Thực Tập Sinh Mới Đến Của Văn Phòng Tổng Giám Đốc

Chương 32



Phạm Minh Húc rốt cuộc muốn làm gì vậy, định mượn dao giết người à?

Giết mấy trưởng bộ phận sao? Không, là đang giết cô thì có!

Thẩm Yên sốt ruột vô cùng, vội mở Wechat nhắn cho Phạm Minh Húc. Cô phải hỏi cho rõ, rốt cuộc ý của ông ta là gì.

Thẩm Yên: [Phó tổng Phạm, trong tổ làm việc tập trung có sáu trưởng bộ phận, cà phê của sếp là dành cho năm vị lãnh đạo nào ạ? Phiền sếp cho tôi danh sách cụ thể để tránh tôi bị hiểu nhầm, gây ra hiểu lầm không đáng có.]

Thẩm Yên vừa gấp gáp, lại sợ gõ sai, càng lo giọng điệu quá thẳng khiến Phạm Minh Húc không hài lòng, cô xóa xóa sửa sửa hồi lâu mới soạn xong tin nhắn.

Cuối cùng cũng gửi đi được, cô hồi hộp chờ phản hồi. Không biết có phải do sóng trong thang máy kém hay không, mãi vẫn chưa thấy ông ta trả lời.

Cô sốt ruột nhìn từng tầng thang máy trôi qua, cảm giác thời gian như chậm lại.

May mà khi Thẩm Yên bước tới khu kệ nhận đồ giao, tin nhắn của Phạm Minh Húc cuối cùng cũng tới.

Chưa bao giờ cô mong chờ thông báo Wechat đến thế. Cô lập tức mở ra, rồi nhìn thấy…

Phạm Minh Húc: [Đúng, năm ly.]

Thẩm Yên: … Lại nữa rồi đó, lại là kiểu trả lời cho có!

Cô bắt đầu nghi ngờ có phải do mình quá tôn trọng, viết quá nhiều chữ, khiến ông ta đọc không hiểu không? Rõ ràng cô đã hỏi thẳng danh sách rồi, sao lại nhận được câu trả lời như vậy?

Còn “đúng” cái gì chứ? Đúng cái gì mà đúng!

Thà ông ta đừng trả lời còn hơn. Nếu không trả lời, cô còn có thể tự an ủi rằng Phó tổng Phạm lớn tuổi rồi, không rành mấy thứ mới mẻ như ứng dụng đặt đồ ăn, có khi bấm nhầm, đặt thiếu một ly.

Nhưng bây giờ…

Thẩm Yên lắc đầu, ông ta rõ ràng là muốn hại cô. Trong lòng cô không khỏi âm thầm suy đoán đầy đen tối về lãnh đạo của mình.

Cô chỉ có thể tự an ủi may mà trong sáu trưởng bộ phận này, có một người là cấp trên trực tiếp của cô.

Hơn nữa người đó hiện giờ còn chẳng biết đang ở đâu.

Một bài toán nan giải như vậy, lại bị Thẩm Yên giải quyết một cách nhẹ nhàng bằng cách hy sinh chính cấp trên của mình.

Cô bỗng cảm thấy chốn công sở hóa ra cũng chỉ vậy thôi, đơn giản đến không ngờ.

“Vậy thì đành xin lỗi vậy.” Thẩm Yên lẩm bẩm.

“Xin lỗi ai?”

Giọng nói bất ngờ vang lên khiến Thẩm Yên giật mình. Cô quay lại nhìn, không ngờ lại chính là vị cấp trên “không biết đang ở đâu” kia.

Thẩm Yên: … Quả nhiên, không nên nói xấu sau lưng người khác.

“Trợ lý Chu, anh đi không phát ra tiếng à?” Thẩm Yên lập tức đánh đòn phủ đầu.

Chu Hành giải thích: “Là do cô mải suy nghĩ quá thôi.”

Thẩm Yên: …

Chu Hành liếc nhìn kệ đồ: “Lấy đồ giao hàng à?”

Thẩm Yên đưa tay lấy hai túi cà phê có ghi số đuôi điện thoại của Phạm Minh Húc: “Ừm.”

