Tác giả: Chu Chi
======
Đoạn Tinh Dã nhìn đến Thừa Độ Chu nhắn tin nói " Anh nhớ em ", hoài nghi hắn nghẹn hỏng rồi.
Từ sau cái đêm hai người trao nhẫn kia, liền không có lần nào cùng nhau thảo luận triết học nữa, về sau Thừa Độ Chu có ám chỉ qua hai lần, nhưng bởi vì đều đang trong lúc ghi hình cho chương trình yêu đương, Đoạn Tinh Dã sợ chậm trễ công việc, liền vẫn luôn làm lơ hắn, sau lại Thừa Độ Chu tiến tổ, bọn họ cũng chưa có cơ hội gặp mặt, như vậy tính ra, cũng đã hơn nửa tháng không làm gì.
Trước kia Thừa Độ Chu giữ nhân thiết cấm dục đến khá tốt, bốn tháng đều không kêu một tiếng đói, gần nhất mới bại lộ bản chất háo sắc ra.
Đoạn Tinh Dã khó được phát thiện tâm, quan tâm một câu có phải muốn hay không.
Kết quả Thừa Độ Chu không nói một lời trực tiếp cup điện thoại của y.
???
Là hắn có ý nghĩ như vậy nhưng không cho người ta nói, vẫn là y tự mình đa tình.
Một chiếc xe ngừng trước cửa cao ốc Thịnh Hành, Tiểu Đái từ cửa sổ nhô đầu ra, nhiệt tình phất tay.
Đoạn Tinh Dã ở trên di động ấn xuống gửi đi, bấm vào ảnh chân dung của Thừa Độ Chu, thiết trí, xóa bỏ người liên hệ.
Sau một loạt thao tác lưu loát liền mạch, bước xuống bậc thang, kéo ra cửa xe ngồi lên, động tĩnh đóng cửa xe không nhỏ.
Tiểu Đái rụt vai, không rên một tiếng.
Chuyện đầu tiên khi Đoạn Tinh Dã lên xe chính là vớt lên dây sạc c*m v** điện thoại, lượng pin biểu hiện là 98%.
Đồng thời, y lại lần nữa nhìn đến câu " Đoạn Tinh Dã, anh nhớ em " trong khung thoại.
Nhiệt độ trên mặt Đoạn Tinh Dã còn chưa kịp biến mất, nhưng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống điện thoại đã lạnh băng.
Thừa Độ Chu nhìn đến tin nhắn của Đoạn Tinh Dã, đã căng thẳng cả người.
Seen: 【 Thừa Độ Chu, anh về sau đều đừng mong chạm vào em! 】
Cách màn hình đều có thể cảm nhận được mùi thuốc súng nồng đậm.
Thừa Độ Chu đang đánh chữ, đúng lúc này, xe chậm rãi dừng lại trước cửa khách sạn.
Hắn tạm thời tắt điện thoại, xuống xe, nghe hai vị lão sư nói vài câu dặn dò, mới một lần nữa trở lại trên xe.
Thừa Độ Chu lại lần nữa móc điện thoại ra, ngón tay chạm môi suy tư một lát, thay đổi quyết định, không chuẩn bị đem chân tướng mọi việc nói cho Đoạn Tinh Dã.
Một mình hắn xấu hổ là đủ rồi.
Thừa Độ Chu đưa vào: 【 Đoạn đường vừa rồi tín hiệu không tốt, chặt đứt. 】
Gửi đi.
Phía sau khung thoại nhảy ra một dấu chấm than màu đỏ.
" ...... "
......
Tiểu Đái chịu đựng áp suất thấp vô pháp bỏ qua ở trong xe, cầm di động lướt Weibo.
Đột nhiên, một dãy số xa lạ gọi đến.
