Tiểu Đà Tinh Cầm Chứng Buôn Bán

Chương 46: Cứng bang bang



Tác giả: Chu Chi

======


Thời điểm ở trong phòng hóa trang, phu phu hai người đã hạ quyết tâm tất thắng, rất có một loại cảm giác bị tìm ra liền hoả táng ngay tại chỗ, có giác ngộ vì tay nải thần tượng đặt cược cả tánh mạng, bởi vậy tuyệt đối không có khả năng ở trước mặt công chúng bại lộ sự thật mặc nữ trang.

Ôm tâm lý cường đại như vậy, hai người ra cửa.

Nhưng cửa còn chưa kéo ra, Thừa Độ Chu đột nhiên nói: " Chờ một lát. "

Hắn một tay chống nạnh, một cánh tay hoành lại đặt trên vách tường, đầu để ở mặt trên lẳng lặng.

Đoạn Tinh Dã vừa nghe kêu dừng lại, xoay người dựa lưng vào trên cửa, yên lặng hít sâu.

Sĩ khí cứ thế mà bất ngờ chuyển biến.

Đoạn Tinh Dã không biết chính mình là ai, ở nơi nào, muốn làm gì, cứ thế mà hoảng hốt một lát, lại rất nhanh nghĩ đến phòng xép cấp năm sao, thẳng thắn sống lưng, chấn chỉ tinh thần: " Thừa Độ Chu, anh đừng có mà héo. "

" ? "Thừa Độ Chu quay đầu đi xem y, an tĩnh hai giây, đi lên trước bắt lấy người, " Vừa rồi không cho sảng, hiện tại làm em cảm thụ một chút. "

" Thừa Độ Chu! " Đoạn Tinh Dã đẩy tay hắn ra, trên eo bị nhéo một phen, bị k*ch th*ch mà đề cao âm lượng, " Sắp không có thời gian! "

" Nói ai héo? "

" Em nói tinh thần anh héo! "

" Tinh thần anh cũng cứng bang bang. "

" Lăn!!! "

Hai người đùa giỡn một phen ở cửa phòng hóa trang, không khí lại lập tức nhẹ nhàng lên, liền gánh nặng tâm lý cũng chưa nặng như vậy.

Thừa Độ Chu dần dần dừng lại, đối diện với đôi mắt cơ hồ muốn cười ra nước mắt mà có vẻ phá lệ lộng lẫy của Đoạn Tinh Dã, trái tim đập bang bang.

Đoạn Tinh Dã mặc nữ trang thật xinh đẹp.

Xinh đẹp đến làm người khó có thể dời đi ánh mắt.

Mặt y rất nhỏ, mái bằng ngang mày, khiến cho cả khuôn mặt có vẻ càng nhỏ hơn, càng hiện ra ngũ quan minh diễm, đặc biệt là đôi mắt dưới tóc mái phương, ở dưới sự trang điểm càng thêm mượt mà, linh động, lông mi nồng đậm vừa động, mí mắt dưới sẽ có bóng ma sạch sẽ, y còn cố ý chấm một viên lệ chí, tăng thêm hương vị vũ mị gợi cảm, bởi vậy thời điểm cười lên như nữ sinh ngọt ngào, thời điểm không cười lại thực lãnh diễm.

Đoạn Tinh Dã nhận thấy được ánh mắt chuyên chú của Thừa Độ Chu, nhấp môi dưới, thu liễm ý cười: " Nhìn cái gì? "

" Biết không? " Thừa Độ Chu hạ thấp tầm mắt, giúp y sửa sang lại cà vạt bị lệch, nói, " Em có thể bẻ thẳng anh. "

" ...... "

Đoạn Tinh Dã thừa nhận chính mình đẹp, nhưng đây là nữ trang! Lại đẹp cũng là nữ trang! Một đại nam nhân như y cũng không có sở thích mặc nữ trang! Không biết nói chuyện liền không cần nói!

Đoạn Tinh Dã kéo cà vạt của Thừa Độ Chu ra hai bên: " Tin hay không em bẻ anh thành hai đoạn! "

" Khụ...... " Thừa Độ Chu vội vàng bắt lấy tay Đoạn Tinh Dã, miễn cho thật sự bị lặc chết.

Đoạn Tinh Dã móc điện thoại ra nhìn thời gian, sắp bắt đầu cuộc chiến truy tìm cùng người xem rồi.

