Thẩm Yên cảm thấy những chữ trước mắt dường như chẳng còn là chữ nữa. Cô ép mình phải bình tĩnh, đọc rõ từng chữ một, không để lạc dòng. Cô cũng nghe rất rõ giọng đọc run run của chính mình.
Cô nhớ lại lời thầy dạy ở lớp phỏng vấn từng nói: nếu căng thẳng đến mức không khống chế được giọng nói run rẩy thì hãy nâng cao âm lượng.
Vì vậy, cô càng đọc càng lớn tiếng, càng đọc càng thêm kiên định.
Khi đã đọc xong toàn bộ, đặt tập bản thảo xuống, cô mới phát hiện ra Phạm Minh Húc đang nhìn chằm chằm vào mình.
Thẩm Yên: “…”
Phạm Minh Húc hỏi: “Đọc xong rồi à?”
Thẩm Yên: “Dạ.”
Phạm Minh Húc đưa tay: “Đưa bản thảo tôi xem.”
Thẩm Yên: “Dạ.”
Ông ta nhận lấy bản thảo trong tay cô, rồi nói: “Được rồi, cô đi trước đi, tôi sẽ xem lại.”
“Dạ, Phó tổng Phạm.” Lúc này Thẩm Yên mới thở phào nhẹ nhõm. Cô vừa quay người định đi, bỗng nhớ ra, liền hỏi: “Phó tổng Phạm, vậy ông đã quyết định áo khoác mùa đông sẽ chọn áo lông vũ hay áo chống gió chưa ạ?”
Phạm Minh Húc nhìn thoáng qua báo cáo, rồi gật đầu: “Được rồi.”
Thẩm Yên: “Dạ…?”
Thấy cô vẫn ngơ ngác nhìn mình, ông ta nhấn mạnh: “Tôi nói là tôi biết rồi, cô cứ đi đi.”
Thẩm Yên tuy chẳng hiểu gì, nhưng vẫn nhận ra đây là mệnh lệnh: “Dạ.”
Suốt quãng đường quay lại chỗ ngồi, cô nghĩ mãi cũng không hiểu nổi, câu “Được rồi” của Phó tổng Phạm rốt cuộc có ý gì.
Cô liền hỏi Giản Hồng ngồi phía trước: “Chị Giản, em hỏi Phó tổng Phạm là chọn áo lông vũ hay áo chống gió, ông ta chỉ đáp “Được rồi”. Thế nghĩa là sao ạ?”
Nghe vậy, Giản Hồng bật cười: “Thì coi như là ông ta cần suy nghĩ thêm đi.”
Thẩm Yên vẫn chưa hiểu: “Thế em có cần hỏi lại lần nữa không? Vì trong khảo sát, số lượng mọi người chọn hai loại gần như ngang nhau. Nếu không có quyết định rõ thì em rất khó viết phần kết luận khảo sát lắm.”
Giản Hồng nói: “Ừ, đợi lần sau ông ta gọi em nộp báo cáo, lúc đó hẵng hỏi lại.”
Thẩm Yên tuy vẫn chưa hiểu lắm, nhưng ít ra cũng có cách ứng phó.
Mạnh Cốc Lan ngồi cạnh xen vào: “Đơn hàng này phần lớn sẽ giao cho bên thông gia của Phó tổng Phạm, chắc ông ta phải cân nhắc loại nào lợi nhuận cao hơn.”
Đến lúc này Thẩm Yên mới như bừng tỉnh.
Thì ra cô ngốc nghếch nghĩ rằng hỏi A hay B thì sẽ được trả lời A hoặc B. Hóa ra lãnh đạo là lãnh đạo, lời nào lãnh đạo nói ra cũng đều ẩn chứa ý tứ sâu xa.
Giản Hồng lại hỏi: “Lúc trước em nói Phó tổng Phạm bảo em làm cái này, còn có cả vụ giao lưu gì nữa hả?”
Thẩm Yên gật đầu: “Dạ.”
Chu Hành cũng ghé lại góp lời: “Đồng phục thì ông ta không quên, nhưng cô thấy có thấy ông ta nhắc lại vụ giao lưu lần nào không?”
Thẩm Yên tiếp lời: “Bởi vì đồng phục mang lại lợi ích cho ông ta?”
Giản Hồng bĩu môi: “Câu này không phải chị nói đâu nhé.”
Chu Hành nhún vai: “Tôi cũng không.”
Thẩm Yên lập tức làm động tác khóa miệng: “Vừa rồi do cổ họng em bị khàn thôi.”
Mạnh Cốc Lan nói: “Đấu thầu thu mua của công ty chúng ta là công khai và công bằng đấy.”
Giản Hồng thấy Chu Hành đang ghé lại gần, bèn trêu: “trợ lý Chu, có phải cậu đang rất mong chờ buổi liên hoan với Hoa Tín không?”