Hắn sợ tiếng chuông sảo đến Đoạn Tinh Dã ở ghế sau, tay mắt lanh lẹ ấn xuống nút bắt máy, dán sát cửa sổ xe che miệng nói: " Uy? Không biết là vị nào? "
" Xin hỏi. " Đầu bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp từ tính, " Đoạn Tinh Dã đang ở cùng cậu sao? "
Tiểu Đái hít ngược một hơi khí lạnh: " Thừa... Thừa... Thừa... "
Bởi vì quá mức kinh ngạc, chữ " Tổng " phía sau trong lúc nhất thời không nói ra được.
Đoạn Tinh Dã nhướng mày, nhìn lên hàng ghế trước.
Lúc này Tiểu Đái quay đầu lại, mắt nhìn Đoạn Tinh Dã, đối điện thoại nói: " Vâng...... Đúng vậy. "
Thừa Độ Chu nói: " Có thể chuyển điện thoại cho y sao? "
Tiểu Đái vừa muốn nói một câu " Chờ một lát ", Đoạn Tinh Dã đã nhắm mắt, ngửa đầu ra sau dựa vào lưng ghế.
"...... "
Tiểu Đái không thể không quay đầu lại, mang theo tia xấu hổ mà xin lỗi: " Đoạn lão sư đang ngủ...... "
Đầu kia điện thoại an tĩnh mấy giây.
Giọng nam nhân bất biến, nói: " Nếu y tỉnh, phiền toái báo cho y một tiếng là đêm nay tôi về nhà. "
" Vâng vâng vâng. "
Tiểu Đái liên tục đáp ứng, treo điện thoại, trong lòng fan CP một mảnh hoan hô.
Đã nói sao Đoạn lão sư tan tầm lại không vui vẻ, nguyên lai là cùng Thừa tổng cãi nhau, hiện tại Đoạn lão sư khẳng định không để ý tới Thừa tổng, bằng không Thừa tổng cũng sẽ không gọi điện thoại cho hắn.
Tiểu Đái hy vọng hai người có thể mau chóng hòa hảo, gan lớn nói: " Thừa tổng nói buổi tối về nhà. "
Đoạn Tinh Dã nhắm hai mắt như cũ, hơi hơi nghiêng đầu qua một bên.
Ai thèm quan tâm.
......
Tuần này《 Xướng Tác Nhân 101》 phát sóng, có rất nhiều việc cần phải làm, đợi Đoạn Tinh Dã tan ca thì trời đã khuya.
Hôm nay cũng gần 11 giờ mới về đến nhà, nhưng y vẫn là ngâm bồn.
Chờ y ngồi lên giường, một bên xoa sữa dưỡng thể lên tay, một bên xem weibo, thấy có rất nhiều tin nhắn tag y, lúc này mới phát hiện phim ngắn quay chụp trong kỳ trước của《 Một Đường Làm Bạn 》 đã chiếu.
Bắt đầu chiếu từ hai giờ trước, lượt like đã phá mười vạn, đối với official weibo của chương trình mà nói, đây là số liệu rất kinh người.
Đoạn Tinh Dã bấm phát video.
Mở đầu thế nhưng còn có trailer.
Giây đầu tiên chính là dòng chữ trắng trên nền đen xứng với âm nhạc.
【 Nhân yêu thù đồ • Tình khó đoạn 】
Ầm ầm một tiếng, nền đen hướng trên dưới trái phải tách ra, lộ ra mặt sông bình tĩnh nhộn nhạo, lại tựa ám lưu dũng động, giữa dòng nước lay động, một chiếc thuyền ô bồng trôi nổi xuyên qua.
Tiếp theo màn ảnh di chuyển, hình ảnh đan xen trắng đen, chậm rãi lộ ra bóng dáng đứng ở đầu thuyền, thanh lãnh xuất trần.
Rất nhiều làn đạn đột kích.
" Bóng dáng mở màn này quá tuyệt rồi! "
" Vì cái bóng dáng này, ngày mai tôi bắt đầu truy phim! "
" Là Đoạn Tinh Dã, kiến nghị mới tới bổ một chút ảnh tạo hình trước đây. "
Lại xem trong video, màn ảnh chuyển dời đến trên bờ, lá liễu xanh lục không ngừng phất phơ, chạy đuổi theo thuyền, bạch y nhân xa xa mà hư hóa thành bối cảnh, lại càng thêm làm người tim gan cồn cào, muốn nhìn đến gương mặt thật của y.