“Có mỗi thế này thôi à?” Chu Hành hơi ngạc nhiên, đưa tay định nhận lấy.

Thẩm Yên theo phản xạ liền rụt tay xách túi cà phê lại, trong này đâu có phần của anh đâu!

Chu Hành: ?

Thẩm Yên có chút lúng túng, vội giải thích: “À… cái này là Phó tổng Phạm bảo tôi xuống lấy, mang lên cho các trưởng bộ phận trong tổ dự án, nhưng chỉ có năm ly thôi.”

Nghe vậy, Chu Hành thầm tính nhẩm: “Năm ly? Ông ta đặt nhầm à?”

Thẩm Yên liền đưa đoạn chat giữa cô và Phạm Minh Húc cho anh xem.

Chu Hành liếc qua một cái, ngay lập tức nhìn thấy câu “Đúng, năm ly.”.

“Ông ta cố ý đúng không?” Dù là câu hỏi, giọng điệu của Chu Hành lại hết sức chắc chắn.

Thẩm Yên cũng tán thành: “Tôi cũng nghĩ vậy, chắc là đang làm khó tôi, cố tình đưa ra bài toán sáu lãnh đạo năm ly nước.”

Chu Hành bật cười, Tiểu Thẩm cũng có khiếu hài hước đấy.

“Vậy cô cứ mang cho năm người còn lại đi.” Chu Hành vốn cũng không mấy hứng thú với cà phê của Phạm Minh Húc.

Nhưng rồi anh chợt nhớ lại câu “xin lỗi” lúc nãy của Thẩm Yên, cùng với động tác rụt tay của cô.

Chu Hành đột nhiên hiểu ra: “… Không phải cô vốn định làm vậy rồi chứ?”

Bị vạch trần ngay tại chỗ.

Thẩm Yên sờ sống mũi, tránh ánh mắt của Chu Hành, có chút chột dạ: “Lát nữa tôi lên phòng trà nước pha cho anh một ly, sữa ở đó chắc chắn ngon hơn ly này nhiều.”

Chu Hành: “…” Cô quả nhiên là cấp dưới tốt của anh.

Nhưng anh nghĩ kỹ lại, nói thêm: “Cả hạt cà phê chắc cũng vậy.”

Thẩm Yên: …

Cô lập tức theo kịp mạch suy nghĩ nhảy cóc của Chu Hành và hoàn toàn đồng ý. Ngay từ lần đầu dùng máy pha cà phê ở phòng trà, cô đã cảm nhận được có lẽ do hạt cà phê tốt, máy cũng tốt, nên cà phê pha ra đậm đà hơn hẳn.

Cũng vì vậy, khi biết sữa tươi trong tủ lạnh là do tổng giám đốc Lục tự mua dùng riêng, cô mới thấy có chút áy náy, nên sau đó chủ động tự mua sữa để trong phòng trà cho mọi người cùng dùng.

Chu Hành: “Đó là đồ tàng trữ riêng của Tổng giám đốc Lục.”

Rồi Chu Hành bổ sung thêm một câu: “Sau này cứ uống của anh ấy đi.”

Hai người nhìn nhau, không nhịn được mà bật cười.

Thẩm Yên tự thấy chắc mình cười hơi gian, nhưng cảm giác xài ké đồ của sếp quả thật rất sảng khoái. Cô không nhịn nổi.

Chu Hành lại hỏi: “Còn trái cây với bánh ngọt của chúng ta đâu?”

Suýt nữa Thẩm Yên đã bị năm ly cà phê này làm cho quên mất việc chính. Cô vội lấy điện thoại ra xem chi tiết đơn hàng, thấy shipper chỉ còn cách tòa nhà khoảng 500 mét: “Hay mình đợi chút? Còn 500 mét thôi, chắc sắp tới rồi.”

Chu Hành: “Ok.”

Thế là hai người đứng trước kệ nhận hàng dưới tầng trệt công ty, rơi vào khoảng lặng không biết nói gì.

Chu Hành đành kiếm chuyện hỏi: “Cô thấy người thứ sáu mà Phó tổng Phạm không muốn đưa cà phê là ai?”

