Tiểu Đà Tinh Cầm Chứng Buôn Bán

Chương 59: Muốn hôn hôn



Tác giả: Chu Chi

======

Theo như Thừa Độ Chu nhớ, thì bắt đầu tư tiểu học đã có một ít lời đồn, nói hắn là tùy tùng của Đoạn Tinh Dã.

Bởi vì hắn đều ăn ở tại nhà Đoạn Tinh Dã, lại không phải họ hàng của y, mà ba ba của hắn còn là tài xế của nhà họ Hám, vì thế chỉ cần hắn thân thiết với Đoạn Tinh Dã một chút thôi, là sẽ có những thanh âm ghen ghét xuất hiện, nói hắn thân thiết với y là vì lấy lòng y, khiến Đoạn Tinh Dã vui vẻ thì hắn mới có thể tiếp tục cùng đi học với nhóm các thiếu gia nhà giàu.

Thành ra vào thời học sinh Thừa Độ Chu luôn có chút thanh cao. Hắn cùng Đoạn Tinh Dã có vòng bạn bè khác nhau, hắn cũng cực kỳ cẩn thận khi đối tốt với y, luôn có chút che che giấu giấu mơ hồ, sợ bị người thấy được lại bị cho là có tâm tư khác.

Nhưng nói qua cũng phải nói lại, trăm ngàn lời đồn vớ vẩn bên ngoài, cùng không tổn thương trái tim hắn bằng một câu " Nhưng thật ra là chính anh có được một cơ hội diễn nam chính " của Đoạn Tinh Dã.

Thừa Độ Chu chưa từng nghĩ tới, ở trong mắt Đoạn Tinh Dã, hắn cũng là loại người có tâm tư khác này.

Thừa Độ Chu rũ mắt, bởi vì đè nén những cảm xúc phức tạp, mà khuôn mặt tuấn tú khó tránh khỏi việc lộ ra một tầng hồng nhạt, nhưng giọng nói vẫn là bình tĩnh, giải thích rõ ràng: " Trước khi ông ngoại tìm anh nói chuyện, anh cũng đã có được vai nam chính..... Dù ông ngoại hy vọng anh chăm sóc em, nhưng trước giờ ông cũng không cho là em thua kém anh, cho nên cũng không cần cho anh chỗ tốt gì, mà từ trước đến giờ anh cũng không nghĩ đến lấy được tài nguyện gì từ chỗ ông ngoại, em có khả năng là hiểu lầm rồi. "

Trong lúc nhất thời Đoạn Tinh Dã cũng không biết nên nói gì mới tốt, ý nghĩ kiên định suốt hai năm qua của y lại là không đúng, suy nghĩ đều như bị gió to thổi cho rối loạn.

Cảm giác không muốn chịu thua hắn mà Y vẫn giữ trong lòng, giờ phút này trở nên thật vô nghĩa, van cảm xúc trong lòng không ngừng xoay tròn, dòng chảy cảm xúc không ngừng tuôn trào ra ngoài.

Y c*n m** d***, trữ đủ khí thế: " Có thể trách em sao? Ai biểu thời điểm Triều Ca đưa ra thông báo chính thức lại trùng hợp như vậy chứ, không thể trách em nghĩ sai được. "

Thừa Độ Chu ngước mắt nhìn y, hơi kinh ngạc nói: " Anh không có trách em, sao em cứ cảm thấy là anh sẽ trách em...... Loại việc này vốn dĩ là chỉ cần nói rõ ràng ra là tốt rồi. "

Nhưng trong lòng Đoạn Tinh Dã vẫn là khó chịu, lại có chút xấu hổ, quay đầu nhìn đi chỗ khác, tưởng cứ như vậy mà cho qua chuyện: " Có đi hay không? "

Thừa Độ Chu lại là đi hai bước đến bên dưới gốc cây liễu, ngồi xổm xuống, rũ đầu xoa mắt, mặt đỏ lên nói: " Em đi trước đi, anh có chút thương tâm, đi không nổi. "

" ...... "

Đoạn Tinh Dã thiếu chút nữa liền nghẹt thở rồi.