Tiếp theo màn ảnh chuyển đổi, trên cầu hình vòm, phương hướng thay đổi nhắm ngay thuyền phía dưới.
Lại là một âm hiệu chấn động, chữ trắng nền đen xuất hiện.
【 Đoạn kiều một ngộ • Lầm tam sinh 】
Chuyển cảnh.
Bạch y nhân ngước mắt, thanh lãnh nhìn màn ảnh.
Lại chuyển cảnh.
Tăng nhân khoác áo cà sa treo không trên thành cầu, mắt nhìn phía dưới, thần thái là kinh diễm bất động thanh sắc, lại giấu giếm si mê.
Làn đạn lập tức nổ tung nồi.
" Tôi yêu cái ánh nhìn nhau thế kỷ này! "
" Ngọa tào, ánh mắt của hai người đều thật tuyệt! "
" Đoạn lão sư câu tôi đi rồi. "
" Từ lúc nào Lữ Dạ Thư Hoài dễ ship như vậy? "
Lưu lượng weibo so với video đăng trên trang web chính phủ còn lớn hơn, còn có rất nhiều võng hữu không có xem 《 Một Đường Làm Bạn 》, từ đoạn ngắn này bắt đầu, đều kêu muốn nhảy hố.
Đoạn Tinh Dã đem sữa dưỡng thể ném vào ngăn kéo, cầm lấy di động nằm bò trên giường, nhìn ra không thích hợp.
Từ tiết tấu của trailer này tới xem, vai chính tựa hồ đổi thành y cùng Thừa Độ Chu, cảnh tương ngộ này thậm chí không có xuất hiện Giang Lị.
Tiếp theo trong video chính là từng nhịp trống kích động nhân tâm, phảng phất trailer phim liên minh kẻ báo thù, một nhịp trống tiếp một chuyển cảnh, triển lãm đơn độc hình tượng cho mỗi khách quý, sau đó là văn tự cùng cảnh tượng luân phiên ra trận.
Trong đó có một cảnh tượng, Giang Lị cùng Đoạn Tinh Dã đi ở ngõ nhỏ, vừa nói vừa cười, màn ảnh nhanh chóng đẩy mạnh đến phía sau hai người, chỗ góc tường lộ ra nửa thân ảnh cao lớn khoác áo cà sa, ánh mắt trầm lãnh hung ác nham hiểm, nhìn trộm hai người.
" ...... "
Phảng phất một tên b**n th**.
Đoạn Tinh Dã nhìn cốt truyện càng thêm thái quá.
Cảnh tượng cuối cùng là Pháp Hải bổng đánh uyên ương, ba người đứng ở trong viện giằng co, phối nhạc càng thêm kịch liệt, màn ảnh chính phản đánh cũng càng lúc càng nhanh, người xem hoa cả mắt, trong đó Pháp Hải đem Bạch Tố Trinh ôm lên.
Trong nháy mắt âm nhạc cùng chuyển tràng đẩy hướng cao trào, đột nhiên tối đen, hết thảy yên tĩnh không tiếng động.
Nửa khắc sau, vang lên giọng nói từ tính của Thừa Độ Chu, lười biếng nhẹ suyễn, mang theo không rõ ràng nghiền ngẫm.
" Tiểu yêu tinh, ngươi phản rồi. "
Giống như giây tiếp theo Pháp Hải liền phải rút ra xích sắt, đem Bạch nương tử vĩnh cửu tù vây trong tháp cao.
Trailer kết thúc.
Đoạn Tinh Dã: " ...... "
Làn đạn thét chói tai tập thể.
" A a a a thật tuyệt a!!! "
" Nguyên lai là cường thủ hào đoạt! "
" Có cảm giác của hải đường bên kia. "
" Tổ chương trình quá hiểu người trẻ tuổi rồi. "
《 Một Đường Làm Bạn 》 không đi đường thường, đem nội dung các khách quý quay chụp cắt nối biên tập lại, thành cùng nguyên tác nhưng chuyện xưa lại hoàn toàn khác biệt, nhưng là xem số lượt like liền biết, hưởng ứng thực tốt.
