Thực Tập Sinh Mới Đến Của Văn Phòng Tổng Giám Đốc

Chương 8



Có được năng lực hành động như Tôn Quỳnh Tư thì làm gì cũng sẽ thành công thôi.

Sài Nhã cũng vậy, vừa biết mấy giờ Tôn Quỳnh Tư tới ga tàu cao tốc thành phố S thì cô ấy liền bật dậy, chuẩn bị đi đón.

Ngược lại, Phùng San San thì cứ lề mề, đến giờ vẫn còn đang ở nhà loay hoay chuẩn bị, nói rằng sắp phải dọn vào ở biệt thự xa hoa của Thẩm Yên, nên phải trang điểm chải chuốt một chút.

[Sài Nhã: Tư Tư, nếu cậu đến sớm thì tìm một chỗ ngồi ở ga tàu một lát nhé, từ nhà tớ ra ga tàu cũng mất một lúc.]

[Tôn Quỳnh Tư: Ừ, tớ tiện thể mang theo ít đặc sản quê, đợi các cậu đến thì lấy mang về luôn.]

[Sài Nhã: Ok! Biết đâu San San còn đến sớm hơn tớ đó.]

Quê nhà của Phùng San San và Thẩm Yên ở thành phố A, cách thành phố S không xa, đi tàu cao tốc chỉ mất khoảng hai mươi phút.

Sau khi xác định ga tàu mà Tôn Quỳnh Tư sẽ đến, Phùng San San mới bắt đầu mua vé.

Thẩm Yên tính toán một chút, thấy chắc chắn buổi chiều bọn họ đã có thể đến thành phố S. Cho dù còn phải đi siêu thị mua đồ rồi mới về nhà cô thì cũng không thể muộn đến năm giờ, chắc chắn sẽ đến nhà trước cô.

Cô nghĩ mình nên nhắn với quản lý của khu, để khi các cô ấy tới cổng bảo vệ, quản lý có thể trực tiếp đưa họ về nhà cô. Nhưng cô lại không thích giao tiếp với quản lý cho lắm.

Trước đây quản lý nhiệt tình mời cô vào nhóm chat của cư dân, cô đã từ chối rồi.

Ban đầu cô định nhờ mẹ giúp mình liên hệ với quản lý, nhưng nghĩ lại, cô cũng đã đi làm rồi, coi như một chân đã bước vào xã hội, chút chuyện nhỏ này cũng phải tìm mẹ giúp thì hình như không ổn lắm.

Trong hai ngày ngắn ngủi này, số người cô tiếp xúc còn nhiều hơn cả một tháng thời đi học.

Bước ra đường đời quả thật rất vất vả.

Nghĩ tới nghĩ lui, cô vẫn thấy không thể để bạn bè chịu thiệt. Tháng năm rồi, thời tiết ngày càng nóng, để họ xách theo túi lớn túi nhỏ đứng đợi ở cổng khu nhà đến giờ tan ca của cô thì rõ ràng không ổn lắm.

Thế là cô mở Wechat của quản lý, miêu tả sơ qua đặc điểm của ba người bạn cùng phòng, nhờ quản lý giúp đưa họ về nhà.

Gửi tin xong, cô đợi một lát, bên kia nhanh chóng hiện lên “đang nhập…”.

Chị quản lý rất nhiệt tình, lập tức đồng ý. Thấy cô hết “làm phiền ạ” lại kêu “chị” đầy trang trọng, liền nói với cô rằng đây là trách nhiệm vốn dĩ của quản lý, bảo cô đừng khách sáo.

Nghe vậy, lòng Thẩm Yên thấy ấm áp, cảm giác căn nhà này quả thật mua rất đáng giá.

Càng nghĩ cô càng thấy trải nghiệm này thật sự rất tốt, bèn gửi chuyện này vào nhóm chat gia đình ba người.

Thẩm Vĩ nhanh chóng thả một icon “like” rồi nhắn: [Phí quản lý đắt có khác.]

