Chu Hành ngẩng đầu lên, nhìn Thẩm Yên đang ngồi đối diện mình.
“Hết rồi à?” Chu Hành hỏi cô.
Thẩm Yên: …?
Thẩm Yên nghĩ ngợi một chút rồi nói: “Chúc anh sức khỏe dồi dào, sống lâu trăm tuổi.”
Chu Hành khẽ “ừ” một tiếng.
Không hiểu sao, Thẩm Yên lại đọc được trong ánh mắt anh một tia hụt hẫng.
Thẩm Yên nghi hoặc: …?
Chẳng lẽ anh đang mong cô tặng quà cho mình sao? Nhưng cô vừa mới biết hôm nay là sinh nhật anh, giờ có chuẩn bị cũng không kịp nữa rồi.
Hay là cô nên nói rằng quà đang trên đường…?
Dù sao thì mua rồi người bán giao chậm hay là cô chưa mua nên người bán chưa gửi, kết quả đều giống nhau, đều không thể đến kịp trong ngày sinh nhật của anh.
Nhưng như vậy thì trông cô lại quá thiếu thành ý. Hơn nữa, không lâu trước đây cô còn nói với anh rằng mình sẽ không nói dối nữa.
*
Thực ra, ngay khi Lục Du xách bánh sinh nhật bước vào, Chu Hành đã chú ý tới biểu cảm của Thẩm Yên. Lúc ấy anh đại khái đã nhận ra rằng cô hoàn toàn không nhớ hôm nay là sinh nhật anh.
Nhưng khi Thẩm Yên chúc anh “sinh nhật vui vẻ”, với vẻ mặt rõ ràng là “vừa mới biết hôm nay là sinh nhật anh”, vẫn khiến anh cảm thấy có chút mất mát.
Anh không tiện thừa nhận rằng ngay từ sáng nay lúc thức dậy đi làm, anh đã bắt đầu mong chờ chuyện này rồi.
Lần trước khi Thẩm Yên mua vé máy bay cho anh, anh đã gửi cho cô số căn cước của mình – trên đó rõ ràng có ngày sinh của anh.
Anh đã nghĩ rằng Thẩm Yên sẽ nhớ hôm nay là sinh nhật anh.
Sáng nay anh dậy sớm hơn thường lệ một chút, cố ý cạo sạch râu. Khi rửa mặt thậm chí còn dùng cả sữa rửa mặt. Quần áo cũng được lựa chọn cẩn thận: áo sơ mi ngắn tay phối cùng quần tây.
Anh chờ từ sáng đến trưa, rồi từ trưa đến tối.
Ngoài những tin nhắn chúc mừng sinh nhật tự động từ các ngân hàng, lời chúc “sinh nhật vui vẻ, sức khỏe dồi dào” của trạm hiến máu, thì thứ duy nhất anh chờ được… chỉ là chiếc bánh sinh nhật của Lục Du.
Anh cần bánh sinh nhật của Lục Du làm gì chứ?! Anh vốn đâu có thích ăn đồ ngọt!
Chỉ là trông Thẩm Yên có vẻ khá thích ăn, coi như Lục Du cũng làm được một việc tốt.
Hừ, chắc chắn là cô ăn bánh rồi mới biết hôm nay là sinh nhật anh.
Chu Hành nhìn Thẩm Yên đang ngồi đối diện với vẻ mặt đầy nghi hoặc, khẽ hừ lạnh một tiếng: “Có phải cô hoàn toàn không nhớ hôm nay là sinh nhật tôi không?”
Thẩm Yên: …? Cô cần phải nhớ sao?
Lần trước khi nhận được số căn cước của Chu Hành, quả thật cô đã liếc qua ngày sinh của anh, còn nói anh là cung Song Tử. Nhưng khoảng thời gian đã khá lâu, lại thêm mấy ngày nay cô theo chị Giản bận đến mức hận không thể mọc thêm tay chân để làm việc, nên chuyện ấy đã bị cô ném thẳng ra sau đầu.
Cô hoàn toàn không hề liên hệ sinh nhật của Chu Hành với ngày tháng hiện tại, cũng không hề ý thức được hôm nay chính là sinh nhật anh. Phải đến khi Lục Du mang bánh sinh nhật tới, cô mới nhớ lại ngày sinh trong số căn cước của Chu Hành.
