Tiểu Đà Tinh Cầm Chứng Buôn Bán

Chương 53: Ủy khuất



Tác giả: Chu Chi

======

Vào ban đêm, bên trong cabin xóc nảy theo dòng khí quyển.

Đoạn Tinh Dã nửa mộng nửa tỉnh, ý thức được bản thân đang dựa vào một bờ vai dày rộng.

Y bất an động động. Một bàn tay to đang cố định đầu y lại.

Cứ như vậy mà qua một lúc lâu.

Y nghe được thanh âm phảng phất được truyền đến từ nơi xa xăm, trầm thấp lại hơi khàn khàn: " Anh không rời đi được không...... "

Đoạn Tinh Dã đã vô lực tự hỏi, trong đầu lại mơ hồ mà vang lên câu nói kia.

—— " Tớ sẽ mãi mãi ở bên cạnh cậu. "

Giống như có hơi nước mát lạnh bay đến từ phía trước.

Đoạn Tinh Dã chôn mặt vào hõm vai Thừa Độ Chu, vài sợi tóc nhiễm bạc buông xuống trên gò má, ngăn trở môi đỏ đang hé mở.

Anh đi rồi em cũng có thể sống rất tốt.

***
Sáng sớm ngày hôm sau, Đoạn Tinh Dã đã nằm trên giường, bị đánh thức bởi tiếng tất tốt nhỏ bé.

Khi về nhà đã là rạng sáng, y tắm rửa đơn giản xong thì leo lên giường ngủ, đến nỗi khi nào Thừa Độ Chu sắp xếp ổn thỏa cho mèo con, khi nào lên giường ngủ, y một chút cũng không biết được.

Đoạn Tinh Dã mở đôi mắt chua xót của mình ra một khe nhỏ, mơ hồ thấy Thừa Độ Chu đã ăn mặc chỉnh tề, đang ngồi xổm đối diện với tủ đầu giường, xé xuống một tờ ghi chú, vo thành một cục, giống như đang trầm tư suy nghĩ, rồi mới tiếp tục viết chữ.

Đoạn Tinh Dã mặc kệ hắn, chôn mặt vào trong chăn, tiếp tục ngủ.

Lần nữa tỉnh lại, thì đã là giữa trưa.

Đoạn Tinh Dã duỗi người đầy thỏa mãn.

Bất luận như thế nào, trong nhà vẫn là thoải mái nhất.

Y nằm lười trong chốc lát mới xuống giường, sau đó nhìn thấy giấy ghi chú trên tủ đầu giường bên phía mình, bị gấp lại làm hai.

Đoạn Tinh Dã cầm lấy tới nhìn.

【 Hy vọng để mèo con ở trong nhà sẽ không quấy rầy đến em. 】

Mở ra nửa phía dưới, chữ viết rõ ràng nhỏ hơn nhiều so với phía trên.

【 Anh vẫn luôn đóng phim ở phim trường, nếu em muốn tìm anh, lúc nào cũng có thể gọi, rảnh nhất là sau mười giờ. 】

Vì mèo tìm anh sao. Mèo con hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì.

Đoạn Tinh Dã khẽ rũ hàng mi dài xuống, vo ghi chú thành một cục.

......
Chiều thứ hai, lúc Đoạn Tinh Dã đến công ty, chị Dư liền đến tìm y, nói cho y biết bên tổ chương trình《 Một Đường Làm Bạn 》 yêu cầu tiến hành một buổi phỏng vấn trong tuần này, sẽ được phát sóng xen kẽ trong kỳ phát sóng trực tiếp tiếp theo.

" Kỳ thật cũng không phải là phỏng vấn đơn thuần. " chị Dư nói, " Bên đó hy vọng em có thể đến phim trường thăm ban nhưng không báo cho Thừa tổng biết, phỏng vấn sẽ tiến hành ở nơi đó. "

Phỏng vấn tiến hành ở nơi nào cũng không quan trọng.

