“Chúng ta chỉ cần làm tốt công tác hậu cần như giao tiếp và điều phối là được, không có gì khó cả.” Chu Hành giải thích đơn giản cho Thẩm Yên và Giản Hồng về công việc họ sẽ gặp khi vào tổ công tác tập trung.
Nghe xong câu nói của Chu Hành, Thẩm Yên lại bắt đầu hoang mang.
Cô hỏi: “Giao tiếp điều phối… là điều phối với ai thế? Và phải làm thế nào?”
Chu Hành trả lời: “Thì với tất cả thôi. Nội bộ công ty, hoặc giữa công ty với các cơ quan nhà nước. Nhưng phần cơ quan nhà nước thì tôi đã liên hệ gần xong rồi, giờ chỉ chờ khởi công. Cùng lắm là họ cần tài liệu gì thì chúng ta phối hợp cung cấp là được.”
Nói đến một nửa, Chu Hành mới chợt nhận ra Thẩm Yên đang lo lắng điều gì.
“Yên tâm, các cuộc họp lớn nhỏ bộ phận chúng ta đều không phải trọng điểm, thường chẳng cần phát biểu. Chúng ta chỉ cần đảm bảo hậu cần cho tốt là được.”
Thẩm Yên “ồ” một tiếng, nhưng trong lòng thì chẳng yên tâm chút nào.
Nộp tài liệu thì cô không có bất cứ vấn đề, nhưng ngay cả người trong đơn vị mình cô còn chưa quen mặt hết, vậy giao tiếp kiểu gì?
“Hơn nữa, tiền thưởng của dự án này cũng không ít đâu, làm cho tốt vào.” Chu Hành bổ sung câu quan trọng nhất.
Thẩm Yên lại “ồ” một tiếng, lần này giọng đã vững vàng hơn hẳn.
Cô đã bị lời hứa đẹp đẽ ấy thuyết phục rồi! Cô có thể vượt qua chứng sợ giao tiếp này!
“Có bị trừ không?” Thẩm Yên lại hỏi.
“Trừ gì cơ?” Chu Hành chưa từng nghe đến.
Thẩm Yên giải thích: “Bạn tôi nói thực tập sinh thì tiền thưởng dự án sẽ bị trừ bớt.”
Thấy vẻ mặt mơ hồ của Chu Hành, Thẩm Yên bắt đầu hơi hối hận.
Có khi cô vừa làm chuyện dại dột rồi không? Chu Hành từng nhắc nhiều lần rằng phòng họ lần đầu có thực tập sinh. Lỡ đâu anh vốn chẳng biết chuyện tiền thưởng của thực tập sinh phải bị trừ thì sao?
Thẩm Yên hận không thể đập đùi cái bụp, sao cô lại đi nhắc anh làm gì chứ!
Đúng lúc cô đang tự trách, chỉ nghe Chu Hành nói: “Có thể là sẽ bị trừ đấy. Nhưng đến lúc phát thưởng thì chắc chắn cô đã chính thức vào làm rồi.”
Lần này đến lượt Thẩm Yên ngơ ngác, cô cứ tưởng loại tiền thưởng dự án này cũng phát theo tháng.
Giản Hồng đứng bên cạnh bật cười: “Tiểu Thẩm à, đừng nghe mấy lời trợ lý Chu hứa hẹn. Tiền thưởng dự án này, tết sang năm mà phát được thì đã là nhanh lắm rồi.”
Lúc này Thẩm Yên mới hiểu ra rằng tháng này cô còn nhận thêm được một tháng lương thực tập nữa, sang tháng sau là có thể chính thức vào làm rồi.
Chu Hành khẽ ho hai tiếng: “Dù sao bản chất vẫn là dự án bất động sản, chu kỳ dài là chuyện bình thường. Nói chung, cô nắm rõ tình hình tổng quan của dự án rồi chứ?”
Thẩm Yên gật đầu. Lần trước để viết tài liệu, cô đã xem hết toàn bộ hồ sơ hiện có. Hơn nữa nghe ý Chu Hành vừa rồi, họ cũng không phải trực tiếp xử lý nghiệp vụ cụ thể.
Chu Hành nói tiếp: “Được rồi, Tiểu Thẩm, lát nữa cô về dọn dẹp một chút rồi đi xuống tầng dưới làm việc tập trung với tôi nhé.”
Không ngờ nói bắt đầu làm là bắt đầu ngay, cô còn tưởng phải đợi đến chiều.
Tan họp rồi, Thẩm Yên vẫn hơi lo. Cô hỏi Giản Hồng: “Chị Giản ơi, em còn chẳng quen mặt hết người trong công ty, liệu em làm nổi không?”
Giản Hồng đã tiếp xúc với cô hơn một tháng, cũng phần nào hiểu tính cô. Cô ấy trấn an: “Nếu thật sự không làm được thì gọi điện cho chị.”
Thẩm Yên lập tức nhận người thân: “Chị! Chị đúng là chị ruột của em!”
