Tác giả: Chu Chi
======
Sáng hôm sau, Đoạn Tinh Dã không cần đến công ty, người của tổ chương trình《 Một Đường Làm Bạn 》 trực tiếp đến Vạn Khoa Đô Hội đón y.
Còn mèo con Bà Mối, từ lúc nó đến nhà này, dì giúp việc sẽ tới một ngày hai lần, cho nên không cần lo lắng không có người chăm sóc nó.
Sau khi Đoạn Tinh Dã ngồi trên xe, liền phát hiện không có lão Từ, cũng không có camera.
" Lão Từ đã xuất phát đi phim trường, Thừa tổng cũng biết hôm nay có phỏng vấn, nhưng không biết anh sẽ đến, hắn còn tưởng là bí mật phỏng vấn cá nhân. " Nhân viên chương trình giải thích, " Sau khi đến nơi, Đoạn lão sư cần phải đổi tạo hình rồi xen lẫn trong diễn viên quần chúng, đợi xem khi nào Thừa tổng phát hiện ra anh. "
Hôm nay Tiểu Đái cũng đi cùng, với tư cách là fan trung thành của chương trình《 Một Đường Làm Bạn 》 , lần đầu tiên gần gũi xem quay chụp quá trình, hưng phấn mà vỗ tay: " Thật k*ch th*ch a. "
Đoạn Tinh Dã rũ mắt nhìn kịch bản, một tay quấn quanh sợi tóc, nói: " Không thực tế. "
Nhân viên chương trình mờ mịt: " Đoạn lão sư, ý của anh là...... "
Đoạn Tinh Dã rõ ràng hiểu rõ bản thân mình, không nhanh không chậm nói: " Tôi trời sinh đã là mặt vai chính, xen lẫn trong diễn viên quần chúng cũng sẽ liếc mắt một cái là bị nhận ra. "
Nhân viên chương trình: " ...... "
Tiểu Đái suy tư, gật đầu: " Ân ~ Đúng vậy. "
Nhân viên chương trình quay đầu lau mồ hôi: " Thử xem đi, chỉ là vì gia tăng hiệu quả chương trình. "
***
Phim trường Trường Long nằm ở vùng ngoại ô thành phố Thượng Hải, tuy diện tích nhỏ hơn Hoành đ**m, nhưng lại có được dàn bối cảnh niên đại cùng kiến trúc thành thục nhất.
Lúc này đã gần giữa trưa, Đoàn phim《 Săn Thú 》 đang trong thời gian nghỉ ngơi. Chỉ thấy trước kiến trúc kiểu Pháp cũ kỹ, giữa các quầy hàng bán hàng rong, trong quán trà, mặc áo dài bố y, sườn sám váy dài, tây trang giày da, mọi người tốp năm tốp ba, tụ lại bên nhau.
Dưới gốc cây đa trăm năm chỗ góc tường, lạnh ấm ấm một vùng, đặt một chiếc bàn lùn, chung quanh ngồi có đạo diễn Lý Lâm, Thừa Độ Chu còn có lão Từ đang khiêng camera.
Lần này《 Một Đường Làm Bạn 》 tới phỏng vấn, đã được sự đồng ý từ đoàn phim, lý do thoái thác với bên phía Thừa Độ Chu là quay chụp một chút sinh hoạt của diễn viên tại phim trường, lại nói chút đề tài, có thể không cần để ý camera tồn tại.
Thừa Độ Chu ngồi trên ghế nhỏ, không thể không cong lưng, gập lên chân dài chống về phía trước, trong tay cầm kịch bản xem lại lời kịch cho phân cảnh sau.