Đoạn Tinh Dã tùy tay mở ra khu bình luận, đại khái bởi vì vai chính phim ngắn biến thành y cùng Thừa Độ Chu, cho nên những bình luận hàng đầu đều có liên quan đến hai người bọn họ.
" Bị Lữ Dạ Thư Hoài vả mặt, thật hương a TAT. "
" Hai người bọn họ thật sự ngọt, trong phim ngoài đời đều thực ngọt, truy phát sóng trực tiếp đều biết. "
" Chính là ngọt quá mức mới cảm thấy tất cả đều là đường giả, kết hôn hai năm còn có tình cảm mãnh liệt như vậy, nhìn không ra là lăng xê sao?"
" Nhân gia điệu thấp, nói là phu phu hiệp nghị, có tình cảm mãnh liệt, nói là lăng xê, đi thong thả, không hầu hạ. "
Đoạn Tinh Dã lui ra ngoài.
Dù sao nhân thiết ân ái của y cùng Thừa Độ Chu đã ở trên mạng cắm xuống, mặt khác thích nói như thế nào thì nói như thế đó đi.
Đúng lúc này.
Cửa truyền đến thanh âm giải khóa mật mã.
Đoạn Tinh Dã nghe được, ở trên giường lật người, ngồi dậy.
Qua vài phút.
Thừa Độ Chu đẩy cửa tiến vào.
Hắn nhìn thấy Đoạn Tinh Dã, nghĩ nghĩ, câu đầu tiên nói là: " Em cho anh vào danh sách đen. "
Đoạn Tinh Dã ngẩng đầu, biểu tình không để ý nói: " Nga, trượt tay, thế thả anh ra. "
Y mở wechat ra, đang muốn bấm vào khung thoại, lại nhìn đến mục thông báo có một điểm đỏ.
Tạm dừng nửa giây, bấm vào xem.
Thừa Độ Chu đã gửi lời mời xin kết bạn qua.
Đoạn Tinh Dã bấm thông qua, khung thoại hai người lại khôi phục bộ dáng lúc trước, y đem điện thoại quay qua, đối diện với Thừa Độ Chu cho hắn xem, vẻ mặt " Anh vừa lòng sao? ".
Thừa Độ Chu không nhìn điện thoại, vòng tay, dựa lưng vào tường, nói: " Anh không phải ý này, chỉ là muốn nói không có cố ý cúp điện thoại của em, lúc ấy em đột nhiên gọi video lại đây, anh không có mang tai nghe, trên xe còn có đạo diễn, tổng biên kịch cùng với một diễn viên cùng đoàn phim. "
Biểu tình Đoạn Tinh Dã thay đổi, nhớ lại chính mình đã nói gì đó, lại ở trong xe truyền ra...... Ngón tay cầm điện thoại chậm rãi cứng còng.
Thừa Độ Chu rũ mắt, mũi giày đá đá mặt đất, nói: " Anh thừa nhận anh luống cuống, cho nên ở trước mặt bọn họ cắt đứt trò chuyện, việc này thực sự rất thất lễ với em, anh rất xin lỗi. "
Đoạn Tinh Dã buông di động, cúi đầu, yên lặng bình phục tâm tình tan vỡ một chút.
Không có gì. Ba người mà thôi.
Phòng phát sóng trực tiếp 3000 vạn người y cũng chưa nói cái gì.
Đoạn Tinh Dã hít sâu, nói: " Tốt, em tiếp thu anh xin lỗi. "
Thừa Độ Chu giỏi về xem sắc mặt Đoạn Tinh Dã, bởi vậy nhận thấy được không khí cũng không có hòa hoãn nhiều ít.
