Tiểu Đà Tinh Cầm Chứng Buôn Bán

Chương 67: Đến nhà thờ



Tác giả: Chu Chi

======

Ở chỗ nhảy bungee, tổ chương trình đã thuê lại nơi này trong một thời.

Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu đều đã mặc xong đai an toàn.

Đoạn Tinh Dã bắt đầu đi qua đi lại không ngừng ở nơi cách cầu nhảy hai mét xa, cực kỳ lo âu, không ngừng uống nước.

Thừa Độ Chu nhìn Đoạn Tinh Dã, sau một lúc lâu, nhìn sang lão Từ, nói: " Chứng sợ độ cao của y rất nghiêm trọng, đừng gọi y nhảy, thay vào đó tôi sẽ nhảy hai lần. "

Loại thời điểm này Đoạn Tinh Dã cũng không cậy mạnh, nhưng cũng không muốn để cho Thừa Độ Chu nhảy hai lần, cò kè mặc cả với lão Từ: " Hắn đại biểu cho tổ chúng tôi, nhảy một lần. "

Chủ đề hẹn hò mạo hiểm là chủ đề có tính khiêu chiến nhất trong bốn chủ đề, tổ chương trình cũng không nghĩ tới chứng sợ độ cao của Đoạn Tinh Dã lại nghiêm trọng như vậy, hơn nữa làn đạn sớm đã có người kháng nghị, nếu khách quý không thoải mái, còn ép buộc hoàn thành, chương trình liền mất đi tính xem xét.

Lão Từ nói: " Có thể, vậy Thừa tổng nhảy một lần đi. "

Đoạn Tinh Dã thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.

Thừa Độ Chu lại bất an lên, hô hấp rõ ràng có chút căng chặt, tại chỗ đi qua đi lại vài bước.

Ánh mắt Đoạn Tinh Dã di chuyển theo hắn, đột nhiên sinh ra cảm giac đồng bệnh tương liên, nghĩ đến vừa rồi Thừa Độ Chu đã nói chuyện thay y, nghĩ nghĩ, cố gắng hết sức nắm lấy tay Thừa Độ Chu, nói: " Em cùng anh đến cầu nhảy, nhưng anh phải dắt em đi qua. "

Cho một chút lực lượng cỗ vũ về tinh thần.

Thừa Độ Chu nắm ngược lại tay y, rũ mắt: " Chờ...... Chờ một lát. "

Đoạn Tinh Dã khó hiểu.

Thừa Độ Chu hít sâu một hơi, hai giây sau, đột nhiên kéo ống quần, quỳ một gối trước mặt Đoạn Tinh Dã, nâng một bàn tay của Đoạn Tinh Dã lên, tiếng nói hơi khàn: " Đoạn Tinh Dã, em nguyện ý cùng anh kết hôn sao? "

" ............ "

Trong phòng phát sóng trực tiếp, tầng tầng lớp lớp pháo hoa được xoát đầy màn hình.

Lão Từ bưng camera, lộ ra tươi cười vui vẻ.

Đoạn Tinh Dã không biết là vì đang đứng trên cao, nên cảm giác không nhạy hay sao, hay vẫn là do tay Thừa Độ Chu thật sự đang run.

Đôi mắt Thừa Độ Chu chớp động ánh sáng, có vẻ thâm thúy lại đ*ng t*nh, lại bởi vì che giấu không được khẩn trương mà có vẻ chân thành tha thiết.

Đoạn Tinh Dã muốn hỏi đây là sao, không phải còn không chưa ly hôn sao? Còn chưa nói ra khỏi miệng, liền ma xui quỷ khiến, gật nhẹ đầu.

Tiếp theo y liền thấy được camera cách đó không xa, nghĩ đến chủ đề độc thân rồi hẹn hò hôm nay, lập tức hiểu ra đây là phân đoạn tổ chương trình sắp xếp.

Đoạn Tinh Dã thanh tỉnh, trong lòng thả lỏng đồng thời, lại như bị cái gì nặng nề ép xuống một chút, nhưng ngữ điệu cũng không có cảm xúc gì: " Nguyện ý. "

Thừa Độ Chu nghe ra y trả lời như chuyện gì không chút quan trọng, nỗi lòng nổi sóng mênh mông yên tĩnh xuống, chần chờ nửa giây, nói: " Lại tới một lần cái loại này. "

Đoạn Tinh Dã: " Kiếp sau lại kết hôn cũng đều được. "

" ...... "

Đoạn Tinh Dã không có biểu hiện gì là kích động, ở trong mắt mọi người, hình như cũng không kỳ quái, bởi vì y không có thực sự xem mình lag độc thân, hơn nữa Đoạn lão sư nhìn qua chính là dạng người này đối cái gì đều chỉ có phản ứng nhàn nhạt, thanh lãnh cao ngạo, dưới màn ảnh, chưa từng thấy y có cảm xúc phập phồng.