Lại nữa lại tới nữa!

Mỗi lần nhìn đến dáng vẻ chó ngốc không chút tiền đồ này của Thừa Độ Chu y liền tức đến phát điên!

" Anh muốn chết sao. " Đoạn Tinh Dã đi về trước một bước, nhìn người đăng ngồi xổm trên mặt đất, nói: " Em chỉ là nghĩ như vậy thôi, lại không làm gì anh, anh thấy trước giờ em có lấy chuyện này ra nói sao? "

Thừa Độ Chu nhìn qua xác thật là đi không nổi, lưng còn phải dựa vào thân cây thì mới không đến nỗi trượt ngồi xuống, cúi đầu nói mơ hồ: " Từ nhỏ đến lớn, anh có hỏi em muốn thứ gì sao? Lúc học tiểu học nhìn em ăn mì tôm meo meo, dù anh thèm đến ch** n**c miếng cũng chưa hỏi em cho anh ăn chung. "

" ...... "

Đây lại là chuyện gì nữa a!

Đoạn Tinh Dã ngồi xổm xuống trước mặt Thừa Độ Chu, do dự nửa ngày, mới mặt đỏ tai hồng nói: " Anh chưa từng hỏi em muốn thứ gì, được rồi đi? "

Thừa Độ Chu ngẩng đầu, rưng rưng nước mắt: " Vậy em dựa vào đâu lại cảm thấy là anh vì ham vinh hoa phú quý của nhà em mới cùng em kết hôn? Anh rõ ràng là tiềm lực cổ, lại không phải phượng hoàng nam. "

" ............ "

Đoạn Tinh Dã câm nín rồi, không thể nào nghĩ tới chỉ một cái hiểu lầm cũng có thể làm Thừa Độ Chu tổn thương như vậy, y căn bản là không có suy xét đến vụ nhân phẩm kia.

Đoạn Tinh Dã móc khăn giấy từ trong túi ra đưa qua, nhẹ giọng nói: " Là em sai, là em đã suy xét không chu toàn, lau lau đi. "

Chó ngốc.

Thừa Độ Chu không nhận khăn giấy, cúi đầu, dựa đầu lên vai Đoạn Tinh Dã.

Đoạn Tinh Dã không thể không thẳng eo một chút mới không té ngã ra sau, cũng đúng lúc này, chiếc van dưới đáy lòng hoàn toàn mở ra, dòng chảy không ngừng tuôn trào.

" Em có phải là khinh thường anh không? "

" Em không có...... "

Nhân viên đoàn phim chạy dọc theo bờ sông được một nửa, thì phanh gấp lại, chạy trốn ra sau cây liễu rình coi.

" Đạo diễn Lý, tôi tìm thấy họ rồi. " Hắn nói nhỏ vào bộ đàm.

Lý Lâm ở chỗ quay phim: " Thế à, mau gọi người tới đây đi. "

Nhân viên đoàn phim nhìn hai người đang ngồi xổm dựa vào nhau dưới gốc cây liễu xa xa.

" Tôi không biết hiện tại có nên đi qua gọi hay không. "

" Có chuyện gì? "

" Hình như Đoạn tiểu lão sư làm Thừa tổng khóc rồi. "

" ??? "

......
Qua hơn nửa ngày, Thừa Độ Chu mới bình tĩnh trở lại.

Hắn hỏi Đoạn Tinh Dã: " Vì sao lúc đó em không nói? Em phải nói ra khi thông báo chính thức được đưa ra chứ. "

Thừa Độ Chu không chỉ đau buồn cho bản thân, với hiểu lầm như vậy, người bị tổn thương không chỉ có hắn, Đoạn Tinh Dã ôm trong mình ý nghĩ bản thân chỉ là vật kèm theo khi trao đổi ích lợi, trong lòng hẳn là cũng không vui sướng, huống chi còn nhịn suốt hai năm trời.

Lúc nghĩ như vậy, hắn lại một lần nữa nắm lấy tay Đoạn Tinh Dã, trong lòng cũng có chút đau đớn.

