chu.”
Thẩm Vĩ nhìn anh rồi nói: “Con bị rối loạn nhịp xoang à.”
Chu Hành: “Dạ?”
Anh quay sang nhìn Thẩm Vĩ, tay vẫn đang bị Thẩm Yên nắm chặt. Anh không ngờ Thẩm Vĩ lại chú ý đến mục này trong báo cáo khám sức khỏe của mình.
Trong bản khám sức khỏe của anh trước giờ luôn có dòng này. Anh từng hỏi bác sĩ rồi, rất nhiều người đều như vậy, không cần quá để ý, mà cũng chẳng có gì để xử lý.
Thẩm Vĩ trả lại điện thoại cho anh, mỉm cười nói: “Những mục khác đều rất tốt.”
Lúc này trái tim đang treo lơ lửng của Chu Hành mới thật sự hạ xuống.
Từ Duyệt tiếp lời: “Còn chuyện thi cử thì bố của Yên Yên chỉ nói bừa thôi. Con cứ tự xem xét, nếu không muốn thi thì cũng không sao cả.”
Thẩm Vĩ cũng gật đầu: “Ừ. Nếu thật sự muốn Thẩm Yên tìm một người có biên chế thì bọn chú đã trực tiếp giới thiệu cho nó rồi.”
Chu Hành: …
Nghe Thẩm Vĩ nói vậy, Chu Hành bỗng cảm thấy tối nay về nhà mình phải bắt đầu học ngay mới được.
Nếu không thì chẳng phải họ sẽ giới thiệu đối tượng khác cho Thẩm Yên sao?
*
Ngày hôm sau đi làm, việc đầu tiên Chu Hành làm là bước thẳng vào văn phòng của Lục Du.
Anh hơi đắc ý nói với anh ấy: “Cậu biết không? Yên Yên nhà tôi đã viết hẳn một kế hoạch cầu hôn.”
Lục Du ngẩng đầu lên khỏi tập tài liệu: “Tôi biết mà. Chẳng phải cậu đã gửi cho tôi rồi sao?”
Chu Hành lắc lắc ngón tay: “Không phải cái cậu nói. Đây là kế hoạch cô ấy chuẩn bị để cầu hôn tôi.”
Anh cố tình nhấn mạnh ba chữ “cầu hôn tôi”.
Lục Du: …
“Ờ.” Lục Du nghĩ t rồi nói: “Chẳng phải cậu nói hôm thứ bảy Tiểu Thẩm cũng đã đồng ý kết hôn với cậu rồi sao?”
“Đúng vậy.” Chu Hành không hiểu vì sao Lục Du lại đột nhiên nhắc đến chuyện này.
Lục Du: “Lời cầu hôn của cậu là nảy ra nhất thời phải không?”
Chu Hành hơi khựng lại: “Đúng vậy.”
Lục Du lại nói tiếp: “Bản kế hoạch cầu hôn của Tiểu Thẩm chắc là được viết trước khi cậu bất chợt nảy ra ý định cầu hôn đúng không?”
Chu Hành: …?
Lục Du: “Có thể nào khi cậu đưa ra lời cầu hôn giản dị và đầy ngẫu hứng đó thì bản kế hoạch cầu hôn kia đã tự động bị hủy bỏ rồi không?”
Chu Hành: …
Anh chợt nhớ lại ngày lưu cuối cùng của tập tin đó, là tối thứ sáu tuần trước.
Chu Hành ngồi trên chiếc ghế đối diện bàn làm việc của Lục Du, khiêm tốn hỏi ý kiến: “Vậy bây giờ tôi nên làm gì?”
Lục Du suy nghĩ rồi nói: “Thì cậu cứ làm theo đúng kế hoạch cầu hôn mà Tiểu Thẩm đã viết, rồi cầu hôn lại một lần nữa.”
Chu Hành lập tức bừng tỉnh.
Trước buổi lễ cầu hôn của Lục Du vào thứ bảy, anh cũng từng hỏi ý kiến Cung Giai rồi.
“Cảm ơn cậu!” Chu Hành chân thành nói lời cảm ơn với Lục Du, rồi đứng dậy rời khỏi văn phòng.
Nhưng vừa bước ra khỏi cửa, anh lại quay trở vào, nói với Lục Du: “Hôm nay tôi xin nghỉ một ngày.”
Lục Du: “… Ờ.”