Từ Duyệt cũng nhanh chóng trả lời: [Lần sau thử xem có nhờ họ giúp gom quần áo được không.]

Thẩm Yên: … Sao cô lại không theo kịp lối suy nghĩ của mẹ mình nhỉ.

Nghĩ đến tối nay có thể cùng bạn bè ăn lẩu ở nhà, buổi chiều Thẩm Yên làm việc cũng có thêm động lực hẳn.

Khi viết bản tổng kết kế hoạch, cảm hứng dâng trào, bàn phím gõ lách cách vang lên liên hồi. Cô không chỉ chỉnh sửa câu chữ trong phần nội dung của các phòng ban, mà ngay cả những tiêu đề nhỏ do Chu Hành đặt, cô cũng tối ưu lại mấy lần. Thậm chí còn cảm thấy bàn phím đồng bộ mà công ty trang bị cho quá tệ, gõ không đã tay, làm ảnh hưởng đến hiệu suất của mình, nên bắt đầu nghĩ xem có nên tự mua một cái bàn phím cơ không.

Thẩm Yên vừa lóe lên suy nghĩ ấy, liền tự mình hốt hoảng.

Cô bị sao vậy trời? Mới đi làm có hai ngày mà đã biến thành cuồng công việc rồi à? Tiền lương còn chưa cầm được một đồng, đã chuẩn bị tự bỏ tiền túi để phục vụ công việc rồi sao?

Nhưng mà bàn phím đồng bộ công ty phát thật sự rất khó dùng, loại phẳng lì đi kèm máy tính để bàn ấy, gõ chữ không chỉ không có cảm giác, mà tốc độ phản hồi cũng chẳng theo kịp tốc độ gõ của cô.

Thẩm Yên giằng co hồi lâu, cuối cùng cũng cố gắng dập tắt cái ý định tự bỏ tiền mua đồ đi làm.

Đến hơn ba giờ chiều, bản tổng kết kế hoạch cơ bản đã được cô tích hợp xong. Cô tính toán, năm giờ là tan ca nên bốn giờ gửi cho Chu Hành để anh ta có một tiếng đồng hồ xem qua. Nếu có gì cần sửa, cô vẫn kịp chỉnh, cũng không phải tăng ca.

Cô vừa định tranh thủ lười một chút thì Giản Hồng từ chỗ ngồi đứng lên, hỏi mọi người: “Có ai muốn uống trà sữa không?”

Anh Trình liền hưởng ứng ngay: “Uống chứ, vừa hay Tiểu Thẩm mới vào công ty, chúng ta còn chưa chúc mừng nữa.”

Nghe mình bị gọi tên, Thẩm Yên vội ngẩng đầu, thấy ai nấy đều nhìn cô với vẻ hứng khởi.

Cô bỗng nhiên cảm nhận được điều gì đó.

Xong rồi… Cô thầm nghĩ trong lòng, vừa rồi còn kịp dập tắt ý định tự bỏ tiền vì công việc, nhưng hình như chuyện mời đồng nghiệp uống trà sữa khi mới vào công ty cũng được coi là một luật ngầm cho người mới ha?

Hôm qua cô hoàn toàn không nghĩ đến chuyện này, hôm nay bị đồng nghiệp nhắc, chẳng phải là đã có chút muộn rồi sao?

Cô gật gật đầu với mọi người: “Dạ được, mọi người muốn uống gì?”

Mạnh Cốc Lan nghe cô nói vậy, với gần ba mươi năm kinh nghiệm lăn lộn chốn công sở, nhìn dáng vẻ của Thẩm Yên, còn có gì không hiểu chứ? Cô ấy thấy lớp trẻ đúng là ngây thơ đáng yêu, liền phì cười: “Tiểu Thẩm, em còn chưa nhận được lương mà, sao có thể để em tốn kém chứ. Chuyện này tất nhiên nên để lãnh đạo lo rồi, đúng không trợ lý Chu?”

