Thuốc Lá Và Dâu Tây - Chu Vãn Dục

Chương 54



Lúc anh biết được chuyện giữa Giang Tuy và Hạ Huân là giả…

Sau khi Giang Tuy xuống xe và đi, Chu Lưu Quang lại ngồi trong xe thêm một tiếng nữa.

Thuốc lá đã hút hết.

Chỉ có thể dùng sự nhẫn nhịn để kìm nén cơn nghiện trong lòng

Anh ngồi trong xe, dưới ánh đèn đường, bóng lá cây in lên kính xe, loang lổ khắp người anh.

Dòng xe trên con đường bên cạnh như nước chảy, người bán hàng mặc đồ ếch nhồi bông ở cổng trung tâm thương mại quay hai vòng, nhưng bà lão cầm chùm bóng bay hình heo to vẫn đứng yên tại chỗ. Các cặp đôi trẻ cười nói vui vẻ, còn những người đơn độc thì bước đi rất nhanh.

Giữa mọi thứ sống động đó, Chu Lưu Quang lại cảm thấy mọi thứ thật mờ ảo.

Tất cả những gì trong tầm mắt đều khiến anh thấy choáng váng.

Chuyện này quá kinh thiên động địa, anh mất rất lâu mới bình tâm lại được.

Ban đầu là một cú đánh trời giáng, anh không dám tin. Nhưng sau khi anh xác nhận điều đó qua ánh mắt của Giang Tuy, anh đột nhiên cảm thấy vô cùng vui sướng vì Hạ Huân vẫn còn độc thân. Tuy nhiên sau khi thực sự bình tĩnh lại, anh lại chìm vào cảm xúc rất phức tạp.

Lần đầu tiên anh biết thế nào là tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Hạ Huân đúng là giỏi thật.

Câu “Tôi là bạn gái của Giang Tuy” cứa vào tim anh, nhưng thực chất lại lừa anh xoay mòng mòng.

Nhưng anh lại càng giận bản thân vì cứ đâm đầu vào chiêu trò đó của cô.

Thậm chí cô càng lừa anh, anh lại càng mê đắm cô.

Anh lặp đi lặp lại việc yêu những phiên bản khác nhau của cô.

Hạ Huân của trước kia rất tốt, nhưng không thể phủ nhận Hạ Huân của hiện tại có sức hấp dẫn hơn.

Ánh trăng sáng đã biến thành đóa hồng đỏ. Anh hái một cánh hoa, tưởng rằng đã thấy được con người thật của cô, nhưng khi bóc cánh hoa tiếp theo, anh lại phát hiện ra cô còn có một mặt khác.

Một người phụ nữ đẹp, bí ẩn, và còn tàn nhẫn.

Ba điểm đó cộng lại đủ để đối phó với mọi người đàn ông, bao gồm cả anh.

Mọi chuyện đến nước này, anh đã biết toàn bộ sự thật, vậy thì không thể tiếp tục chơi đùa với cô được nữa.

Anh muốn ở bên cô, anh không thể chờ đợi thêm.

Thế là anh mở WeChat, tìm Hoàng Chỉ Ninh trong danh sách bạn bè, bảo cô ấy phối hợp diễn một vở kịch với anh.

Hạ Huân không biết rằng số điện thoại của cô là do anh nhờ trợ lý lấy từ công ty cho Hoàng Chỉ Ninh. Cô cũng không biết rằng, lúc Hoàng Chỉ Ninh gọi điện cho cô, anh đang ở ngay bên cạnh.

Khi cô không chút do dự nói rằng không yêu anh, tim anh như tan vỡ.

Anh nghĩ cô sẽ không đến.

Nhưng Hoàng Chỉ Ninh kiên quyết nói rằng cô nhất định sẽ đến.

May mắn thay, cuối cùng Hoàng Chỉ Ninh đã đúng.

Cô vẫn đến.

Bày kế dụ cá, người muốn mắc câu tự nguyện.

“Vậy anh muốn thế nào?”

Sau khi sáng tỏ hết mọi chuyện, Hạ Huân hỏi Chu Lưu Quang như vậy.

Chu Lưu Quang suy nghĩ một chút, nói: “Anh đã nói với em từ lâu rồi, dù em và cậu ta là thật, anh cũng không thể buông tay.”

Hạ Huân cười lạnh, thái độ khinh miệt.

Chu Lưu Quang không bận tâm, tiếp tục nói: “Vì em, anh có thể phản bội bạn bè, cũng có thể từ bỏ bạn bè. Bởi vì sau khi cậu ta ở bên em, anh không thể tiếp tục làm bạn với cậu ta nữa, em hiểu không? Hoặc là cậu ta nhường anh, chủ động từ bỏ em, nếu không anh không thể không tranh giành với cậu ta.

Đây là một lời tỏ tình.

