Tác giả: Chu Chi
======
Sau khi kết thúc nghỉ ngơi chuyên viên trang điểm của đoàn phim làm trang điểm cho Đoạn Tinh Dã, làm độ tinh xảo của tiểu thiếu gia du học về nước càng tăng lên một cấp bậc.
Lý Lâm thừa dịp y ở đây, muốn quay xong toàn bộ suất diễn của vai người yêu.
Phim ngắn lần trước 《 Một Đường Làm Bạn 》 quay ở cảnh khu chỉ là giải trí, lần này Đoạn Tinh Dã là chính thức đóng phim điện ảnh ở phim trường, nhưng tố chất tâm lý của y vẫn luôn luôn cao, không có chút rụt rè nào.
Dựa theo kịch bản, vai chính cùng tiểu thiếu gia gặp nhau trên hành lang dài trong trường đại học, nhất kiến chung tình.
Trên đường đến địa điểm quay phim, Lý Lâm nói: " Tiểu Đoạn chỉ cần bày ra mị lực khiêm khiêm công tử của mình là được, không cần khẩn trương, một cảnh này chỉ cần cậu bản sắc biểu diễn, dư lại cứ giao cho Độ Chu giải quyết. "
Ngược lại, ông lại dặn dò Thừa Độ Chu, nói: " Cậu phải cho ta cảm giác một ánh mắt nhớ nhung đến vạn năm, từ kinh diễm, đến tâm động lại đến si mê, cảm xúc là phức tạp, nhưng chỉ có thể diễn cảm xúc xuất ra từ trong ánh mắt, lực độ không thể quá đà, nếu không dễ dàng phù hoa thái quá. "
Cảm nhận được ánh mắt Đoạn Tinh Dã nhìn qua, Thừa Độ Chu sợ y hiểu lầm về độ chuyên nghiệp của mình, vội vàng nói: " Tôi diễn xuất chưa từng phù hoa đi. "
" Còn không phải vì đây là lần đầu tiên cậu quay cảnh yêu đương sao, nên nhắc nhở cậu nhiều thêm hai câu thôi. " Lý Lâm cuốn lại kịch bản gõ gõ Thừa Độ Chu, ý có điều chỉ, " Ta đã tìm cộng sự hoàn mỹ nhất cho cậu, nếu cậu mà quay không tốt, vậy thì chỉ có thể nói cảnh yêu đương là điểm yếu của cậu, về trường học học lại cho tôi đi. "
Thừa Độ Chu cúi đầu: " Sẽ không. "
Sở dĩ Lý Lâm yêu cầu Đoạn Tinh Dã nhận diễn nhân vật này, không chỉ vì Thừa Độ Chu phải có Đoạn Tinh Dã mới bằng lòng diễn cảnh thân mật, mà càng là vì ông nhìn ra được, khi Thừa Độ Chu nhìn thấy Đoạn Tinh Dã, yêu thích cùng khuynh tâm trong mắt là thật sự, có tình cảm quý giá như vậy, lại thêm chút kỹ thuật diễn, hình tượng người yêu trên phim ảnh của bọn họ sẽ không gì phá nổi.
Cảnh quay đầu tiên bắt đầu quay.
Những sợi tóc nhiễm trắng của Đoạn Tinh Dã tạm thời được nhiễm đen lại, mặc âu phục kiểu quần yếm rất thời thượng ở niên đại đó, dáng người thanh tuấn thon dài, ôm một quyển sách thật dày bước trên hành lang tràn đầy cây xanh. Tiết ngữ pháp chỉ còn có ba phút nữa là bắt đầu, bước chân của y so ngày thường càng muốn nhanh hơn một chút.
Đúng lúc này, phía đối diện có một nam nhân cao lớn một thân tây trang giày da đang bước đến, đôi tay bỏ túi, cúi đầu đi đường.
Hai người không ai nhìn ai, cũng không chú ý đến khoảng cách giữa cả hai, khi sắp gặp thoáng qua, vai chạm vai, đồng thời nghiêng người, ánh mắt giao nhau.