Tổ chương trình quy định 11 giờ phải xuất hiện ở trong lễ hội manga anime.

" Đi thôi. " Y nói.

Thừa Độ Chu lại cúi đầu, đôi tay bối ở sau thắt lưng, một bên đầu gối thoáng hướng nội khấu, thân thể lắc nhẹ trái phải.

" ............ "

Đoạn Tinh Dã thấy đại nam nhân cao hơn 1m9 như hắn đột nhiên thẹn thùng, một lời khó nói hết.

" Em sẽ cảm thấy anh kỳ quái sao? " Thanh âm của Thừa Độ Chu rất nhẹ.

Đoạn Tinh Dã lại lần nữa đánh giá Thừa Độ Chu, nhìn kỹ, trên mặt mạc danh có chút nóng lên.

Hình dáng gương mặt của Thừa Độ Chu di truyền từ mụ mụ hắn, khi thiếu niên có vẻ thực thanh tú, sau khi lớn lên ngũ quan thâm thúy, càng có vị nam nhân, nhưng là hình dáng gương mặt vẫn là ở, bởi vậy tuy rằng thân hình cao lớn, nhưng mặc vào nữ trang sẽ không cho người ta cảm giác cao lớn thô kệch, vẫn như cũ văn nhã tuấn dật, mặc lên đồng phục rộng thùng thình, có loại cảm giác siêu mẫu.

Là Đoạn Tinh Dã nhận thầu trang dung của hai người, y vẽ mắt cho Thừa Độ Chu theo phong cách Âu Mỹ, thực phù hợp với ngũ quan lập thể của hắn, xây dựng ra cảm giác hỗn huyết.

Cho nên Thừa Độ Chu hiện tại không chỉ không kỳ quái, ngược lại từ mặt cho đến ăn mặc đều là ngự tỷ thành thục xinh đẹp.

Nhưng thật ra động tác xấu hổ giờ phút này của hắn lại có vẻ không khoẻ.

Bất quá rất nhanh, Đoạn Tinh Dã liền từ sự thẹn thùng của hắn nhận ra được một tia không tự tin.

Y không khỏi nghĩ tới buổi biểu diễn văn nghệ ở nhà trẻ.

Năm ấy hai người 6 tuổi, đều học lớp chồi. Đoạn Tinh Dã là bé con được yêu thích nhất trong nhà trẻ, bị lão sư chỉ đích danh diễn vai chính vương tử. Thừa Độ Chu vẫn luôn là một tiểu hài tử trầm mặc, bình thường rất ít biểu hiện, bởi vậy đạt được nhân vật một thân cây.

Cùng ngày biểu diễn văn nghệ, toàn bộ hài tử trong hậu trường đều đang ríu rít, nhảy nhót, chờ mong lên được đài biểu diễn.

Chỉ có Thừa Độ Chu, ôm đầu gối ngồi trong góc.

Nhóc tròng lên một bộ quần áo thân cây hình ống tròn lớn, trên thân cây mở ra một cái động lộ ra khuôn mặt, trên má tô hai đống đỏ đỏ, cùng quả đỏ đỏ trên cây tôn nhau lên.

Đoạn Tinh Dã đột nhiên ngồi xổm xuống trước mặt nhóc, nghiêng đầu nói: " Cậu đang làm gì niết ~ "

Thừa Độ Chu ngẩng đầu nhìn đến bé, lại cúi đầu: " Quần áo của các cậu đều đẹp đẹp...... "

Đoạn Tinh Dã lập tức kiêu ngạo, đứng lên, triển lãm một thân trang phục vương tử màu trắng kim quang lấp lánh, quăng áo choàng màu đỏ phiêu dật lên.

Bé ngẩng đầu cao cao, bước chân ngắn nhỏ đá cao đi nghiêm, qua lại đi rồi một vòng, nói: " Đương nhiên, hơn nữa tớ là vương tử, tớ là đẹp nhất! "

Thừa Độ Chu không nói chuyện, vùi đầu xuống thấp hơn.

Đoạn Tinh Dã nhìn nhóc trong chốc lát, khuôn mặt nhỏ dần dần hoang mang, lại ngồi xổm xuống: " Cậu làm sao vậy? "

Thừa Độ Chu hỏi: " Tớ như vậy có phải rất kỳ quái không? "

Đoạn Tinh Dã nhìn nhìn nhóc.

