Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chu Vãn Dục

Chương 19



Bị phạt đứng suốt một ngày, hơn nữa còn dầm mưa to nên hôm sau Chu Lưu Quang không đến trường.

Khi Hạ Huân đến văn phòng của thầy Vưu Tường để lấy bài tập, thầy giữ cô lại hỏi thăm tình hình: “Em có thân với Chu Lưu Quang không? Hôm nay em ấy không đi học mà không xin phép, không biết tình hình thế nào.”

Hạ Huân nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Không thân lắm ạ.”

Vưu Tường nhìn cô một lúc lâu: “Nghe nói hôm qua em xuống đưa ô cho Chu Lưu Quang?”

Hạ Huân hơi nhíu mày, cô giải thích: “Bọn em là bạn cùng bàn.”

Thầy Vưu gật đầu không hỏi thêm gì, cho cô về lớp.

Đến trưa, Hạ Huân quyết định về nhà một chuyến.

Cô không vào nhà mình, chỉ dựng xe đạp ở cổng rồi quay sang gõ cửa nhà ông Ngụy.

Ông Ngụy mở cửa, cô chưa nói gì ông đã đoán được mục đích: “Cháu qua thăm Lưu Quang phải không?”

Quả nhiên là cậu ở nhà, Hạ Huân thở phào nhẹ nhõm.

“Cậu ấy sao thế ạ, có phải bị ốm rồi không?” Hạ Huân hỏi.

Hạ Huân đi theo ông Ngụy lên tầng, đến phòng ngủ của Chu Lưu Quang.

Cửa hơi hé mở, từ xa cô đã thấy cậu đang nằm trên giường. Vào phòng, cô mới nhận ra cậu đang ngủ mê mệt, lông mày nhíu chặt, trên gối loang một vệt mồ hôi lớn.

Hạ Huân chưa bao giờ thấy cậu trong tình trạng yếu ớt như vậy.

Nghĩ đến hình ảnh hôm qua khi cậu đứng thẳng dưới tầng, cứng cỏi và bướng bỉnh như một tảng đá không sợ mưa gió, cô không khỏi nhíu mày, liếc nhìn chiếc khuyên tai hình thánh giá trên tai cậu.

“Tiểu Huân, cháu chưa ăn cơm đúng không? Chúng ta xuống tầng ăn đi, cứ để thằng bé ngủ, đừng làm phiền nó.” Ông Nguỵ gọi cô.

Hạ Huân bừng tỉnh, đáp: “Vâng, vậy làm phiền ông rồi.”

Hai người xuống tầng, ông Ngụy vào bếp lấy ra hai bát chè đậu xanh. Thức ăn đã được chuẩn bị sẵn từ trước khi cô đến, gồm món ớt xanh xào giá đỗ và thịt viên hầm vẫn còn nóng hổi.

Vừa ngồi xuống, chưa kịp động đũa, ông Ngụy đã sốt ruột hỏi: “Tiểu Huân, cháu có biết ở trường thằng bé xảy ra chuyện gì không?”

Hạ Huân nhất thời không biết phải nói thế nào với ông Ngụy về chuyện này.

Cô nghĩ một lúc mới hỏi: “Ông ơi, sao lúc nào cậu ấy cũng đeo chiếc khuyên tai hình thánh giá vậy?”

Nghe đến đây, bàn tay đang gắp thức ăn của ông Ngụy khựng lại.

Biểu cảm của ông thoáng chút bần thần, như thể hồi tưởng về một kí ức xa xưa.

Sau vài giây im lặng, ông mới tiếp tục gắp món còn đang gắp dở, ăn xong thì mỉm cười trả lời: “Đó là đồ của mẹ nó.”

Hạ Huân sững người.

Ngực cô như bị chặn lại, cảm giác như có gì đó mắc kẹt bên trong không thể thoát ra.

“Từ khi em gái nó mất tích, cả gia đình bắt đầu tin cái này cái kia, mẹ nó tin Chúa Jesus, còn ba nó lại tin Phật. Mấy năm nay, ngay cả ông cũng lập bàn thờ Phật trong nhà, chỉ mong bất kể là thần thánh nào cũng được, chỉ cần có thể mang Nguyệt Nha Nhi về.” Nói đến đây, nụ cười của ông Nguỵ thoáng vẻ chua chát.

Bảo sao trên người Chu Lưu Quang lại luôn phảng phất mùi trầm hương. Trong lòng Hạ Huân dâng lên một nỗi buồn khó tả.

“Vậy mẹ cậu ấy…”

“Chết rồi.” Ông Ngụy nói: “Tinh thần suy sụp, con bé treo cổ trong nhà.”

