Thực Tập Sinh Mới Đến Của Văn Phòng Tổng Giám Đốc

Chương 2



Thẩm Yên tức giận ném luôn chiếc loa bluetooth trong tay vào thùng rác. Đây là loại đàn ông khốn nạn gì vậy chứ, còn muốn đá cô để đi ăn bám người khác nữa.

Từ nhỏ đến lớn, chỉ hồi cô học cấp hai mới từng nghe có người mắng nhà họ là nhà giàu mới nổi, nói cô là con gái nhà giàu mới nổi, ngoài có tiền ra thì chẳng có gì cả. Nhưng đây là lần đầu tiên cô nghe thấy có người nói cô nghèo, vì không mua nổi nhà ở thành phố S mà bị chia tay, vì mặc quần áo rẻ tiền mà bị chia tay.

Cô thật sự tức điên. Cô mặc đồ rẻ tiền thì sao? Một sinh viên đại học mặc đồ vài chục tệ chẳng lẽ không bình thường à?! Có vấn đề gì à?!

Chỉ với cái khả năng nhìn người như Chung Thừa mà còn muốn đi ăn bám. Anh ta có dáng vẻ của một tên ăn bám ư?!

Cơm sẵn không chịu ăn, lại cứ đòi vớt trăng trên trời.

Thẩm Yên với Dương Minh không tính là quen thân, nhưng cô ít nhiều cũng từng nghe nói rằng Dương Minh là hoa khôi của Học viện Kinh tế. Cô ta có khuôn mặt xinh đẹp, trên người toàn hàng hiệu, vừa nhập học đã khiến tân sinh viên bàn tán xôn xao. Lúc đầu mọi người còn đồn đoán cô ta là tiểu thư tập đoàn Hoa Tín, làm chấn động cả Đại học A, không ai tin nổi con gái nhà tài phiệt lại thật sự học ở đây. Sau đó chính Dương Minh đứng ra giải thích, cô ta có chút quan hệ với tập đoàn Hoa Tín, nhưng không nhiều, chỉ là bà con của phu nhân chủ tịch tập đoàn Hoa Tín ở thành phố S mà thôi.

Nhưng trong mắt sinh viên, bà con nhà tài phiệt cũng chẳng khác gì hoàng thân quốc thích. Hơn nữa, Dương Minh vừa xinh đẹp, tính tình lại tốt, trong đêm dạ hội chào đón tân sinh viên còn làm MC kiêm biểu diễn múa, lập tức trở thành nhân vật nổi tiếng của Đại học A, là nữ thần trong lòng rất nhiều nam sinh.

Mặc dù cùng lớp với Chung Thừa, nhưng trong suốt thời gian Thẩm Yên và anh ta hẹn hò, chưa bao giờ nghe anh ta nhắc đến Dương Minh. Không ngờ rằng lý do chia tay lại là vì cô ta.

Chẳng lẽ suốt bốn năm qua, Chung Thừa vẫn luôn thầm yêu Dương Minh ư?

Nghĩ đến khả năng này, cô lại thấy may mắn vì Chung Thừa đã chia tay cô. Nếu không, cho dù hai người có thể đi tiếp, đến lúc bàn chuyện hôn nhân, kết hôn sinh con, cuối cùng lại phát hiện trong lòng Chung Thừa vẫn luôn có một ánh trăng sáng nhớ mãi không nguôi thì cảnh tượng đó càng buồn nôn hơn.

Thẩm Yên ném cái loa bluetooth vào thùng rác, coi như mắt không thấy, lòng không phiền. Chung Thừa không muốn ở bên cô, muốn đi ăn bám Dương Minh, vậy thì đó là do anh ta không có phúc phận hưởng được.

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Vĩ và Từ Duyệt hối Thẩm Yên dậy, muốn cùng cô đến thành phố S.

Thẩm Yên còn ngái ngủ, bị Từ Duyệt lôi từ trong chăn ra.

“Động đất hả mẹ?!” Thẩm Yên giật mình tỉnh trong tiếng giục giã của mẹ.

Từ Duyệt: “… Nhà mình đâu có ở khu động đất, động đất gì chứ.”