Xác thật rất kỳ quái, liền tính là tiểu hoa tiểu thảo, cũng có quần áo màu sắc xinh đẹp của mình, không cần tròng lên một cái ống tròn.

Đoạn Tinh Dã duỗi tay vỗ vỗ thân cây màu nâu trên người nhóc, thanh âm giòn tan: " Thừa Độ Chu, nếu cậu có thể diễn tốt một thân cây, tớ liền sẽ cảm thấy cậu rất tuyệt. "

Đoạn Tinh Dã dời đi ánh mắt, ngữ khí có chút đông cứng: " Vừa mới cùng anh nói giỡn, không cảm thấy anh kỳ quái...... "

Y xoay người, nói: " Anh có đi không? Em không đợi anh! "

Đoạn Tinh Dã nắm tay nắm cửa, đang muốn mở cửa.

Phía sau đột nhiên đánh úp lại một trận gió, một đạo thân hình cao lớn bao phủ y.

Thừa Độ Chu duỗi tay cầm tay y, cùng nhau xoay tay nắm cửa.

Đoạn Tinh Dã nghiêng đầu nhìn lại.

Thừa Độ Chu đồng dạng gần gũi nhìn y, mắt đen mang theo ý cười nhẹ, nói: " Chỉ cần em không dùng ánh mắt khác thường nhìn anh, anh đều có thể. "

Đoạn Tinh Dã bởi vì hắn bỗng nhiên trở về trạng thái nhẹ nhàng, hơi giật mình.

Cái gì đều có thể?

Thừa Độ Chu kéo cửa ra, dẫn đầu đi ra ngoài.

Một chút không tự tin cuối cùng trong lòng hắn, hoàn toàn biến mất.

Khi còn nhỏ, hắn có thể diễn tốt một thân cây, sau lại lớn lên, hắn nỗ lực diễn tốt mỗi một nhân vật mà kịch bản giao cho hắn, cảnh sát, kế toán viên, nhân vật nhỏ trong phố phường...... Vô luận hoá trang như thế nào, thậm chí tự hủy hình tượng, hắn đều không thèm để ý, bởi vì có người nói qua, chỉ cần diễn tốt, liền rất tuyệt.

Cho nên hôm nay, hắn cũng sẽ diễn tốt một nữ sinh cao trung.

Thừa Độ Chu ra khỏi phòng hóa trang, mang lên khẩu trang, đi hướng cửa chính trung tâm thương mại, tựa như đang trình diễn trên sàn catwalk chữ T, mà bước đi của hắn cũng là bước đi của nữ người mẫu trên sàn diễn, còn mang theo tiết tấu phập phồng của thiếu nữ.

Hắn ngửa đầu, hất tóc đen trên vai ra sau, gió thổi qua trán hắn, tóc đen thẳng dài sau lưng theo bước đi mà chuyển động, hắn đưa mắt nhìn sang trái, lại nhìn sang phải, tràn ngập khí chất người sống chớ gần.

Tựa như đội trưởng mỹ nữ của đội cổ động viên lại cao lại ngầu.

" ...... "

Đoạn Tinh Dã đi bên cạnh, bắt chước dáng đi của Thừa Độ Chu.

Chưa từng nghĩ tới một khi Thừa Độ Chu nghĩ thoáng ra, liền tự tin đến y phải tê dại cả đầu.

Nhưng không thể không nói, cổ khí tràng tự tin này cũng kéo y theo. Cảm giác không khỏe khi mặc nữ trang kia, đều bị y ném ra sau đầu.

Hai người đi đến cửa trung tâm, lập tức hấp dẫn ánh mắt của đám người chung quanh.

Tuy rằng Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã đều đeo khẩu trang, nhưng từ tạo hình đến khí chất của bọn họ, đều tản mát ra ánh sáng tự tin của mỹ nữ, bởi vậy không làm người nhìn ra một chút manh mối nào.

Ở trong mắt mọi người, bọn họ một người là nữ hài hiên ngang hơn 1m9, mặc váy đồng phục học sinh, vai rộng, eo thon, chân siêu cấp dài, hư hư thực thực là siêu mẫu hỗn huyết.

Một người khác hơi lùn một chút, nhưng là da trắng xinh đẹp, lộ ra một đôi mắt đẹp đặc biệt câu nhân, hai chân thon dài thẳng tắp, như là mối tình đầu đi ra từ truyện tranh.