Lần đầu tiên Hạ Huân nghe thấy một lời tỏ tình đê tiện đến thế, không hề được tô vẽ hay che đậy, công khai phô bày sự tham lam và trơ trẽn trong tình yêu này.

Anh để cô thấy sự si mê trong tình yêu của anh, biết rõ sự điên cuồng trong tình yêu của anh. Để cô hiểu tình yêu của anh mang tính hủy diệt, nhưng không ai yêu cô hơn anh.

Nhưng anh không biết, anh càng nồng nhiệt, cô càng không có cách nào đối mặt.

“Bớt nói nhảm đi.” Cô mất kiên nhẫn nhìn anh.

“Anh cũng tắm rửa, đánh răng rồi, chẳng phải là chuẩn bị ngủ với tôi à?”

Cô kéo tình yêu xuống thành d*c v*ng.

Chu Lưu Quang nhìn cô chằm chằm, đôi mắt dần sâu hun hút: “Em muốn nói gì?”

Cô cười lạnh, đẩy anh ra, đi vào phòng ngủ của anh, vừa đi vừa nói: “Lần trước gặp mặt anh còn nói với tôi, sau này tôi muốn đánh muốn mắng, anh cũng ngoan ngoãn chịu đựng, tuyệt đối không phản kháng. Hôm nay đã biến thành trò chơi do anh làm chủ rồi sao?”

Chu Lưu Quang quay người lại, nhìn cô vào phòng, nhưng chân anh lại không nhúc nhích.

Cô vừa đi vừa cúi người cởi đôi bốt ra, tùy tiện đá sang một bên. Quay lại thấy anh không đi theo, cô cười khẩy, đi đến trước bàn, chống tay ngồi lên.

Cô nghiêng đầu, cười ngọt ngào với anh: “Không phải muốn ngủ với tôi à? Sao còn chưa vào?”

Tim Chu Lưu Quang như bị kim châm.

Cô quá hiểu dùng thái độ nào là dễ chọc giận anh nhất.

Thật sự hạ thấp tình cảm của anh đến mức này.

Sắc mặt anh ngày càng tệ, u ám như bầu trời trước cơn bão lớn.

Cô nhìn thẳng vào anh vài giây, nghĩ đến điều gì đó, cô nhấc chân lên, giơ tay tuột lớp vải mỏng bên trong chiếc váy ra.

Nhưng cô không tuột hẳn, một góc chiếc q**n l*t vẫn còn mắc ở chân. Cô ngồi thẳng, tà váy tua rua màu trắng buông xuống bắp chân.

Ám chỉ của cô quá rõ ràng.

Anh nhìn hành động của cô, trong mắt tụ lại một cơn bão.

Anh đang nhịn, gân xanh trên trán lúc ẩn lúc hiện.

Mãi lâu sau, anh mới tìm lại được giọng nói của mình: “Em có ý gì?@

“Đương nhiên là làm theo ý anh muốn, ngủ với anh một đêm rồi…”

“Choang.”

Chưa nói xong, anh đã tiện tay vớ lấy một chiếc bình hoa lưu ly đặt ở hành lang, đập mạnh xuống đất.

Hạ Huân liếc nhìn, nhưng không có phản ứng gì.

Sau khi trút giận, anh bình tĩnh lại, dừng một chút, anh bước về phía cô.

Anh liếc nhìn mảnh vải nhỏ còn mắc ở chân cô, rồi nhìn vào mắt cô, nói: “Tôi muốn ngủ với em, và tôi cũng luôn chuẩn bị cho chuyện này. Nhưng so với tình cảm tôi dành cho em, chuyện đó không đáng nhắc đến. Chết tiệt, em không nên hạ thấp tôi như vậy khi tôi đang dốc hết ruột gan với em!”

Hạ Huân thờ ơ vén tóc: “Có gì khác nhau chứ!”

Giọng cô nhẹ bẫng, hoàn toàn không coi lời anh ra gì.

Cô nhìn anh hỏi: “Anh thích kiểu nào?”

Anh mím chặt môi, đường quai hàm căng cứng.

“Không nói à?” Cô cười, Vậy thì làm theo ý tôi đi, tôi thích kiểu đặc biệt một chút, ví dụ như…”

Cô suy nghĩ một chút rồi nói: “Chúng ta chơi một trò chơi nhé?”

Anh càng lúc càng u ám, cảm giác như sắp phát điên đến nơi.

Cô cười còn ngọt hơn lúc nãy: “Từ giờ trở đi, tôi hỏi anh gì, anh chỉ được trả lời ‘đúng’, hoặc ‘gâu’…”

“Em sẽ không nghĩ rằng em khích anh thì anh sẽ để em đi đâu, đúng không?” Anh đột nhiên lên tiếng.

Từ lúc cô nói chơi một trò chơi, không hiểu sao, một ý nghĩ như cơn gió lướt qua tâm trí anh. Cô nói vậy thì có lợi gì cho cô chứ, chẳng qua là để chọc giận anh mà thôi.