Chu Hành bị gọi đột ngột: “…”
Ngay cả vành tai anh cũng đỏ lên: “Không, không có.”
Đối diện với bốn ánh mắt đầy tò mò, ngay cả Trình Vinh ở bên kia nghe nhắc đến chuyện này cũng ghé sang hóng hớt. Chu Hành không còn cách nào, đành lấp l**m: “Công ty Hoa Tín là doanh nghiệp Internet, toàn kỹ sư lập trình, em còn mong chờ gì nữa.”
Mạnh Cốc Lan lập tức tỏ vẻ đã hiểu: “À, chị biết rồi, chị thấy tòa soạn tạp chí từng phỏng vấn Tổng giám đốc Lục tuần trước kia ấy hợp hơn. Chị vẫn còn giữ số của tổng biên tập bên đó. Tiểu Thẩm, khi nào em chuẩn bị viết kế hoạch liên hoan thì hỏi chị đưa cho nhé.”
Chu Hành lúc này chỉ muốn than trời. Anh bỗng chốc hiểu được cảm giác của Lục Du khi trước bị đồn có người yêu.
Nhưng Lục Du là Tổng giám đốc, cậu ấy nói mình có người yêu thì chẳng ai dám truy hỏi xem người đó là ai, là nam hay nữ, làm nghề gì. Còn bản thân anh thì khác, nhìn vào mấy ánh mắt như hổ rình mồi trước mặt, anh thừa biết chỉ cần mình vừa nói có bạn gái thì bọn họ sẽ hỏi cho ra ngọn ngành, đến tận lai lịch chi tiết. Anh biết đào đâu ra một người như thế để mà bịa đâu chứ.
Anh chỉ có thể vẫy tay về phía họ: “Em vừa nhớ ra có cuộc họp phải tham gia, mọi người cứ tiếp tục nói chuyện đi nhé.”
Nói xong, anh ôm lấy laptop trên bàn, đứng dậy đi thẳng.
Trốn đi họp là được chứ gì.
Chu Hành bị dọa chạy mất, ánh mắt hóng hớt của mọi người lại đồng loạt đổ dồn sang Thẩm Yên.
“Tiểu Thẩm này, bọn chị vẫn chưa hỏi em, em có người yêu chưa?” Giản Hồng cười hỏi.
Thẩm Yên bị hỏi đột ngột: “… Chưa ạ.”
Một câu “chưa ạ” lập tức khiến các anh chị trong phòng làm việc phấn khích hẳn lên.
Giản Hồng nói: “Công ty mình năm nay có mấy bạn nam mới vào, lại còn cùng trường với em nữa, chắc em cũng quen biết hết mà hả?”
Thẩm Yên thật thà đáp: “Có ăn chung một bữa.”
Giản Hồng hóng hớt: “Thế rồi sao, có ai mà em thấy hợp không?”
Trình Vinh vì công việc nên cũng có chút tiếp xúc với mấy người đó, liền nói: “Tiểu Dư vào cùng đợt với em đó, Dư Tân Niên, anh thấy cậu ấy cũng tốt mà. Lần nào gặp anh cũng tươi cười chào hỏi.”
Thẩm Yên: “… Em không thân với cậu ấy lắm.”
Trình Vinh chẳng để tâm: “Yêu đương ấy mà, cứ hẹn hò vài lần rồi sẽ thân thôi.”
Câu này đúng là nghe quá suồng sã.
Anh ấy lại nói tiếp: “Nếu không thích Tiểu Dư thì mấy lập trình viên khác cũng được. Lập trình viên thì tốt mà, ngày nào cũng tăng ca, khỏi lo chuyện họ ra ngoài ăn chơi lêu lổng.”
Thẩm Yên: … Đây mà cũng coi là ưu điểm hả?
Nghe Trình Vinh nhắc tên, Giản Hồng cũng nhớ ra: “Còn cậu Tiểu Lý nữa, tên đầy đủ thì chị quên rồi, nhưng hình như từng là chủ tịch hội sinh viên trường em đấy. Năng lực chắc chắn giỏi, mà dáng vẻ cũng ok lắm.”
Thẩm Yên: “… Em càng không thân với cậu ấy.”
Trong thoáng chốc, Thẩm Yên bỗng thấy ghen tỵ với Chu Hành. Ít ra anh ta còn có cớ đi họp để thoát thân, sao cô lại chẳng có cuộc họp nào xuất hiện đúng lúc thế này chứ.
Đúng lúc ấy, Mạnh Cốc Lan bất chợt buông một câu: “Tiểu Lý có đẹp trai bằng trợ lý Chu không?”