Lão Từ dựa theo các vấn đề đã được tổ biên kịch sửa sang lại, ở sau camera nói: " Người xem vẫn luôn rất tò mò, vì sao Thừa tổng chưa bao giờ diễn cảnh thân mật, xuất đạo 5 năm, đến nay còn giữ lại nụ hôn đầu tiên trên màn ảnh, có thể nói, trừ bỏ diễn viên xuất thân là ngôi sao nhí ra, anh là người đầu tiên, xin hỏi kịch bản anh nhận chưa sắp xếp cảnh diễn này cho anh sao? "
Thừa Độ Chu ngẩng đầu nhìn camera, lại rũ mắt tiếp tục xem kịch bản, nói: " Phim tôi nhận cơ bản là không có tuyến tình yêu, không cần phải thông qua cảnh thân mật bày ra quan hệ của nhân vật. "
Lão Từ nói: " Nhưng là nghe nói trong săn thú, nhân vật anh đóng có một vị người yêu, rất quan trọng với việc xây dựng hình tượng nhân vật, xin hỏi trong bộ phim này cũng không có bất kỳ một cảnh thân mật nào sao? "
" Có. " Thừa Độ Chu cũng không ngẩng đầu lên nói, " Nhưng bởi vì người yêu là tồn tại trong hồi ức, cho nên cùng đạo diễn Lý thương lượng xóa đi những cảnh diễn có liên quan, bản thân tôi cũng không thích diễn cảnh thân mật, nói đến cùng những cảnh đó đều là chiêu trò vì hấp dẫn người xem, bộ phim sẽ không bởi vì nhiều một cảnh hôn cảnh giường chiếu liền trở nên càng đẹp mắt. "
Lão Từ quay camera sang Lý Lâm: " Đạo diễn Lý, ngài tán thành quan điểm như vậy sao? "
Lý Lâm cười khổ xua xua tay: " Ta không tán thành. "
Trong kịch bản《 Săn Thú 》, Thừa Độ Chu đóng vai chính là gián điệp trong thời kỳ dân quốc, trước khi hắn dấn thân vào sự nghiệp kháng chiến đầy gian khổ cùng khó khăn, từng có một vị người yêu, là tiểu thiếu gia du học về nước, chỉ là khi tiểu thiếu gia lao tới Macao, gặp phải lửa đạn từ quân địch mà chìm thuyền, vì thế dưới sự đan chéo của tình, thù nhà, quốc hận, ra đời một vị anh hùng tràn đầy sắc thái bi kịch cùng can đảm.
Phim điện ảnh sẽ không dùng màn ảnh dư thừa đi miêu tả câu chuyện tình yêu của vai chính, người yêu cận tồn trong hồi ức, ở thời điểm vai chính thất ý tịch mịch bàng hoàng lóe lên, nhưng dù là hồi ức, cũng là yêu cầu quay ra tới.
Nhân vật người yêu không cần lộ mặt, nhiều vì bóng dáng, sườn cảnh, hoặc là xử lý mơ hồ đi, xây dựng hiệu quả đêm khuya mộng về.
Vốn dĩ trong sự sắp xếp của Lý Lâm, có mấy cảnh dắt tay, ôm, tản bộ cùng với ôm hôn, nhưng khi Thừa Độ Chu ký hợp đồng thì từ chối.
Vì thế đoàn phim chỉ đành phải xóa bỏ toàn bộ cảnh diễn phối hợp giữa vai chính cùng người yêu, đơn độc quay chụp các cảnh có quan hệ với hồi ức về người yêu.
Lý Lâm nói: " Cảnh thân mật là vì gia tăng cảm giác đại nhập vào phim của người xem, hắn đơn thuần chính là do bản thân không muốn. "
Lão Từ nói: " Thừa tổng là suy xét đến tâm tình Đoạn lão sư sao? "
Thừa Độ Chu cười mỉa một chút, không trả lời, vì che giấu, bưng lên chén trà uống nước, thời điểm ngước mắt lên, ánh mắt lại đột nhiên dừng lại trong đám người nơi xa.
Trong nháy mắt vừa rồi, hắn phảng phất thấy được một thân ảnh thanh tuấn thoát tục chợt lóe qua trong đám người, tiến vào hành lang dài trong trường học, bóng dáng còn tàn lưu trong trí nhớ, còn nhớ rõ hắn mặc tây trang màu xám cây đay, sườn mặt tuyết trắng như cánh hoa lê.