“…” Hạ Huân liếc nhìn anh, vẻ mặt không đổi, song hơi thở lại khựng lại một chút.

Sự bối rối thoáng qua này rất khó nắm bắt, nhưng không thoát khỏi mắt Chu Lưu Quang.

Anh bực bội siết chặt nắm tay, lại bị cô tính kế rồi.

Vừa nãy suýt chút nữa anh đã buột miệng nói ra: “Tôi không thích ép buộc, tôi sẽ chờ đến khi em tự nguyện.”

Hạ Huân phản ứng rất nhanh, cô lập tức trả lời câu hỏi của Chu Lưu Quang: “Tôi không phải là người không biết chơi.”

Dù nói vậy, cô vẫn nhảy xuống khỏi bàn: “Tôi chỉ muốn anh biết, nếu trò chơi không phải do tôi làm chủ, tôi sẽ không chơi nữa.”

Nói rồi, cô định kéo thứ vừa cởi lên lại.

Anh nắm lấy tay cô ngăn hành động của cô lại.

Cô sững sờ ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đang dâng trào d*c v*ng của anh: “Muộn rồi.”

Dứt lời, anh đột nhiên siết eo cô nhấc bổng cô lên, rồi ném cô xuống giường.

Cô định đứng dậy, nhưng anh đã nhanh hơn một bước đè lên.

“Em không cảm thấy xấu hổ, anh không có đạo đức, hai chúng ta ở bên nhau vừa hay lại hợp.” Chân anh đè chặt lên chân cô.

Hạ Huân giãy giụa: “Anh buông ra.”

Anh hỏi ngược lại: “Không phải em mời anh đến sao?”

Cô lập tức nghẹn lời.

Anh giật phăng quần áo của mình: “Thực ra trong lòng em cũng rõ, việc tối nay em đến tìm anh có ý nghĩa gì.”

Anh ném quần áo sang một bên: “Nếu em không thể đối diện với nội tâm, vậy được thôi, chúng ta tách tình yêu và t*nh d*c ra. Anh yêu, còn em thì tùy ý.”

Cô nhìn anh, tim đập liên hồi như trống trận.

Cuối cùng nghe thấy anh nói: “Lần này, cứ coi như em đang chơi đùa anh.”

Anh nhìn cô chằm chằm, cúi đầu tìm đúng môi cô, hôn xuống.

Hạ Huân mở mắt, ánh sáng ngoài phòng chiếu vào, rọi lên mí mắt cô.

Cô cảm nhận sự giày vò như cuồng phong bão táp của anh.

Nhưng đồng thời, cô cũng cảm nhận được sự dịu dàng như mưa phùn ẩn giấu dưới sự dữ dằn đó.

Cuối cùng cô cũng nhắm mắt lại, một giọt nước mắt trượt khỏi khóe mi.

Bởi vì cô nhìn thấy trên vai anh có một vết cắn mà cô từng cắn, nhưng giờ đã biến thành một hình xăm.

Cô đột nhiên cảm thấy quá mệt mỏi, không muốn giãy giụa nữa.

Cô dùng lời nói làm tổn thương anh, trông có vẻ thờ ơ, gan dạ đến thế, thực ra cũng chỉ là cách chứng minh ngược lại rằng cô quá để tâm, quá nhút nhát mà thôi.

Cô muốn hạ thấp tình yêu của anh thành h*m m**n đơn thuần, chỉ để che giấu trái tim đã dao động của mình dưới tình cảm mãnh liệt của anh.

Cô cảm thấy thừa nhận vẫn còn yêu anh là thua cuộc trước anh.

Nhưng không phải bây giờ cô mới thua.

Khi cô lao đến bên anh lúc một giờ sáng, cô đã thua rồi. Khi cô cho phép anh hôn cô hết lần này đến lần khác, cô cũng đã thua rồi.

Nhưng anh đã thắng chưa?

Nếu anh thắng, anh đã không nói ra câu “Em yêu, anh yêu em, anh sẽ tác thành cho em”đầy đau lòng đó. Nếu anh thắng, anh đã không khắc dấu răng của cô lên da thịt, như một biểu tượng tinh thần.

Anh không ngừng hôn cô.

Tay cô do dự, do dự bám vào vai anh, nhưng lại chạm phải một vùng da lồi lõm.

Cô gần như lập tức nhớ ra, đây là vết sẹo do chai rượu đâm mà anh đã đỡ cho cô năm xưa.

Bất chợt, cô nhận ra mình vẫn là cô gái của nhiều năm trước. Điều khiến cô sợ hãi năm xưa giờ vẫn khiến cô sợ hãi, điều khiến cô chìm đắm năm xưa giờ cũng khiến cô chìm đắm.

Cuối cùng cô cũng buông thả mình rơi xuống sông tình.

Trong nơi dơ bẩn tăm tối, chúng ta ôm lấy nhau, nụ hôn này coi như là hiến tế.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...