“Ừ nhỉ.” Giản Hồng tỏ vẻ suy nghĩ: “So ra thì đúng là trợ lý Chu vẫn nhỉnh hơn một chút. Mà trợ lý Chu cũng chỉ hơn Tiểu Thẩm ba khóa, không biết sinh tháng mấy, nếu đi học sớm thì có khi chỉ lớn hơn em hai tuổi thôi.”
Được Mạnh Cốc Lan nhắc nhở, Trình Vinh lập tức nghĩ theo hướng mới: “Tiểu Dư nhiệt tình thật, nhưng tính cách của trợ lý Chu cũng rất tốt mà.”
Mạnh Cốc Lan bổ sung: “Hơn nữa, Tiểu Thẩm với trợ lý Chu cũng quen thân rồi đúng không?”
Thẩm Yên: “…”
Cô run run nói: “Đấy là cấp trên trực tiếp của em, em nào dám có ý nghĩ gì chứ.”
Nhắc đến cấp trên, Giản Hồng chợt nhớ lại câu hỏi ban đầu của Thẩm Yên, liền hỏi: “Nhưng Tiểu Thẩm này, mỗi khi gặp Phó tổng Phạm em có thấy sợ không?”
Thẩm Yên nghe Giản Hồng rốt cuộc chịu đổi chủ đề, trong lòng cảm kích vô cùng, vội đáp: “Cũng có hơi chút ạ. tác phong lãnh đạo của Phó tổng Phạm rất rõ, mỗi lần ông ta ra vẻ nghiêm nghị, nhất là khi phải báo cáo công việc, không khí quá trang trọng, khiến em hơi căng thẳng.”
Giản Hồng nghĩ một lát rồi lại hỏi: “Thế em gặp trợ lý Chu có thấy sợ không?”
Sao chủ đề lại vòng về chỗ cũ rồi! Thẩm Yên do dự một chút, vẫn thành thật: “Hình như không… nhưng em cũng chưa bao giờ chính thức báo cáo công việc với trợ lý Chu cả.”
Giản Hồng vỗ đùi cái đét: “Thế thì được rồi còn gì!”
Thẩm Yên: “Dạ…?”
Giản Hồng hệt như đang ra sức tiếp thị cho trợ lý Chu: “Trợ lý Chu thực sự rất ổn, em lại chẳng ngại cậu ấy thì thử tiến tới xem sao, không thiệt đâu.”
Thẩm Yên chỉ thấy đầu óc mình ong ong, ai đó đến cứu cô với!
Như thể ông trời nghe được tiếng lòng, ngay khi cô vừa than thở trong bụng, điện thoại bàn trên bàn cô liền reo lên, kịp thời cứu cô thoát khỏi biển lửa.
Cô vội ra hiệu cho Giản Hồng và mọi người, rồi quay lại bàn, nhấc máy: “Alo, lão Thẩm à?” Là Hình Ninh! Cậu đúng là ân nhân cứu mạng của tớ!
“Ừm, A Ninh hả? Sao thế?”
Hình Ninh hỏi: “Chứng từ hoàn trả chi phí cho chuyến công tác lần trước của Tổng giám đốc Lục với trợ lý Chu ấy, cậu đã in vé máy bay ra chưa?”
Nghe vậy, Thẩm Yên thấy lạ: “Vé máy bay? Tớ in rồi mà nhỉ?”
Hình Ninh nghe cô nói thế thì ngỡ là cô nhầm, vừa định lục lại đống chứng từ chồng chất trên bàn để tìm giúp, đã nghe Thẩm Yên tiếp lời: “À, tớ quên mất, tớ mang xuống cho cậu liền.”
Hình Ninh không hiểu sao Thẩm Yên bỗng nhiên đổi giọng, định ngăn lại: “Không cần đâu, cậu cứ gửi file điện tử cho tớ, tớ tự in cũng được…”
Cô ấy còn chưa kịp nói hết câu, Thẩm Yên đã kiên quyết: “Không được, đây là sơ suất của tớ. Tớ sẽ lập tức mang xuống cho cậu.”
Vừa nói, tay cô đã nhanh chóng mở hộp thư, tìm lại email mấy tuần trước hãng hàng không gửi vé máy bay, rồi in ra một bản mới.
Sau khi gác máy, cô ngượng ngùng quay sang nói với mấy người Giản Hồng: “Lần trước em đến phòng kế toán làm báo cáo chi phí, quên nộp vé máy bay, giờ em mang xuống bổ sung.”
Nói xong, cô cầm tờ vé máy bay mới in ở máy in cạnh cửa rồi vội vàng chạy như bay.
Trong phòng làm việc chỉ còn lại ba người nhìn nhau cười.
Mạnh Cốc Lan cười nói: “Giới trẻ bây giờ thật khó hiểu.”
*
Lúc chạy ra khỏi văn phòng, tim Thẩm Yên vẫn còn đập nhanh.