Giản Hồng bật cười, rồi nói thêm: “Nhưng chắc không đến mức đó đâu. Gọi đồ uống, mua trà chiều là đủ rồi. Cùng lắm thì kiểm tra hộ phận truyền thông chút tài liệu, mà tài liệu thì em giỏi mà.”
Có bùa hộ mệnh Giản Hồng, Thẩm Yên lập tức tự tin hẳn. Cô quay lại văn phòng, lấy laptop và bình nước pha cà phê, rồi đi xuống dưới cùng Chu Hành.
Chu Hành nhìn thấy cà phê trong bình của cô, hỏi: “Sữa tươi trong phòng pha nước là cô mua à?”
Thẩm Yên gật đầu. Vì trước đó cô vô tình uống mất khá nhiều sữa tươi của Tổng giám đốc Lục nên cũng thấy áy náy, sau này đều tự mua. Nhưng cô cũng nhận ra, sữa của mình vơi nhanh bất thường.
“Đúng vậy.”
Chu Hành: “Cô không thấy sữa hao nhanh lắm à?”
Thẩm Yên không để tâm lắm: “Có chứ, nhưng lần trước anh nói đồ trong phòng pha nước ai cũng dùng được mà, chắc có người uống thôi.”
Chu Hành: !!!
“Sao thế?” Thẩm Yên bắt đầu căng thẳng. Chẳng lẽ có ai uống sữa cô mua rồi gặp vấn đề gì? Không thể nào, cô mua đúng loại trước đây Tổng giám đốc Lục để trong tủ lạnh mà.
Chu Hành uyển chuyển nói: “Tiểu Thẩm à, cô xem cô vẫn chỉ đang thực tập…”
Ban đầu anh muốn nói rằng một thực tập sinh như cô, cộng trợ cấp nhà ở mới được có 7000, lại còn thuê phòng ở thành phố S, thật sự không cần mua loại sữa xịn như thế để ở phòng pha nước cho mọi người cùng uống đâu. Nhưng nói vậy thì hơi chạm tự ái, dù sao Thẩm Yên cũng là có lòng tốt, làm việc tốt mà còn bị trách thì khó chịu lắm.
Anh sắp xếp lại câu chữ rất lâu, cuối cùng chỉ nói: “Sau này cô đừng mua nữa.”
“Hả?” Thẩm Yên hết hồn, không lẽ cô vì đầu độc đồng nghiệp mà sắp bị bắt ư? Lỡ thật sự có chuyện gì thì cũng chỉ tính là vô ý gây họa thôi nhỉ?
Chu Hành tiếp tục: “Tổng giám đốc Lục sẽ mua, chúng ta cứ uống của anh ấy là được. Sữa của tư bản không tranh thủ uống thì uổng quá.”
Lúc này Thẩm Yên mới thở phào, người gì mà nói chuyện cứ ngắt quãng làm người ta sợ hết hồn!
“Tôi biết rồi. Lúc đầu tôi đã dùng khá nhiều sữa tươi trong tủ lạnh, sau mới biết là Tổng giám đốc Lục mua nên sợ anh ấy trách, tôi liền mua bù suốt.”
Chu Hành nói: “Lẽ ra biết là Tổng giám đốc Lục mua thì mỗi ngày phải uống nhiều hơn mới đúng chứ?!”
Thẩm Yên đáp: “Thì tôi sợ tư bản càng giàu càng keo kiệt mà.”
“Ừ cũng có lý.” Chu Hành nghiêm túc gật gù, cảm thấy cô nói cũng hợp tình hợp lý.
Trong lúc trò chuyện, hai người đã đi đến khu làm việc tập trung. Trong phòng họp dùng làm văn phòng tập trung đã ngồi đầy người.
Thẩm Yên đi theo Chu Hành, ngồi xuống vị trí trống ngay cạnh anh.
Chỗ của Chu Hành chất đầy tài liệu, thậm chí còn lan sang bàn của Thẩm Yên.
“Xin lỗi, hơi bừa bộn chút.” Chu Hành giải thích. Tuần trước anh đã ngồi làm ở đây, lúc đó người còn ít nên có thể chiếm vài chỗ.
Anh vội vàng gom hết tài liệu lan sang chỗ Thẩm Yên về phía mình, rồi giúp cô tìm một ổ cắm kéo dây, cắm nguồn máy tính và cố gắng dọn ra được một khoảng đủ để cô làm việc.
Thẩm Yên nhìn quanh môi trường làm việc mà cảm thấy văn phòng chính của họ đúng là không có chỗ nào để chê.
Mọi người phải ngồi chen chúc trong căn phòng họp tập trung này, còn xen lẫn đủ loại tiếng điện thoại reo, nói chuyện cũng phải dè dặt sợ làm phiền người khác.
Khi Thẩm Yên đang quan sát xung quanh, Dư Tân Niên cũng thấy cô và vẫy tay chào.
Thẩm Yên: … Giá như cô đừng nhìn lung tung.
Cô chỉ có thể miễn cưỡng đáp lại bằng một nụ cười.