Nghi thức cầu hôn Thừa Độ Chu mong đợi nửa ngày cứ qua loa kết thúc như vậy, có chút lời nói là cố lấy dũng khí chỉ nói ra một lần, không được để ý tới, lại rối rắm đi xuống, bỏ lỡ thời cơ, thì không còn ý nghĩa gì.

Thừa Độ Chu đứng bên vách đá, quay đầu lại nhìn Đoạn Tinh Dã, rồi như sống không còn gì luyến tiếc nhảy thẳng xuống.

Đoạn Tinh Dã xem đến da đầu tê dại, đồng thời, khẽ híp mắt một chút.

Lúc này y mới phát hiện, hình như Thừa Độ Chu không sợ độ cao.

......
Kết thúc nhiệm vụ nhảy bungee, thời gian cũng đã gần 3h chiều.

Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã hội hợp dưới chân núi, lão Từ lấy ra một chuỗi chìa khóa xe, nói với hai người: " Hai vị đã tiến hành hẹn hò cả một ngày, hơn nữa đã cầu hôn thành công, hiện tại có thể nơi tổ chức hôn lễ, bởi vì Đoạn lão sư đã xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ tình lữ, cho nên hai vị có thể dùng xe của nhà tài trợ cung cấp để đến đó. "

Bốn phía vang lên tiếng vỗ tay.

Nghe được " Nhiệm vụ tình lữ ", Thừa Độ Chu ngừng lại một chút, chưa nói gì.

Những hành động thân mật đó của Đoạn Tinh Dã đều đã có giải thích hợp lý.

Thoáng cảm thấy xấu hổ.

Lại suy nghĩ nhiều.

Lúc này các tổ khách quý khác cũng phải xuất phát, bởi vì thời gian hoàn thành nhiệm vụ không giống nhau, có tổ lấy được vé xe giao thông công cộng,mà cũng có tổ chỉ lấy được một chiếc xe máy điện. Cho nên Đoạn Tinh Dã dựa vào tinh thần bất khuất không chịu thua, ở trong phương diện hoàn thành nhiệm vụ xa xa dẫn đầu.

Nơi tổ chức hôn lễ của phu phu hai người nằm ở một vùng ngoại ô xa xôi, trong một nhà thờ nhỏ.

Tổ chương trình không cho dùng điện thoại, chỉ phát bản đồ giao thông thành phố, kêu bọn họ phải đến nơi trước khi mặt trời lặn.

Trong thời đại này, con người đã quá ỷ lại vào hướng dẫn điện tử, chợt trở về ban đầu, nhận được bản đồ, đều có chút không biết xem như thế nào.

Nhưng điều này lại cũng không làm khó được Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã, cảm giác phương hướng của hai người đều rất mạnh.

Thừa Độ Chu trải bản đồ lên đầu xe, cùng Đoạn Tinh Dã thảo luận tuyến đường, rồi mới lên xe xuất phát.

Trong đoàn đội quay phim chỉ có lão Từ là cùng lên xe với họ, những người khác sẽ đến nhà thờ chờ họ.

Thừa Độ Chu lái xe, Đoạn Tinh Dã ngồi ở ghế lái phụ.

Lão Từ ngồi ở hàng phía sau, chỉ có thể quay chụp tình hình giao thông phía trước, nhưng hắn sẽ đọc làn đạn, xúc tiến hai vị khách quý cùng người xem tương tác.

Lão Từ thay người xem hỏi: " Đoạn lão sư, hai năm trước anh cùng Thừa tổng tổ chức hôn lễ ở nơi nào, truyền thông cũng không có đưa tin về việc này. "

7_Bên trong xe yên tĩnh mấy giây.