Đoạn Tinh Dã đưa lưng về phía máy quay, Lý Lâm quay cận cảnh gương mặt Thừa Độ Chu, chỉ thấy nam nhân xốc mắt, trong lòng thản nhiên, cái gì cũng không đặt vào trong mắt, tiếp theo ánh mắt hơi ngưng, có tiêu cự, rất nhanh lại như nước mùa xuân lưu chuyển, rõ ràng là kinh diễm, hàm chứa đ*ng t*nh, mặc dù hai người dần đi cách xa nhau, ánh mắt vẫn như cũ đang quấn quanh kéo sợi.
Đoạn Tinh Dã thu hồi ánh mắt, không biết vì sao, chỉ là bị Thừa Độ Chu liếc mắt nhìn một cái, trái tim đã đập bịch bịch, nhưng y sợ ảnh hưởng đến quay chụp, không thể không hít sâu một hơi đè nén cảm xúc xuống, bởi vậy cánh tay ôm sách vở không tự giác được căng chặt, lại không nhịn được thẳng lưng hơn nữa.
Hiện tại mới phát hiện, kỹ thuật diễn ngày thường trong chương trình yêu đương của Thừa Độ Chu có thể nói là nhẹ nhàng, bởi vì lúc hắn chân chính phát huy kỹ thuật diễn, sẽ là lưỡi dao sắc bén đã ra khỏi vỏ, rất ít người có thể tiếp nhận được uy áp của hắn. Còn may là màn ảnh không ở nơi này của y.
Hai người đưa lưng về nhau đi xa, nhưng không vài bước, Thừa Độ Chu lại quay đầu lại nhìn theo, vươn một tay vỗ vào sau cổ, cúi đầu, biểu tình lâm vào mờ mịt, lỗ tai lại là đỏ lên, có thể nhìn ra được đã hoài tâm sự nóng bỏng.
" Cắt! "
Lý Lâm vỗ tay, cảnh quay ngắn ngủn không đến năm giây, hậu kỳ sẽ xử lý chậm đi, một lần là qua, phi thường lý tưởng, có thể nói viễn siêu với những gì ông đã chờ mong.
Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã trở lại bên người đạo diễn xem lại cảnh quay vừa rồi.
Biểu hiện của Thừa Độ Chu đáng giá thưởng thức, nhưng hắn xuất thân từ chính quy, vốn nên như thế, cho nên Lý Lâm không đưa lời bình cho hắn.
Kỳ thật đạo diễn có yêu cầu hà khắc với công việc như Lý Lâm như vậy, chỉ cần không mắng, chính là khen ngợi. Toàn bộ phim trường, Thừa Độ Chu là ít bị mắng nhất.
Nếu Thừa Độ Chu đã làm được lý tưởng, vậy bộ phận viễn siêu cả sự chờ mong của đạo diễn kia lại ở chỗ Đoạn Tinh Dã.
" Tiểu Đoạn, cậu quá khiêm tốn, cậu cực kỳ có thiên phú diễn xuất. " Lý Lâm đặc biệt khen ngợi Đoạn Tinh Dã, ngòi bút chỉ vào cánh tay y trên màn hình, nói, " Nơi này cậu xử lý thật sự quá chi tiết, sau khi thu hồi ánh mắt, hít sâu một hơi, tiết tấu thân thể tăng lên một biên độ lớn, cánh tay cùng cơ lưng còn căng chặt một chút, thuyết minh nội tâm của nhân vật cũng không phải thờ ơ, ngược lại có thể nói là khẩn trương bất an, trong nháy mắt chúng ta gặp được người yêu thích, adrenalin nhất định sẽ tiêu thăng, ngôn ngữ cơ thể này cậu thiết kế tương đương ngắn gọn xảo diệu, quá lợi hại, không hổ là tài tử, ta cũng chưa hướng dẫn diễn xuất cho cậu, vậy mà cậu đã có thể tinh chuẩn nắm chắc nội tâm nhân vật, diễn quá tốt rồi. "
" ...... "
Đoạn Tinh Dã không biết nói gì cho phải, chỉ có thể quay mặt đi uống ngụm nước.