May mà Thẩm Yên không có tính khí dậy sớm thì nổi quạu. Cô nhìn điện thoại rồi nhìn mẹ đầy trách móc: “Mẹ, sao sớm thế này mà kêu con thức làm gì?”

Từ Duyệt: “Sớm gì mà sớm, bố con hẹn bên môi giới rồi, còn phải đi xem nhà nữa.”

Thẩm Yên cứ ngỡ mình nghe nhầm: “Xem nhà á?”

Từ Duyệt nói như chuyện đương nhiên: “Ừ, con sắp đi làm ở tập đoàn Lục thị rồi, chẳng lẽ chúng ta không mua cho con một căn hộ gần đó sao? Đường phố ở thành phố S khó đi, giờ cao điểm thì kẹt xe khủng khiếp, con mà không ở gần chỗ làm thì chắc chắn sẽ đi trễ.”

Thẩm Yên không ngờ căn nhà mà lúc chia tay với Chung Thừa cô không kịp nói ra, bây giờ lại thành sự thật. Nếu sau này cô có ngày nào đó gặp lại Chung Thừa, nhất định phải nói cho anh ta biết chuyện này.

Thành phố S đất chật người đông, mà tập đoàn Lục thị lại nằm ngay trung tâm thành phố, có thể nói đó là khu vực giá nhà đắt đỏ nhất cả nước.

Nhưng đắt cũng có cái lợi của đắt, những căn hộ mà bên môi giới dẫn nhà Thẩm Yên đi xem đều có thể xách vali vào ở ngay, hơn nữa căn nào cũng khiến cô rất thích.

Một căn hộ cao cấp nhìn ra sông, diện tích rộng, trang trí xa hoa, bếp còn có hẳn hai cái tủ lạnh, lại còn là loại âm tường. Trong phòng tắm, mở gương trang điểm ra bên trong cũng là một chiếc tủ lạnh mini, chuyên để mỹ phẩm.

Một căn khác là biệt thự nhỏ yên tĩnh trong khu trung tâm, có một khu vườn được chăm chút kỹ lưỡng, theo lời môi giới thì bốn mùa trong năm đều có hoa nở.

Hai căn này, một ở hướng Đông, một ở hướng Tây, nhưng đều không xa tập đoàn Lục thị.

Tiểu Vương – nhân viên môi giới – sau khi nghe nói tuần sau Thẩm Yên sẽ vào làm ở Lục thị thì ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ: “Cô Thẩm chắc chắn rất xuất sắc, tôi nghe nói mấy năm nay Lục thị chỉ tuyển sinh viên tốt nghiệp từ những trường đại học top đầu thôi đó.”

Thẩm Yên vừa định khiêm tốn vài câu thì Từ Duyệt đã nhanh miệng tiếp lời: “Đúng vậy, Yên Yên nhà chúng tôi tốt nghiệp Đại học A đấy.”

Ánh mắt sùng bái của Tiểu Vương khiến Từ Duyệt rất hưởng thụ, đây cũng là một trong những lý do bà phải nghĩ mọi cách để Thẩm Yên có công việc ổn định.

Thẩm Yên: …

Phải làm sao đây, cô cảm thấy thật xấu hổ. Nếu cô vào Lục thị bằng con đường chính quy thì còn đỡ, nhưng mẹ cô rõ ràng biết cái offer này từ đâu mà có, vậy mà vẫn trơ trẽn khoe khoang như thế.

Cô vội tìm cớ chuyển đề tài: “Bố mẹ, nếu con ở một mình thì mấy căn này có phải hơi to quá không? Con còn phải dọn dẹp nữa, phiền lắm.”

Dù nhà sang rất hấp dẫn, nhưng Thẩm Yên vẫn phải nghĩ đến thực tế.

Từ Duyệt tính toán: “Còn tám năm nữa mẹ nghỉ hưu, bố con thì mười ba năm, đến lúc đó chúng ta sẽ đến thành phố S ở với con.”

Thẩm Yên vẫn thấy không đáng tin: “Nhưng con ở đây một mình thì có nguy hiểm không?”