Mà hai vị mỹ nữ lại xem như không thấy những ánh mắt kinh diễm ở ven đường đó, đi thẳng đến cửa vào triển lãm manga anime trên quảng trường.

Phu phu hai người sóng vai mà đi, càng đi càng thoải mái, càng đi càng tự tin, trong lòng đều cảm thấy ổn.

Năm cái điểm nhiệm vụ thôi, trong vòng mười phút là có thể thu phục, đối bọn họ mà nói đều không tính là khiêu chiến.

—— " Xin chào! Xin chào! Có thể phỏng vấn các bạn một chút sao? "

Đột nhiên một cái microphone duỗi đến trước mặt.

Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã lãnh đạm nhìn qua.

Đối diện phản quang cameras.

" ...... "

" ...... "

Giây tiếp theo, giống như chuột gặp phải mèo, bọn họ cúi đầu tránh né, lặp lại xác nhận khẩu trang có đeo tốt hay không, nội tâm như khí cầu bị đục một lỗ, cực kỳ hoảng loạn.

Thừa Độ Chu nắm chặt tay Đoạn Tinh Dã , đi về hướng trái ngược của lễ hội manga anime.

Đoạn Tinh Dã không tự hỏi quá nhiều, kiên trì đi vào bên trong lại nói.

Hai người hoảng không chọn đường kéo nhau một chút, lại đụng vào nhau.

Lúc này cameras cũng đuổi đến.

Người chủ trì thở hồng hộc, ngăn cản đường đi của hai người: " Xin chào! Tôi là Manh tử kênh manga anime của bilibili, nhìn thấy hai vị tiểu tỷ tỷ thật sự là quá xinh đẹp, muốn phỏng vấn các vị một chút, có thể cho tôi một phút không? "

Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã thật vất vả đứng vững vàng, cúi đầu, trong lúc nhất thời cũng không biết có nên mở miệng nói chuyện không, sợ thanh âm lòi, kết quả bị người chủ trì bắt được khe hở, tung ra vấn đề: " Xin hỏi hai vị là bạn thân sao? "

Bọn họ an tĩnh hai giây.

Cơ hồ là đồng thời.

Thừa Độ Chu lắc đầu, Đoạn Tinh Dã gật đầu.

Người chủ trì: " ...... "

Làn đạn giống như đã hiểu: Tình bạn thân thủy tinh.

Người chủ trì vội vàng chuyển đề tài, nói, " Xin hỏi hôm nay hai vị tới nơi này tham gia triển lãm manga anime cảm thấy như thế nào? "

Thừa Độ Chu thanh thanh giọng, thanh tuyến khàn khàn đến không bình thường, lại giống như bị cảm, tựa hồ không có phương tiện nói chuyện.

Đoạn Tinh Dã lo lắng tiếp tục che che giấu giấu như vậy chỉ biết khiến người hoài nghi, tiến tới khiến cho đại gia chú ý.

Y đè xuống thấp thỏm ở trong lòng, dứt khoát thoải mái, hào phóng ngẩng đầu đối mặt màn ảnh, mở miệng nói, là giọng nữ dịu dàng tinh tế lại mang chút cảm giác trong sáng: " Hôm nay nhìn đến rất nhiều nhân vật manga anime mà mình thích, thực sự rất vui vẻ. "

Trái tim của Thừa Độ Chu đập loạn, liếc mắt nhìn Đoạn Tinh Dã một cái. Nghe thanh âm kia, xương cốt đều tô.

Làn đạn điên cuồng.

" A a a a a! Cô ấy thật xinh đẹp! Giống như Tomie! "

" Thanh âm thật dễ nghe! Tỷ tỷ là thanh ưu sao? "

" Quỳ cầu hai vị tỷ tỷ bỏ khẩu trang xuống! "

Giả giọng đối với Đoạn Tinh Dã mà nói là không chút khó khăn, chỉ là làm một nam nhân bình thường, ngày thường sẽ không giả giọng khi nói chuyện.

Người chủ trì nói: " Xin hỏi hai vị có phương tiện bỏ khẩu trang ra một chút sao, các bạn nhỏ của bilibili rất muốn quen biết một chút với hai vị đâu. "

Hai người lắc đầu.