Chu Hành nghe Mạnh Cốc Lan nói vậy thì gật đầu: “Ừ, hôm qua bị tài liệu của Văn phòng Chính quyền thành phố làm rối nhịp, hôm nay tôi mời, mọi người muốn uống gì thì cứ gọi thoải mái.”

Anh bắt đầu tự kiểm điểm, đúng là mình chưa làm chu toàn. Bộ phận của họ trước nay chưa từng có nhân viên mới vào làm đúng quy trình, khiến anh suýt nữa quên mất nghi thức chào đón người mới.

“Đúng lúc phòng mình cũng lâu rồi chưa tụ tập, chờ khi nào mọi người rảnh, chúng ta cùng nhau ăn một bữa, chính thức chào mừng Tiểu Thẩm.” Chu Hành nói tiếp.

Thẩm Yên: …

Cô thật sự muốn nói mời trà sữa chào mừng là đủ rồi, không cần Chu Hành phải đãi khách đâu, thậm chí cô tự bỏ tiền mời trà sữa để chào đón mình cũng được, có thể đừng tổ chức mấy bữa tiệc chào mừng thế này không…

“Hay quá! Chị để ý một quán Nhật lâu rồi, nhưng vì đắt quá nên mãi không nỡ đi.” Giản Hồng nghe Chu Hành nói xong thì vui mừng ra mặt.

Chu Hành cười híp mắt, vui vẻ đồng ý: “Được, không vấn đề gì.”

Thẩm Yên: …

Nếu là cô phải mời khách ăn đồ Nhật thì cô có thể không đi không?

Nhưng Thẩm Yên không thể nói ra những suy nghĩ này. Nói ra sẽ khiến cô vừa không hòa đồng, vừa bị coi là không biết điều.

Chuyện này hoàn toàn khác với tụ tập cựu sinh viên Đại học A, bên đó cô còn dễ dàng từ chối.

Bữa ăn này đã mang đến cho cô một áp lực tâm lý khổng lồ. Cô đã bắt đầu tính toán xem đến hôm đó liệu mình có thể giả ốm để thoát thân được không.

Ngay cả khi Chu Hành mời đúng loại trà sữa cô thích, cô cũng chẳng thấy ngon miệng.

Chỉ có thể nói may mà lúc nãy cô đã hoàn thành gần xong công việc, nếu không e rằng cũng chẳng còn tâm trạng mà viết gì cả.

Đúng bốn giờ, cô làm theo kế hoạch ban đầu, gửi bản tổng kết kế hoạch cho Chu Hành.

Chu Hành đọc kỹ một lượt, rồi gửi lại cho cô yêu cầu điều chỉnh định dạng, bảo cô chỉnh toàn văn theo đúng yêu cầu đó.

Thẩm Yên hồi còn đi học từng học qua môn viết công văn, những thứ như cỡ chữ, phông chữ của tiêu đề, cỡ chữ của nội dung chính, khoảng cách dòng trong đoạn,v.v. đều từng phải học thuộc để thi cuối kỳ. Tuy sớm đã trả lại hết cho thầy cô, nhưng giờ nhìn lại, cô lại thấy khá thân thuộc.

Cô lưu lại yêu cầu định dạng mà Chu Hành gửi, chỉnh sửa xong xuôi thì lại gửi cho anh một lần nữa.

Chu Hành nhận được, in ra một bản hai mặt, rồi mang vào cho Lục Du trong văn phòng xem.

Thẩm Yên nhìn cánh cửa phòng Lục Du một lúc, trong lòng có chút tò mò, chẳng lẽ trong văn phòng Lục Du còn có thang máy riêng? Hoặc một lối đi riêng biệt?

Cả ngày hôm nay, cô chưa từng thấy Lục Du bước ra ngoài.

“Có ý gì với Tổng giám đốc nhà bọn mình đấy à?” Giản Hồng thấy cô cứ nhìn chằm chằm cửa phòng Lục Du, liền trêu chọc.

Thẩm Yên thành thật đáp: “Không phải, em chỉ đang nghĩ Tổng giám đốc cả ngày không ra khỏi phòng thật sao chị?”