Lý Lâm phát hiện hắn thất thần, theo ánh mắt hắn quay đầu lại nhìn, hỏi: " Làm sao vậy? "
Thừa Độ Chu thu hồi ánh mắt, lắc lắc đầu, buông chén trà, rũ mi lật kịch bản: " Không có việc gì. "
Nhưng biểu tình của hắn rõ ràng buồn đi.
Thừa Độ Chu không biết bản thân mình bị bệnh gì, trước kia cùng Đoạn Tinh Dã tách ra thời gian lâu lắm, nhìn không tới thì thôi đi, nhưng từ lúc tham gia chương trình yêu đương, thời gian ở chung nhiều hơn, dần dần nghiện Đoạn Tinh Dã, thời điểm tách ra thì ngày đêm tơ tưởng, lại vì không thể liên hệ còn sẽ nổi lên lo âu, hiện tại tiến vào thời kì cuối của bệnh tình, bắt đầu xuất hiện ảo giác, nhìn đến một diễn viên quần chúng đều cảm thấy giống y.
Lý Lâm tốt tính nói: " Có việc có thể nói thẳng. "
Thừa Độ Chu nghĩ nghĩ, nói: " Tôi đã quay cảnh rạng sáng liên tục ba ngày, chiều nay ngài hẳn là cho tôi nghỉ phép, để về nhà một chuyến. "
Lý Lâm bỡn cợt: " Về nhà thăm người thân sao? Sẽ không phải là nhớ tiên sinh đi? "
Thừa Độ Chu nói: " Không đến mức đó. "
Biểu tình Lý Lâm nhiều tia đa mưu túc trí: " Nếu cậu đáp ứng quay cảnh hôn kia, chiều nay tôi liền thả cậu về nhà. "
Thừa Độ Chu lật qua một tờ kịch bản, nói: " Tôi lựa chọn thủ vững cương vị. "
Lý Lâm cười to.
Lão Từ đã sớm thấy được đồng nghiệp đang tránh ở bên đường cách đó không xa, biết Đoạn Tinh Dã đã đến hiện trường, trong thanh âm nhiễm lên một tia hưng phấn: " Đoạn lão sư có từng tới đoàn phim thăm ban chưa? "
Thừa Độ Chu trả lời nói: " Chúng tôi không có thói quen thăm ban lẫn nhau. "
Lão Từ: " Vậy anh chờ mong y đến sao? "
Thừa Độ Chu khẽ nhấp môi, lắc đầu.
Đoạn Tinh Dã trả lời một tin nhắn đều lao lực, không có khả năng tới thăm ban.
Đoạn Tinh Dã không có hứng thú với cuộc sống của hắn, cho nên hắn cũng sẽ không ôm chờ mong với khả năng không thể xảy ra.
Lão Từ lại là kinh ngạc, làm sao cũng chưa nghĩ đến sẽ được đến một câu trả lời phủ định, nếu Thừa tổng không chờ mong, vậy lát nữa còn có thể quay được phản ứng kinh hỉ của hắn không?
......
Đoạn Tinh Dã dựa lưng lên tường gạch đỏ xây thành hành lang, còn tưởng bị phát hiện rồi, quay đầu lại liếc nhìn, chỉ thấy Thừa Độ Chu lại tiếp tục xem kịch bản.
Đoạn Tinh Dã đã khiến cho diễn viên quần chúng xung quanh chú ý, mọi người nhìn y, có người đã nhận ra y, có người còn đang đoán đây là vị diễn viên chính nào, một thân tạo hình này hoàn toàn không thua gì nam 1 nam 2.
Nhưng nhân viên chương trình ở bên cạnh làm động tác yên lặng, nhờ mọi người phối hợp không cần nói chuyện.
Hắn ngược lại nhắc nhở Đoạn Tinh Dã: " Đoạn lão sư, hình như Thừa tổng không thấy anh, anh lại đến gần chút nữa đi. "
Đoạn Tinh Dã sửa sang lại tây trang tinh xảo, giày đá sáng bóng bước xuống bậc thang, đi về phía ba người ngồi dưới cây đa kia.