" ...... "

Người chủ trì còn muốn hỏi cái gì, lúc này Thừa Độ Chu lôi kéo tay Đoạn Tinh Dã, có ý thúc giục.

Đoạn Tinh Dã nhân cơ hội nói: " Còn có việc, đi trước. "

Người chủ trì cùng cameras ở phía sau chỉ có thể tiếc nuối mà nhìn hai người đi xa.

Có người trong phòng phát sóng trực tiếp phát hiện trên tay hai người đeo nhẫn, thấy không rõ kiểu dáng, lại ở dưới ánh mặt trời trắng đến tỏa sáng.

Làn đạn: Nguyên lai các tỷ tỷ là một đôi!

......
Sau khi vào hội trường triển lãm manga anime, phu phu hai người âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Người ở bên trong người so với bên ngoài còn nhiều hơn, tuy rằng bọn họ vẫn gây sự chú ý như cũ, nhưng là xen lẫn giữa một đống người mặc trang phục kỳ lạ, sẽ không có vẻ quá đặt biệt.

Bọn họ đi về hướng điểm nhiệm vụ thứ nhất.

Trên đường Đoạn Tinh Dã còn đang hỏi: " Không bị phát hiện đi? "

Thừa Độ Chu nói: " Thanh âm của em đều thay đổi, không có khả năng bị phát hiện. "

Khi bọn họ nói chuyện phiếm, đã không nhìn thấy được lão Từ trong đám người bên cạnh, đang khiêng camera đi ngược chiều với bọn họ.

Trong phòng phát sóng trực tiếp [ Lữ Dạ Thư Hoài ], khán giả hết sức chuyên chú mà nhìn chằm chằm mỗi một người qua đường.

" Không nghĩ tới còn khó hơn trong tưởng tượng. "

" Hai người mau ra đây a! Hiện tại xuất hiện là có thể ở khách sạn lớn cấp năm sao! "

" Thân cao của Thừa tổng là BUG lớn, ở trong đám người tìm người cao nhất thì tốt rồi, bọn họ khả năng còn ở bên ngoài. "

" Chậm đã! Vừa rồi có một người siêu cấp cao đi qua. "

" Người ta là con gái lạp! "

" Con gái có cao như vậy sao? "

" Siêu mẫu bên phương tây cũng có người thân cao 1m9, hiểu biết một chút đi. "

" Lại trở về xem một lần! "

Lão Từ vừa đi vừa còn phải quan sát làn đạn, theo yêu cầu của người xem, hắn xoay người, đem cameras hướng về phía hai người vừa mới đi qua.

Chỉ thấy trong đám người rộn ràng nhốn nháo, một người cao đến xuất sắc, một người bóng dáng xinh đẹp, hai người tóc dài xõa trên vai, mặc đồng phục học sinh, đều là loại hình chân dài.

Làn đạn:

" Yêu yêu, yêu rồi. "

" Nữ hài tử manga đều thật xinh đẹp ~ "

" Không cần làm việc riêng! Chạy nhanh tìm Thừa tổng cùng Đoạn lão sư mới là chính sự! "

 

***


Thời điểm check-in, yêu cầu cũng chụp tay của khách quý vào trong, như vậy mới có thể chứng minh là chính bản thân khách quý tự mình chụp ở hiện trường.

Đoạn Tinh Dã chụp một tấm quầy hàng được chỉ định, lại chụp một tấm vật trang trí giữa sân, còn lại ba địa điểm.

Y cùng Thừa Độ Chu hướng ra bên ngoài mà đi.

Nhiệt độ ở thành phố Thâm cao hơn Thượng Hải một chút, tuy vẫn là tháng ba, nhưng là ánh mặt trời gần chính ngọ đã có cảm giác mãnh liệt.

Bọn họ muốn đi chụp một tấm vật kiến trúc dấu ấn ở trung ương quảng trường, cũng chính là hộp quà màu đỏ.

Phía trước chính là sân khấu, vừa rồi là có DJ ở mặt trên chơi nhạc, hiện tại tiến vào chủ đề chính, tiến hành nghi thức cắt băng khai trương trung tâm thương mại.

Giọng nói của người chủ trì bị loa phát thanh phát ra toàn quảng trường: " Hoan nghênh tổng giám đốc tập đoàn Giang Nam đến hiện trường, hoan nghênh ~ "

Tiếp theo đám người đứng ở dưới sân khấu vỗ tay nhiệt liệt.

Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã ở mặt trái sân khấu, phía trước hộp quà màu đỏ kia, hai người đứng cạnh nhau, cầm điện thoại điều chỉnh góc độ đối chiếu với ảnh chụp, thảo luận khoảng cách chụp hình, muốn chụp toàn cảnh.

Bọn họ ai cũng chưa chú ý tới có ba nữ hài đeo cặp sách đi ngang qua bên cạnh.

Các nữ hài đều là học sinh cao trung, quần áo mộc mạc, nhìn không chớp mắt hai người mặc đồng phục học sinh theo phong cách Hàn, trong ánh mắt tràn đầy tán thưởng cùng hâm mộ rực rỡ loá mắt. Huống hồ ở trong mắt các cô, hai mỹ nữ chính là bạn cùng lứa tuổi, thanh xuân tươi đẹp, hoàn toàn không có dáng vẻ bị việc học áp suy sụp.

Đột nhiên, một nữ hài trong đó bị ánh sáng chiết xạ từ nhẫn trên tay các mỹ nữ đâm vào mắt.

Thiếu nữ nhìn lại, liền thấy hai người đeo nhẫn kim cương bạch kim cùng một kiểu.

Có chút quen mắt.

Nữ sinh cao trung sửng sốt, tiếp theo không hề nghĩ ngợi liền đi lên trước, thật cẩn thận hỏi: " Cái kia... Hai người là Thừa tổng cùng Đoạn lão sư sao? "

Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã đồng thời sửng sốt, nhìn về bên cạnh, đối diện với ánh mắt ham học hỏi của nữ hài.

Tiếp theo, bọn họ liếc nhau, không tự chủ được mà lui về phía sau.

Đoạn Tinh Dã giả giọng: " Nhận sai người. "

Nhưng nữ hài làm fan cứng, nhận ra nốt ruồi nhỏ trên sườn mũi y, lập tức phát ra tiếng thét chói tai to lớn: " Đoạn lão sư!!! "

Da đầu Đoạn Tinh Dã nổ tung.

Thừa Độ Chu phản ứng nhanh, lôi kéo tay y chạy về một hướng.

Bọn họ khẳng định không thể thừa nhận thân phận trước mặt fans, tránh đi trước lại nói.

Nhưng mà ba cái tiểu mê muội ở phía sau đuổi theo không chịu từ bỏ: " Lữ Dạ Thư Hoài ——! Thừa tổng! Đoạn lão sư! "

Thanh âm của các cô lại bị tiếng vỗ tay nhiệt liệt của sân khấu phía trước bao phủ.

Ba người đuổi theo Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã vòng ra bên sườn của vật kiến trúc, liền lập tức bị mất mục tiêu, các cô nhìn dòng người chen chúc xô đẩy phía trước, lập tức hướng tới phương hướng kia chạy tới.

Mà khi các cô trải qua bên sườn sân khấu, lại không chú ý tới có một cánh cửa nhỏ.

Không gian bên trong hẹp dài, ánh sáng tối tăm, hai nam nhân chống thanh gỗ thở hồng hộc.

Đoạn Tinh Dã thấy nóng, gỡ khẩu trang ra.

Còn may Thừa Độ Chu linh hoạt, thấy được ám môn ở bên cạnh.

Hiện tại bọn họ liền ở trong kẽ hở giữa hộp quà màu đỏ cùng sân khấu, có màn sân khấu che, cho nên thực an toàn, trừ bỏ âm thanh có chút ồn.

Thừa Độ Chu lúc này cũng gỡ khẩu trang ra, hai người nhìn nhau, đều cười.

Thời điểm bị phát hiện quả thực rất kinh hoảng, nhưng là thành công chạy thoát, cảm giác có chút k*ch th*ch.

" Nghỉ ngơi một lát đi. " Thừa Độ Chu dựa lưng ra sau, đồng thời nâng lên một chân đạp lên thanh gỗ phía trước.

Vẫn luôn giấu ở nơi này để không bị phát hiện là không hiện thực, bọn họ còn phải ở hoàn thành nhiệm vụ check-in trong thời gian quy định, cho nên qua một lát liền đi.

Phía trước bị màn sân khấu che kín, không biết người trên sân khấu đang làm gì, chỉ có thể nghe được tiếng vỗ tay kéo dài không ngừng.