Giản Hồng cười: “Làm thêm một thời gian là biết thôi, Tổng giám đốc nhà bọn mình cũng thuộc dạng mọt công nghệ đó.”

Thẩm Yên: “Thì ra là vậy.”

Bảo sao hôm qua lúc Chu Hành dẫn cô vào chào hỏi và hôm nay lúc gọi điện cho cô, Thẩm Yên đều cảm thấy có gì đó kỳ kỳ.

“Nhưng mà hôm nay em không thấy Tổng giám đốc à?” Giản Hồng cũng cảm thấy hơi lạ: “Theo lý thì Tổng giám đốc ngày nào cũng tự ra phòng trà pha cà phê mà.”

Thẩm Yên nhớ lại: “Không, từ sáng em tới đến giờ chưa từng thấy cánh cửa kia mở ra bao giờ.”

Giản Hồng: “Sáng nay em đến lúc mấy giờ?”

Thẩm Yên: “Chín giờ.”

Giản Hồng: “Đúng giờ?”

Thẩm Yên: “Dạ.”

Giản Hồng hiểu ra: “Thế cũng có thể lắm, chắc lúc Tổng giám đốc pha cà phê thì em vẫn chưa tới.”

Nghe vậy, Thẩm Yên thấy cũng hay, vị Tổng giám đốc này còn có ý thức tránh giờ cao điểm, vậy sau này cô nhất định cũng phải đến đúng giờ.

Hoàn thành xong nhiệm vụ, Thẩm Yên liếc vào nhóm ký túc xá, quả nhiên ba người bạn của cô nhanh lắm, đã xách lỉnh kỉnh đồ đạc đến tận cửa nhà rồi. May mà cô đã dặn trước với quản lý, mà quản lý cũng rất chu đáo, trực tiếp đưa bọn họ về đến tận nhà.

Cô gửi mật mã cửa nhà vào nhóm, thế là họ có thể trực tiếp vào được.

[Thẩm Yên: Ở giữa bàn tròn trong phòng ăn có bếp từ, có thể nấu lẩu trực tiếp. Trong bếp, ngăn kéo dưới bếp ga là tủ bát, chén bát đều ở trong đó, toàn đồ mới hết. Dao kéo các loại thì để trên bàn bếp, chắc nhìn cái là thấy ngay thôi.]

Thẩm Yên gõ một đoạn thật dài, nhưng chẳng ai để ý đến cô.

[Phùng San San: Trời ạ, lão Thẩm, biệt thự của cậu chắc cũng phải đáng giá một mục tiêu nhỏ* đó.]

[*Cụm từ một mục tiêu nhỏ đã trở thành câu nói nổi tiếng trên mạng Trung Quốc sau khi tỷ phú Vương Kiện Lâm – ông chủ tập đoàn bất động sản Dalian Wanda – từng nói trong một cuộc phỏng vấn: “Hãy đặt ra một mục tiêu nhỏ có thể đạt được, ví dụ như tôi kiếm được 100 triệu nhân dân tệ vậy.”]

[Sài Nhã: Không ngờ lại có thể nhìn thẳng ra sông!!!]

[Tôn Quỳnh Tư: Tớ không muốn cố gắng nữa rồi. Yên Yên, cậu có thể thích con gái không?]

Thẩm Yên: …

[Thẩm Yên: Có thể để tớ về đến nhà là được ăn lẩu luôn không?]

[Phùng San San: Không thành vấn đề, tiểu thư, lão nô lập tức đi rửa rau đây.]

Thẩm Yên: …

[Sài Nhã: Tiểu thư, cậu còn thiếu tài xế không? Tớ có thể ngày ngày cõng cậu đi làm tan làm.]

Thẩm Yên: …

[Tôn Quỳnh Tư: Tiểu thư, những bộ đồ giá rẻ trước kia cậu mua cùng bọn tớ, mặc vào thật sự không bị dị ứng à?]

Thẩm Yên: …

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...