Lý Lâm đưa lưng về phía Đoạn Tinh Dã, nhìn không thấy người tới.
Lão Từ đã chú ý tới y.
Mà Thừa Độ Chu đối diện với hướng của Đoạn Tinh Dã, lại không chút nào phát hiện ra khác thường, lúc lật xem kịch bản, mắt đều không nâng lên.
Đoạn Tinh Dã cảm nhận được bản thân bị xem nhẹ, cảm thấy có chút khó chịu, dứt khoát bước tới bên cạnh bàn.
Lý Lâm ngẩng đầu, chén trà trong tay run lên, trong mắt hiện lên tia kinh ngạc, lập tức nhận ra người trước mắt chính là tiên sinh nhà Độ Chu.
Nhưng điều càng làm ông để ý chính là, tiên sinh nhà Độ Chu hoàn toàn chính là tiểu thiếu gia du học về nước bước ra từ trong kịch bản, so với những gì ông tưởng tượng còn giống hơn ba phần.
Đoạn Tinh Dã mặc tây trang thẳng thóm, khuôn mặt trắng nõn, dáng người thon dài, dáng đứng không chút sai lầm nào, là nhân vật phong vân khí chất nổi bật mà chỉ có trong những nhà cao cửa rộng thời trước kia mới có thể bồi dưỡng ra được, khi y lạnh lùng đưa mắt nhìn phía dưới, có ngạo khí, cũng có tia tiên khí không dính khói lửa phạm tục, đúng là người tuổi còn trẻ liền mất sớm trong chuyện xưa, là ánh trăng sáng lưu lại đau xót vĩnh cửu trong tim, khiến vai chính nhớ y cả đời đều là đáng giá.
Lão Từ vội vàng đưa mắt ra hiệu với đạo diễn, sau đó đi xem Thừa Độ Chu, kết quả đối phương còn đang xem kịch bản, gấp đến độ hắn đều sắp ngồi không yên.
Lý Lâm là người thông minh, lập tức hiểu rõ đây là một phân đoạn trong chương trình yêu đương, nhấp miệng cười trộm, không lộ ra sơ hở một chút nào.
Đoạn Tinh Dã nhìn về phía Thừa Độ Chu, trong lòng lại có chút tức giận, y vì trà trộn vào diễn viên quần chúng, mà phải tốn nửa giờ mới làm tốt tạo hình, vậy mà Thừa Độ Chu lại làm như không thấy y.
Tối hôm qua trong wechat Thừa Độ Chu nói hay lắm, gì mà hy vọng thứ sáu nhanh đến, Đoạn Tinh Dã không nghe hắn, nhưng vẫn có thể hiểu rõ là hắn muốn được nhanh chóng gặp mặt nhau.
Kết quả người đều đứng trước mặt, Thừa Độ Chu lại không nhận ra một chút nào, quả nhiên chỉ biết nói miệng dụ dỗ người ta.
Đoạn Tinh Dã cảm thấy nếu cứ như vậy mà kêu Thừa Độ Chu nhìn mình, thì quá mất mặt.
Y dùng giọng nói còn thấp hơn bình thường mấy độ, nói với Lý Lâm: " Đạo diễn, tôi ngồi nơi này được chứ. "
Đoạn Tinh Dã là quái vật thanh âm, từ giọng nam thấp đến nữ cao, đều có thể chuyển đổi tự nhiên.
Lý Lâm nghẹn cười lại, giơ tay ý bảo: " Ngồi ngồi ngồi, mời ngồi. "
Lão Từ nâng camera lên trên, trong bụng cũng cười không ngừng, chỉ chờ Thừa Độ Chu khi nào mới có thể phát hiện ra Đoạn Tinh Dã.
Lúc này Thừa Độ Chu lại xoay người đi, đưa lưng về phía người đến, đôi mắt nhìn kịch bản, một tay lại che lại lỗ tai rồi chà xát.