Ông kể một cách thẳng thắn, không hề vòng vo.

Chết là chết, chữ chết ấy chính là nỗi đau tr*n tr** nhất của người ở lại, giống như trơ mắt nhìn một đoạn xương bị bẻ gãy ở ngay trước mặt, đau đớn mà không thể làm gì.

Mắt Hạ Huân đỏ hoe.

Nhưng ông Ngụy chỉ cười, nụ cười xa xăm, đau buồn thấp thoáng hiện lên ở khoé mắt và đuôi lông mày.

Đó là sự bất lực trước số phận, đồng thời cũng là chấp nhận nó.

Sau khi rời khỏi nhà ông Ngụy, Hạ Huân cứ cảm thấy lòng mình nghèn nghẹn, không nhổ ra mà cũng không nuốt vào được.

Trong đầu cô toàn là hình ảnh Chu Lưu Quang đối đầu với chủ nhiệm giáo dục.

Khi chủ nhiệm giáo dục hỏi “Cậu có tháo ra không?”, cậu đáp “Không tháo”. Lúc đó cô chỉ nghĩ cậu nổi loạn, bây giờ nhớ lại cô mới nhận ra không phải là cậu đứng đầu, mà là vì cậu quá trân trọng.

Hạ Huân đạp xe tiếp, gió nóng thổi vào mặt, cô lại nghĩ đến dáng vẻ của cậu khi ngủ, tại sao ngay cả khi ngủ, lông mày cậu cũng nhíu lại?

Rẽ qua ngã tư, cô đi ngang qua một cửa hàng đồ lưu niệm.

Cô định đi qua, song lại quay đầu vòng lại.

Trong lòng cô nảy ra một ý tưởng.

Trong túi chỉ còn chưa đến hai mươi tệ, cô kiểm tra lại rồi bước vào cửa hàng.

Buổi tối, Hạ Huân lại sang nhà ông Nguỵ thăm Chu Lưu Quang.

Lần này cậu không ngủ, mà đang nằm trên giường xem điện thoại.

Khi cô đến cửa, ông Ngụy cũng đang ở trong phòng cậu.

Thấy cô, Chu Lưu Quang đặt điện thoại xuống gối, lười nhác ngước mắt lên hỏi: “Cậu sang đây làm gì?”

Hạ Huân trả lời: “Tôi sang thăm cậu.”

Cuộc đối thoại vô cùng nhạt nhẽo.

Chu Lưu Quang nói: “Không cần đâu, cậu về đi.”

“Sao lại nói như thế chứ, thằng nhóc này…” Ông Ngụy trách yêu rồi quay sang nói với Hạ Huân:“Cháu đừng để bụng, tại nó ốm nên tâm trạng không được tốt thôi.”

Hạ Huân mỉm cười: “Dạ ông, cháu biết mà.”

Cô vừa nói vừa lấy từ trong cặp sách ra một sợi dây chuyền đan bằng dây đỏ: “Tặng cậu này.”

Chu Lưu Quang liếc nhìn, không suy nghĩ gì đã nói ngay: “Không cần.”

“Cậu có thể đeo cây thánh giá của cậu lên cổ.” Hạ Huân tiến lại gần, đặt sợi dây chuyền lên tủ đầu giường của cậu.

Lần này, Chu Lưu Quang thậm chí không thèm liếc nhìn.

Nhận ra tâm trạng của cậu không tốt, Hạ Huân nói: “Vậy tôi không làm phiền cậu nghỉ ngơi nữa, tôi về đây.”

“Khoan đã.” Cô vừa quay người, cậu đã gọi cô lại.

“Sao vậy?”

“Rót cho tôi một cốc nước.” Cậu nói, rồi quay sang nhìn ông Ngụy, “Ông ngoại, ông về ngủ đi.”

Ông Ngụy nói: “Sao lại không biết xấu hổ làm phiền Tiểu Huân thế?”

Hạ Huân mỉm cười: “Không sao đâu ạ, chỉ là rót một cốc nước thôi, không có gì vất vả cả.”

Ông Ngụy liên tục nói “Thật ngại quá” rồi do dự một lúc lâu mới chịu quay về nghỉ ngơi.

Hạ Huân xuống tầng rót nước, khi quay lại thì thấy Chu Lưu Quang đã nằm xuống.

Cô tiến lại gần giường cậu, hỏi: “Uống luôn nhé?”

“Ừ.” Cậu liếc nhìn cô một cái nhưng không động đậy.

Hạ Huân và cậu nhìn nhau vài giây, cô nhận có lẽ cậu muốn cô đút cho nên mặt tự nhiên nóng bừng.