Cô nghĩ thầm mình đúng là dễ căng thẳng quá rồi. Bọn họ mới trêu chuyện cô với trợ lý Chu có xíu thôi, mà sao tim cô lại đập loạn thế chứ!
Cô cố trấn tĩnh lại, cầm tờ vé máy bay trong tay, chuẩn bị đi về phía thang máy. Dù thế nào đi nữa, coi như cũng đã thoát khỏi văn phòng.
Cô đi ngang qua hành lang, sắp tới chỗ thang máy thì thoáng thấy trong phòng họp nhỏ dường như có người.
Việc sắp xếp cuộc họp trong công ty vốn do phòng cô phụ trách, mà cô không nhớ hôm nay có ai đăng ký dùng phòng họp này.
Thấy cửa phòng chưa khép hẳn, cô tò mò ghé mắt nhìn vào.
Thế rồi, cô trông thấy người vừa nãy nói mình có cuộc họp – Chu Hành đang một mình ngồi trước máy tính xách tay trong phòng họp nhỏ,.
Chu Hành đang xử lý công việc trong đó, nghe thấy ngoài cửa có động tĩnh thì ngẩng đầu lên, bắt gặp ngay ánh mắt của Thẩm Yên đang len lén nhìn vào.
Cả hai đều có chút ngượng ngập.
Ban đầu Thẩm Yên chỉ định liếc một cái rồi đi, nhưng khi thấy Chu Hành, cô lập tức hiểu ra vì sao anh lại xuất hiện ở đây. Cô vốn tưởng anh may mắn thật sự có việc, nào ngờ thì ra lại là kiểu “họp” như thế này.
Cô vốn định giả vờ không biết, lặng lẽ quay đi, nhưng trùng hợp thay, hai ánh mắt lại chạm nhau.
Chu Hành khẽ ho một tiếng: “Vào không?”
Thẩm Yên cẩn thận nhìn ra hành lang, chắc chắn không có ai, mới đẩy cửa bước vào: “Anh… đang họp video ở đây à?”
Cô cố ý cho anh một bậc thang để bước xuống.
Chu Hành thuận theo: “Ừ, vừa rồi văn phòng ồn quá.”
Thẩm Yên nhìn tai anh, rõ ràng không đeo tai nghe, nhưng cô không vạch trần.
Chu Hành lại hỏi: “Còn cô ra ngoài…?”
Thẩm Yên giơ tờ vé máy bay mới in trong tay: “À, tôi mang vé máy bay xuống cho phòng kế toán.”
Chu Hành lấy làm lạ: “Vé máy bay?”
Thẩm Yên giải thích: “Chính là vé máy bay khứ hồi chuyến công tác đi Thủ đô lần trước của anh với Tổng giám đốc Lục đó.”
Nghe vậy, Chu Hành mới nhớ ra: “À… hạng ghế phổ thông đặc biệt đó hả?”
Thẩm Yên: “… Sau này tôi sẽ chú ý.”
Chu Hành vội vàng giải thích: “Tôi không có ý gì khác đâu. Hạng phổ thông đặc biệt cũng thoải mái lắm, chỉ là muốn cảm ơn cô vì đã dùng điểm tích lũy để nâng hạng cho bọn tôi thôi.”
Thẩm Yên không ngờ đi làm mà còn được cấp trên cảm ơn: “Không có gì đâu, sau này tôi sẽ không làm thế nữa.”
Tuy cách nói nghe có hơi kỳ lạ, nhưng đúng với ý của Chu Hành: tiền có thể thanh toán lại với công ty thì cớ gì phải lãng phí điểm tích lũy.
Chu Hành nói: “Vậy cô đi nộp vé máy bay đi.”
Thẩm Yên đáp: “Ok.”
Ngay lúc cô chuẩn bị bước ra cửa, Chu Hành lại gọi với theo: “Tiểu Thẩm, cô thật sự đi nộp vé máy bay hả?”
Ánh mắt Thẩm Yên hơi lộ vẻ hoảng hốt: “Đúng… đúng vậy. Anh muốn đi cùng tôi không?”
Chu Hành xoa cằm: “Tôi nhớ là cô khá thân với hai cô thực tập sinh phụ trách báo khoản ở phòng kế toán, sao còn phải tự mình mang xuống thế?”
Trong lòng Thẩm Yên không nhịn được mà oán thầm. Người này sao nữa vậy, rõ ràng cô còn nể mặt không vạch trần việc anh ta giả vờ họp để trốn trong phòng họp né mấy trò tám chuyện của các chị trong văn phòng, vậy mà anh ta lại lật tẩy cô trước.
Chưa kịp để cô phát bực, đã nghe Chu Hành hỏi tiếp: “Có phải bọn cô đặt đồ ăn ngon gì rồi không?”
Thẩm Yên: … Thì ra cô trách nhầm Chu Hành rồi.
“Không có, không có. Tôi chỉ tiện thể xuống chơi với họ thôi.”
