Tác giả: Chu Chi
======
Đoạn Tinh Dã đi vào phòng Thừa Độ Chu ở lầu một, cửa mở ra, đèn bên trong cũng sáng lên, Thừa Độ Chu không ở, nhưng là hắn đều đã xếp xong hành lý, trên bàn sách đặt một chồng một chồng thư, toàn bộ phòng đều để lộ ra dấu hiệu người đi nhà trống.
Nghĩ đến về sau sẽ không lại có hình bóng quen thuộc ngồi ở cái bàn kia, trong nhà giống như chỉ còn một mình y, Đoạn Tinh Dã hít hít mũi.
Nhưng y rất kiên cường, nhịn xuống.
Đoạn Tinh Dã ngồi vào ghế của Thừa Độ Chu, tìm bên trái, kiếm bên phải, cuối cùng ánh mắt lại về tới trên hộp sắt ở giữa bàn.
Đoạn Tinh Dã mở hộp ra, nhìn đến bên trong là một đống ảnh chụp cùng bưu thiếp.
Bưu thiếp là khi y cùng cha mẹ ra nước ngoài du lịch, cố ý lấy về chia cho Thừa Độ Chu, bởi vậy trên mỗi một tấm bưu thiếp đều dán rất nhiều tem.
Đoạn Tinh Dã cho rằng ảnh chụp là Thừa Độ Chu, nhưng là xem từng tấm một, lại không có một tấm nào chỉ có mỗi Thừa Độ Chu, ngược lại có ảnh một mình y, còn lại tất cả đều là ảnh chung của hai người họ từ nhỏ đến lớn.
Có ảnh chụp vào tiệc sinh nhật của y cách đây không lâu, y đầu đội vương miện giấy, chóp mũi có vết bơ, dưới ánh sáng chiếu rọi của mười bảy ngọn nến, giơ lên gương mặt tươi cười.
Có anh chụp của y cùng Thừa Độ Chu ở những năm học cấp hai, y ngồi trên bàn học, Thừa Độ Chu cầm thước ba góc đứng trước bảng đen, quay đầu lại xem.
Có ảnh chụp bọn họ ở chùa lên sớm khóa, Thừa Độ Chu mặc tăng bào nho nhỏ, ngồi xếp bằng niệm Tam Tự Kinh, mà y thì gối đầu lên đùi Thừa Độ Chu, nghiêng người nằm cuộn lại, ngủ say.
Lật đến cuối cùng, là một tấm ảnh chụp lại lúc biểu diễn kịch ở nhà trẻ, y là vương tử, thần khí hiện ra như thật, Thừa Độ Chu thì là một thân cây, hai má được tô hồng, nhìn về phía màn ảnh ánh mắt ngăm đen mà an tĩnh.
Đoạn Tinh Dã nhìn chằm chằm tấm ảnh cuối cùng hồi lâu, không nhịn được cười lên, lại xem hộp sắt, phát hiện bên trong còn có một ít đồ thủ công, có chút y nhận ra, là y đưa cho Thừa Độ Chu.
Cho nên trong cái hộp sắt này, Thừa Độ Chu từng chút một từng chút một lưu trữ hồi ức giữa bọn họ.
Lúc này Đoạn Tinh Dã không khỏi nghĩ lại, phía trước bởi vì biến cố gia đình mà cảm xúc hóa, có quá nhiều lần giận chó đánh mèo đến Thừa Độ Chu, nói ra lời không dễ nghe.
Trong lòng Đoạn Tinh Dã đồng dạng giục sinh ra một giọng nói rõ ràng, hy vọng Thừa Độ Chu lưu lại, giống như lời hứa hẹn vẫn luôn bồi ở bên người y vậy, nhưng là tưởng tượng đến trước đó không lâu, y mới cùng Thừa Độ Chu vì việc đi hay ở mà cãi một trận, còn thề son sắt nói Thừa Độ Chu nếu đi thì đi nhanh đi, cũng không ngừng tự nói với mình, dù Thừa Độ Chu rời đi, y cũng có thể sống rất tốt.