Tiểu Vương môi giới xen vào: “Cô Thẩm cứ yên tâm, vừa rồi cô cũng thấy thủ tục kiểm soát khi vào khu thế nào rồi. Hai khu này đều thuộc loại an ninh tốt nhất toàn thành phố S, phí quản lý 10 tệ/m², tất cả đồ ăn ngoài hay bưu phẩm đều do bảo vệ khu chuyển tận cửa.”

Thẩm Yên: “Vậy còn chuyện dọn dẹp nhà cửa thì sao?”

Từ Duyệt trừng mắt nhìn con gái: “Nếu con chọn căn hộ cao cấp thì mẹ mua cho con hai con robot hút bụi. Nếu chọn biệt thự nhỏ thì mẹ thuê giúp con một cô giúp việc, thế đã được chưa?”

Thẩm Yên nhỏ giọng: “Thế con có thể mời bạn con ở cùng được không?”

Từ Duyệt ngạc nhiên: “Hả?”

Thẩm Yên: “Là kiểu cho thuê lại một phòng ấy.”

“Con nói Phùng San San, bạn cùng phòng ký túc xá của con ấy à?” Từ Duyệt chỉ nghĩ đến San San, bạn học cùng cấp ba và cũng thi đỗ từ thành phố A lên thành phố S giống con gái bà: “Chẳng phải con bé đã vào làm ở doanh nghiệp nhà nước rồi hay sao?”

Thẩm Yên gật đầu: “Dạ, cậu ấy cũng ở thành phố S.”

“Được thôi, mà con còn định lấy tiền thuê của người ta hả?”

Thẩm Yên nghiêm túc gật đầu: “Tất nhiên.”

Từ Duyệt: …

Cuối cùng, Thẩm Yên chọn căn hộ cao tầng ven sông. Còn biệt thự liền kề vì đã xây lâu năm, chưa lắp thêm thang máy, đi lên đi xuống quá mệt.

Nhưng Từ Duyệt thì lại mê mẩn khu vườn nhỏ kia.

Kết quả là Thẩm Vĩ vung tay quyết định mua luôn cả hai: căn hộ cao tầng ven sông cho Thẩm Yên ở, biệt thự thì để sau này họ về hưu đến thành phố S ở.

Thẩm Yên thấy bố mình ra tay hào phóng như vậy, cũng có chút hoảng hốt. “Bố đi cướp ngân hàng à?”

“… Con bé này, nói năng kiểu gì thế?” Thẩm Vĩ giải thích: “Mua thì phải mua lúc giá còn đang lên, bây giờ giá nhà đang vù vù tăng, sắp tới thành phố S lại sắp áp dụng chính sách hạn chế mua nhà, không mua bây giờ thì sau này sẽ hối hận.”

Thẩm Yên cảm thấy cần phải nhìn lại gia cảnh nhà mình, sao mà bố cô mua nhà ở thành phố S cứ như đi mua rau ngoài chợ vậy nè.

Chuyện nhà cửa đã quyết định xong, lại giúp Thẩm Yên dọn nhà đơn giản, thế là cuối tuần cuối cùng trước khi đi làm của cô cũng hết sạch.

Sau khi bố mẹ về hết, Thẩm Yên đứng bên cửa sổ sát đất nhìn ra dòng sông phẳng lặng, trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ khó tả.

Vậy là cô sắp đi làm thật rồi.

Không biết tập đoàn Lục thị có dễ sống không. Vì học chuyên ngành Ngữ văn Trung Quốc nên cô được phân vào phòng Tổng giám đốc, nghe tên thôi cũng thấy không khí làm việc chẳng dễ chịu gì.

phòng Tổng giám đốc trong tiểu thuyết toàn là vợ Tổng giám đốc cải trang vi hành hoặc những thư ký tham vọng muốn trèo lên cao, hoặc là nhân viên phải theo Tổng giám đốc làm thêm đến nửa đêm…

Nghĩ đến chuyện ngay cả những học sinh giỏi của Viện Kinh tế cũng bị tập đoàn Lục thị loại, thì đồng nghiệp trong đó chẳng phải đều là trùm của các trùm cày cuốc sao?