Sau vài giây suy nghĩ, cô đặt cốc nước lên tủ đầu giường, nhìn thoáng qua sợi dây chuyền đỏ vẫn nằm yên đó chưa bị động tới.

Sau đó cô nhẹ nhàng đỡ lấy gáy cậu giúp cậu ngồi dậy để tiện cho việc uống nước.

Tuy nhiên khi vừa chạm vào người cậu, cô chợt giật mình rụt tay lại.

Người cậu nóng ran.

Hạ Huân nhíu mày hỏi: “Cậu uống thuốc chưa?”

“Uống rồi.” Cậu đáp.

“Uống thuốc gì? Uống khi nào?” Cô hỏi dồn dập.

Cậu khựng lại một chút rồi ngẩng lên: “Không chết được đâu.”

Hạ Huân cứng họng.

Cậu lại dặn dò: “Đừng nói với ông ngoại tôi.”

Hạ Huân tỏ ra khó xử, im lặng một lúc mới mở miệng: “Tốt nhất là nên uống thêm một lần thuốc, thuốc của cậu ở đâu?”

Cậu uể oải trả lời: “Không biết.”

Tiếp đó bổ sung: “Khả năng là tôi uống hết rồi.”

Hạ Huân cảm thấy có lẽ là cậu đang sốt đến mức lú lẫn rồi.

Cô đành về nhà mình lấy thuốc. Nhà cô lúc nào cũng có sẵn thuốc vì bà cô thường hay đau yếu.

Cô mang thuốc giảm viêm và thuốc hạ sốt sang, nhưng lúc sang tới nơi thì thấy Chu Lưu Quang đã chìm vào trạng thái mơ màng giống như ban ngày.

Nước trên tủ đầu giường đã hết, cô lại đi rót thêm nước.

Cô quay về phòng đúng lúc ông Ngụy không yên tâm nên lại lên trên xem Chu Lưu Quang.

Chu Lưu Quang đã ngồi dậy, dựa vào đầu giường chơi điện thoại, nhăn nhó nói với ông: “Ông đừng cứ tí tí lại vào thăm, phiền lắm, cháu khỏi rồi mà.”

Ông Ngụy bất lực thở dài: “Ông chỉ lo cho cháu mà thôi.” Nói rồi, ông lắc đầu cười: “Vậy ông xuống trước, cháu và Tiểu Huân nói chuyện đi.”

Ông quay người chuẩn bị rời đi, Hạ Huân mỉm cười với ông: “Cháu mang thuốc cho cậu ấy, chờ cậu ấy uống xong cháu sẽ xuống.”

Ông Ngụy cười: “Tiểu Huân đúng là ngoan.” Rồi lại dặn Chu Lưu Quang: “Ốm rồi đừng xem điện thoại nhiều, mau ngủ sớm đi. Nếu khó chịu thì đừng chịu đựng, kể cả là đêm cũng phải đi bệnh viện.”

Chu Lưu Quang đáp: “Cháu biết rồi, cháu biết rồi.”

Chờ ông ngoại xuống tầng, cậu như bị rút hết sức lực, lập tức ngã xuống giường, nhắm mắt lại.

Hạ Huân vội đỡ cậu: “Cậu cứ bướng bỉnh làm gì?”

Cậu đã mê man đến mức không còn phản ứng gì với lời cô trách mắng.

Hạ Huân chỉ biết thở dài trong lòng.

Rõ ràng là cậu rất cần sự quan tâm, nhưng vì sợ ông lo lắng nên cứ phải giả vờ không có chuyện gì, lại còn tỏ vẻ cứng cỏi như vậy.

Cô đỡ cậu ngồi vững, lấy hai viên thuốc: “Há miệng ra.”

Cậu nhắm mắt hờ hững, nhìn cô một cái rồi ngoan ngoãn há miệng.

Hạ Huân không ngờ cậu lại hợp tác đến vậy, cô vội bỏ thuốc vào miệng cậu rồi quay lại lấy nước. Khi quay lại, cô thấy cậu đã nuốt thuốc.

Dù vậy, cô vẫn đưa nước đến miệng cậu: “Vẫn phải uống một ngụm nước chứ.”

Cậu mơ màng mở mắt, nhìn cô rất lâu.

Hạ Huân tưởng cậu không thoải mái, cô định nói gì đó thì cậu bỗng nhận lấy cốc nước, ngửa đầu uống một hơi cạn.

Sau đó, cậu đặt chiếc cốc lên tủ đầu giường.

Chu Lưu Quang ngoan ngoãn nằm yên, nhắm mắt lại nhưng lông mày vẫn nhíu chặt.