Đoạn Tinh Dã: " ? "
Trong ánh mắt Thừa Độ Chu có lóe lên tia sáng khó hiểu, chỉ cảm thấy bản thân mình khả năng muốn chết rồi.
Nghe giọng nói của người khác đều cảm thấy giống Đoạn Tinh Dã.
Đoạn Tinh Dã không vui mà nhấp môi dưới, cũng không lập tức ngồi xuống, mà đổ ly trà đưa cho Lý Lâm: " Đạo diễn, mời. "
Lý Lâm nâng đôi tay lên: " Được. "
Đoạn Tinh Dã lại đổ một ly cho Thừa Độ Chu, lúc này còn cố ý bưng lên, đưa qua đi: " Thừa tổng. "
Thừa Độ Chu chỉ nghĩ y là một diễn viên quần chúng, cũng không nhiều xem một cái: " Cảm ơn, đặt đó đi. "
Đoạn Tinh Dã khẽ nhướng mày, cảm nhận được Thừa Độ Chu xa cách cùng với vạch rõ ranh giới, lúc mới vừa kết hôn, người này đối với y cũng rất cao lãnh, nhưng tuyệt đối không đạt đến trình độ hiện tại này.
Xem ra ngày thường Thừa Độ Chu ở đoàn phim cũng rất an phận, còn tưởng hắn là kẻ háo sắc nhìn đến người trang điểm đẹp, đôi mắt liền dời không được chứ.
Đoạn Tinh Dã hừ hừ hai tiếng trong lòng, bưng ly bất động.
Thừa Độ Chu thoáng nhìn qua khóe mắt, không thể không duỗi tay nhận lấy.
Cố ý vô tình, người nọ dùng đầu ngón tay cọ qua ngón tay hắn.
Chén trà hơi lung lay.
Trong mắt đen của Thừa Độ không chút cảm xúc, đặt ly xuống, đóng kịch bản lại: " Đạo diễn, tôi đi trước. "
Đoạn Tinh Dã " Chậc " một tiếng, chỉ cảm thấy người này dầu muối không ăn, cứ mẹ nó giống như Ngọc Đế ca ca, tức vì mị lực của mình vô dụng, duỗi tay véo tai Thừa Độ Chu: " Liếc mắt nhìn em một cái thì sẽ chết sao? "
Đám người xung quanh trong nháy mắt bộc phát ra tiếng cười to.
" ...... " Thừa Độ Chu theo hướng lỗ tai bị véo xách lên quay đầu lại, lộ ra biểu tình mờ mịt như chó ngốc, chờ nhìn thấy Đoạn Tinh Dã đứng ở phía sau, dần dần, phản ứng lại đây.
Hắn xoay người lại ngay trên ghế, nắm lấy tay Đoạn Tinh Dã đang véo tai hắn dời về phía gò má, ngửa đầu nhìn Đoạn Tinh Dã, đôi mắt đen nhánh đều là ánh sáng lập loè: " Sao em lại tới đây? "
Lý Lâm vỗ tay.
Ánh mắt này, ai nha! Chiếu thẳng vào tim ông rồi.
Thật muốn hiện tại liền quay vào trong phim.
Đoạn Tinh Dã không nghĩ tới Thừa Độ Chu lại vui vẻ như vậy, vui vẻ đến mức đuôi đều sắp lắc thành cánh quạt rồi.
Này ngược lại làm y ngượng ngùng, ánh mắt trốn tránh một chút, lại nghĩ đến chung quanh có nhiều người nhìn như vậy, muốn rút tay về, Thừa Độ Chu lại cố định không cho động, nghiêng mặt qua, hôn lòng bàn tay hắn.
Đoạn Tinh Dã chỉ cảm thấy có một luồng hơi nóng chạy thẳng tới trái tim, hòa tan một khối nhỏ nơi vẫn luôn đóng băng đó.
======
Tác giả có chuyện nói:
Lý đạo ship cp: Bộ diễn này nếu không có hai cậu thì ta không quay.