Cuối cùng quyền chủ động giao cho Đoạn Tinh Dã: " Đều rất bận, không có đặc biệt làm hôn lễ. "

Lão Từ: " Sẽ tiếc nuối sao? "

" Sao lại phải tiếc nuối? " Đoạn Tinh Dã nghiêng đầu, nheo lại mắt dưới ánh mặt trời ấm áp, " Chỉ là hình thức thôi mà. "

Lão Từ nói: " Nếu là lần đầu tiên tổ chức hôn lễ, hai vị sẽ kích động sao? "

Đoạn Tinh Dã: " Sẽ không. "

" ...... " Lão Từ hỏi, " Còn Thừa tổng thì sao? "

Thừa Độ Chu im lặng một chút, liếc mắt ra kính chiếu hậu ngoài cửa sổ xe, ăn ngay nói thật: " Sẽ không. "

Người xem:

" Hai người chỉ mới mới kết hôn có hai năm, sao lại có cảm giác đã qua 20 năm, mất đi tình cảm mãnh liệt rồi. "

Thừa Độ Chu đã bình tĩnh trở lại từ lúc cầu hôn. Đoạn Tinh Dã vẫn luôn thanh tỉnh mà biết đây là đang quay chương trình, buôn bán chính là buôn bán, nếu hắn lại lừa mình dối người, hoặc là nương danh nghĩa của chương trình làm việc tư, nhiều ít có chút nhận không rõ.

Thừa Độ Chu âm thầm thở dài.

Lần cầu hôn này quá thất bại, không tính toán gì hết.

***
Trên đường thiếu chút nữa là đi sai một đoạn, cuối cùng khi chân trời hiện lên ánh nắng chiều màu cam, phu phu hai người đã đến được nhà thờ nhỏ hẻo lánh thanh tĩnh.

Đoàn làm phim dẫn hai người vào hai phòng khác nhau, thay quần áo, hóa trang.

Không đến nửa giờ, Thừa Độ Chu ra ngoài trước, đứng trước bục giảng chính giữa nhà thờ.

Phía dưới có mấy người trong đoàn làm phim đang ngồi, chịu trách nhiệm làm tăng bầu không khí, camera đều đã được sắp xếp tốt, chỉ chờ hôn lễ bắt đầu.

Thừa Độ Chu mặc một thân tây trang đen cắt may vừa người, đôi tay giao nhau đặt trước người, rũ mắt, chán đến chết mà chơi đùa nút tay áo, trong lòng yên lặng đếm số.

Thời điểm đếm tới 100, cửa nhà thờ nặng nề mà thong thả bị kéo ra, ánh sáng đỏ cam bên ngoài theo kẻ hở khi cửa tách ra chiếu thẳng vào.

Thừa Độ Chu nghiêng đầu nhìn lại.

Xuyên qua các hàng ghế dài gỗ ở hai bên, nhìn thấy vị trí chính giữa hai cánh cửa gỗ vừa cao vừa rộng, đã có một bóng người thon dài đứng ở chỗ đó, xung quanh là ánh sáng vàng cam trời hoàng hôn, sau lưng là không trung xanh sẫm trong veo.

Bởi vì cảnh tượng này, Thừa Độ Chu giật mình đứng thất thần tại chỗ.

Trong giáo đường, vang lên tiếng nhạc, làn điệu hân hoan vui sướng.

Trong tay Đoạn Tinh Dã cầm bó hoa, bước từng bước một về trước.

Mới đầu vì ngược sáng, nên thấy không rõ mặt y, cho đến khi đi đến chính giữa, ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa kính hoa văn, ánh sáng nhè nhẹ rõ ràng chiếu sáng mặt nghiêng của y, Thừa Độ Chu rốt cuộc thấy rõ y.

Da trắng như tuyết, mắt đen như gỗ mun, môi đỏ như son, tất cả đều là dáng vẻ Thừa Độ Chu quen thuộc. Bọn họ gặp nhau từ năm năm tuổi, những ngày tháng tốt đẹp, những tháng ngày khó khăn, đều là cùng nhau vượt qua, có cười vui có nước mắt, cũng luôn có rất nhiều khoảng khắc cảm động, sau đó trong bất tri bất giác liền yêu y. Yêu thầm Đoạn Tinh Dã từ khi nào, đến Thừa Độ Chu cũng không, chỉ biết khi nhận ra thì đã quá muộn, người hắn vọng tưởng đã lâu, giờ phút này khoác lên mình một bộ lễ phục, dẫm lên ca khúc chúc phúc hôn lễ, bước dần về phía hắn.

Bởi vì bọn họ là tân lang lẫn nhau.

Hôm nay Đoạn Tinh Dã thật quá xinh đẹp.

Bỗng nhiên, mũi Thừa Độ Chu đau xót.

Đã nói sẽ không lại nhập tâm vào quan hệ buôn bán, nhưng vẫn là chịu không được tình cảm chân thành.