Những sợi tóc bên sườn mặt Đoạn Tinh Dã bị mồ hôi làm ướt nhẹp, làm y có chút không kiên nhẫn.

Thừa Độ Chu kéo người đến trước mặt, giúp y xử lý tóc giả có chút hỗn độn.

Thanh âm quá ồn, bọn họ đều lười nói chuyện.

Nhưng là trong lúc hai người hỗ trợ nhau sửa sang lại tóc, không khí dần dần trở nên có chút cổ quái.

Thừa Độ Chu đem tóc vén ra sau tai Đoạn Tinh Dã, cũng không lập tức thu hồi tay, như có như không mà x** n*n vành tai trắng nõn.

Sau cổ Đoạn Tinh Dã vô cớ dâng lên cảm giác rùng mình.

Ánh mắt hai người không ngừng giao phong, có thể là không gian ở nơi này quá nhỏ hẹp, hô hấp đều bắt đầu trở nên không thoải mái.

" Chúc mừng trung tâm thương mại Hằng Nguyên khai trương đại cát! "

Trên sân khấu, theo giọng nói cất cao của người chủ trì, mấy vị lãnh đạo đứng sau dải lụa đỏ, mỗi người đều cầm kéo, cắt đứt hoa hồng ở giữa họ.

Dưới sân khấu bộc phát ra tiếng vỗ tay càng thêm nhiệt liệt.

Cùng lúc đó, nhân viên hậu trường nhận được thông báo, buông màn sân khấu ở phía trên san khấu ra, vì đại gia triển lãm hoàn chỉnh kiến trúc dấu ấn ở phía sau.

Thừa Độ Chu cúi đầu, khi sắp đụng phải môi đỏ hồng của Đoạn Tinh Dã.

Màn sân khấu cao mấy thước đột nhiên phát ra tiếng vang phần phật, chảy từ trên xuống dưới, ánh sáng trong phút chốc sáng bừng lên.

Thừa Độ Chu ngước mắt.

Trên sân khấu phía trước đứng mấy cái lãnh đạo, dưới sân khấu đứng mênh mông trên trăm cái người xem.

" ...... "

" ...... "

Tim tạm dừng đập.

Không ít người dưới sân khấu phát ra kinh hô, biểu tình nghi hoặc khi nhìn thấy sau màn sân khấu xuất hiện hai " Nữ sinh cao trung ".

Nhưng mà vào lúc này âm nhạc vang lên, nhóm lãnh đạo đi xuống dưới từ bậc thang bên cạnh sân khấu, các dancer đã chờ sẵn một bên vừa nhảy lên sân khấu, vừa giơ tay lên đánh nhịp.

Có diễn viên cho rằng hai người cosplay nữ sinh cao trung ở trên sân khấu là bên kế hoạch sân khấu an bài trước, vì thế nhiệt tình mà chạy tới, đem hai người kéo đến giữa đội ngũ, sau đó bắt đầu nhảy múa theo tiết tấu.

Lúc này Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã còn chưa kịp mang khẩu trang, chung quanh đều là người đang nhảy múa, dưới sân khấu còn có vô số đôi mắt nhìn bọn họ, bọn họ chạy không thoát, chỉ có thể tương kế tựu kế, vùi đầu thấp xuống, cứng đờ mà khoa tay múa chân, ý đồ muốn đuổi kịp nhịp điệu.

Lão Từ vừa lúc trải qua trước sân khấu.

Làn đạn cực lực yêu cầu:

" Đừng đi! Xem biểu diễn một lát! "

" Là hai tiểu tỷ tỷ ở triển lãm vừa rồi! "

" Nguyên lai các cô ấy là tới biểu diễn, bất quá nhảy cái gì? Dân vũ sao? "

" Đạo diễn đến gần một chút nữa đi, quá xa, thấy không rõ! "

Đúng lúc này, ba nữ sinh cao trung như gió chạy qua bên người lão Từ, hướng về phía trên sân khấu kêu to: " Thừa tổng!!! Đoạn lão sư!!! Thừa tổng!!...... "

Phòng phát sóng trực tiếp [ Lữ Dạ Thư Hoài ] an tĩnh một lát: ???

 

======

Tác giả có chuyện nói:

Thừa tổng: Còn không bằng tự bạo thân phận khi được phỏng vấn, em cảm thấy sao?
Đoạn lão sư đang tự bế:......

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...