" Có thể nói cái gì chứ. " Đoạn Tinh Dã nói, " Ông ngoại bảo anh chăm sóc em, lại thuận nước đẩy thuyền giúp anh lấy được vai chính, hợp tình hợp lý. "

Y rũ mắt, nhìn thấy bàn tay đang nắm lấy tay y của Thừa Độ Chu, không ngừng run lên, cảm thấy buồn cười: " Vốn là kết hôn để đối phó với người lớn trong nhà, anh sẽ không nghĩ là em sẽ để ý đi? "

" ...... " Thừa Độ Chu không nói, buông tay ra.

Đoạn Tinh Dã khẳng định là để ý, nhưng cũng không thể nói rõ là để ý cái gì, chỉ biết sau khi chân tướng rõ ràng, tâm tình liền trở nên nhẹ nhàng thoải mái xưa nay chưa từng có.

Lúc ấy y hãm sâu trong việc kiện tụng khi giải ước cùng với việc dư luận công khai lên án, Thừa Độ Chu cùng y kết hôn thì phải gánh chịu nguy hiểm bị tổn hại danh dự, căn cứ vào điều này, nếu ông ngoại giúp Thừa Độ Chu bắt lấy một vai nam chính, thì cũng chẳng có gì là không được, nhưng sự thật lại là Thừa Độ Chu không vì danh lợi, cái gì cũng đều không muốn, mà là trực tiếp đáp ứng kết hôn, xem ra là thật sự thiệt tình muốn giúp y.

Xem ra cho dù xa cách nhiều năm, Thừa Độ Chu vẫn có cảm tình với y như cũ, trong nháy mắt, cảm giác quen thuộc thân thiết khi ở chung từ nhỏ đến lớn giữa bọn họ lại về rồi.

Đoạn Tinh Dã ép xuống khóe môi đang nhướng lên của mình, nhìn vào vành tai đang phiếm hồng của Thừa Độ Chu, nói: " Anh đã đi được chưa? "

Thừa Độ Chu vặn vẹo trên vai y: " Anh khả năng cần thêm một chút lực lượng để đứng lên. "

Đoạn Tinh Dã hỏi: " Cái gì? "

Thừa Độ Chu nhỏ giọng nói: " Muốn hôn hôn...... "

" ...... "

Đoạn Tinh Dã thanh tỉnh.

Dù sao cũng là người đã kết hôn, sao còn có thể đơn thuần như khi còn nhỏ được.

" Anh nằm liệt luôn đi. "

Đoạn Tinh Dã đang muốn đẩy người ra.

Một giọng nói xa lạ vang lên: " Hai vị lão sư...... Nếu xong rồi, thì bên phía phim trường đang chờ. "

Không phải chứ.

Thừa Độ Chu quay mặt sang hướng khác.

Đoạn Tinh Dã giơ tay ôm lấy đầu hắn hỗ trợ che giấu, nhìn về phía nhân viên đoàn phim cách đó không xa, nói: " Đã biết, vị này...... Chân rút gân, rất nhanh thì hết. "

Nhân viên đoàn phim lo lắng bước đến: " Có sao không? "

" Không sao. " Đoạn Tinh Dã phòng ngừa hắn tới gần, nói, " Hôn Hôn là có thể đứng lên rồi. "

" ...... "

" ...... "

Gió thổi dương liễu ngạn, không khí thật an tĩnh.

Đoạn Tinh Dã ngửa đầu nhìn trời, thở dài một tiếng.

Đều tại chó ngốc này, hại y cũng chập mạch theo hắn.

***

Phu phu hai người bước vào thư viện đã được bố trí xong.

Lý Lâm quan tâm Thừa Độ Chu: " Chân có sao không. "

Thừa Độ Chu lắc đầu, hơi xấu hổ mà tránh đi.

Cảnh quay này là cảnh gặp lại sau lần gặp mặt đầu tiên, tình tiết theo khuôn sáo cũ.