Gì mà nắm chắc nội tâm nhân vật, y không hiểu.
Bởi vì hành lang cũng là nơi diễn ra nụ hôn đầu tiên trong phim của hai người, cho nên kế tiếp quay cảnh hôn trước.
Thừa Độ Chu rời đi đi dặm lại phấn.
Đoạn Tinh Dã duỗi tay chỉ vào hình ảnh Thừa Độ Chu đỏ bừng lỗ tai trong màn hình, hỏi: " Diễn viên làm sao làm được thế? Tôi cứ tưởng mặt đỏ đều là kỹ xảo trang điểm. "
Lý Lâm cười bí hiểm: " Diễn viên không có kỹ năng khống chế mặt đỏ nga, phải dựa vào trạng thái cá nhân, không bằng cậu đi hỏi Độ Chu, lúc ấy hắn đang suy nghĩ cái gì. "
Đoạn Tinh Dã nhấp môi dưới, thu hồi tay.
Y không thèm hỏi.
......
Quay cảnh hôn ở bên ngoài là sẽ bị vây xem 360°, xung quanh không chỉ có nhân viên của đoàn phim còn sẽ có một ít diễn viên quần chúng đến hóng chuyện, cho nên sẽ xấu hổ.
Nhưng loại bỏ cảm giác xấu hổ là môn học bắt buộc của diễn viên.
Thừa Độ Chu chăm sóc tâm tình lần đầu tiên diễn kịch của Đoạn Tinh Dã, nói: " Lát nữa em chỉ cần nhắm mắt lại, chuyện gì cũng đừng nghĩ đến. "
Đoạn Tinh Dã hiểu rõ, Thừa Độ Chu muốn dẫn y nhập diễn.
Nhưng lo lắng của Thừa Độ Chu kỳ thật là dư thừa, đối với Đoạn Tinh Dã mà nói, chỉ cần phân rõ diễn kịch cùng thực tế, xem như là đang đi làm việc, thì sẽ không có gánh nặng tâm lý.
Mỗi người ai vào vị trí người nấy.
Thư ký trường quay cầm bản, hô: " Cảnh 128 lần 1, action! "
" Cạch! "
Mới vừa xối qua một trận mưa nhân tạo, trầu bà phía trên hành lang dài xanh tươi ướt át, không trung trên khu dạy học một mảnh sáng sủa.
Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã ngồi ở hàng ghế dài trên hành lang, ánh mắt hai người cứ quấn quýt lấy nhau, khuôn mặt dần dần tới gần, thử một chút hơi thở của nhau, song song rũ mắt, cho đến nhắm lại hoàn toàn.
Trong nháy mắt khi đụng vào, Đoạn Tinh Dã lập tức phát hiện Thừa Độ Chu dùng nước súc miệng, khoang miệng tràn ngập mùi cay độc k*ch th*ch, nhưng y cảm thấy hoàn toàn không cần thiết, hương vị tự thân cuat Thừa Độ Chu đã rất thoải mái thanh tân sạch sẽ, y không thích nước súc miệng.
Trước khi bắt đầu quay Thừa Độ Chu có chút khẩn trương, hắn muốn biểu hiện tốt một chút trước mặt Đoạn Tinh Dã, diễn kịch vốn dĩ là phải bảo trì ba phần thanh tỉnh bảy phần nhập diễn, hắn cho rằng bản thân mình có thể khống chế được, nhưng là theo hôn môi sâu dần, trong bất tri bất giác, hắn liền vứt đi ba phần thanh tỉnh kia.