Đoạn Tinh Dã cảm thấy xấu hổ, y không thể đối diện trực tiếp với Thừa Độ Chu nói ra lời giữ lại được, vậy chẳng khác nào là tự vả chứ, càng không muốn nghe đến Thừa Độ Chu nói từ chối, lòng tự trọng quá cường.
Đoạn Tinh Dã thả toàn bộ ảnh chụp cùng bưu thiếp lại hộp, rồi xé một mảnh giấy, viết xuống một dòng chữ, gấp làm hai, rồi cũng nhét vào hộp, đậy nắp lại, đồng thời, phía sau vang lên tiếng bước chân.
Đoạn Tinh Dã lập tức nhảy dựng lên, làm bộ cái gì cũng chưa phát sinh, càng là chột dạ đến không có sức lực liếc nhìn Thừa Độ Chu đứng ở cửa một cái, cứ như vậy mà đi ra ngoài.
—— " Có thể đừng tự ý vào phòng tớ được không? "
Thừa Độ Chu đột nhiên mở miệng nói một câu, làm Đoạn Tinh Dã dừng lại tại chỗ.
Y xoay người nhìn Thừa Độ Chu, ánh mắt dần dần trầm xuống, sức lực lại về rồi.
Y không thích cách Thừa Độ Chu nói chuyện với y vào lúc này.
*
Vốn tính tâm sự một chút trước khi chia xa, lúc Đoạn Tinh Dã nhìn thấy đồ vật trong hộp cũng thật sự cảm động, hơn nữa chấp nhận nhượng bộ, nhưng bọn họ vẫn là cãi nhau, hơn nữa không có gì bất ngờ xảy ra lại cãi trật lất chủ đề tiếp.
Hai thiếu niên một đi một về, đều không nắm được trọng điểm, đồ vật chú ý rõ ràng không ở trên một kênh, rồi lại hồi hồi có thể chọc trúng điểm yếu của đối phương, thật là trí mạng, chỉ kém nói ra hai chữ " Tuyệt giao ".
Thừa Độ Chu trở lại phòng, trong lòng lại khổ lại buồn, tức đến khóc, dưới sự xúc động, nhét hộp sắt vào dưới đáy giường.
Đoạn Tinh Dã cũng trở về phòng, ngã xuống giường, ngực còn đang kịch liệt phập phồng, nhưng bởi vì chung quanh không có người xem, y cũng không có khóc, chính là nghẹn trở về, dẫn tới biểu tình lại nãi lại hung, giống như một chú mèo đang phẫn nộ.
Ngày hôm sau không cần đi học, Đoạn Tinh Dã làm như cố ý tránh đi Thừa Độ Chu, ở trên lầu không xuống dưới.
Đến buổi chiều, xe đúng giờ tới, Thừa Độ Chu đưa mắt nhìn một cửa sổ ở tầng hai, bởi vì kéo bức màn, cái gì đều nhìn không thấy, trong lòng hắn mang theo sự tiếc nuối, cảm thấy tình bạn 12 năm cũng chỉ là như thế, xoay người ngồi lên xe.
Không nghĩ tới, lúc này Đoạn Tinh Dã ở trong phòng hắn tại lầu một, nhìn đến mặt bàn trống không, hộp sắt đã biến mất, suy đoán Thừa Độ Chu có hơn phân nửa là đã nhìn đến tờ giấy, nhưng bên ngoài sân vẫn vang lên tiếng xe ô tô khởi động.
Dù Đoạn Tinh Dã đã có chuẩn bị tâm lý, vẫn là cảm thấy như bị đào rỗng cả nửa người.
*
Hai giờ sau, Thừa Độ Chu ngồi trên đoàn tàu sắp xuất phát, ôm cặp sách, áp lực mím môi, xem biểu tình có chút buồn.