Cô thấy có lỗi với anh.
Nếu cô có thể nhớ ra, chí ít cũng sẽ chuẩn bị cho anh một món quà. Dù gạt sang một bên những suy nghĩ rối ren của mình, thì bình thường Chu Hành cũng thật sự rất quan tâm, chăm sóc cô.
Chỉ là… nghe giọng điệu vừa rồi của anh, tại sao anh lại để tâm đến việc cô có nhớ sinh nhật mình hay không như vậy?
Chẳng lẽ với cương vị là lãnh đạo, cấp dưới bắt buộc phải nhớ sinh nhật của anh hay sao? Rồi còn phải mua bánh, tổ chức sinh nhật cho anh ngay trong văn phòng?!
Cô cũng chưa từng nghe nói phòng ban của họ có truyền thống kiểu này.
Chu Hành nhắc nhở cô: “Tôi đã từng gửi cho cô số căn cước của tôi rồi.”
Thẩm Yên thầm nghĩ, tại sao Chu Hành lại cho rằng cô sẽ để ý đến ngày sinh ghi trên căn cước của anh chứ?
Hay là… anh đang mong cô tổ chức sinh nhật cho anh, chuẩn bị quà sinh nhật cho anh?
Chẳng lẽ anh cũng… Anh có cảm nhận được rằng, cô đại khái, có lẽ, có thể là… thích anh không?
Chu Hành khiến Thẩm Yên căng thẳng đến mức hơi rối loạn. Thái độ đương nhiên, lý lẽ đường hoàng của anh lại càng khiến cô chột dạ, cứ như thể việc cô quên sinh nhật anh là một tội lỗi tày trời.
Thẩm Yên lắp bắp: “Tôi… tôi thấy bánh của Tổng giám đốc Lục nên mới nhớ ra.”
Thẩm Yên vội vàng chữa cháy: “Tôi sẽ đi mua quà cho anh ngay. Anh có điều ước gì không?”
Chu Hành gõ nhẹ lên màn hình điện thoại, đẩy sang trước mặt Thẩm Yên: “Chín giờ rồi, cô định đi đâu mua quà?”
Bản thân Thẩm Yên không quá coi trọng việc quà sinh nhật nhất định phải nhận đúng ngày. Nhưng nghe Chu Hành nói vậy, dường như nếu để qua ngày sinh nhật rồi mới tặng quà thì quả thật không ổn cho lắm.
“Vậy… hôm nay anh đã ăn mì chưa?” Thẩm Yên chợt nhớ ra, lúc ăn cùng Chu Hành ban nãy, cô không hề thấy anh ăn mì.
Quả nhiên Chu Hành lắc đầu: “Chưa.”
Thẩm Yên nói: “Vậy đợi tôi chuẩn bị xong bảng tên chỗ ngồi, tôi mời anh ăn một bát mì nhé.”
Chu Hành nghĩ ngợi một chút: “Cũng được.”
Nghe thì có vẻ khá miễn cưỡng, nhưng ít ra anh cũng đã chấp nhận phương án chữa cháy của Thẩm Yên.
Thẩm Yên thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi dáng vẻ của Chu Hành suýt nữa khiến cô tưởng rằng… anh đang mong cô sẽ tỏ tình với anh.
Cô thừa nhận, với Chu Hành, cô thật sự có một chút, không, là nhiều tình cảm vượt qua ranh giới trên dưới, vượt khỏi tình đồng nghiệp bạn bè thông thường. Nhưng dù sao thì cô và anh vẫn đang làm chung một phòng ban, mà cô lại chỉ là thực tập sinh. Nếu tùy tiện bày tỏ lòng mình, e rằng không chỉ bản thân cô, mà ngay cả Chu Hành cũng sẽ gặp không ít phiền phức.
Bất kể Chu Hành thực sự có ý gì với cô hay có sẵn lòng đón nhận lời tỏ tình ấy hay không.
Như lời Phùng San San từng nói, cho dù Chu Hành có chấp nhận hay không, với tư cách là cấp trên của cô, sau này anh cũng sẽ rất khó xử trong lúc làm việc cùng cô.