Chu Hành gật đầu: “Ừ, đi đi.”
Khi rời khỏi phòng, Thẩm Yên còn chu đáo giúp anh khép cửa lại, để tránh bị người khác đi ngang qua phát hiện.
*
Chưa kịp đợi Phó tổng Phạm hỏi xin bản báo cáo khảo sát đồng phục thì lương tháng năm đã được phát.
Tập đoàn Lục thị vốn trả lương vào ngày cuối cùng của tháng. Ban đầu Thẩm Yên cũng không để ý, mãi đến khi mấy chị trong văn phòng bàn tán sao tháng này lương ít hơn tháng trước 200 tệ, cô liếc tin nhắn ngân hàng mới sực nhớ lương đã về tài khoản.
Giản Hồng và Trình Vinh săm soi bảng lương cả buổi, cuối cùng kết luận 200 tệ kia là tiền truy thu bảo hiểm xã hội.
Thẩm Yên nghe xong mới dè dặt hỏi: “Vậy sao tài khoản em chỉ có đúng 3000 tệ thôi ạ?”
Vỏn vẹn 3000 tệ, nếu không nhìn kỹ thì còn ngỡ là tiền hoàn lại của đợt khuyến mãi 618.
Thẩm Yên vốn tưởng câu đùa “dân học Văn ra trường lương 3000” chỉ là trò cười trên mạng, ai ngờ lại thành sự thật. Cổ họng cô nghẹn lại.
Quả nhiên là luật hấp dẫn, nhắc cái gì nhiều thì cái đó liền tới. Nếu cho cô thêm một cơ hội, cô tuyệt đối sẽ không bao giờ giỡn với cái trò này nữa.
Giản Hồng bán tín bán nghi hỏi: “Có khi nào em bỏ sót không? Có thể họ chưa chuyển hết trong một lần.”
Tài khoản nhận lương của Thẩm Yên khi đi làm mới làm, trong thẻ trước đó chỉ có 100 tệ tiền mở thẻ. Cô mở ứng dụng ngân hàng, đưa lịch sử giao dịch cho Giản Hồng xem: “Không có, chỉ duy nhất một khoản này thôi.”
Giản Hồng kéo màn hình điện thoại của Thẩm Yên lên xuống mấy lượt:
“3000 thì ít quá! Vậy mà còn có người muốn tới đây thực tập nữa hả?”
Mạnh Cốc Lan cũng không tin nổi: “Tiểu Thẩm, lúc đó em có ký thỏa thuận ba bên chưa?”
Thẩm Yên: “Có, em ký khi vào làm rồi.”
“Thế thì hủy hợp đồng đi.” Mạnh Cốc Lan lắc đầu, nói xong lại sực nghĩ ra điều gì: “Mà hủy có mất tiền không?”
Thẩm Yên nhớ lại, rồi giơ hai ngón tay: “20.000.”
Mạnh Cốc Lan quay đầu nhìn về phía phòng làm việc bên trong, cảm khái một câu: “…Tư bản đúng là chẳng phải người mà.”
Chu Hành nghe thấy cuộc trò chuyện cũng quay sang: “Để tôi hỏi giúp cô.”
Thẩm Yên ngẩng đầu lên: “Cảm ơn trợ lý Chu.”
Khi gọi điện cho phòng nhân sự, Chu Hành còn thầm nghĩ, may mà công ty họ “chẳng phải là người”, hủy hợp đồng ba bên cũng phải mất tiền. Giờ sắp sang tháng sáu rồi, anh còn định giao toàn bộ kế hoạch và tổng kết tháng này cho Thẩm Yên viết nữa.
Ý nghĩ đó vừa lóe lên, anh chợt cảm thấy mình hình như cũng “chẳng phải là người” gì cho lắm.
Thật ra anh vốn không nắm rõ cơ cấu lương của thực tập sinh, dù sao bộ phận bọn họ chưa từng có thực tập sinh tử tế nào.
Trong lòng anh cũng thấy chột dạ, thậm chí còn nghĩ nếu công ty thực sự bạc bẽo như vậy, thực tập sinh mỗi tháng chỉ có 3000 thôi thì có lẽ anh nên tự bỏ tiền túi bù thêm cho Thẩm Yên hai, ba nghìn.
Đừng để người ta bỏ chạy thật, lúc đó có khóc anh cũng chẳng biết kêu ai.
Thẩm Yên thấy Chu Hành đã gọi điện hỏi giúp mình thì quay lại bàn làm việc. Cô mở nhóm chat của Đại học A ra, lướt lại mấy tin nhắn chưa đọc hết trước đó, nhưng hoàn toàn không thấy ai nhắc tới chuyện lương cả.