Hắn l**m l**m khóe môi, thay đổi trọng tâm chống đỡ thân thể, hỏi: " Anh còn có chỗ nào không đúng sao? "
Đoạn Tinh Dã ấn màn hình, đem khung thoại " Đoạn Tinh Dã, anh nhớ em. " kia xóa bỏ, ngẩng đầu, sắc mặt như đạm mạc tuyết, nói thẳng: " Thừa Độ Chu, đừng đem một bộ dạng trong chương trình yêu đương kia vào sinh hoạt thường ngày, em rất phiền."
Mục tiêu của y rõ ràng minh xác, buôn bán cho tốt, đến giờ ly hôn. Đừng làm việc dư thừa.
Thừa Độ Chu nhìn Đoạn Tinh Dã, lại như nhìn đến bên kia bức tường thủy tinh sạch sẽ bóng loáng của trung tâm thương mại, Đoạn Tinh Dã chống chiếc đũa chọc vào trong chén bánh gạo, ánh mắt rơi xuống trên người hắn một chút, lại giống như căn bản không nhìn thấy hắn, nhẹ nhàng mà dời đi. Giống như một tầng tuyết hơi mỏng, thổi vào trong lòng.
Thừa Độ Chu dính ánh sáng của Hám gia, từ nhỏ liền học ở trường học quý tộc tốt nhất toàn thành phố, sớm minh bạch sự khác nhau về giai cấp. Sau khi hắn lớn lên, trở thành dáng vẻ tự nhận là thành công, trừ bỏ sự khác nhau, nhưng tầng thủy tinh giữa hắn cùng Đoạn Tinh Dã, trước sau vẫn tồn tại.
Cái gọi là một bộ dạng trong luyến tổng kia chính là hình thức ở chung giữa người yêu với nhau.
Tỷ như không thể nói nhớ y.
...... Wechat rác rưởi. Qua hai phút liền không cho rút về.
Thừa Độ Chu giơ tay cởi bỏ nút tay áo, nói: " Đã biết. "
Đoạn Tinh Dã bị ánh sáng trắng loang loáng chói mắt, nhìn theo, mới phát hiện cặp nút tay áo mang trên áo sơmi của Thừa Độ Chu là cặp mà y tặng vào tuần trước.
Thừa Độ Chu xoay người đi về hướng phòng tắm, ở cửa dừng lại bước chân, hỏi: " Thế buổi liên hoan vào ngày mai em còn đi sao? "
Đoạn Tinh Dã nhìn bóng lưng hắn, đương nhiên nói: " Vì sao lại không đi? "
Bọn họ đã nói xong.
Thừa Độ Chu trầm mặc một chút, rũ mắt, nhẹ giọng nói: " Này cũng coi như là một bộ dạng trong chương trình yêu đương. "
Đoạn Tinh Dã ngẩn ra, phản ứng lại đây, đột nhiên khí thế yếu đi.
Y run run mà chớp chớp mắt, dù khí thế yếu đi vẫn theo lý mà cố gắng: " Nhưng đó là cuộc hẹn của chúng ta cùng các tổ khách quý khác, cũng không thể nói chuyện không giữ lời đi? Thừa Độ Chu, loại chuyện không nhân phẩm này anh làm ra được, nhưng em làm không được, liền tính anh không muốn đi, ngày mai em cũng đến thay anh đi. "
Đoạn Tinh Dã ý đồ mơ hồ trọng điểm, nhưng giọng nói trầm thấp của Thừa Độ Chu lại rất bình tĩnh: " Vậy vì cái gì em phải đáp ứng? "
Thừa dịp Thừa Độ Chu đưa lưng về y nên nhìn không thấy, Đoạn Tinh Dã ảo não mà c*n m** d***.
Lúc ấy Thừa Độ Chu đối mặt với phòng phát sóng trực tiếp cường thế tuyên bố thân phận của y, xuất phát từ một loại tâm tình vô pháp nói rõ, lại hoặc là bị thái độ chân thành đả động tới rồi, y đột nhiên khoan hồng độ lượng, cảm thấy không cần thiết phải cùng Thừa Độ Chu tính toán chi li, ngẫu nhiên bồi hắn tham gia một lần tụ hội bạn bè cũng không sao.
