Thực Tập Sinh Mới Đến Của Văn Phòng Tổng Giám Đốc

Chương 19



Có lẽ vì bộ vest của Chu Hành đã hút trọn ánh mắt của Thẩm Yên, nên ở nơi cô không để ý, có người đã dõi theo cô rất lâu.

*

Buổi chiều, sau khi cùng đồng nghiệp tiễn Tổng giám đốc Lục và trợ lý Chu rời khỏi văn phòng, tâm trạng của Thẩm Yên thoải mái lạ thường.

Lâu lắm cô mới lại cảm nhận được một niềm vui giống như khi được nghỉ hè, bố mẹ đi làm còn mình thì ở nhà một mình.

Trước khi đi, Chu Hành không giao cho cô công việc nào, chỉ bảo cô theo Giản Hồng học hỏi, nhưng cũng chẳng nói phải học gì.

Giản Hồng cũng ngơ ngác, chẳng biết phải dạy gì cho cô cả.

Nghĩ một lúc, Giản Hồng nói: “Hay là trước tiên dạy em cách dùng máy photocopy của văn phòng nhé?”

Thẩm Yên: “Có khó lắm không ạ?”

Giản Hồng lắc đầu: “Không khó đâu, nhưng phải nhớ số điện thoại sửa chữa.”

Thẩm Yên lấy sổ tay ra, nghiêm túc ghi chép.

“Sửa máy in và các thiết bị phần cứng khác thì gọi 8675; sửa phần mềm trong máy tính thì gọi 8674; nước bình ở phòng trà hết thì gọi lễ tân 8009…” Giản Hồng lần lượt đọc cho Thẩm Yên những số điện thoại thường dùng.

Thẩm Yên ghi chép từng số.

Thấy cô viết xong, Giản Hồng nói: “Thế hôm nay học đến đây thôi, mai chúng ta học cách dùng máy pha cà phê nhé?”

Thẩm Yên hỏi: “Là cái máy pha cà phê trong phòng trà hả chị?”

Giản Hồng: “Đúng rồi, em đã dùng bao giờ chưa?”

Thẩm Yên ngượng ngùng nói: “Mỗi ngày em đều tự pha cho mình một ly cà phê, hơn nữa em còn phát hiện trong tủ lạnh lúc nào cũng có sẵn sữa tươi và đá nữa.”

Nghe vậy, Giản Hồng sững người: “Ý em là sữa tươi và đá trong tủ lạnh ở phòng trà ấy hả?”

Thẩm Yên gật đầu: “Dạ.”

Giản Hồng: “…”

Nhìn vẻ mặt vi diệu của Giản Hồng, Thẩm Yên thấy không ổn, chẳng lẽ mình đã làm gì sai rồi à?

“Khụ… bởi vì lúc em mới đến, trợ lý Chu nói, đồ ăn thức uống trong phòng trà đều có thể dùng thoải mái, nên em mới…” Cô vội vàng giải thích, nếu lỡ ăn nhầm thứ không nên ăn thì phải đổ hết lên đầu Chu Hành.

Nhưng nghĩ lại, mấy hôm trước đúng là cô cũng thấy kỳ lạ, đá trong tủ lạnh lúc nào cũng được bổ sung, sữa tươi cũng thế, hôm nay dùng xong thì hôm sau lại có mới.

Cô còn tưởng đó là phúc lợi của công ty, được ban quản lý tòa nhà tiếp tế hàng ngày.

Giản Hồng cười: “Không có gì to tát đâu, chỉ là ngày nào Tổng giám đốc Lục cũng tự pha cà phê, sữa tươi và đá trong tủ lạnh đều do anh ấy chuẩn bị cả.”

Thẩm Yên trừng to mắt, nghĩa là sữa tươi mà cô uống mỗi ngày đều là do Tổng giám đốc Lục mang tới sao? Nhưng rõ ràng cô chưa từng thấy anh ấy đặt đồ vào tủ, thậm chí cũng chẳng thấy anh ấy pha cà phê.

Chẳng lẽ Tổng giám đốc Lục đã làm hết những việc đó trước khi cô đến làm việc hả?

“Sao… sao lại thế được?!”

Giản Hồng an ủi cô: “Không sao đâu, thật sự không sao mà. Trợ lý Chu đã bảo em cứ thoải mái ăn uống rồi mà, chỉ là vì sữa tươi và đá là do Tổng giám đốc Lục mang đến nên bọn chị mới không đụng vào thôi.”

Thẩm Yên vô cùng hối hận: “Chẳng phải Tổng giám đốc Lục nên có một cái tủ lạnh riêng hả chị?”

Giản Hồng: “Đáng tiếc là… không có.”

Thẩm Yên: “…Giờ em đi mua rồi bỏ lại vào tủ lạnh còn kịp không chị?”

Giản Hồng thấy cô quá đáng yêu, liền bật cười: “Thật sự không sao mà, Tổng giám đốc Lục sẽ không để ý đâu.”

Cô ấy vỗ nhẹ vai Thẩm Yên: “Ở đây thêm một thời gian thì em sẽ hiểu, Tổng giám đốc Lục là người rất tốt. Cứ uống đi, cứ coi như hưởng chút phúc lợi của công ty.”

Thẩm Yên nghe vậy liền bị thuyết phục: “Ừ nhỉ, em làm việc cực khổ thế này, uống của Tổng giám đốc Lục chút sữa thì có sao đâu.”

Dù miệng nói thế, nhưng ngồi ở chỗ làm cô càng nghĩ càng thấy cấn, liền vội vàng đặt trên app, mua đúng loại sữa tươi đó, còn kèm thêm cả một khay làm đá, quyết định sau này sẽ tự chuẩn bị.