Trong lúc Thừa Độ Chu đang tìm thấy ở kệ sách thì nhìn thấy Đoạn Tinh Dã qua các khe hở. Đoạn Tinh Dã liếc nhìn hắn một cái, không để ý tới, xoay người bước đến ngồi xuống ghế ở khu vực tự học, Thừa Độ Chu cọ tới cọ lui cố ý ngồi xuống ghế đối diện Đoạn Tinh Dã, nhìn bề ngoài thì là đang xem sách, trên thực tế lại thường thường lén liếc mắt đánh giá người đối diện, sau đó bị phát hiện, liền đỏ bừng cả mặt.

Đoạn Tinh Dã bị nhìn lén, có chút không vui mà nằm ghé vào trên bàn, dựng đứng sách, hoàn toàn ngăn chặn mặt lại, không cho xem.

Chỉ là không qua được bao lâu, y lại đặt sách xuống, ngước đôi mắt đen nhánh sáng ngời nhìn Thừa Độ Chu.

Cameras số 1 quay toàn cảnh từ xa theo bố cục đối xứng.

Trên cửa sổ sáng ngời có một đám dây thường xuân, lá xanh còn treo bọt nước. Cách một trương bàn tự học, một người nằm bò, một người ngồi, đều có chút ngược sáng, lưu lại hình ảnh cực kỳ tinh xảo xinh đẹp.

Đạo diễn không kêu cắt, Đoạn Tinh Dã liền duy trì tư thế không đổi, y nhìn đến Thừa Độ Chu đỏ mặt, lại lần nữa hoài nghi diễn viên có phải có thể tự mình điều khiển được việc đỏ mặt hay không.

Đúng ngay lúc này, y phát hiện ánh mắt Thừa Độ Chu dời xuống, sau đó bờ môi của y thật giống như bị tầm mắt kia đốt nóng lên một chút.

Tên háo sắc này đang suy nghĩ cái gì thế.

Dường như là theo bản năng, cánh môi màu đỏ căng mọng khẽ nhấp, bọt nước trên lá xanh ngoài cửa sổ cũng vừa vặn rơi xuống.

Đoạn Tinh Dã cũng lặng lẽ đỏ mặt.

" Cắt! "

Một tiếng kêu này của Lý Lâm rõ ràng là rất vừa lòng.

Lại là một lần liền quay xong.

Lý Lâm xem lại cảnh quay trên máy tính, khen không dứt miệng: " Tiểu Đoạn, cậu tuyệt đối là thiên tài về diễn xuất. Biểu tình cuối cùng kia đúng là quá vừa vặn, Độ Chu nhìn cậu, cậu còn đáp lại hắn, lập tức liền bày ra sự hấp dẫn lẫn nhau giữa hai nhân vật, đây là nhất kiến chung tình, nhị kiến khuynh tâm, làm sao mà lúc ấy cậu lại nghĩ đến đó thế. "

Đoạn Tinh Dã mới không muốn thừa nhận là do bị tầm mắt của Thừa Độ Chu k*ch th*ch đến, nói: " Linh cảm của thiên tài, ai cũng không nói rõ được. "

Lý Lâm: " ...... Đúng vậy. "

Sau khi phu phu hai người cũng đem cảnh nắm tay đi dạo quay xong, lại về tới hành lang dài trong khu dạy học, chờ quay lại cảnh hôn vẫn luôn không thể thông qua kia.

Lý Lâm sợ bọn họ tìm không được trạng thái, cố ý quét sạch hiện trường, cho hai người thời gian ấp ủ cảm xúc, còn bản thân thì đi nơi khác uống một tách trà.

Tiểu Đái vẫn luôn ở cùng một chỗ với nhóm lão Từ, lúc này mọi người đều cùng nhau chờ ở bên ngoài khu vực quay phim.

Lão Từ nhìn di động, nói: " Đạo diễn phát thông báo cho chương trình vào ngày kia. "

Tiểu Đái vội vàng mở ra weibo, quả nhiên là đổi mới ra một bài weibo mới.