Người cầm ván gỗ chưa sơn bên cạnh chính là một nam trung niên, lăn lộn trong phim trường đã nhiều năm, ông xem cảnh giường chiếu đều là mặt không đỏ tim không đập, lúc này mới được một nửa, thế nhưng quay mặt đi xem ốc sên đang bò sát trên cây cột bên cạnh.
Lão Từ ở cách đó không xa cầm camera quay chụp, lộ ra nụ cười ác ma. Đây là đã được đoàn phim cho phép, bọn họ sẽ mosaic đoạn quay chụp ngoài lề này, chiếu xen kẽ vào phát sóng trực tiếp 《 Một Đường Làm Bạn 》 kỳ này, không chỉ vì hiệu quả chương trình, mà còn vì tạo nhiệt độ cho bộ phim điện ảnh 《 Săn Thú 》.
Đoạn Tinh Dã dần dần cảm thấy không khí loãng đi, tiếng gió cùng tiếng chim hót bên tai dần dần rời xa, cuối cùng vẫn là bị mang nhập diễn, theo thói quen giơ tay vòng lấy cổ Thừa Độ Chu, khi năm ngón tay trắng nõn sắp v**t v* vào giữa những sợi tóc đen.
—— " Cắt!!! "
Theo tiếng la tức giận của Lý Lâm, không khí ngọt ngào trên hành lang biến mất hầu như không còn gì.
Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã tách ra, ánh mắt đều có chút né tránh mà nhanh chóng nhìn sang hướng khác, đồng thời giơ tay cọ khóe môi.
Khác với cảnh quay trước đó, thời điểm Lý Lâm nhìn màn hình, mặt càng ngày càng đen, có thể nhìn ra được ông rất không hài lòng.
Hai diễn viên bước tới bên cạnh ông.
Lý Lâm không còn ôn hòa như trước đó, quay sang nói với trợ lý bên cạnh, giọng điệu rất dữ: " Tìm túi chườm nước đá cho hai người bọn họ. "
" ............ "
Lúc này phu phu hai người mới ý thức được, trên môi nóng rát, đồng thời mặt lập tức đỏ lên, lại giơ tay che lại môi.
" Xì! "
Nhân viên đoàn phim ở xung quanh đã có người không nhịn cười được.
Bọn họ vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy diễn viên quay cảnh hôn quay đến muốn chườm đá tiêu sưng.
Sau khi trợ lý chạy chậm rời đi.
" Thừa Độ Chu, cậu bớt bớt một chút đi! " Lý Lâm lấy bút chỉ vào bàn tay của Thừa Độ Chu trên màn hình, " Đặt ở đâu đây? "
Chỉ thấy trên màn hình, bàn tay to của Thừa Độ Chu đã leo lên ngực Đoạn Tinh Dã.
" ...... " Thừa Độ Chu rất xấu hổ, rũ mắt, nhỏ giọng nói, " Xin lỗi. "
Tuy rằng người đạo diễn mắng là Thừa Độ Chu, nhưng giờ phút này trình độ xấu hổ của Đoạn Tinh Dã cũng không thấp hơn hắn bao nhiêu, mặt đều sắp cháy rồi.
Vừa rồi y hoàn toàn không ý thức được Thừa Độ Chu đặt tay ở chỗ nào.
" Ta có chút không rõ. " Lý Lâm xoay đầu, nhìn hai người đầy bất mãn, " Cảnh hai cậu quay là nụ hôn đầu tiên, làm sao mà cứ như diễn cảnh nóng thế, là chưa từng có nụ hôn đầu tiên sao? "
" ............ "
Phu phu hai người ai cũng chưa nói chuyện, xoay người sang chỗ khác trốn tránh trả lời, trong lòng lại đều có chút ủy khuất.
Nhưng nụ hôn đầu tiên của bọn họ chính là như vậy, không đúng chỗ nào.
======
Tác giả có chuyện nói:
Phu phu: Từ trước đến nay chúng tôi đều là như vậy.
Đạo diễn Lý đỡ trán: Làm phiền giữ lại một chút đi.