Đoạn Tinh Dã rũ mắt, cân nhắc một lát, lại lần nữa thẳng eo: " Trên hiệp nghị kết hôn có viết! Nếu xuất hiện tình huống tất yếu, hai bên đều có nghĩa vụ hành động dựa theo hành vi của phu phu, để ngừa người khác nhìn ra manh mối. "
Hiệp nghị kết hôn là Đoạn Tinh Dã định ra, cố ý viết điều này đơn thuần là vì ứng phó ông ngoại.
Nhưng " Tình huống tất yếu " kỳ thật rất rộng lớn, Đoạn Tinh Dã hoàn toàn dựa vào ý nguyện của mình mà định ra.
Nghe vậy, Thừa Độ Chu quay đầu lại: " Cái gì...... "
Hắn biết sau khi nhận giấy kết hôn có cùng Đoạn Tinh Dã ký kết một phần hiệp nghị, nhưng không biết mặt trên có điều khoản này.
Đoạn Tinh Dã ném hiệp nghị tổng cộng có 23 trang cho hắn, hắn không xem hết, chỉ xem qua hai hàng đầu, liền lật đến cuối cùng ký tên.
Nhưng đây không phải trọng điểm, trọng điểm là hắn lần đầu tiên nghe Đoạn Tinh Dã nhắc tới chuyện hiệp nghị, hơn nữa Đoạn Tinh Dã còn nhớ rõ ràng điều khoản ở trong đó như vậy.
Thừa Độ Chu không thể tưởng tượng, phân hiệp nghị kia chẳng lẽ không phải chỉ đi hình thức sao.
Có hiệp nghị hay không hắn đều sẽ không ở sau khi kết hôn làm Đoạn Tinh Dã khó xử, Đoạn Tinh Dã như thế nào còn máy móc theo sách vở.
Đoạn Tinh Dã ngồi xếp bằng ở giữa giường, vỗ đầu gối, đôi mắt đen nhánh thực sáng ngời: " Anh không phục? "
Ánh mắt Thừa Độ Chu hơi ảm đạm, quay người lại: " Không có. "
Đoạn Tinh Dã âm thầm thở phào.
Y không cho phép Thừa Độ Chu trêu chọc lung tung ngoài chương trình, điều này ở trong mắt y là không hợp quy củ, hơn nữa không thích tình cảm của mình bị Thừa Độ Chu ảnh hưởng, nhưng chính mình lại ở trong lúc vô tình đem giới hạn lui về phía sau một phân.
Tuy nói là hành vi song tiêu, nhưng y song tiêu đến nói có sách mách có chứng.
—— " Trong hiệp nghị có quy định nói anh không thể nhớ em sao? "
Thanh âm trầm thấp từ tính đột nhiên vang lên, Đoạn Tinh Dã sửng sốt, trái tim lại là một trận nhảy lên quá tốc độ.
...... Chính là loại cảm giác này.
...... Thực phiền.
Thừa Độ Chu lộn trở lại đi đến mép giường, nhìn thẳng y, nhướng mày: " Có sao? "
Đoạn Tinh Dã ngưỡng mặt nhìn thân ảnh cao lớn che ở trước mặt, đầu óc có chút theo không kịp, không biết việc này cùng hiệp nghị có quan hệ gì, mấu chốt là nhớ y làm cái gì.
Y nhẹ nhàng lắc đầu.
" Anh đây không có trái với quy định. " Thừa Độ Chu quỳ một gối trên giường, nâng mặt Đoạn Tinh Dã lên.
Hắn tới gần, nhìn thẳng cặp mắt đen nhánh kia, nói: " Cho nên em không có lý do gì kéo đen anh. "
Đoạn Tinh Dã nhấp nhẹ môi dưới, vô pháp dời đi ánh mắt, cảm thấy chính mình hẳn là nên cãi cọ gì đó, nhưng lời ra khỏi miệng lại là: " Anh muốn thế nào? "
" Anh không cần em xin lỗi. " Thừa Độ Chu khí thế mạnh mẽ, " Nhưng anh muốn một chút bồi thường. "
Đoạn Tinh Dã: " Cái gì...... "
Thừa Độ Chu cúi đầu, hôn lên môi hồng, mang theo mong muốn đòi quà, khả năng còn có một chút ủy khuất, cho lên giường một lần mới buông tha cái loại hôn này.