【 Một đường làm bạn V:

# một đường làm bạn # mùa thứ hai.

Hôm nay đến đoàn phim《 Săn Thú 》 thăm ban Thừa tổng, thì nhìn đến Thừa tổng quay cảnh hôn nga, mọi người có thể suy đoán một chút nụ hôn đầu tiên trên màn ảnh lớn là ai nha~ đáp án sẽ được công bố trong buổi phát sóng trực tiếp vào thứ bảy tuần này, không gặp không về 🐶🐶🐶 】

Mới vừa đăng lên không bao lâu, lượt xem đã không ngừng tăng cao, Tiểu Đái là người biết chuyện, vô cùng chờ mong mà mở ra khu bình luận, kết quả hoảng sợ.

" Một đường làm bạn lại đi đầu ship cp tà giáo? Tổ chương trình điên rồi sao? "

" Bất luận nụ hôn đầu tiên trên màn ảnh lớn là ai, thì cũng là chuyện của bộ phim điện ảnh đó, một chương trình yêu đương lại ở chỗ này đổ thêm dầu vào lửa, còn tôn trọng Đoạn lão sư sao? "

" Có độc sao, lấy nụ hôn đầu tiên trên màn ảnh lớn của Thừa tổng làm chiêu trò câu view? Là muốn fan CP chúng tôi ăn ruồi bọ sao. "

" Thêm cái đầu chó là cho rằng có thể bảo mệnh sao? "

" Tôi đang vui vẻ ship cp, mấy người lại nhất định phải nhắc nhở tôi việc Thừa tổng dâng ra nụ hôn đầu tiên trên màn ảnh lớn, thế thì tôi đây cũng nói thẳng luôn, không phải Đoạn lão sư thì tôi đều không đồng ý. "

" Nói đi cũng phải nói lại, có khi nào là Đoạn lão sư không? "

" Đoạn lão sư không có tham gia diễn xuất trong Săn Thú! Không có khả năng là Đoạn lão sư! "

" Chương trình này sao lại thế này, sao còn hủy đi quan xứng chứ, nếu không phải vì Lữ Dạ Thư Hoài, thì tôi đã không xem chương trình này. "

Tiểu Đái nhìn đến võng hữu đều hiểu lầm, mà hiểu lầm còn càng ngày càng sâu, đều sắp vội muốn chết, lại không thể trực tiếp trả lời bình luận, lật đật nói với lão Từ: " Mau kêu đạo diễn đừng có úp úp mở mở, trực tiếp thông báo tin nóng đi, fan CP đều sắp nổ rồi! "

Lão Từ cũng không nghĩ đến chuyện sẽ diễn ra như thế này, lật đật gọi cho tổng đạo diễn.

Hiện tại Lữ Dạ Thư Hoài là cp nổi nhất, fans yêu đến điên cuồng, với tình trạng phản hồi bình luận thế này, official weibo đều phải bị fans vọt vào mắng chửi rồi.

......
Hai đương sự còn không biết trên mạng đã nháo nhào lên, ngồi ở hành lang dài hưởng thụ không khí an tĩnh.

Chỉ là dù nhân viên của đoàn phim đều đã rời đi hết, nhưng họ lại biết lát nữa phải quay cảnh hôn, nên trong không khí an tĩnh lại có chút xấu hổ.

Đoạn Tinh Dã nhìn bốn phía xung quanh, thanh thanh giọng, nói: " Anh được rồi sao? "

Thừa Độ Chu đặt nước khoáng ra xa một chút, hỏi: " Muốn thử một chút sao? "

Thử một chút tìm cảm giác cũng tốt, miễn cho lúc chính thức quay lại xảy ra sai lầm.

Đoạn Tinh Dã nghiêng người.

Thừa Độ Chu cũng xoay qua hướng y.

Hai người nhìn thoáng qua nhau, lại đồng thời chuyển tầm mắt đi.

Kỳ quái, việc càng không thuần khiết hơn đều đã làm, vậy mà tưởng tượng đến muốn hôn nụ hôn đầu tiên, trong lòng lại đều có chút không quen.

Thừa Độ Chu nâng lên hai tay.