Thật đáng sợ, dù kiểu gì thì thấy cũng toàn là địa ngục.

Lần đầu tiên, Thẩm Yên có cảm giác tiền đồ mù mịt, tương lai xa xăm, hệt như dòng sông trước mặt, nước chảy theo sóng, chẳng biết đi về đâu.

Nhưng mặt trời rồi cũng sẽ mọc, chuông báo thức ngày hôm sau vẫn reo đúng giờ.

Thẩm Yên nhanh chóng rời giường rửa mặt, chưa kịp ăn sáng đã vội ra ngoài.

Cô ra khỏi nhà rồi, mới chợt nhận ra mình còn chưa biết trụ sở tập đoàn Lục thị nằm ở đâu.

Chết thật, cô chỉ biết nó ở gần nhà thôi, còn cụ thể đi như thế nào thì… Cô lập tức mở bản đồ, quả nhiên thấy tình cảnh dở khóc dở cười.

Trụ sở Lục thị cách nhà cô khoảng 1.5 km. Khoảng cách này bảo gần thì không gần, bảo xa thì cũng chẳng xa. Đi bộ mất chừng nửa tiếng, đi xe đạp khoảng mười lăm phút, còn xe điện thì bảy tám phút.

Nhưng trớ trêu ở chỗ, hôm qua cả nhà chẳng ai nghĩ tới chuyện này, cô chưa mua xe điện cũng chưa mua xe đạp. Giờ cao điểm ở trung tâm thành phố S, muốn bắt taxi thì phải xếp hàng hơn trăm người. Cô khó khăn lắm mới đi tới cổng khu, tìm được bãi đỗ xe đạp công cộng, may mắn thấy một chiếc xe dựng lẻ loi, mừng rỡ chạy lại.

Vừa chuẩn bị quét mã mở khóa thì phát hiện dây xích bị hỏng.

Giờ cô mới hiểu vì sao nó còn sót lại ở đó.

Thấy giờ báo danh sắp đến nơi, Thẩm Yên không còn cách nào khác. Cô nghĩ ngợi một chút, cảm thấy ngày đầu mà đi trễ thì không ổn, thế là buộc tóc lên, cắm đầu chạy bộ.

Cũng may cô chưa kịp trang điểm, không mặc đồ công sở, cũng chẳng mang giày cao gót.

Đúng là muốn lấy mạng người ta, hồi đại học cô chạy 800m còn chẳng cố gắng thế này. Nhưng nghĩ lại, 1.5 km thì cũng chỉ bằng hai vòng 800m. Cô chạy 800m khoảng 3 phút rưỡi, vậy thì 10 phút chắc chắn tới kịp.

Thẩm Yên lao hết tốc lực theo chỉ dẫn bản đồ. Lúc còn cách Lục thị không xa, có một người đi xe đạp công cộng chạy ngang qua, thấy cô vừa chạy vừa đeo ba lô vải liền trêu: “Em gái, chạy bộ mà còn đeo balo thế kia à?”

Thẩm Yên: ?

Cô mệt đến hoa mắt, chẳng còn hơi đâu trả lời. Nhưng người kia vẫn cố giữ tốc độ bằng cô, vừa đạp xe vừa lải nhải: “Chẳng lẽ là chạy bộ đi làm sao? Cũng khỏe quá rồi đấy!”

Thẩm Yên: …

Cô liếc nhìn anh ta một cái, nhìn sơ thì cũng không đến nỗi, nhưng sao đầu óc lại kỳ lạ thế này. Cô lắc đầu, mặc kệ, tiếp tục chạy thẳng.

Anh ta thấy Thẩm Yên không để ý, còn định nói thêm gì đó, nhưng đúng lúc đến bãi trả xe, bất đắc dĩ phải dừng lại. Lúc anh ta khóa xe xong thì Thẩm Yên đã chạy mất dạng.

Thẩm Yên chạy đến cổng tập đoàn Lục thị, cảm giác như mình sắp ho ra máu, nhìn đồng hồ mới 8 giờ 53 phút, vừa kịp. Lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...