Đoạn Tinh Dã lạnh lùng nói: " Dựa vào cái gì em phải đi thăm ban? Hắn không thể tới thăm ban em sao? "

" Bởi vì tổng biên kịch nói. " chị Dư cười bỡn cợt nhìn y, nói, " Em đi thăm ban, Thừa tổng biểu hiện ra kinh hỉ, sẽ xa xa lớn hơn khi Thừa tổng tới thăm ban, em biểu hiện ra kinh hỉ."

" ...... "

Nói đến nói đi cũng chỉ là vì hiệu quả chương trình.

Đoạn Tinh Dã để tay lên ngực tự hỏi, dưới tình huống Thừa Độ Chu không báo trước mà đến nơi quay hình chương trình Xướng Tác Nhân gặp y, y có thể sẽ có chút bất ngờ, nhưng tuyệt đối sẽ không kinh hỉ, kết quả chính là mặt lạnh.

Chỉ có thể nói nhân thiết thâm tình của Thừa Độ Chu lập ra quá ổn, tổng biên kịch đều tin tưởng hắn.

Đoạn Tinh Dã nói: " Thôi được. "

Chị Dư đã sớm nghĩ xong rồi, nói: " Thứ năm này liền có thời gian rảnh, chị đây sẽ giúp em sắp xếp tốt. "

Lúc đi đến cửa, cô lại đột nhiên quay đầu lại, chớp chớp mắt nói: " Hình như Thừa tổng đối xử với em khá tốt. "

Đoạn Tinh Dã rời mắt khỏi máy tính, nhướng mày, nói: " Chị biết vì cái gì sao? "

Ánh mắt chị Dư sáng lên, nghĩ thầm tiểu tổ tông này cuối cùng cũng muốn cây vạn tuế ra hoa, theo lời y nói: " Vì cái gì? "

Đoạn Tinh Dã nói: " Bởi vì đầu tiên, em đối xử tốt với bản thân mình. "

" ...... "

Đạo lý là không sai, nếu muốn người khác yêu mình, thì bản thân mình phải tự yêu mình trước.

Nhưng chị Dư cảm thấy y đang bỏ qua trọng điểm, há mồm: " Em...... "

Đoạn Tinh Dã nói: " Giúp em đóng cửa lại, cảm ơn. "

Chị Dư lắc đầu vô ngữ, đi đây.

Đoạn Tinh Dã nhìn máy tính, chuyển động giao diện, ánh mắt lại bất động.

Nhìn vào khoảng thời gian ở chung của họ trong những ngày qua là rõ ràng, Thừa Độ Chu đối xử tốt với y không chỉ là vì diễn trước mặt người xem.

Có thể xác định, giữa họ còn có tình cảm trúc mã trúc mã, nhưng so với cách chăm sóc trước đây, hiện tại còn nhiều hơn mấy phần thân mật không nói rõ.

Ngẫm lại cũng có thể rõ ràng, đều đã kết hôn, lên giường, phạm vi chăm sóc tự nhiên liền sẽ mở rộng ra mọi mặt.

Lúc này, Đoạn Tinh Dã nháy nháy mắt, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề.

Sau khi ly hôn, Thừa Độ Chu còn có thể đối xử tốt với y như vậy sao?

" ...... "

Đoạn Tinh Dã một tay chống cằm, một tay cầm điện thoại. Lướt đến tên Thừa Độ Chu trong danh bạ. Y lại lướt lướt, rồi úp màn hình điện thoại xuống mặt bàn.

Thôi.

Cũng không muốn gọi.

***
Một ngày trước hôm phỏng vấn, Đoạn Tinh Dã đến tỉnh bên cạnh, chỉ đạo cho các học viên của y.

Mỗi một vòng thi đấu trong Xướng Tác Nhân đều áp dụng hình thức phát sóng trực tiếp, nhưng là chương trình nuôi dưỡng thần tượng, quá trình các tuyển thủ học tập sáng tác cũng sẽ được quay lại, sau khi cắt nối biên tập sẽ được truyền lên các ngôi cao, xem như là phần ngoài lề cho chương trình.