Tiếp viên đang thổi còi ở bên ngoài, thúc giục những hành khách chưa lên tàu nhanh chân lên tàu, trên đoàn tàu cũng không ngừng vang lên tiếng bánh xe vali cọ xát mặt đất.
Thừa Độ Chu sắp cáo biệt Xuyên Du, nơi có thể xem là cố hương của hắn, nhất không tha chính là cáo biệt người ở nơi này —— Trúc mã của hắn —— Đồng thời là mối tình đầu của hắn, hơn nữa dự cảm đến sau này y đều sẽ là bạch nguyệt quang của hắn, khỏi nói cũng biết là trong lòng có bao nhiêu khó chịu.
Thừa Độ Chu nhìn đám người hoảng loạn chạy vội ngoài cửa sổ xe, hốc mắt đỏ lên, cắn c*n m** d***, cúi đầu kéo ra cặp sách, từ bên trong móc ra hộp sắt.
Hắn không có tiền đồ, sợ hối hận, trước khi xuất phát vẫn là lấy nó từ dưới đáy giường ra.
Thừa Độ Chu muốn lật xem ảnh chụp, ít nhất hắn còn có hồi ức.
Nhưng cái nắp vừa mở ra, một trang giấy bị gấp lại b*n r* tới.
Thừa Độ Chu mờ mịt, cầm lấy trang giấy mở ra, nhìn đến dòng chữ ở mặt trên, lại " Tạch " một chút, biểu tình mờ mịt đứng lên, hoàn toàn là thân thể hành động trước đại não.
Đoàn tàu sắp khởi động, vào một khắc cuối cùng tiếng đóng cửa " Tích tích " vang, một thiếu niên cao lớn lao ra từ bên trong cánh cửa, một tay ôm lấy một hộp sắt cũ nát, trên khuỷu tay còn treo cặp sách, một tay khác kéo rương hành lý chạy đi.
Trưởng ga thổi lên tiếng còi bén nhọn mà xa xưa, chỉ vào bóng dáng chạy vội của thiếu niên chửi ầm lên: " Tên nhóc chết tiệt nhà ngươi!!! "
*
Thừa Độ Chu lại lăn lộn suốt hai giờ, trở lại điểm bắt đầu.
A di nhìn đến hắn, khay trong tay thiếu chút nữa liền không giữ được, kinh ngạc nói: " Sao...... Sao lại trở về rồi? "
Thừa Độ Chu đặt đồ vật trên tay xuống, hỏi: " Đoạn Tinh Dã đâu ạ? "
A di chỉ chỉ lầu hai: " Ở trên lầu. "
Thừa Độ Chu ba bước thành hai bước chạy lên lầu, dừng lại trước một căn phòng.
Đoạn Tinh Dã còn mặc áo ngủ, ngồi trước bàn học, đôi tay chống má, ủ rũ héo úa, nghe được động tĩnh như gió phía sau, theo bản năng quay đầu lại.
Thì thấy Thừa Độ Chu sợi tóc hơi loạn, còn có chút th* d*c mà đứng ở chỗ đó.
Đoạn Tinh Dã nháy nháy mắt, buột miệng thốt ra: " Sao cậu...... "
Nhưng y chỉ trố mắt trong vài giây, ngay sau đó liền minh bạch Thừa Độ Chu vì sao lại đi vòng trở về.
Đoạn Tinh Dã nhanh chóng nhấp môi trên, phồng má, giống một con cá nóc nhỏ, lại đem đầu vặn trở về, mượn cơ hội này vội vàng dùng mu bàn tay cọ qua đôi mắt.
Trên đường Thừa Độ Chu trở về chỉ lo kích động, lặp lại xem tờ giấy kia, nhưng thật ra đã quên trước tiên gửi một tin nhắn cho Đoạn Tinh Dã, mà khi kích động qua đi, hiện tại đối mặt Đoạn Tinh Dã, lại trở nên co quắp bất an, hắn cọ hai tay vào quần, bước vào phòng, đi đến bên cạnh Đoạn Tinh Dã.