Lúc này Hạ Huân mới có thời gian nhìn kỹ cậu. Hôm qua da cậu bị nắng thiêu sạm đi một chút, vô tình khiến phong thái của cậu có phần hoang dã hơn. Tất nhiên nếu không phải là đang ốm yếu thì sẽ ấn tượng hơn nhiều.

Khi nãy, lúc đỡ cậu dậy, Hạ Huân phát hiện sau gáy cậu bị cháy nắng một vùng lớn, nhìn thôi đã thấy bỏng rát.

Cô nhìn quanh phòng mà không thấy thuốc bôi. Vậy nên cô xuống nhà, cắt hai lá nha đam mang qua cho cậu.

Nha đam tự nhiên lành tính, rất tốt cho da. Cô chật vật xoay cậu nằm sấp, nhẹ nhàng bôi lên vết cháy nắng.

Trong suốt quá trình ấy, cậu không hề mở mắt. Mãi đến khi Hạ Huân làm xong, đặt cậu nằm xuống lại, cậu bỗng mở mắt ra khiến cô giật mình.

Hạ Huân đang định đứng dậy thì cậu đột nhiên nắm lấy cánh tay cô. Tới khi cô phản ứng lại, cậu đã kéo cô xuống, đè dưới người mình.

Hạ Huân sợ đến mức không dám thở, hai mắt mở to.

Cậu cau mày, nghiêm túc nhìn cô chằm chằm.

Tiếng thở của cô rất nhẹ, còn tiếng thở của cậu lại nặng nề vì ốm.

Trong căn phòng tĩnh lặng, tiếng hô hấp của hai người như bị phóng đại. Giữa họ không có bất kỳ sự giằng co nào, chỉ có cậu không ngừng tiến tới, còn cô đã lùi đến mức không còn đường lui.

Hạ Huân cảm thấy rối bời, không biết ý định của cậu là gì. Cô không dám cử động, chỉ lặng lẽ đối diện với ánh mắt cậu.

Ánh mắt cậu không sắc bén như thường lệ, nhưng sự u ám lại càng đậm hơn.

Một lúc lâu sau, lâu đến mức Hạ Huân sắp không kiềm được đẩy cậu ra, cậu chợt lật người nằm xuống bên cạnh cô.

Hạ Huân vội vàng đứng dậy định bỏ đi ngay, nhưng cậu bất ngờ hỏi: “Cậu còn nhớ tên ở nhà của tôi không?”

Hạ Huân quay lại nhìn cậu.

Cậu nằm ngửa, mắt nhìn lên trần nhà, giọng khàn khàn vì ốm: “Cậu có thể gọi tôi một tiếng được không?”

Nước mắt Hạ Huân bất giác dâng lên.

Cô có một cảm giác mãnh liệt chưa từng có.

Cảm giác ấy đến từ sự yếu đuối của cậu.

Cô ngửa đầu, nuốt ngược dòng lệ vào trong. Sau khi bình tĩnh lại, cô tiến đến bên giường cậu, khẽ gọi: “A Dục.”

Cậu không có biểu cảm gì, chỉ có hơi thở là chậm nhịp.

Cô lại gọi một lần nữa: “A Dục.”

Không biết có phải lúc nhỏ khi cậu ốm, mẹ cậu cũng từng gọi cậu như vậy hay không.

Cậu đờ đẫn nhìn lên trần nhà, im lặng không nói gì.

Hạ Huân định gọi lần thứ ba, cậu đột nhiên nói: “Cậu đi đi.”

Hạ Huân dừng lại, không yên tâm nhìn cậu.

Cô nghĩ cậu sẽ khóc.

Vì người như cậu, nếu muốn khóc mà không e dè thì chỉ có thể khóc trong khoảng khắc này.

Nhưng cậu không khóc.

Cậu chỉ nằm bất động nhìn lên trần nhà.

Chứng kiến khía cạnh mềm yếu của cậu, Hạ Huân không thể bình tĩnh lại.

Cuối cùng, cô lặng lẽ rời khỏi phòng cậu.

Có những đêm định sẵn phải trải qua một mình, có những nỗi đau định sẵn phải tự mình gánh chịu.

Ra khỏi nhà, Hạ Huân cảm thấy trong lòng có trăm mối ngổn ngang —

Nắng gắt buổi sáng, mưa như trút nước buổi chiều, và cơn sốt cao hôm nay.

Thật tệ đúng không.

Nhưng đừng lo.

Từ khóa của ngày mai sẽ là “khỏi hẳn”.

Nếu không phải thì nhất định sẽ là: Nghỉ ngơi.

A Dục, hãy nghỉ ngơi cho tốt.

Dù không có mẹ, cũng phải ngủ thật ngon.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...