Một buổi chiều dài lê thê với cuộc họp thường kỳ, từng bộ phận lần lượt báo cáo, tổng kết và lên kế hoạch, cuối cùng Tổng giám đốc tập đoàn – Lục Du sẽ phát biểu tổng kết. Thẩm Yên nghe mà buồn ngủ díp mắt, chỉ thấy cuộc họp này vừa dài vừa chán, nghĩ đến việc sau này tháng nào cũng phải tham gia, cô liền cảm thấy đời mình thật vô vọng.
May mà cô mang theo giấy bút, lúc buồn ngủ quá thì lôi ra ôn lại tốc ký. Không ngờ hiệu quả ôn tập lại khá tốt, vừa nãy nhớ không ra là vì thiếu thực chiến, giờ vừa đặt bút vào tình huống thực tế, cô liền nhớ lại được ngay.
Cuộc họp bắt đầu lúc một giờ mười lăm chiều, đến gần giờ tan sở, khoảng bốn giờ rưỡi, vẫn còn hai bộ phận chưa báo cáo.
Đáng sợ thật, chẳng lẽ phải tăng ca sao.
Thẩm Yên nghe báo cáo suốt cả buổi chiều, về bản chất nội dung cũng giống hệt tài liệu mà Chu Hành gửi cho cô trước đó, nhưng qua lời của những người phụ trách phòng ban thì sinh động hơn hẳn, cảm giác như nội dung báo cáo được nâng lên một tầng cao mới, bỗng chốc nghe sang trọng hẳn ra.
Nếu là ngày thường, Thẩm Yên hẳn sẽ thực lòng khâm phục những người biết ăn nói này, còn muốn học cách biểu cảm và giọng điệu của họ. Nhưng lúc này, cô chỉ hy vọng họ biết xem giờ, biết nhìn sắc mặt người khác, đừng làm lỡ giờ tan ca của mình.
Cô lén mở điện thoại, nhóm bốn người trong ký túc xá lại hiện lên 99+ tin nhắn.
Cô mở ra xem, đại khái hôm nay ba người kia lại đi chợ với nhau, buổi tối Sài Nhã định nấu cơm cho cả phòng ăn.
[Thẩm Yên: Hy vọng tớ về kịp ăn.]
[Phùng San San: Lại tăng ca nữa à?]
[Tôn Quỳnh Tư: Nếu cậu cứ tăng ca mãi, bọn tớ sẽ có cảm giác chim khách chiếm tổ chim c* đấy.]
[Sài Nhã: Đi làm đáng sợ vậy luôn hả?]
[Thẩm Yên: Tớ đang họp thường kỳ, mấy lãnh đạo phòng ban này ai cũng giỏi nói, thiếu mỗi cái ppt nữa là thành diễn thuyết luôn rồi. Cảm giác năm giờ kết thúc rất nguy hiểm.]
[Sài Nhã: Quả nhiên là tập đoàn Lục thị.]
[Phùng San San: Quả nhiên là tập đoàn Lục thị.]
[Tôn Quỳnh Tư: Quả nhiên là tập đoàn Lục thị.]
[Thẩm Yên: …]
[Phùng San San: Còn mấy người chưa phát biểu?]
Thẩm Yên nghĩ bụng, cuối cùng cũng có câu hỏi thực tế, bèn trả lời: [Ba người, hai trưởng phòng, một Tổng giám đốc.]
[Phùng San San: Ba người, nửa tiếng, mà nếu thành diễn thuyết thì cảm thấy cũng nguy hiểm.]
[Sài Nhã: Tổng giám đốc của cậu có kiểu “tôi nói ngắn gọn hai câu” không đấy?]
Thẩm Yên len lén ngẩng đầu liếc Lục Du, nhớ lại lời Giản Hồng nhận xét anh ấy, về bản chất là một mọt công nghệ.
[Thẩm Yên: Chắc là không đâu?]
Mọt công nghệ chắc phải là kiểu tính cách thực tế chứ?
Thẩm Yên chỉ còn biết thầm cầu nguyện trong lòng, nói nhanh lên, nhanh lên.
Thoát khỏi nhóm phòng ký túc, cô lại nhận được tin nhắn của Dư Tân Niên.
Quả nhiên là buổi tụ tập của bí thư đoàn trường kiêm chủ tịch hội sinh viên, hiệu suất đúng là cao, mới mấy ngày đã chốt xong thời gian và địa điểm ăn uống rồi.
Địa điểm ở một quán lẩu gần tập đoàn Lục thị, thời gian hẹn là tối Chủ nhật.
Thẩm Yên chuyển tiếp cho Phùng San San xong lại nghiêm túc quay về tập trung vào cuộc họp.
Có lẽ là do mong ước của cô được nghe thấy, hoặc là các trưởng phòng cũng không muốn tăng ca, nên hai trưởng phòng cuối cùng phát biểu rất ngắn gọn. Hai người họ vừa nói xong, mới bốn giờ bốn mươi lăm.
Người chủ trì Chu Hành mời Lục Du phát biểu tổng kết.
Lục Du mở bài phát biểu do Thẩm Yên và Chu Hành chuẩn bị. Có lẽ để tiết kiệm thời gian, anh chỉ lướt qua, chọn vài đoạn trong đó đọc lên làm phần tổng kết.
Thẩm Yên buộc phải thừa nhận, Lục Du trẻ tuổi như vậy mà đã ngồi ở vị trí này, có được địa vị xã hội ngày hôm nay là xứng đáng. Nếu không phải bản tài liệu đó là cô viết, cô gần như không nhận ra Lục Du đang nhảy đoạn khi đọc phần tổng kết và kế hoạch.