Dư Tân Niên còn khều cô gái bên cạnh. Cô gái ấy ngẩng lên, cũng chào Thẩm Yên – là Thư Nghiên, cô nàng Ivy League mà Thẩm Yên quen ngay ngày đầu đi làm.
Không ngờ cô ấy cũng ở nhóm dự án này. Thẩm Yên lập tức thấy công việc sắp tới dễ thở hơn nhiều.
Chu Hành giới thiệu sơ qua về tình hình hiện tại: “Bọn tôi đã làm việc tập trung được một tuần rồi. Mấy người ngồi ở cửa là bên phòng sale, đi vào chút là phòng thiết kế, phía trước nữa là phòng truyền thông, rồi đến người vận hành của công nghệ Thâm Vũ, cuối cùng là phòng chúng ta và phòng kế toán.”
Thẩm Yên nhanh chóng ghi chú lại vị trí các bộ phận, nhỡ sau này có việc thật sự cần phải liên hệ.
“Kế toán cũng sẽ cử một bạn thực tập sinh sang. Không biết có phải hai người mà cô quen không.” Trưa nào anh cũng ăn cùng Thẩm Yên, mà mỗi lần ăn là y như rằng có người quen của cô ghé qua. Lâu dần, anh gần như biết hết bạn bè trong công ty của cô.
Nghe vậy, Thẩm Yên càng thêm tự tin vào công việc mới.
Chu Hành nói tiếp: “Tôi thêm cô vào nhóm làm việc trước nhé. Lát cô làm một tài liệu dùng chung rồi gửi lên nhóm, thống kê lại nhân sự từng bộ phận. Sau đó tất cả những ai làm việc tập trung đều phải ký cam kết bảo mật.”
“Được ạ.” Thẩm Yên biết dự án này quan trọng, nhưng không ngờ lại quan trọng tới mức phải ký cả cam kết bảo mật.
Chu Hành còn định nói thêm thì bị một giọng nói cắt ngang.
“Trợ lý Chu, bên đơn vị thi công có việc tìm anh.” Giọng người mới đến dứt khoát, gọn gàng. Thẩm Yên ngẩng đầu, thấy một cô gái tóc ngắn ngang vai, trang điểm tinh tế, mặc blazer và quần ống rộng, nhìn qua là biết kiểu phụ nữ mạnh mẽ chức vụ không nhỏ trong công ty.
Quan trọng hơn là chị gái này trông còn rất trẻ.
Lúc này Thẩm Yên mới có một nhận thức mới về hình tượng doanh nghiệp của Tập đoàn Lục thị.
Cô vào làm hơn một tháng, tiếp xúc lâu nhất là với Giản Hồng và Mạnh Cốc Lan, nhưng hai người họ đều không cho cô cảm giác của tinh anh chốn công sở.
Không biết có phải do phải ngồi văn phòng viết bài suốt hay không, rõ ràng sáng nào Giản Hồng cũng trang điểm, thoa son đầy đủ, vậy mà đến cuối ngày thì như bị công việc hút đến trống rỗng, cả người mệt mỏi, xám xịt.
Còn chị Mạnh thì sắp nghỉ hưu, trên người toát ra một vẻ dịu dàng, bình yên theo năm tháng.
“Ok, chị Tống.” Chu Hành quay lại trả lời cô ấy.
Nghe vậy, chị Tống liền cau mày: “Trợ lý Chu, tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, tôi chỉ lớn hơn cậu hai tuổi, đừng gọi tôi là chị.”
Thẩm Yên nghe xong, radar hóng chuyện nhạy bén lập tức bật sáng, trong lòng khẽ “chậc” ba tiếng.
“Không muốn bị người ít tuổi hơn gọi mình là chị thì chắc là có ý đồ gì đó”. Ý đồ của chị Tống gần như viết thẳng trên mặt, xem ra trợ lý Chu nhà họ cũng không đến mức không có hoa đào.
Nhưng Chu Hành lại cười nói: “Vậy sao được chứ chị Tống, chị là tiền bối của em mà.”
Thẩm Yên: …
Được rồi, cô đại khái cũng hiểu vì sao Chu Hành “xứng đáng độc thân” rồi.
Người ta rõ ràng đã thả tín hiệu đến mức độ này! Anh lại còn gọi thêm một tiếng “chị Tống” nữa!
Thẩm Yên vô cùng khinh bỉ cấp trên của mình. Anh mà không độc thân thì ai độc thân?
Chu Hành theo chị Tống đi mất. Thẩm Yên lắc đầu, mở laptop ra và lập tức chia sẻ câu chuyện vừa xảy ra vào trong nhóm chat “Nhóm trao đổi nghiệp vụ” của mình.
Thẩm Yên gõ chữ liên tục, tốc độ nhanh đến mức như muốn làm bàn phím bốc khói.
Thẩm Yên: [Tớ đại khái đã biết lý do trợ lý Chu còn độc thân rồi.]
Cô dựa vào văn phong sắc bén của mình, kể lại sinh động toàn bộ tình huống vừa nãy, cuối cùng tuyên kết luận tử hình cho trợ lý Chu…
Thẩm Yên: [Người này xứng đáng độc thân.]