“Không phải là anh chứ? Bình thường mỗi lần Phó tổng Phạm nói xấu anh, còn tiện thể kéo theo cả giám đốc Tiền của phòng kế toán nữa. Nếu không có phần của anh thì chắc giám đốc Tiền cũng không có đâu.”

Trong lòng, Thẩm Yên âm thầm cân nhắc lại mấy vị trưởng bộ phận kia. Trong số họ, chỉ có một người là khác biệt với những người còn lại.

“Chẳng lẽ là giám đốc bộ phận vận hành của Công nghệ Thâm Vũ?”

Chu Hành gật đầu, hừ nhẹ một tiếng: “Tôi cũng đoán vậy. Mấy lão già đó chắc chẳng hiểu nổi báo cáo tài chính, đến giờ vẫn không biết tập đoàn còn vận hành trơn tru là nhờ ai.”

Thẩm Yên lại một phen giật mình trong lòng, kịch tính vậy á? Những chuyện này là thứ cô có thể nghe à?

Trong đầu thì nghĩ vậy, nhưng miệng cô lại rất thành thật: “Vậy… tập đoàn mình dựa vào ai?”

Cô thực sự tò mò. Chẳng lẽ tổng giám đốc Lục có nguồn vốn bên ngoài? Hay còn bí mật nội bộ nào mà cô chưa biết?

Chu Hành dường như cũng không coi cô là người ngoài, nói thẳng không vòng vo: “Dựa vào Công nghệ Thâm Vũ thôi.”

Thẩm Yên: … Nhất thời toàn bộ nhiệt huyết hóng chuyện trong cô tắt ngấm.

Nhưng nghe Chu Hành nói vậy, cô cũng chợt hiểu ra. Cô đã xem qua báo cáo tổng kết hai tháng gần đây của các bộ phận, kinh tế thực đang ảm đạm, bất động sản thương mại cũng đi xuống theo. Dưới trướng Tập đoàn Lục thị có rất nhiều trung tâm thương mại lớn nhỏ, nhưng chỉ có một trung tâm cao cấp bán hàng xa xỉ là có lãi, các trung tâm còn lại gần như chỉ có mảng ẩm thực là tăng trưởng dương.

Thẩm Yên còn định mạnh dạn đưa ra vài nhận xét về định hướng phát triển của công ty thì đúng lúc đó, nhân viên giao hàng mang trái cây và bánh ngọt của cô đến.

Người giao hàng có vẻ rất quen thuộc với tòa nhà công ty họ, không cần gọi điện cũng tìm được đến nơi. Sau khi đối chiếu số đuôi điện thoại, anh ta bắt đầu lấy từng thùng hàng từ phía sau xe ra.

Lúc mua, Thẩm Yên không cảm thấy gì, chỉ nghĩ nhanh tay cho đủ hạn mức chi tiêu. Nhưng đến khi nhìn từng thùng hàng được chuyển xuống, cô mới nhận ra thì ra mình đã mua nhiều đến vậy.

May mà Chu Hành lại xuất hiện ở đây, dù cô cũng không rõ vì sao anh lại có mặt ở đây nữa.

Chu Hành chủ động nói: “Để tôi ra lễ tân mượn một cái xe đẩy.”

Sau khi mượn được xe, anh bảo Thẩm Yên đứng bên cạnh giữ giúp, còn mình thì một tay chuyển hết đồ lên xe.

“Đi thôi.”

Thẩm Yên vẫn cầm năm ly cà phê trong tay, còn Chu Hành một mình đẩy xe. May mà trái cây cô mua đều đóng thùng, đặt lên xe không bị lăn.

Đứng chờ thang máy, Thẩm Yên hỏi: “Sao anh lại ở dưới này vậy?”

Chu Hành: “Tôi vừa từ bên ngoài về, thấy cô đứng đây, tưởng cô đang đợi trái cây.”

Thẩm Yên nhìn anh một cái đầy bất ngờ, anh thật ra cũng khá tốt.

“Cảm ơn anh.” Trong lòng, cô lặng lẽ phát cho anh một thẻ người tốt.

Chu Hành: “… Tôi cũng cảm ơn cô, suy nghĩ làm việc lại trùng hợp với tôi như thế.”