Đoạn Tinh Dã cảnh giác chỉ vào tay hắn, nhắc nhở: " Không được sờ loạn! "

" ...... " Thừa Độ Chu lần đầu tiên quay cảnh hôn, không có kinh nghiệm, đối tượng lại là Đoạn Tinh Dã, đó là cách làm khi không khống chế được cảm xúc, hiện tại bị Đoạn Tinh Dã đề phòng, trên mặt hơi nóng, giả vờ không kiên nhẫn, nói: " Không sờ loạn, chỉ muốn em lại gần một chút. "

Đoạn Tinh Dã cúi đầu, dọc theo ghế dài lại ngồi dịch về phía trước.

Từ góc độ của Thừa Độ Chu nhìn qua, chỉ thấy hàng mi dài nồng đậm của Đoạn Tinh Dã gieo một bóng ma nhạt nhòa dưới mí mắt, mũi cao thon, bên sườn mũi còn có nốt ruồi nhỏ, khuôn mặt sáng trong như ánh trăng. Khi còn nhỏ ngũ quan còn không nẩy nở hết, cũng đã đáng yêu vô cùng, lớn lên lại thành một gương mặt mối tình đầu, nhiều năm như vậy đều không thay đổi.

Nhìn nhìn, cơ bắp căng chặt ở cổ, lưng của Thừa Độ Chu dần dần thả lỏng, không còn khẩn trương nữa.

Đoạn Tinh Dã vẫn là không yên tâm, hé mắt nhìn hắn: " Anh thật sự có thể sao? "

Lại không thông qua, y đều phải bị PTSD với việc hôn môi rồi.

Thừa Độ Chu nhớ tới tâm tình thời niên thiếu, có vô số lần muốn người trước mắt, mỗi lần đều cảm thấy tim đập như sấm, vô cùng hoảng loạn, nhưng tia lý trí kia lần lượt căng chặt, lại lần lượt sụp đổ, lưu lại cảm giác thất bại nhàn nhạt, hy vọng lần này có thể không lưu tiếc nuối.

Hắn giơ tay vén tóc Đoạn Tinh Dã, nói: " Anh làm đây? "

Đoạn Tinh Dã uk một tiếng, gật đầu.

Thừa Độ Chu tới gần.

Đoạn Tinh Dã cảm giác Thừa Độ Chu không hề giống với dáng vẻ khi đóng phim vừa rồi, trong ánh mắt vô cớ nhiều hơn sự khắc chế muốn tấn công, do đó đôi mắt đen bình thường vẫn luôn lạnh nhạt kia dường như cũng ấm lên, làm y muốn rụt người về sau.

Nhưng là nghĩ đến bản thân đang đóng phim, liền nhịn xuống.

Đoạn Tinh Dã nhớ kỹ những gì đạo diễn Lý nói, không cần chờ được dẫn đường, nhân vật của y cần phải chủ động cổ vũ Thừa Độ Chu, vì thế không biết cố ý hay vô tình, tầm mắt Đoạn Tinh Dã rơi xuống một chút, dừng lại trên môi Thừa Độ Chu trong chốc lát ngắn ngủi, lại nâng lên, nhìn thẳng vào đôi mắt hắn.

Lần này, cũng không biết có phải là vì diễn kịch không, mà hết thảy đều tiến triển thật sự tự nhiên.

Lực độ hôn môi của Thừa Độ Chu vừa dịu dàng vừa dụ dỗ người trầm luân, Đoạn Tinh Dã có cảm giác hoàn toàn khác với trước đây, mặt rất nhanh liền nóng lên, đồng thời cảm giác không thể tự khống chế này làm y sinh ra một chút cảm xúc bực bội, bất tri bất giác lại muốn nắm giữ quyền chủ động, nhưng trong lúc đang mông lung suy nghĩ, kịp thời nhớ tới những gì đạo diễn nói.

Thân là một đôi người yêu, y không phải là vì chiến thắng Thừa Độ Chu, mà là muốn tiếp nhận cùng chia sẻ.

Cảm xúc của Đoạn Tinh Dã giảm bớt, ỷ vào là đang diễn kịch, mặc kệ bản thân mình chìm đắm trong đó.

Không biết đã qua bao lâu.

Bọn họ đỏ mặt thở hổn hển tách ra, còn không có lấy lại tinh thần, liền thấy đạo diễn ngồi ở phía trước, đang cười vui vẻ nhìn màn hình máy tính.

