Thẩm Yên thấm thía sâu sắc rằng con người quả nhiên không nên thích đồng nghiệp của mình, càng không nên nảy sinh những ý nghĩ vượt quá giới hạn với cấp trên.
Cô còn chưa kịp nhìn rõ lòng mình, chưa chuẩn bị sẵn sàng để thừa nhận thì đã phải gánh chịu hậu quả.
Mọi chuyện bắt đầu từ lúc cô buột miệng nói sẽ phát biểu trong cuộc họp định kỳ, rồi lại phải cố sống cố chết giải thích cho những lời nói hố của mình.
Con người đúng là chỉ có thể bị ép buộc mà trưởng thành.
Thẩm Yên hối hận, nhưng hối hận cũng vô ích.
Ai bảo cô nói năng bừa bãi cơ chứ!!!
Vì vậy, dù trong lòng không cam tâm, nhưng so với phát ngôn trái với luôn thường đạo lý “muốn sờ cơ bụng của cấp trên” kia, cô thà lên cuộc họp đọc qua loa tài liệu còn hơn.
Giữa chứng sợ giao tiếp xã hội và xấu hổ muốn độn thổ, dường như sợ giao tiếp vẫn dễ vượt qua hơn một chút.
Ngay khi cô nghĩ rằng Chu Hành chắc chắn sẽ gật đầu đồng ý, thì ngoài dự liệu, anh lại nói với cô: “Cũng không cần phải ép mình quá.”
Nói xong, Chu Hành đặt chiếc cốc của cô xuống rồi rời đi.
Gần như là bỏ chạy.
Vừa nãy anh thật sự không nên mở miệng, tại sao lại đi hỏi mấy câu dư thừa đó chứ?
Chỉ cần pha xong cà phê, đặt lên bàn cô là được rồi. Cô ngẩn người thì cứ để cô ngẩn người đi!
Giờ thì hay rồi, anh đã biết nội dung cô đang ngẩn ngơ nghĩ tới.
Đương nhiên anh không tin lời giải thích của Thẩm Yên, bởi vì anh đã nghe rất rõ câu nói đầu tiên cô buột miệng thốt ra.
MUỐN SỜ THÊM LẦN NỮA!
Đây là phát ngôn to gan đến mức nào chứ.
Sờ cái gì?
Nghe cô lắp ba lắp bắp giải thích, anh còn thấy có chút buồn cười.
Anh suýt nữa thì tưởng rằng cảm giác bị Thẩm Yên chạm vào cơ bụng vừa rồi chỉ là ảo giác của mình.
Anh thậm chí còn có chút may mắn, dù từ sau khi tốt nghiệp đại học, anh không còn thời gian chơi bóng rổ nữa, nhưng vóc dáng vẫn giữ rất tốt. Anh vẫn còn cơ bụng!
Thậm chí ngay lúc vừa rồi, khi Thẩm Yên đặt tay lên cơ bụng của anh, anh còn âm thầm gồng nhẹ một chút.
Lý trí mách bảo anh rằng anh nên thuận theo lời giải thích gượng ép mà Thẩm Yên đưa ra, bảo cô chuẩn bị cho bài phát biểu ở cuộc họp định kỳ tháng sau.
Rèn luyện cô, để cô nhanh chóng trưởng thành hơn.
Thế nhưng khi lời nói thực sự thốt ra, lại biến thành một câu “không cần phải ép mình quá”.
Dù gì thì cô vừa mới công nhận cơ bụng của anh.
Chu Hành vừa đi về phía phòng pháp chế, vừa thầm hối hận. Đây đúng là “nuông chiều” rồi!
Rất nhanh, anh nhận ra kiểu “nuông chiều” này đã thấm vào từng ngóc ngách của công việc.
Có lẽ vì chột dạ, mấy ngày nay anh phát hiện mình gần như không thể giao việc cho Thẩm Yên.
Có phòng ban khác gửi sang một bài viết, nói là muốn gửi đăng bên ngoài, nhờ bên họ chỉnh sửa giúp. Nếu là trước đây, Chu Hành sẽ chẳng chút gánh nặng tâm lý nào mà chuyển thẳng cho Thẩm Yên sửa.
Nhưng lần này, vừa đứng dậy định quay sang nói với cô, anh đã thấy Thẩm Yên đang cùng Giản Hồng chuẩn bị tài liệu cho đại hội cổ đông.
Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô, câu nói “muốn sờ thêm lần nữa” lại bất giác hiện lên trong đầu.
Bước chân anh khựng lại, rồi anh quay về ngồi xuống ghế của mình.
Thôi vậy, để anh tự sửa luôn cho rồi.