Phòng luyện tập trong căn cứ rất lớn. Đoạn Tinh Dã ngồi trên ghế đưa lưng về phía đàn piano, nghe học viên biểu diễn đoạn ngắn theo thứ tự.

Nhờ vào tiêu chuẩn sàng chọn khắc nghiệt của Đoạn Tinh Dã, bình quân thực lực của tổ này là mạnh nhất, các thái độ của các học viên cũng rất đoan chính, độ hoàn thành bài hát mới của mỗi người đều rất cao.

Đoạn Tinh Dã mỗi nghe xong một người, đều sẽ phát biểu ý kiến đối với từ khúc cùng biểu hiện của bản thân học viên.

Đối với tuyển thủ mà nói, những lời này đều châm châm thấy huyết, nghe đến trong lòng bọn họ tràn đầy bội phục, cũng phi thường kích động có thể có được thu hoạch lớn như vậy.

Đạo sư sẽ không hỗ trợ sửa chữa, mà chỉ cung cấp phương hướng, cụ thể ngày kia sẽ biểu diễn thành dạng gì, chỉ có thể dựa vào bản thân mỗi tuyển thủ.

Người cuối cùng khảo hạch chính là Tạ Hàng.

Hắn mang đến chính là một khúc nhạc trẻ kết hợp với hip-hop.

Đoạn Tinh Dã trước xem xét từ ( lời bài hát ) , đọc một lần cảm thấy có thể qua ải.

Nhưng theo Tạ Hàng hát lên, Đoạn Tinh Dã dần dần nhíu mày lại.

Lúc hát đến câu thứ hai, y ngẩng đầu, trực tiếp đánh gãy: " Dừng, cậu sao thế hả? Trọng âm đều bị cậu nuốt rồi? "

Tạ Hàng há miệng th* d*c, chột dạ nói: " Xin lỗi...... "

Hắn cũng biết chính mình phát âm kỳ quái, mấu chốt là không biết sai ở chỗ nào.

Đoạn Tinh Dã trực tiếp chỉ ra vấn đề: " Bằng trắc trong tiếng Trung phân không rõ sao? "

Tạ Hàng lấy giấy che nửa khuôn mặt: " Em đang học bù ạ. "

Đoạn Tinh Dã không nói nhảm nhiều, xoay người đối diện với piano, đem bản nhạc đặt lên trên giá, nói: " Cậu theo nhạc đệm lại hát một lần. "

Tạ Hàng bước bước nhỏ đến đứng bên cạnh piano.

Đoạn Tinh Dã đàn qua một lần bản nhạc, cố tình thả chậm tốc độ, trong quá trình này, vừa nhắc nhở vừa tức giận lên, chỗ này phát âm sai, chỗ kia lòi ra thêm mấy âm điệu không hài hoà.

Cứ như vậy, chờ Đoạn Tinh Dã giúp đỡ sửa qua một lần sau, biểu hiện của Tạ Hàng quả nhiên tăng lên rõ rệt.

Tiếp theo chính là lần thứ hai, cũng là một lần cuối cùng.

Lúc này Đoạn Tinh Dã đàn theo tốc độ bình thường của bản thân ca khúc.

Nhưng mà Tạ Hàng còn chưa kịp tiêu hóa hết một đống vấn đề trước đó, vẫn như cũ ra không ít sai lầm.

Khi Đoạn Tinh Dã đàn piano dần dần không khống chế được âm lượng khi nói chuyện: " Dừng quá sớm, kéo dài âm điệu ra một chút nữa.... Nơi này hát nhẹ, chú ý luyến từ, cậu không biết luyến hả?...... Nốt cao thì dùng giọng bụng đẩy lên...... Chữ cuối cùng là trọng âm, trọng âm, trọng âm! Rất khó sao! "

Tạ Hàng run lên.