" ! "

Hai người giật nảy mình.

Đoạn Tinh Dã dường như lập tức đứng lên, che lại miệng, cúi đầu đi ra ngoài, tốc độ nói chuyện có chút mau: " Muốn bắt đầu quay rồi sao? Chờ tôi một chút, lập tức quay lại. "

Lý Lâm nhìn về phía y, cười nói: " Đừng nóng vội, cảnh này đã xong, có thể sử dụng nụ hôn vừa rồi của các cậu. "

Đoạn Tinh Dã sửng sốt, mặt càng đỏ hơn, cũng chưa nói cái gì, đã đi ra ngoài.

Thừa Độ Chu đứng lên, hỏi: " Thông qua? "

" Đúng vậy. " Lý Lâm nói, " Camera vẫn luôn mở ra, tôi nhìn một chút, cảm xúc đều đúng chỗ, hậu kỳ xử lý một chút là có thể sử dụng, cho nên a, cậu xem, khi cậu chân chính đầu nhập vào, có người tới cũng sẽ không phát hiện. "

Thừa Độ Chu không để ý tới trêu ghẹo rõ ràng trong lời nói của ông, đi đến sau lưng Lý Lâm xem xét lại video ghi hình vừa rồi, nhìn một lát, hơi chau mày, nói: " Tôi cảm thấy còn chưa đủ tốt, vẫn còn có chỗ cảm xúc quá mức. "

" Sẽ không a. " Lý Lâm biết Thừa Độ Chu là diễn viên có yêu cầu cao đối với bản thân, rất vui lòng thảo luận cùng hắn, nói, " Đoạn này hiệu quả rất xuất sắc, chỗ cảm xúc quá mức mà cậu nói, vừa lúc là chỗ tự nhiên tinh tế, tôi rất thưởng thức, sẽ giữ lại ở trong phim. "

Thừa Độ Chu l**m l**m môi, qua một lát, ngồi xuống ghế bên cạnh, nhìn trầu bà treo trên hành lang, an tĩnh.

Bốn cảnh quay đều đã chụp xong rồi, thời gian cùng Đoạn Tinh Dã cùng quay phim, vui sướng đến gần như ngắn ngủi, nghĩ đến một lát y liền rời đi, trong lòng Thừa Độ Chu có chút mất mát, cả người đều dường như mất đi sức sống.

" Nói được thì làm được. " Lý Lâm nói, " Cảnh hôn đều quay xong, buổi chiều cho cậu nghỉ ngơi về nhà. "

Thừa Độ Chu rũ mắt, lại nhìn về phía trước, không trả lời.

Lý Lâm kỳ quái: " Làm sao? Không muốn về nhà? "

" Không phải. " Thừa Độ Chu nhìn bầu trời quang đãng phía trên khu dạy học, nhỏ giọng nói, " Tôi chỉ là tò mò, thật sự sẽ bởi vì tâm động thời niên thiếu, liền nhớ một người cả đời sao? Hồi tưởng một chút, từ gặp mặt đến nắm tay, cũng chỉ là trong thời gian một học kỳ. "

Lý Lâm hiểu rõ.

Đây là còn ở trong phim, trong chốc lát ra không được. Bình thường.

" Điều này không có quan hệ với thời gian ở chung dài hay ngắn, có vài người chính là đáng giá nhớ cả đời. "

Thừa Độ Chu khẽ híp mắt, lắc lắc đầu: " Ngài không hiểu ý của tôi. "

" Nhưng cũng không cần. " Thừa Độ Chu nhìn ông, " Thêm một cảnh giường chiếu có phải là có thể giải quyết rất nhiều vấn đề không? "

" ...... "

Đoạn Tinh Dã vừa trở về liền nghe Thừa Độ Chu chủ động thêm diễn, đỡ khung cửa.

Chó ngốc lại làm y mất mặt xấu hổ.



======
Tác giả có chuyện nói:

Đạo diễn Lý: Người trẻ tuổi, hạt châu trên bàn tính của cậu đều bắn lên mặt tôi rồi.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...