Lại một lần nữa, Lục Du phải vào cơ quan chính phủ họp, và bọn họ cần chuẩn bị cho anh ấy một bài phát biểu.
Giữa năm rồi, các phòng ban đại khái đều đang chạy KPI nửa năm, các cuộc họp lớn nhỏ nối tiếp không dứt.
Lần này vẫn là cuộc họp của Sở Tài chính, Chu Hành còn thử dò hỏi xem mình có cần tham dự hay không, nhưng bị Lục Du lạnh lùng từ chối.
Thậm chí vì đây là lần đầu Lục Du họp bên Sở Tài chính, anh ấy còn đưa ra thêm một vài yêu cầu đối với bài phát biểu.
Phải thực tế hơn, phải sát với triển khai hơn.
Chu Hành khẽ nhếch khóe môi, nhưng vẫn trả lời “Ok.”
Nếu là trước kia, anh đã lập tức “truyền đạt” hai yêu cầu này cho Thẩm Yên.
Dù sao thì từ khi Thẩm Yên đến, anh cũng chưa từng tự tay viết bài phát biểu nào cho Lục Du nữa.
Lần này, anh khôn ra rồi. Anh sợ mình không mở miệng nổi, nên quyết định giao việc theo cách trực tuyến.
Anh mở khung chat của Thẩm Yên, rồi lại nhìn thấy ảnh đại diện Jerry của cô.
Chu Hành: …
Trong đầu Chu Hành như đang chiếu lại một bộ phim, từng khung hình lần lượt hiện lên: cái “chọc” do lỡ tay hôm ấy, những va chạm hỗn loạn, và cuối cùng là câu nói “muốn sờ thêm lần nữa”.
Chu Hành cam chịu. Thế nên đến mười giờ tối, anh vẫn còn ngồi trong văn phòng chỉnh sửa tài liệu phát biểu cho Lục Du.
Anh cảm thấy cứ tiếp diễn như thế này thì không ổn chút nào.
Anh cũng chẳng hiểu rốt cuộc mình đã xảy ra vấn đề gì, chẳng lẽ vì tai anh quá thính, nên bị nguyền rủa rồi sao?
Nếu anh để Thẩm Yên “sờ thêm lần nữa”, liệu anh có thể tiếp tục giao việc cho cô mà không mang chút gánh nặng tâm lý nào không?
Vì tăng ca quá muộn, đến trưa ngày hôm sau, Chu Hành hiếm hoi mới nằm lên chiếc giường ngủ trưa của mình để bù lại giấc ngủ.
Trong trạng thái mơ màng nửa tỉnh nửa mê, anh còn nghĩ: chẳng trách có những công ty lại cấm “yêu đương nơi công sở”.
*
Còn Thẩm Yên, rất nhanh sau đó cũng nhận ra dạo gần đây cô dường như đã không thể tiếp xúc với Chu Hành một cách bình thường như trước nữa.
Rất nhiều chuyện mà trước kia cô cho là hết sức bình thường, giờ nhìn vào lại thấy ngập tràn những bong bóng màu hồng.
Ví dụ như chuyện lần trước Chu Hành pha cà phê giúp cô. Kể từ đó, mỗi ngày đi làm, anh đều pha sẵn cho cô một ly cà phê đá.
Nếu là trước đây, cô chỉ thấy vừa sợ vừa lo, nghĩ rằng Chu Hành đối xử tốt với mình như vậy, chắc chắn là sắp có việc lớn giao cho cô làm.
Nhưng bây giờ, điều cô nghĩ tới chỉ là liệu có phải anh thích cô không…
Lại ví dụ như bữa trưa, Chu Hành vẫn giống như trước kia, rất tự nhiên gọi cô cùng đi ăn ở căn tin. Thế nhưng cô lại có chút chột dạ, cảm thấy cùng nhau đi ăn trưa dường như cũng đã mang theo chút mập mờ.
Đến mức mấy ngày nay, cứ đúng giờ tan làm là cô lén lút về nhà ngay, không muốn nán lại ăn ké bữa tối ở căn tin nữa.
Hay như có những buổi tối, Chu Hành sẽ nhắn tin cho cô, chia sẻ một chút tiến triển giữa Lục Du và Cung Giai.
Nhờ vậy, cô thành công hóng hớt chuyện của Tổng giám đốc từ Chu Hành, biết được vài chiêu mà Tổng giám đốc hay dùng trong chuyện yêu đương.
Thực ra trước đây, cô cũng đâu phải chưa từng trò chuyện buổi tối với Chu Hành. Lần trước anh còn chia sẻ rất nhiều chuyện trong công ty, cô nghe mà say sưa thích thú.