Cô đúng là đã rung động, nhưng cô vẫn có thể nhịn.
Thẩm Yên nhanh chóng ăn hết xiên nướng đặt trên bàn ở phòng trà, lau miệng xong liền vội vàng quay về văn phòng xem tình hình máy in in bảng tên chỗ ngồi. Trời đã không còn sớm, hôm nay cô nhất định phải in xong toàn bộ số bảng tên này rồi lắp ráp hoàn chỉnh.
Cô sang kho bên cạnh văn phòng, lấy những giá mica dùng để lắp bảng tên ra. Vì số người tham dự đại hội cổ đông khá đông, số lượng giá cũng nhiều. Thẩm Yên đếm thử, thấy khá nặng, không thể một lần là mang hết vào văn phòng được.
“Để tôi làm cùng cô.”
Khi Thẩm Yên định chạy hai chuyến, mang tạm một phần trước thì cô nghe thấy giọng Chu Hành vang lên. Quay đầu lại, cô thấy anh đang đứng ở cửa.
Thẩm Yên cũng không khách sáo. Thấy Chu Hành đã tới, cô chỉ tay về phía phần giá còn lại, ra hiệu cho anh bê giúp.
“Cảm ơn.”
Về tới văn phòng, Chu Hành tiếp tục giúp Thẩm Yên cắt những tờ giấy đỏ in tên đã được in ra, gấp đôi lại rồi lần lượt nhét vào từng giá mica.
Vừa làm, Thẩm Yên vừa hỏi: “Trợ lý Chu, anh không có việc gì khác cần làm sao?”
Chu Hành đáp: “Ừ, cũng gần xong rồi.”
Chu Hành không tiện nói rằng tối nay vốn dĩ anh không cần phải tăng ca. Trong tay anh vẫn còn mấy bản báo cáo cần chỉnh sửa để đưa Lục Du duyệt, nhưng hôm nay dù sao cũng là sinh nhật anh, nếu anh không muốn tăng ca, Lục Du cũng chẳng đành lòng mà ép anh phải ở lại sửa cho xong.
Thế nhưng, cuối cùng anh vẫn chọn ở lại tăng ca.
Lúc sắp đến giờ tan làm, thấy Thẩm Yên hoàn toàn không có ý định rời văn phòng, anh sợ nếu mình về trước thì sẽ bỏ lỡ điều gì đó nên mới tiếp tục nán lại.
Đó cũng chính là lý do khi nãy anh có thể lập tức đưa lọ thuốc nhỏ mắt cho Thẩm Yên. Tuy tay vẫn đang chỉnh sửa báo cáo, nhưng thực ra thần kinh anh luôn căng như dây đàn, toàn bộ sự chú ý đều đặt vào từng động tĩnh phía sau lưng cô.
Ngay cả khi Giản Hồng ban đầu nói với anh rằng chị ấy sẽ về trước, phản xạ đầu tiên của anh cũng là liệu có phải Thẩm Yên đang chuẩn bị cho anh một “bất ngờ” nào đó hay không.
Cho đến khi thấy vành mắt Giản Hồng hơi ửng đỏ, anh mới nhận ra gia đình chị ấy thực sự gặp chuyện, còn hỏi chị ấy có cần anh giúp mời bác sĩ hay không.
Kết quả thì…
Thẩm Yên căn bản chẳng hề nhớ hôm nay là sinh nhật anh. Phải nhờ chiếc bánh của Lục Du được đưa tới đúng lúc, cô mới sực nhớ ra.
Và rồi anh mới nhận được từ Thẩm Yên một câu “sinh nhật vui vẻ”. À, kèm theo cả “chúc sức khỏe” và “sống lâu trăm tuổi” nữa. Anh thật sự cảm ơn cô rất nhiều.
Thế nhưng, khi Thẩm Yên vừa nói sẽ mời anh đi ăn mì, anh lại không nhịn được mà bắt đầu mong chờ.
Hai người họ phân công rõ ràng: Chu Hành phụ trách gấp những tờ giấy đỏ đã cắt sẵn, còn Thẩm Yên thì nhét vào. Làm theo kiểu dây chuyền, chẳng mấy chốc, những chiếc giá mica trong suốt đã được lấp đầy bằng tên các cổ đông.