Đoạn Tinh Dã không nhìn hắn, chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm mặt bàn, giọng nói trong trẻo có chút khàn, giận dỗi nói: " Không phải cậu đi rồi sao? Còn trở về làm gì chứ? "
Miệng của y luôn luôn là không buông tha người.
Thừa Độ Chu xoa nhẹ mặt, cảm thấy hổ thẹn, nói: " Tối hôm qua tớ giận quá, nên nhét hộp dưới đáy giường...... Chưa kịp nhìn đến tờ giấy. "
" Thừa Độ Chu! " Đoạn Tinh Dã nâng mặt lên, đề cao tiếng nói, " Cậu còn dám không tức giận? Tối hôm qua rốt cuộc là ai nên tức giận? Trước kia tớ vào phòng cậu cậu đều không hé răng một câu, tối hôm qua đột nhiên cấm tớ đi vào, là có ý tứ gì hả? Có phải muốn cố ý khó xử tớ không? Tớ thấy cậu chính là không nghĩ thấy tớ. "
Một khi lật lại nợ cũ, mắt Đoạn Tinh Dã liền sáng ngời, có tinh thần mãi không dùng hết.
Thừa Độ Chu không muốn cãi cọ với y, giờ phút này dù Đoạn Tinh Dã có bắn hắn một vạn mũi tên độc, hắn đều có thể toàn bộ dỡ xuống, bởi vậy ngữ khí rất tốt: " Cậu nhìn thấy tớ cũng không chào hỏi, giống như không có tớ ở đó vậy, lòng tớ cũng sẽ không thoải mái, nhịn không được liền nói ra loại lời nói này. "
" Tớ thấy cậu chính là cưỡng từ đoạt lí! " Đoạn Tinh Dã tạch một chút đứng lên, nói, " Tớ không chào hỏi cậu, cậu liền không cho tớ vào phòng, sao cậu còn đáng ghét hơn cả thầy chủ nhiệm giáo dục nữa vậy? "
Thừa Độ Chu khẽ nhấp môi dưới, tuy rằng mất mặt, nhưng vẫn là nói: " Lúc cậu ăn tokbokki cũng làm bộ không nhìn thấy tớ, tớ vẫn luôn nhớ kỹ đó, đây là lần thứ hai cậu làm lơ tớ, cho nên tớ không thoải mái. "
" ...... "
Lúc này đến lượt Đoạn Tinh Dã nói không nên lời, nhanh chóng chớp chớp mắt, có thể là cảm thấy bắt đầu huyền huyễn, theo không kịp.
Thừa Độ Chu nhân cơ hội, dứt khoát đem hết việc những không thoải mái đều nói ra: " Cậu luôn là đi chơi cùng với đám Tưởng Tư Kỳ, không để ý đến cảm xúc của tớ chút nào, tớ coi như cậu không muốn có người bạn là tớ, nên tớ liền đi rồi. "
Nội tâm Đoạn Tinh Dã hoảng loạn.
Y đi chơi cùng đám Tưởng Tư Kỳ, còn không phải là vì Thừa Độ Chu phải về Thượng Hải, lại không chịu nói cho y biết, sau lại còn đi làm thêm, cũng không nói cho y luôn, rõ ràng là do Thừa Độ Chu không có thời gian chơi với y, lại không cho y chơi với người khác, nào có chuyện như thế chứ.