Cô lại mở nhóm trao đổi công việc trên mạng nội bộ, vậy mà Hình Ninh với Tiền Hạ Phong cũng chẳng đả động gì đến chuyện lương thực tập. Chẳng lẽ mọi người đều không quan tâm đến mức lương này sao?
Tư tưởng mọi người cao thế ư, nhận 3000 mà không một lời dị nghị nào hả?
Nhưng rõ ràng ở lần tụ tập trước đây, Hình Ninh từng nói lương thực tập của cậu ấy là 7000 cơ mà. Chẳng lẽ lâu quá rồi nên cậu ấy nhớ nhầm?
Chắc không đâu…
Mà hôm nay ai cũng chẳng đề cập tới, cô cũng ngại chủ động hỏi, đành chụp màn hình phần hiển thị tiền lương gửi vào nhóm ba người trong nhà.
Bố mẹ cô ngay lập tức bày tỏ sự kinh ngạc.
Từ Duyệt: [Có khi nào bị trừ thuế thu nhập không?]
Thẩm Vĩ lập tức phản bác vợ: [3000 còn chưa đến mức phải chịu thuế, trừ cái gì mà trừ.]
Từ Duyệt gửi ngay một icon .
Thẩm Vĩ: [Một tập đoàn lớn như Lục thị mà lương thực tập còn ít hơn cả công ty quèn của chúng ta à?]
Câu này khiến Từ Duyệt không vui.
Từ Duyệt: [Thẩm Đại Vĩ, anh nói năng cho cẩn thận! Lương ít thì đã sao, đó là Lục thị đấy! Anh quên hôm qua trên bàn cơm, mấy ông chủ kia biết con gái anh vào Lục thị thì ghen tị đến mức nào à?]
Thẩm Yên thấy bố mẹ bắt đầu cãi nhau thì vội vàng thêm vào: [Cấp trên của con đã giúp con hỏi có khi nào công ty phát nhầm không.]
Từ Duyệt lập tức hứng thú: [Cấp trên? Là Tổng giám đốc Lục hả?]
Thẩm Yên: [… Không phải, là cấp trên trực tiếp của con, trợ lý Tổng giám đốc, Chu Hành.]
Thẩm Vĩ hiểu ngay: [Tức là kiểu như chủ quản văn phòng đúng không?]
Thẩm Yên: [Đúng đúng đúng.]
Thẩm Vĩ quả thật nắm bắt rất chuẩn xác vai trò của Chu Hành.
Còn Từ Duyệt thì hơi tiếc nuối: [Mẹ còn tưởng là Tổng giám đốc Lục cơ, nếu mà con với cậu ấy có gì thì nhà ta thật sự phất lên rồi.]
Thẩm Yên nhức cả đầu. Mẹ cô đang nói với nghĩ gì thế. Mấy chị trong văn phòng chỉ mới ghép đôi cô với trợ lý Chu thôi, mẹ cô thì hay rồi, trực tiếp mơ tới Tổng giám đốc luôn.
Thẩm Yên bị mẹ làm cho hết hồn: [Mẹ, mẹ đang nói gì thế?!]
Từ Duyệt chẳng ngại ngùng gì: [Sao? Tổng giám đốc Lục là đàn ông, con là con gái, làm gì mà không thể yêu nhau được?]
Thẩm Yên cảm thấy ngồi ở đây nhìn mẹ nói những lời trời ơi đất hỡi, cả người cô bứt rứt không yên. Cô vội giấu điện thoại cho kỹ, sợ bị ai đó nhìn thấy. Cô còn chẳng ngờ mẹ lại có hoài bão lớn đến thế.
[Mẹ nói chuyện có chừng mực chút được không?]
Từ Duyệt: [Vậy để mẹ gửi cho con ít tiền sinh hoạt nhé? Hay tuần sau mẹ qua đưa cho con thẻ phụ của mẹ luôn?]
Thẩm Yên gửi cho mẹ một biểu tượng : [Dạ, mẹ là nhất.]
Từ Duyệt: [Mẹ hiểu mà, sống ở thành phố lớn, chi phí chắc chắn cao hơn quê mình.]
Thẩm Yên: [Mẹ nói đúng.]
Từ Duyệt: [Yên Yên à, con đừng quá để ý lương, cứ chăm chỉ làm đi biết chưa hả?]
Thẩm Yên ngoan ngoãn đồng ý, nhưng trong lòng hoàn toàn không đồng tình. Cô đã đi làm rồi, không phải vì từng ấy tiền thì vì điều gì đây?
Cô lại chụp màn hình khoản lương 3000 gửi vào nhóm nhỏ của phòng ký túc xá để than vãn.
Thẩm Yên: [Tớ vất vả đi làm cả tháng, ngày nào cũng đúng giờ đi đúng giờ về, thỉnh thoảng còn tăng ca, sao chỉ đáng có 3000 chứ! Con người rốt cuộc đi làm để làm gì vậy?!]