Đoạn Tinh Dã chưa từng dạy qua ai, vẫn luôn cảm thấy việc dạy học cũng đơn giản nhưng ăn cơm uống nước, vậy mà còn cần y lặp lại nhắc nhở, thực sự rất tra tấn, cũng rất bực bội, bởi vậy toàn bộ hành trình sắc mặt khó coi.

Tạ Hàng kỳ thật đã sợ rồi, nhưng không thể không tập trung tinh thần, nơm nớp lo sợ mà hát đi xuống.

Thời điểm kết thúc huấn luyện, lưng áo thun của hắn kia đều ướt hết rồi.

Mà Đoạn Tinh Dã rời tay khỏi piano, biểu tình không hề tức giận, lại khôi phục lại vẻ mặt băng tuyết đạm mạc.

Y thường thường nhìn việc không nhìn người.

Cuối cùng trước khi rời đi, y đơn độc dặn dò Tạ Hàng: " Nhớ luyện tập. "

Tạ Hàng nghẹn đến mức mặt đỏ lên: " Cảm ơn lão sư. "

......
Đối với Đoạn Tinh Dã mà nói, đây chỉ là một buổi chỉ đạo bình thường.

Thế mà buổi tối khi ngồi trên xe, Tiểu Đái lướt Weibo, lại đột nhiên tức giận: " Mấy người này bị làm sao thế? Sao cái gì cũng ship được vậy! Sao có thể hủy đi quan xứng chứ! Không có mắt nhìn sao! "

Có thể khiến Tiểu Đái tức giận như vậy, tất nhiên là vì Lữ Dạ Thư Hoài bị hủy đi.

Đoạn Tinh Dã nhướng mày, ngước mắt: " Ai với ai? "

Tiểu Đái ngay lập tức chuyển tiếp link Weibo qua: " Là bản thân Đoạn lão sư anh cùng học viên của anh. "

Đoạn Tinh Dã rũ mắt.

Nga.

Thế không có việc gì.

Tiểu Đái tiếp tục nói: " Vị chủ bá này chỉnh sửa một video, dùng tư liệu từ vòng tuyển chọn của Xướng Tác Nhân cùng buổi chỉ đạo hôm nay, bên trong còn có tạo hình cổ trang từ đại điện ảnh trong 《 Một Đường Làm Bạn 》, dù sao thì lượt xem còn rất cao, tức chết em rồi. "

Tiêu đề của link được chuyển tiếp qua chỉ xem được một phần.

【 Mỹ nhân sư tôn thanh lãnh vs Tiểu chó săn nhiệt tình...... 】

Đoạn Tinh Dã không có hứng thú, chưa mở ra thì đã rời khỏi.

......
Buổi tối Đoạn Tinh Dã về đến nhà, dì giúp việc mới rời đi.

Mèo con cuộn mình ngủ trong ổ, cơ hồ là ngủ 18h mỗi ngày.

Nó đến nhà này ba ngày, rất có cảm giác an toàn.

Khi Đoạn Tinh Dã đi ngang qua chỉ liếc mắt nhìn vào trong ổ mèo một cái, đi thẳng trở về phòng.

Đúng ngay lúc này.

Tiểu Đái đột nhiên nhắn tin đến, có vẻ rất kích động.

Tiểu Đái: 【 Đoạn lão sư! Nhất định phải xem weibo kia! Nhất định phải xem! Nhất định phải! 】

Nhìn tin nhắn phảng phất như có tiếng vang kia, Đoạn Tinh Dã có chút khó hiểu, bấm vào link weibo phía trên, rốt cuộc nhìn đến toàn bộ tiêu đề.