Thẩm Yên khựng lại, rồi hiểu ra anh vẫn đang nhắc đến chuyện chia cà phê lúc nãy.

Cô có chút ngượng, nhưng đó đúng là phương án tối ưu nhất khi ấy.

“Thì lúc đó anh không có ở đó mà, lỡ như cả buổi chiều anh không quay lại thì sao, để phí à?” Cô giải thích có phần thiếu tự tin, rồi hỏi ngược lại: “Vậy trợ lý Chu, anh có cách giải quyết nào hay hơn không?”

Chu Hành suy nghĩ một chút: “Tôi sẽ nói thẳng với Vương Kha rằng Phó tổng Phạm không mời anh ấy.”

Vương Kha là giám đốc bộ phận vận hành của Công nghệ Thâm Vũ.

Thẩm Yên giật mình: “Như vậy chẳng phải là đang gây chia rẽ sao? Hơn nữa đây cũng chỉ là suy đoán riêng của chúng ta thôi mà?”

Chu Hành hỏi lại: “Cô có xem qua cơ cấu tổ chức của công ty chưa?”

Thẩm Yên đáp: “Ngày đầu vào làm tôi có nghe giám đốc nhân sự giới thiệu.”

Chu Hành: “Nói thế này, xét về mặt cơ cấu, Công nghệ Thâm Vũ là công ty con, Vương Kha là giám đốc bộ phận vận hành của công ty đó, nên nói một cách nghiêm ngặt, trong phạm vi “trưởng bộ phận’ mà Phó tổng Phạm nhắc đến, không bao gồm anh ấy cũng đúng thôi.”

Đây đúng là lý do ban đầu khiến Thẩm Yên cho rằng trong năm ly cà phê sẽ không có phần của giám đốc bộ phận vận hành Thâm Vũ.

“Chẳng lẽ là tôi lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử?”

Chu Hành chỉnh lại: “Là chúng ta.”

Thẩm Yên: ?

Thấy cô chưa hiểu, anh nói rõ hơn: “Là chúng ta lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.”

Bị Chu Hành nhìn chăm chú, lại thêm chữ “chúng ta” ấy, khiến tim Thẩm Yên bất giác đập nhanh hơn, đầu óc cũng có phần rối loạn: “Hả? Trợ lý Chu, anh đang nói gì vậy?”

Chu Hành: “… Ý tôi là vốn dĩ việc Phó tổng Phạm không mời Vương Kha cũng không sai, nhưng tôi vẫn cho rằng ông ta cố ý.”

Thẩm Yên: “Ông ta cố ý thử tôi à?”

Chu Hành: “… Ông ta cố ý làm mất mặt Vương Kha.”

Thẩm Yên cảm thấy từ “làm mất mặt” có phần nặng nề, nhưng điều cô quan tâm hơn lại là: “Vậy… tôi đóng vai trò gì trong chuyện này?”

Chu Hành: “Cô là người gánh trách nhiệm thôi. Dù cô thật sự không đưa cho Vương Kha thì đó cũng là quyết định của riêng cô.”

Phó tổng Phạm không hề đưa ra chỉ dẫn cụ thể, chính cô tự suy đoán rồi hành động. Nếu Vương Kha thực sự để tâm, anh ấy hoàn toàn có thể đổ rằng Thẩm Yên hiểu sai, hoặc khiến Vương Kha cảm thấy đến một thực tập sinh nhỏ bé cũng không coi anh ấy ra gì.

Thẩm Yên dần hiểu được logic phía sau, nhưng vẫn không thể chấp nhận.

“Chỉ một ly cà phê thôi mà, có đáng không?”

Chu Hành khẽ cười: “Tôi cũng thấy không đáng.”

Nhưng Phạm Minh Húc thì thích. Ông ta thích thao túng những chuyện nhỏ nhặt như vậy, tưởng rằng mình đã nắm được mật mã quyền lực. Cũng chính vì ông ta chỉ dừng lại ở việc làm khó người khác bằng những tiểu tiết, nên mọi người mới còn có thể chấp nhận để ông ta tiếp tục ngồi ở vị trí phó tổng.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...