Phùng San San, người đã đi ăn với cô lần trước ở buổi tụ tập của Đại học A, nhớ ra Hình Ninh từng kể về cấu trúc thu nhập của mình, liền an ủi: [Có thể còn khoản khác chưa trả, tớ nhớ Hình Ninh nói ngoài lương cơ bản còn có trợ cấp nhà, trợ cấp ăn và tiền thưởng theo dự án mà.]
Thẩm Yên ngạc nhiên vì Phùng San San nhớ kỹ đến vậy: [Thật à? Tớ chỉ nhớ Hình Ninh nói tháng đó cậu ấy nhận được 7000.]
Phùng San San: [Chắc lúc đó cậu say nên không nhớ rõ thôi.]
Thẩm Yên: [7000 nghe có vẻ khá hơn một chút, nhưng có phải vì cậu ấy bên kế toán còn tớ làm văn phòng nên thu nhập chênh nhau không nhỉ?]
Phùng San San: [Chắc cũng không đến mức đó đâu, mọi người đều là hành chính cả mà.]
Thẩm Yên: [Tớ không quan tâm, tóm lại tớ khổ quá, mấy cậu phải an ủi tớ.]
Lúc này Tôn Quỳnh Tư cũng nhảy vào: [Hôm đó tớ đang ở phòng phụ đạo nghe được chút tin vịt, nghe nói thứ ba tuần sau nữa sẽ chụp ảnh tốt nghiệp, thứ sáu tuần sau là lễ tốt nghiệp.]
Tôn Quỳnh Tư lại nhắn tiếp: [Đợi cậu về trường, tụi tớ sẽ đãi cậu một bữa thịnh soạn.]
Thẩm Yên đọc tin đó xong liền cảm thấy ấm lòng. Đó chính là lý do mà cô gửi ảnh nhận lương vào nhóm.
Cô cũng quá trời thảm, không ngờ đi làm lại mệt mỏi đến thế. Sau một tháng trụ lại, cô cảm thấy sắp bùng nổ rồi.
Ai có thể hiểu được mỗi sáng cô tỉnh dậy mà nghĩ tới việc phải đi làm, cảm giác tuyệt vọng ấy tràn về, nhất là thứ hai: hai ngày cuối tuần vừa vụt qua như tên lửa, “bùm” một phát là hết, đến mỗi sáng thứ hai mở mắt ra, Thẩm Yên lại thấy cuộc đời như vô vọng.
Cô thật sự khổ quá. Hồi đại học, chuyên ngành của cô là Văn học, vốn dĩ lịch học cũng chẳng dày đặc. Khi không muốn đi học, cô còn có thể trốn tiết. Trong lớp nhiều sinh viên như thế, cô vắng một buổi cũng chẳng ai để ý.
Nhưng đi làm thì hoàn toàn khác. Trong văn phòng chỉ có vài người, lại còn phải chấm công, cùng lắm cô chỉ có thể tranh thủ trốn việc đôi chút, chứ không thể nào biến mất cả ngày như khi còn đi học được.
Cô bất chợt lại có cảm giác như hồi học cấp ba, ngày trước là vừa mở mắt đã phải học, còn giờ thì vừa mở mắt đã phải đi làm.
Huống hồ, cô vốn không phải người giàu năng lực. Mỗi ngày sau giờ tan ca, cô đều chỉ muốn lập tức về nhà nằm bẹp để nạp lại năng lượng, cuối tuần cũng chỉ muốn tiếp tục nằm ì trên giường.
Trong khi đồng nghiệp của cô, sau khi tan ca, người thì rủ nhau đi tập gym, người thì tham gia các hoạt động khác, còn cô lại chẳng gượng nổi, chỉ khao khát trở về nhà.
Nghĩ đến cảnh phải lặp lại những ngày tháng như thế này cho tới năm 65 tuổi vì chính sách kéo dài tuổi nghỉ hưu, lòng cô càng thêm tuyệt vọng.
Cô cũng không biết sau khi vào làm chính thức liệu có được nghỉ phép không.
Cô khổ sở gục xuống bàn, trong đầu bắt đầu lởn vởn những câu hỏi lớn lao như: “Rốt cuộc vì sao con người phải đi làm?”, “Ý nghĩa của việc đi làm là gì?”.
Còn chưa kịp tìm ra câu trả lời thì bên kia, giọng của Chu Hành đã cất lên trước: “Tiểu Thẩm, tôi hỏi xong rồi.”
Nghe thấy giọng của anh, Thẩm Yên lập tức giật mình ngồi thẳng dậy.
Chu Hành vừa nói vừa đi về phía cô: “Tôi đã hỏi bên nhân sự. Công ty mình trả cho thực tập sinh 150 tệ một ngày, tháng năm có 20 ngày công, nên là 3000. Ngoài ra còn có 3000 tiền trợ cấp nhà ở, cộng thêm 50 tệ tiền cơm một ngày, vậy là vẫn còn 4000 tệ chưa phát.”