Nắm tay nhỏ:

Mỹ nhân sư tôn thanh lãnh vs Tiểu chó săn nhiệt tình. Tuy rằng trái đạo đức, nhưng vẫn là nhịn không được mà ship. 💗💗💗

Vừa mở ra video, giai điệu bài hát《 Huyền Trầm 》 liền vang lên, mở đầu là Đoạn Tinh Dã với tạo hình cổ trang đang đứng ở trên thuyền, mặt sau xen kẽ những đoạn ngắn về y cùng Tạ Hàng trong Xướng Tác Nhân, có chút giống kiếp trước kiếp này.

Đoạn Tinh Dã nhìn không đến một nửa, thì tắt đi.

Không thú vị. Không biết Tiểu Đái muốn y nhìn cái gì.

Tiếp theo y lướt xuống khu bình luận.

Chỉ thấy bình luận được quan tâm nhất.

【 Thừa Độ Chu 】: Sư tôn có đạo lữ.

Đoạn Tinh Dã: " ...... "

Là tài khoản weibo chính có dấu tích xanh.

Bình luận năm phút trước, lượt thích đã trên vạn.

Phía dưới là chủ bá quỳ gối trả lời: Thừa tổng tôi sai rồi, lần sau cũng không dám nữa.

Trong khu bình luận, toàn bộ là fans CP Lữ Dạ Thư Hoài đang cuồng hoan, hét " A a a a " mấy trăm bình luận, ship đến điên rồi.

Đoạn Tinh Dã nhìn điện thoại, chớp chớp mắt đầy mờ mịt.

Thừa Độ Chu không phải là người rảnh rỗi, rất ít khi đăng weibo, càng sẽ không dạo quanh khu bình luận của người khác.

Hơn nữa bọn họ đã mấy ngày không liên hệ, đột nhiên nhìn thấy động tĩnh của Thừa Độ Chu trên weibo có chủ bá xa lạ, cảm giác kia cứ như xác chết vùng dậy.

***
Đoạn Tinh Dã không để ý đến hot search bị Thừa Độ Chu dẫn đến ở trên mạng.

Đã tan làm, từ chối buôn bán.

Y ngâm bồn tắm rửa xong, lại đọc thêm vài trang sách. Lúc chuẩn bị đi ngủ, thì Thừa Độ Chu gọi đến.

Hiện tại đã là 11 giờ rưỡi.

Đoạn Tinh Dã không gỡ mắt kính ra, trước khi bắt máy thì chui vào trong chăn nằm xong. " Alo? "

Bên phía Thừa Độ Chu có tiếng gió rất nhỏ, là đang ở bên ngoài, giọng nói có chút trầm thấp hơn so với bình thường: " Ngủ rồi sao? "

" Đang muốn ngủ. "

Thừa Độ Chu không nói.

Đoạn Tinh Dã nói: " Không có việc gì thì em cup a. "

Hơi thở trong điện thoại ngừng một lại trong chớp mắt, Thừa Độ Chu: " Em có xem weibo không? "

Đoạn Tinh Dã: " Có. "

" Vậy sao không gọi cho anh? "

" ? " Đoạn Tinh Dã hỏi, " Vì sao em phải gọi cho anh? "

Thừa Độ Chu bỗng nhiên nâng giọng: " Em đều đã nhìn thấy bình luận của anh rồi, vì sao không nhắn tin nói với anh một tiếng? "

Đoạn Tinh Dã an tĩnh một lát, bình tĩnh nói: " Có gì quan trọng cần phải gọi sao. "

Lúc này Thừa Độ Chu đang đứng trước cửa phim trường, trên người vẫn còn đang mặc tây trang 3 mảnh thời dân quốc, quay cảnh gián điệp suốt một ngày, keo xịt tóc đều chống đỡ không được, đã có vài sợi tóc rơi xuống trán.

Hắn hơi chau mày, mắt đen có chút run rẩy: " Không có một chút gì muốn giải thích với anh sao? "

Đôi mắt Đoạn Tinh Dã đã hơi hơi trợn tròn, tức giận.

Giải thích?

Người làm sai mới cần phải giải thích.