Quả nhiên, bước đầu tiên để làm lãnh đạo chính là phải bình tĩnh không sợ hãi, biết nắm bắt thời gian hợp lý, nhanh chóng chọn lọc đoạn cần nói trong bài phát biểu và nối liền lại một cách hoàn toàn tự nhiên.
Bốn giờ năm mươi lăm, cuộc họp thường kỳ tháng 5 của tập đoàn Lục thị đã kịp thời kết thúc ngay trước giờ tan ca.
Thẩm Yên thở phào, đi theo sau Chu Hành và Mạnh Cốc Lan, làm chút việc vặt sau cuộc họp rồi quay lại văn phòng, nhưng vẫn bị muộn thêm vài phút mới tan làm.
Trên đường về nhà, Thẩm Yên vẫn nghĩ, mấy phút tăng ca này nên tính thế nào, mai có thể đi muộn vài phút không? Hay là coi như hiến tặng cho công ty luôn?
Cô vừa thấy mình có hơi tính toán chi li, lại vừa thấy không đáng để hiến cho công ty.
Về đến nhà, được ăn cơm do Sài Nhã nấu, trong bữa cơm, Thẩm Yên kể lại sự giằng co trong lòng.
Tôn Quỳnh Tư – người từng có kinh nghiệm thực tập liền an ủi cô: “Lão Thẩm à, cậu có cái suy nghĩ này, chứng tỏ cậu đã bị công việc thao túng tâm lý rồi đó.”
Thẩm Yên: “Sao cậu lại nói thế?”
Tôn Quỳnh Tư: “Cậu nghĩ xem, mỗi ngày cậu ra khỏi nhà đi làm là mấy giờ?”
Thẩm Yên nghĩ một lát: “Tầm tám giờ bốn mươi.”
Tôn Quỳnh Tư: “Thực tế thì mấy giờ mới bắt đầu làm việc?”
Thẩm Yên: “Chín giờ.”
Tôn Quỳnh Tư: “Vậy còn giờ tan làm?”
Thẩm Yên: “Công ty quy định là năm giờ.”
Tôn Quỳnh Tư: “Thế thì, tại sao giờ đi làm cậu phải đến công ty đúng giờ, nhưng giờ tan làm lại không thể đúng năm giờ về đến nhà?”
Thẩm Yên bị Tôn Quỳnh Tư xoay vòng vòng, suýt chút không hiểu ra: “Ý là chín giờ đi làm thì đúng chín giờ tớ mới nên ra khỏi nhà, năm giờ tan ca thì năm giờ tớ phải có mặt ở nhà á?”
Tôn Quỳnh Tư: “Đúng thế.”
Thẩm Yên bị thuyết phục: “Thì ra tính toán từng phút đi làm mới là suy nghĩ đúng đắn.”
Tôn Quỳnh Tư: “Chuẩn, đi làm thì phải tính toán chi li. Tư bản chính là dựa vào thời gian tăng ca của cậu, bóc lột phần giá trị lao động thặng dư của cậu để kiếm lời.”
Thẩm Yên nhìn Tôn Quỳnh Tư bằng con mắt khác: “Quá dữ, cậu học thêm kinh tế lúc nào thế? Cậu cũng thích mấy người bên Viện Kinh tế và Quản lý à?”
Tôn Quỳnh Tư lườm cô một cái: “Đây chẳng phải là kiến thức chính trị hồi học cấp ba à?!”
Thẩm Yên: “Thật hả?”
Sài Nhã lập tức phối hợp: “Tớ không tin.”
Tôn Quỳnh Tư tức điên: “Tin hay không thì tùy, tớ đâu có phải Phùng San San.”
Phùng San San: “Vậy cậu định cứ cứng miệng mãi thế à?”
Tôn Quỳnh Tư: “…”
Ngày hôm sau, Thẩm Yên lại một mình dậy sớm đi làm, cảm giác cô đơn thấy thương.
Buổi chiều, Tôn Quỳnh Tư nhận được một cuộc gọi, là đồng nghiệp ở đơn vị công chức mà cô ấy vừa trúng tuyển gọi đến, bảo cô ấy chuẩn bị kiểm tra chính trị, thứ Hai tuần sau họ sẽ đến trường.
Ngoài việc chuẩn bị giấy tờ, còn phải hẹn trước với cố vấn và hai bạn học để nói chuyện.
Vừa nhận thông báo, ánh mắt Tôn Quỳnh Tư liền liếc về phía hai người bạn cùng phòng bên cạnh.
Ba người họ bàn bạc một chút, hôm nay đã là thứ năm, vì còn phải liên hệ với thầy cố vấn, in ấn tài liệu… nên Tôn Quỳnh Tư và Sài Nhã quyết định về trường trước, còn Phùng San San chủ nhật vẫn phải đi ăn cùng Thẩm Yên và mọi người nên tiếp tục ở lại nhà Thẩm Yên.
Thẩm Yên thấy kết quả thảo luận đó, lo lắng hỏi trong nhóm: [Vậy tớ về nhà còn được ăn cơm nóng không?]
[Phùng San San: Không.]
[Thẩm Yên: …]
[Phùng San San: Nhưng tớ vừa xem thử app đặt đồ ăn, xung quanh đây cũng có nhiều chỗ để gọi lắm.]
[Thẩm Yên: Thôi được.]
[Phùng San San: ? Cậu miễn cưỡng thế à.]
[Thẩm Yên: Bị cậu phát hiện rồi.]
[Thẩm Yên: Trong trường hợp tệ nhất thì thật sự không thể để A Nhã ở lại sao?]
[Phùng San San: Không thể!!!!!!]