Đoạn Tinh Dã cũng không chịu nhận, rất lớn, cường điệu mà " Ồ " một tiếng, kéo dài âm điệu: " Đều do tớ, là tớ kêu cậu đi, vậy giờ cậu đi thôi, tàu lửa đổi vé còn kịp sao? Cậu chờ tớ một chút, để tớ thay quần áo, rồi tiễn cậu ra nhà ga. "
Nếu là trước đây Đoạn Tinh Dã nói như vậy với hắn, Thừa Độ Chu lại nên nhăn dúm dó, nhưng giờ đã có tờ giấy kia, hắn đột nhiên liền hiểu ra lời nói của Đoạn Tinh Dã chính là nói ngược.
Thừa Độ Chu nói: " Tớ vốn dĩ liền không muốn rời đi. "
Đoạn Tinh Dã bỗng chốc thu liễm khí thế, mắt đen âm trầm nhìn hắn, lớp gai trên người như được bọc bông, chỉ cần đến gần là sẽ có thể phát hiện cũng không đau.
Thừa Độ Chu tiếp tục nói: " Tớ lại sợ lưu lại không có ý nghĩa gì, cho nên muốn chờ cậu mở miệng giữ lại. "
Đoạn Tinh Dã hừ nhẹ một tiếng: " Vậy cậu không phải được như ước nguyện rồi sao? "
" Đúng vậy. " Thừa Độ Chu cúi đầu, hốc mắt nổi lên ẩm ướt, tiến lên một bước, " Cho nên chúng ta không cần lại cãi nhau, mỗi lần tớ nghĩ đến chuyện phải rời xa cậu, trong lòng liền rất khó chịu, lại nghĩ đến nếu tớ đặt hộp dưới đáy giường, vĩnh viễn không biết đến tờ giấy đó, chúng ta khả năng sẽ ôm hiểu lầm rồi không thèm nhìn mặt nhau, liền tâm như đao cắt, còn may là không có phát sinh chuyện như vậy. "
Đoạn Tinh Dã cũng cúi đầu, trên khuôn mặt trắng nõn, là đôi mắt đỏ ửng.
Thừa Độ Chu mới rời đi một buổi chiều, mà y đã cảm thấy rất không thói quen, thật không dám nghĩ đến nếu hắn không quay lại, thì sau này y phải làm sao đây.
Với tính cách của y, chắc chắn cho rằng là Thừa Độ Chu khăng khăng muốn đi, y sẽ hạ quyết tâm cả đời không liên lạc nữa, nhưng cảm giác khó chịu kia, lại là tồn tại thật lâu.
Cả phòng an tĩnh, hai thiếu niên im lặng nhìn nhau, cuối cùng cũng không biết là ai động trước, đến gần nhau, ôm lấy nhau.
Bọn họ là bạn bè lâu năm, bồi ở bên cạnh nhau thời gian lâu nhất, khó có thể dứt bỏ, lại bởi vì ràng buộc khó nói, thời điểm chia ly không thể làm được lưu loát tiêu sái như bạn bè chân chính vậy.
Đoạn Tinh Dã nghiêng đầu, gác lên vai Thừa Độ Chu, nước mắt từng từng viên rơi xuống, tâm tình biển đổi quá nhanh, thực sự là có chút tủi thân.
Cũng may là Thừa Độ Chu không giống cha mẹ rời bỏ y, nếu là y lại bị vứt bỏ tứ cố vô thân, thì thật đáng sợ.
" Thừa Độ Chu. " Đoạn Tinh Dã nghẹn ngào nói, rốt cuộc để lộ ra chút yếu ớt, nói, " Cậu về sau nói chuyện nhất định phải giữ lời đó. "
" Ừ...... " Thừa Độ Chu hít lấy hương thơm bạch đào trên áo ngủ của y, cũng nghẹn ngào nói, " Vậy cậu về sau có gì cũng phải nói thẳng ra, đừng luôn là để tớ đoán nhé. "
Đoạn Tinh Dã chớp chớp mắt, nước mắt ngừng rơi, nuốt nuốt chút nước bọt, ngồi dậy nhìn thẳng vào Thừa Độ Chu, nhướng mày: " Cậu đang trả giá với tớ? "" ............ "
" ............ "