Thẩm Yên nhanh chóng tính toán: “Vậy là thực ra tổng cộng phải có 7000 lận hả?”
Chu Hành gật đầu: “Đúng, còn có cả tiền thưởng dự án, tiền này sẽ chi theo tiến độ.”
Nghe vậy, trong lòng Thẩm Yên nhẹ nhõm hẳn, dường như đã tìm lại được chút ý nghĩa của công việc.
Chu Hành nói tiếp: “Nhân tiện tôi cũng hỏi rồi, nếu các cô tốt nghiệp tháng sáu thì tháng bảy sẽ bắt đầu nhận lương chính thức. Năm đầu tiên, lương tháng của cô là 13000, bảo hiểm xã hội và quỹ nhà ở đều đóng theo mức thực tế. Mỗi năm 16 tháng lương, tiền thưởng dự án tính riêng. Cô có thể tham khảo thu nhập của chị Giản, tổng kết cả năm cũng không ít đâu.”
Nói xong, Chu Hành quay sang nhìn Giản Hồng.
Giản Hồng khẽ gật đầu, tiếp tục trấn an cô: “Ừ, thâm niên của em thấp hơn chị một chút, nhưng cả năm chắc chắn cũng nhận được khoảng 200.000.”
Chu Hành lại tiếp tục hứa hẹn: “Hơn nữa cô nhớ cái báo cáo dự án hôm đầu tiên cô tăng ca làm cùng bọn tôi không? Dự án này từ chính quyền quận, thành phố cho tới trung ương đều rất coi trọng. Nếu được triển khai thì tiền thưởng chắc chắn được rất nhiều. Đây cũng sẽ là trọng tâm công việc sắp tới của phòng chúng ta.”
Thẩm Yên lại nhanh chóng tính nhẩm, lương tháng 13.000, cộng với 16 tháng lương, vậy đã hơn 200.000 rồi.
Giây phút ấy, cô bỗng cảm thấy con người sinh ra chính là để đi làm. Cô yêu công việc, công việc sẽ mang lại niềm vui cho cô.
“Cảm ơn trợ lý Chu.” Thẩm Yên thật sự rất biết ơn Chu Hành. Khi cô vào công ty, nhân sự chẳng hề nói rõ ràng với cô về mức lương. Không ngờ Chu Hành lại chịu khó đi hỏi cặn kẽ giúp cô như vậy.
“Không cần cảm ơn tôi, làm việc cho tốt là được.” Nghe giọng điệu của Thẩm Yên, Chu Hành lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Anh nhân cơ hội giao thêm việc: “Hai ngày này cô chuẩn bị giúp tôi tài liệu cho cuộc họp thường kỳ tháng sáu nhé.”
Thẩm Yên: …Thì ra là đang chờ để giao việc cho cô à?!
“Là bản tổng kết tháng năm với kế hoạch tháng sáu phải không?”
Chu Hành gật đầu: “Đúng. Lần này chị Mạnh sẽ làm cùng cô, nhưng tài liệu và việc chuẩn bị cho cuộc họp thì do cô làm hết, cứ theo chị Mạnh học hỏi.”
Thẩm Yên: “… Ok.”
Quả nhiên tiền kiếm không dễ chút nào.
Cô thử tìm cớ thoái thác: “Trợ lý Chu, tháng này tôi muốn xin nghỉ mấy ngày, phải về trường dự lễ tốt nghiệp.”
Cô hy vọng có thể nhân cơ hội này trốn một phen.
Không ngờ Chu Hành lại nắm rõ lịch trình của bọn họ: “Kịp mà. Tôi nghe được chút tin bên lề, lễ tốt nghiệp của các cô là tuần sau nữa.”
Thẩm Yên: … Sao lại bị vạch trần dễ dàng như thế chứ.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô cũng thấy kỳ lạ. Sao Chu Hành lại rành chuyện tốt nghiệp của họ đến vậy?
Chu Hành nói tiếp: “Đến lúc đó tôi cho cô nghỉ ba ngày, vẫn được tính ngày công.”
Đây chẳng phải là nghỉ phép hưởng lương sao? Thẩm Yên thấy lòng được an ủi đôi chút, dù cũng chẳng phải nhiều nhặn gì.
“Ok, cảm ơn trợ lý Chu.”
“Khách sáo gì chứ. Tôi sẽ gom toàn bộ bản tổng kết và kế hoạch tháng năm từ các phòng ban rồi gửi cho cô. Đợi sang tháng bảy, tôi sẽ bảo họ gửi thẳng cho cô luôn.”
“Ok.” Thẩm Yên nghĩ thầm, thôi thì nể mặt ba ngày nghỉ có lương vậy.