Vị trí Thừa Độ Chu đang đứng có chút tối, mới đầu Đoạn Tinh Dã không nhìn rõ hắn, chỉ có thể thấy một dáng người cao gầy đỉnh bạt, chính là khi chỉ còn cách một vài bước, y sửng sốt.

Đoạn Tinh Dã nhìn rõ ràng, trong mắt chó ngốc chứa đầy lệ quang.

" ............ "

Chung quanh vang lên tiếng reo hò của người trong đoàn phim, cực kỳ kích động.

Làn đạn cũng đang lăn lộn nhiệt tình:

" Ô ô ô, nhìn thấy Thừa tổng khóc tôi cũng muốn khóc. "

" Người ở trong nhà, trong mắt lại có cát bay vào. "

" Cùng người yêu kết hôn thật sự là sẽ khóc! "

Thừa Độ Chu ý thức được mình lại mất mặt, xoay người sang chỗ khác, giơ tay cọ cọ lau lau mắt.

Đoạn Tinh Dã đi đến đứng bên cạnh hắn, đối diện với cha xứ, liếc nhìn Thừa Độ Chu vài cái.

Đúng ngay lúc này, phòng phát sóng trực tiếp lại đột nhiên phát tiếp nửa đoạn sau của video thăm ban hai ngày trước.

Tổ chương trình muốn làm một trận hồi ức, rồi mới lại chính thức phát sóng trực tiếp hôn lễ.

Trong nhà thờ, lão Từ hô: " Hai vị lão sư, nghỉ ngơi năm phút, rồi lại tiếp tục. "

Thừa Độ Chu không muốn bị người trong đoàn làm phim nhìn đến hắn khóc, ngồi xổm trước bục giảng, cúi đầu lại cọ cọ lau lau mắt.

Đoạn Tinh Dã cầm bó hoa ngồi xổm trước mặt hắn, nhỏ giọng nói: " Anh làm gì thế! "

Thừa Độ Chu ngượng ngùng khẽ kéo một chút khóe môi, lẩm bẩm: " Lần đầu tiên kết hôn, có chút kích động...... "

" ...... "

Không phải lúc ở trên xe còn nói sẽ không kích động sao.

Đoạn Tinh Dã ngồi xổm dưới ánh nắng hoàng hôn, thấy Thừa Độ Chu cúi đầu giấu trong bóng tối, lại vẫn không thể che được tầng hồng nhạt trên mặt lộ ra ngoài, đôi mắt cũng hồng hồng, rũ hàng mi dài ướt át xuống.

Trong lòng Đoạn Tinh Dã cũng như bị cảm động theo, khóe môi run nhè nhẹ.

Y đột nhiên nhớ tới biểu lộ khẩn trương của Thừa Độ Chu khi đi trở về từ cầu nhảy, khi cầu hôn thì tay phát run, biểu tình thất vọng khi bị y có lệ cho qua.

Trong cổ họng Đoạn Tinh Dã chua xót khẽ động động, nói: " Đến mức này sao? Ai còn không phải là lần đầu tiên kết hôn. "

Thừa Độ Chu ngước mắt nhìn y, thanh âm vẫn là hơi khàn: " Anh là diễn viên mà, rất dễ dàng nhập tâm vào. "

Đoạn Tinh Dã cầm hoa gõ đầu của hắn: " Tiền đồ. "

Gõ xong, lại giơ tay vuốt tóc đã được tạo kiểu của hắn.

Đầu ngón tay trắng hồng theo những sợi tóc dần dần vuốt ra sau, lại hơi hơi tạm dừng, rồi giữ chặt sau gáy Thừa Độ Chu. Đoạn Tinh Dã cúi người về phía trước, hôn lên môi Thừa Độ Chu.

Thừa Độ Chu ngừng thở, ánh mắt cũng quên động đậy.

Đoạn Tinh Dã lui về sau, trên khuôn mặt trắng nõn hiện lên màu đỏ nhàn nhạt, y nhìn thoáng qua camera cách đó không xa, đối Thừa Độ Chu làm động tác " Hư " im lặng.

Thừa Độ Chu thả lỏng, xoa mặt, lập tức hiểu rõ, lại là nhiệm vụ bí mật.

Đoạn Tinh Dã mím môi, nhịn cười.

Chó ngốc.



======
Tác giả có chuyện nói:

Đoạn lão sư: Chó ngốc, lần này là thật sự.

Thừa tổng: Bởi vì chỉ số thông minh không cao, bỏ lỡ một trăm triệu.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...