“Xong rồi.” Khi Thẩm Yên xếp chiếc bảng tên chỗ ngồi cuối cùng lên chồng bảng tên, cô liếc nhìn thời gian, chín giờ rưỡi, cũng khá nhanh.
“Đi thôi, tan làm.” Chu Hành vô thức thúc giục cô.
Thẩm Yên cảm thấy có gì đó là lạ, sao lại có lãnh đạo thúc giục cấp dưới tan làm thế này?
Cô chỉ tay về phía chồng bảng tên trên bàn mình: “Có cần cất gọn lại không?”
Chu Hành đáp: “Sáng mai tới rồi dọn cũng được.”
Thẩm Yên: … Được thôi, lãnh đạo đã nói vậy rồi.
“Đi quán nào?” Chu Hành hỏi, trong lúc Thẩm Yên đang thu dọn đồ đạc.
Thẩm Yên: …
Cô thật sự chột dạ. Ban nãy chỉ là nói bừa cho qua chuyện, chứ cô hoàn toàn không biết nửa đêm rồi còn có chỗ nào bán mì. Chẳng lẽ lại dẫn anh đi ăn mì Lan Châu?
Bất đắc dĩ, cô chỉ đành chống chế: “Lát nữa anh sẽ biết thôi.”
Rồi lúc xuống thang máy, nhân lúc Chu Hành không để ý, Thẩm Yên lén mở điện thoại, bắt đầu tìm kiếm các quán mì gần đó.
Cô kéo xuống từng quán một, lòng càng lúc càng lạnh.
Rất tốt, giờ mở cửa của tất cả các quán đều là sáng mai.
Nếu cô dẫn anh ra quán nướng ven đường ăn một bát mì gói xào, liệu có trông như cô quá thiếu thành ý không?
Cho tới khi hai người đi ra khỏi tòa nhà tập đoàn Lục thị, Thẩm Yên vẫn chưa nghĩ ra nên đi đâu.
Chu Hành lại hỏi cô lần nữa: “Chúng ta đi đâu? Đi bằng cách nào?”
Đối diện với ánh mắt đầy mong đợi của anh, cô chỉ thấy xấu hổ.
“Hay là tôi về nhà nấu cho anh một bát mì nhé?”
Trong nhà Thẩm Yên vẫn còn mì khô, lần trước mẹ cô lên thăm đã mua cho. Chỉ cần luộc chín, đập thêm quả trứng, nêm chút muối, những thứ này cô vẫn làm được.
Hơn nữa, mấy hôm nay Phùng San San đi huấn luyện khép kín, không có ở nhà.
“Hả? À… chuyện này…” Chu Hành nghe lời mời của Thẩm Yên, nhất thời lúng túng đến mức nói không nên lời.
Chuyện này… dường như còn vượt xa cả những gì anh mong đợi. Có phải nhanh quá không? Nhanh tới mức trong đầu anh đã bắt đầu nghĩ xem nên đặt tên cho con của họ là gì rồi.
Thấy phản ứng của Chu Hành như vậy, Thẩm Yên mới chợt nhận ra mình vừa nói gì: “Không, không phải… hoặc nếu anh thấy không tiện thì tôi cũng có thể sang căn tin nấu mì.”
Nói xong, cô lại hối hận. Cô đang nói cái gì thế này? Rõ ràng chỉ vì quá muộn, quán mì bên ngoài đều đã đóng cửa nên cô mới muốn nấu cho Chu Hành một bát “mì sinh nhật” mà thôi.
“Thẩm Yên.” Chu Hành trịnh trọng gọi tên cô.
Họ đứng dưới tòa nhà tập đoàn Lục thị, cách đó không xa, đài phun nước vẫn đang tăng ca, tiếng nước róc rách vang lên không ngừng.
Đã quen với việc được gọi là “Tiểu Thẩm”, nay nghe Chu Hành gọi tên đầy đủ của mình một cách nghiêm túc như vậy, tim Thẩm Yên không khỏi khẽ run lên.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt Chu Hành nghiêm túc.
Chỉ nghe anh tiếp tục nói: “Cô có biết mình đang nói gì không?”