" Anh nói em cùng đứa nhỏ kia sao? " Đoạn Tinh Dã " Bang " xốc lên nửa chiếc chăn, nói, " Vậy hiện tại em đây giải thích với anh. Mối quan hệ giữa em và đứa nhỏ đó thuần khiết như giữa anh và tiểu sư đệ của anh, đã hiểu sao? "

Cổ họng Thừa Độ Chu cứng đờ, có chút căng chặt: " Rất muốn anh hỏi. "

Đoạn Tinh Dã khẽ híp mắt: " Thừa Độ Chu anh kiếm chuyện đúng không? "

Thừa Độ Chu bỗng nhiên cảm thấy lo lắng, cúi đầu đi qua đi lại dưới ánh đèn ở hiên cửa.

Không phải.

Trong lúc đóng phim ở đoàn phim không tìm được lý do để nhắn tin báo cáo, hắn đợi Đoạn Tinh Dã ba ngày, nhưng Đoạn Tinh Dã đều không có chủ động gọi cho hắn, mỗi lần hắn có thời gian rảnh đều sẽ xem điện thoại, nhưng là khung chat của Đoạn Tinh Dã vĩnh viễn sẽ không nhảy ra điểm đỏ, hắn bởi vì việc này tâm thần không yên, người trước nay đều sẽ không mắc sai lầm như hắn hôm nay còn NG hai lần. Hắn nghĩ Đoạn Tinh Dã hẳn là sẽ không lại gọi cho hắn, khống chế không được lên mạng tìm tin tức của đối phương, kết quả thấy được video cp kia, hắn bình luận một câu, cảm thấy nếu Đoạn Tinh Dã nhìn thấy, là sẽ có lý do để tìm hắn nói chuyện phiếm. Nhưng là không có, đợi một giờ đều không có.

Hắn gọi điện thoại tìm Đoạn Tinh Dã, kết quả Đoạn Tinh Dã không chỉ có cảm thấy không cần thiết phải giải thích, còn cảm thấy hắn đang kiếm chuyện.

Đoạn Tinh Dã nghe được hơi thở bên kia điện thoại dần dần trở nên thô nặng th* d*c, thanh âm lạnh lẽo: " Nếu không còn chuyện gì khác, em muốn đi ngủ. "

Mọi chuyện luôn là như thế này. Thừa Độ Chu tức giận nói: " Anh đều sắp bị cái video kia làm khó chịu chết rồi!"

" ...... "

Đoạn Tinh Dã dại ra, nhưng mà chưa kịp suy nghĩ, khuôn mặt nhỏ đã nhanh chóng lan tràn ra màu đỏ, trong lòng cũng giống như bị dũng mãnh rót vào một luồng hơi nóng.

Lúc này y mới hiểu được hành vi dị thường trong đêm nay của Thừa Độ Chu, lại giống như từ trong giọng nói phẫn nộ của hắn, nghe ra một chút những thứ khác.

Trước cửa phim trường, gián điệp đứng đầu thời dân quốc ngồi xổm trên mặt đất, sắp tức đến khóc: " Ngủ ngủ ngủ, chỉ biết ngủ, em đều không dỗ dỗ anh sao? "

" ...... "

Hơi thở Đoạn Tinh Dã cứng lại, chỉ cảm thấy tê dại từ bên tai đến thẳng trái tim, từ mặt đốt tới tay chân.

Ta thảo......

Anh đừng như vậy.

Không ngờ tới Thừa Độ Chu sẽ vì một video ủy khuất thành dáng vẻ chó con này, cũng cảm thấy cực độ không thích ứng.

Đoạn Tinh Dã sắp quấn thành bánh quai chèo ở trên giường rồi, xương cốt cả người đều tê dại, lại làm sao cũng không thể duỗi thẳng, mở không ra.

Y là thật sự phục người này rồi.



======
Tác giả có chuyện nói:

Thừa tổng: Người nhìn đến mèo lại có thể nhịn xuống không loát quả nhiên là có trái tim tàn nhẫn.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...