Đại não của Đoạn Tinh Dã đã hoàn toàn chết máy.
Hai người cứ như vậy qua không biết bao lâu.
Đoạn Tinh Dã thối lui một ít, ánh mắt đã không còn trong sạch như vừa rồi.
Y tâm tình phức tạp mà nhìn môi Thừa Độ Chu, lại nhấp môi mình, cảm nhận được sưng to nóng bỏng ở trên môi, tiếng nói khàn khàn mang suyễn: " Anh đừng như vậy... Ngày mai còn muốn ghi hình. "
Loại thời điểm này còn quản ngày mai ăn ảnh hay không.
Thừa Độ Chu nhíu mày, nổi giận: " Em là tên cuồng sự nghiệp! "
Chính là khi lại lần nữa hôn xuống, rất nhẹ, rất lễ phép.
Giống tiểu cẩu nhẹ nhàng cắn khẩu bánh kem.
***
Ngày hôm sau, Đoạn Tinh Dã thức dậy sớm, nhưng không đem vị bạn cùng phòng bên cạnh đánh thức.
Sau đó y ra cửa, ngồi trên xe xuất phát đi tỉnh bên cạnh tham gia ghi hình chương trình Xướng Tác Nhân.
Thừa Độ Chu khó được thanh nhàn, một giấc ngủ đến 8 giờ.
Chuyện thứ nhất làm khi hắn rời giường chính là đi thư phòng, ngồi xổm trước két sắt tìm phân hiệp nghị kết hôn kia.
Thời điểm Thừa Độ Chu ký tên không đem hiệp nghị để ở trong lòng, lúc sau càng là không lại liếc mắt xem qua một cái.
Cho đến tối hôm qua nghe được Đoạn Tinh Dã nhắc tới, hắn mới nhớ tới tìm ra nghiên cứu, chỉ cần không phải chuyện viết ở trong hiệp nghị, liền không tính vượt rào.
Thừa Độ Chu phảng phất như một kẻ sống ngoài vòng pháp luật muốn toản kẽ hở luật pháp, một điều một điều đi xuống xem, lúc này mới phát hiện Đoạn Tinh Dã đem hiệp nghị định ra đến có bao nhiêu tinh tế, những việc như " Cùng nhau dùng cơm không được ăn rau thơm ", " Trong nhà không được dưỡng sủng vật có lông " đều viết đi vào.
Thừa Độ Chu xem đến cẩn thận, rốt cuộc tới rồi một tờ cuối cùng, ngón tay xẹt qua dòng chữ cuối cùng.
【 Hôn kỳ có hiệu lực hai năm, tính từ ngày ký kết hiệp nghị...... 】
Thừa Độ Chu đột nhiên mờ mịt, giống như lập tức đọc không hiểu, qua lại đem dòng chữ kia nhìn mấy lần.
Chờ hắn rốt cuộc xác nhận không có nhầm lẫn, thu hồi chân dài ngồi xổm trên ghế, nhíu mày: " Thảo, như thế nào chỉ có hai năm...... "
Thừa Độ Chu nhìn dòng ký tên, song song ký tên hai người hắn cùng Đoạn Tinh Dã.
Trên pháp luật đã có hiệu lực.
" ...... "
Hắn nâng lên một tay véo véo đốt ngón tay, tạm dừng, luống cuống: " Chỉ còn lại hai tháng? "
======
Tác giả có chuyện nói:
[ Thời gian cho hôn nhân của ngài đã không đủ ]
Thừa tổng: Tôi còn tưởng rằng là cả đời TAT
Đoạn lão sư: Ha hả, ai cùng anh cả đời.