Nhưng mấy buổi tối gần đây, khi Chu Hành lần lượt kể cho cô nghe mấy chuyện của Lục Du, tâm trạng của Thẩm Yên đã hoàn toàn khác.
Cô bắt đầu mong chờ tin nhắn trả lời của Chu Hành, ôm điện thoại nằm trên giường, miệng bật ra những tiếng cười “hí hí”.
Rồi lại đến giờ nghỉ trưa.
Phòng họp ở tầng này vì được sử dụng với nhiều mục đích khác nhau, không tiện cho việc ngủ trưa, nên mọi người đều mua giường ngủ trưa, thường thì sẽ ngủ ngay tại văn phòng.
Chỗ ngồi của Thẩm Yên ở hàng cuối cùng, phía sau là cửa sổ kính sát đất, không gian đủ rộng để cô đặt giường.
Còn chỗ làm việc bên cạnh cô thì đang trống, trước khi cô đến, vị trí đó vốn là để dành cho Chu Hành ngủ trưa.
Chỉ là số lần Chu Hành nằm ngủ không nhiều.
Thế nhưng trưa hôm đó, khi Thẩm Yên vừa tỉnh dậy, mở mắt ra, gương mặt của Chu Hành bất ngờ xuất hiện ngay trước mắt cô.
Thẩm Yên: …
Cô chớp chớp mắt, còn tưởng mình ngủ mơ. Không biết có phải vẫn đang nằm mơ hay không, dù rằng mơ kiểu này cũng đáng sợ thật.
Thế nhưng cô nhắm mắt lại rồi mở ra, lặp đi lặp lại vài lần, nhìn thế nào thì trước mắt vẫn là gương mặt nghiêng với những đường nét rõ ràng của Chu Hành.
Cô sợ đến mức suýt chút nữa đã lăn thẳng khỏi giường ngủ trưa.
Giường ngủ trưa… đến lúc này Thẩm Yên mới chợt phản ứng lại.
Hóa ra là cô đang ngủ trưa. Giường ngủ trưa của Chu Hành vẫn luôn đặt ở vị trí làm việc bên cạnh cô, chỉ là vì anh không thường xuyên ngủ trưa, nên cô nhất thời quên mất chuyện này.
Nghĩ kỹ thì trước đây cũng đâu phải là Chu Hành chưa từng ngủ ở vị trí bên cạnh cô đâu.
Chỉ có điều khi đó cô không hề thấy có vấn đề gì, mọi người đều là đồng nghiệp, ai ngủ giường nấy, ở giữa còn có vách ngăn, dù vách ngăn ấy chỉ cao tới ngang eo.
Thực ra cũng có thể quay đầu ngủ vào trong, để phần thân trên được che bởi vách ngăn bàn làm việc, nhưng như vậy lại phải đối diện trực tiếp với ánh nắng chiếu qua cửa kính sát đất. Vì thế họ đều chọn quay đầu ra ngoài.
Nhưng trong mắt Thẩm Yên lúc này, không biết có phải vì chột dạ hay không, cô đã nảy sinh “ý nghĩ không nên có” với cấp trên, thậm chí còn sàm sỡ cấp trên.
Chuyện này… chuyện này… chẳng phải cũng quá mập mờ rồi sao!!!
Rốt cuộc trước kia cô đã nghĩ thế nào mà lại cảm thấy ngủ như vậy cũng khá bình thường chứ? Cảnh tượng này chẳng khác nào “chung thuyền chung gối” cả!!
Khi Thẩm Yên chớp mắt, Chu Hành cũng chầm chậm tỉnh lại. Anh mở mắt ra, ánh nhìn vừa vặn chạm thẳng vào ánh mắt của cô…
Thẩm Yên: …
Cô lập tức nhắm tịt mắt, giả làm đà điểu, vờ như vẫn đang ngủ.
Đến nhìn trộm mà cũng bị bắt gặp sao chứ.
Nhưng chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách cô được, ai bảo Chu Hành đang nằm ngửa yên ổn, vừa mở mắt ra đã nghiêng người về phía cô làm gì.
Chu Hành đại khái cũng tưởng mình chưa tỉnh hẳn, hoảng hốt luống cuống, loạng choạng một cái, suýt nữa thì rơi khỏi giường ngủ trưa.
Điều kiện công ty họ đúng là quá khắc nghiệt rồi, đến cả chỗ ngủ trưa tử tế cho nhân viên cũng không có.
Phải sửa! Anh nhất định phải đi nói với Lục Du!
Đợi đến khi nghe thấy động tĩnh Chu Hành đứng dậy, cất gọn giường ngủ trưa của mình xong, Thẩm Yên mới dám mở mắt lần nữa, thu dọn một chút rồi bắt đầu quay lại làm việc.