Cô xuống lầu lấy đồ, người giao hàng lại là một người mới, không quen đường khu này, nên cô đặc biệt đi ra tận trước tòa nhà Tập đoàn Lục thị chờ.

Vừa lấy xong đồ, cô chuẩn bị quay vào thì bị một giọng gọi lại: “Thẩm Yên! Quả nhiên là cậu!”

Người kia thấy cô đứng trước cửa tòa nhà Tập đoàn Lục thị, lập tức bước nhanh đến, dừng ngay trước mặt cô.

Thẩm Yên: …

Xem ra không chỉ cái miệng của Chu Hành linh nghiệm, mà cái miệng của cô cũng vậy. Vừa nãy trong Wechat cô còn nói với Phùng San San rằng trụ sở Hoa Tín ngay gần đây, mong sao đừng vô tình đụng phải Chung Thừa trên đường đi làm hay tan ca. Kết quả mới xuống lấy đồ ăn thôi đã gặp rồi.

“Có việc gì à?” Thẩm Yên lùi lại hai bước, lạnh lùng hỏi ngược Chung Thừa.

Chung Thừa liếc nhìn thẻ nhân viên trước ngực cô: “Sáng nay tớ thấy cậu đi vào, còn tưởng mình hoa mắt. Giờ thì chắc chắn rồi, cậu vào làm ở Tập đoàn Lục thị thật à?”

Thẩm Yên phát hiện ánh mắt cậu ta đang dừng ở bảng tên của mình, liền vội đưa tay che lại: “Liên quan gì đến cậu.”

“Yên Yên, tớ biết trong lòng cậu còn oán trách tớ, nhưng tớ cứ nghĩ ít ra chúng ta vẫn là bạn.” Chung Thừa còn cố tỏ vẻ ấm ức.

Chỉ một tiếng “Yên Yên” kia cũng đủ khiến da gà của Thẩm Yên nổi hết cả lên.

Cô khó chịu nói: “… Gọi đầy đủ tên tôi đi, cám ơn.”

“Được thôi.” Chung Thừa cũng không chấp nhặt chuyện xưng hô, cậu ta chỉ tay về phía tòa nhà cách đó không xa: “Chúc mừng cậu vào làm ở Tập đoàn Lục thị. Tớ thì vào Hoa Tín, ở ngay đối diện. Nếu cậu gặp rắc rối gì thì cứ đến tìm tớ bất cứ lúc nào.”

Thẩm Yên liếc nhìn cậu ta, bật cười đầy khinh thường: “Cậu thì giúp được gì được cho tôi chứ?”

Chung Thừa bị hỏi liền sững lại, như thể lần đầu tiên nhận ra một Thẩm Yên khác hẳn. Trong ấn tượng của cậu ta, Thẩm Yên trước giờ vẫn luôn nép sau lưng Phùng San San, đối diện ai cũng rụt rè, nhút nhát…

“Ví dụ như nếu cậu thuê nhà, cần chuyển đồ thì tớ cũng có thể giúp.” Chung Thừa nghĩ một hồi rồi nói tiếp: “Hoặc nếu trong công việc gặp khó khăn, có chỗ nào không hiểu thì cũng có thể đến hỏi tớ.”

Thẩm Yên ban đầu chỉ hỏi để mỉa mai sự khách sáo của cậu ta, không ngờ cậu ta thật sự có thể nghĩ ra mấy tình huống mà cậu ta có thể giúp cô nữa.

“Cậu có thể giúp tôi viết tài liệu không, viết diễn văn chẳng hạn?” Thẩm Yên hỏi ngược lại.

Chung Thừa: “… Bảo tớ viết tài liệu nội bộ bên các cậu thì e là không hợp lắm đâu nhỉ?”

“Thế thì cậu còn nói xàm gì nữa vậy.” Thẩm Yên dứt lời, xoay người định quay lại làm việc.

“Là cái anh mặc vest lúc sáng phải không?” Chung Thừa thấy cô quay người đi liền vươn tay nắm lấy cổ tay cô.

Thẩm Yên: “… Buông ra, đừng có động tay động chân, không thì tôi báo cảnh sát đấy.”

Chung Thừa: “Trước tiên cậu trả lời câu hỏi của tớ đã.”

Thẩm Yên bất lực ngước mắt lên nhìn trời: “Liên quan gì đến cậu.”

Chung Thừa: “Đừng để bị vẻ ngoài bóng bẩy của anh ta lừa, anh ta đi làm toàn đi xe đạp công cộng thôi.”

Thẩm Yên: ?

Là sao nữa vậy cha? Đi làm bằng xe đạp công cộng thì sao? Mặc vest thì không được đi xe đạp công cộng à? Cô còn muốn hỏi xem mỗi ngày cậu ta đi làm kiểu gì nữa kia, chẳng lẽ lúc nào cũng ngồi nhờ xe Dương Minh hả?!

Càng nghĩ cô càng thấy may mắn vì đã chia tay, thật sự không tài nào hiểu nổi lối suy nghĩ của cậu ta nữa.

Cô không muốn dây dưa thêm: “Ờ, tôi phải quay lại làm việc rồi.”

Nói xong, cô khẽ giật cổ tay đang bị cậu ta giữ ra.

Chung Thừa lúc này mới buông ra: “Xin lỗi, tớ chỉ sợ cậu bị người ta lừa thôi.”

Thẩm Yên bật cười: “Cậu tự lo đừng để bản thân mình bị lừa thì hơn.”

Dứt lời, cô quay lưng rời đi.

Đứng chờ thang máy, Thẩm Yên chợt cảm thấy mình có vẻ lo chuyện bao đồng quá. Dương Minh người ta đã đưa cậu ta vào được tập đoàn Hoa Tín thì cậu ta còn có gì để mà bị lừa nữa chứ.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...