Tiểu Đáng Thương Boss Dựa Vào Mỹ Mạo Xuyên Nhầm Cục Cao Cấp

Chương 115



La Lệ đột nhiên bừng tỉnh trên giường bệnh. Bên tai truyền đến tiếng sóng điện quen thuộc của các thiết bị y tế, xung quanh là một màu trắng thuần khiết, ngoài cửa sổ gió thổi nhẹ nhàng.

“…Thủ tục gặp mặt người giám hộ buổi sáng của ngài đã làm xong rồi, lát nữa chắc sẽ có người đến đưa ngài đi.” 

Một nữ y tá lạ mặt đứng bên giường bệnh, cô ấy có gương mặt người nước ngoài nhưng lại dùng tiếng Trung để đối thoại với cậu. Nhìn quanh bốn phía, đây là một gian phòng bệnh vô cùng cao cấp. Tiện nghi tiên tiến, trang bị hoàn thiện, hơn nữa còn là phòng đơn. Không nghi ngờ gì nữa, giá cả nhất định cực kỳ đắt đỏ.

Một đứa trẻ mồ côi cha mẹ mất sớm như cậu làm sao trụ nổi loại phòng VIP thế này. La Lệ khựng lại một chút, nghi hoặc mở lời:

“Nơi này là đâu?” Y tá ngẩn người, rồi cười lên: "Ngài ngủ đến lú lẫn rồi sao? Nơi này đương nhiên là bệnh viện Beverly, dưới chân ngài chính là đất Los Angeles."

Los Angeles… Chẳng lẽ cậu vẫn chưa rời khỏi trò chơi? La Lệ nhảy xuống giường bệnh, ghé sát vào cửa sổ. Bên ngoài là thảm cỏ rộng lớn xanh đến mức khiến người ta run rẩy, dưới bầu trời xanh thẳm, quy mô bệnh viện rộng lớn mang không khí yên lặng và tường hòa. 

La Lệ thử gọi giao diện hệ thống nhưng không nhận được bất kỳ phản hồi nào. Cậu nhớ rõ trước đây mình ở một bệnh viện công lập rất bình thường, tuyệt đối không thể nào ở Mỹ được. Nhưng mọi thứ trước mắt lại chân thực đến đáng sợ, cảm giác hư ảo trong trò chơi đã tan biến không còn dấu vết.

Y tá chỉ cảm thấy là cậu lại mơ thấy giấc mơ kỳ quái nào đó, cười lắc đầu:

"Bà Thường đang chờ ngài, nếu ngài nghỉ ngơi xong rồi thì đi gặp bà ấy một mặt đi."

Bà Thường… lại là ai nữa?

La Lệ quay đầu lại, cửa phòng bệnh bị gõ vài cái, một người phụ nữ mặc váy vải nỉ màu trắng mỉm cười đứng ở cửa:

"Lệ Lệ."

Người phụ nữ trước mắt tự xưng là Thường Tranh, là người Trung Quốc, cũng là người giám hộ trước đây của cậu: "Thật sự xin lỗi, Lệ Lệ, ta đã cố gắng tranh thủ nhưng… tình hình thực tế quả thật không cho phép ta tiếp tục lưu lại nước Mỹ." 

Bà khẽ thở dài, "Tuy rằng con đã thành niên, nhưng căn cứ theo luật pháp nơi này, sau khi xuất viện con vẫn cần người giám hộ cho đến khi qua đợt chẩn đoán của bác sĩ, xác nhận con có thể độc lập sinh hoạt mới thôi."

Thường Tranh lấy từ túi xách ra hai bản hồ sơ đặt trước mặt La Lệ: "Đây là tư liệu về hai vị người giám hộ mà ta đã tìm giúp con, con có thể chọn một trong hai người họ đảm đương vai trò người giám hộ tiếp theo."

La Lệ cầm lấy hai bản hồ sơ, đại khái đã hiểu được tình huống hiện tại. Trong bối cảnh này, cậu vẫn là trẻ mồ côi, được người phụ nữ tên Thường Tranh này nuôi lớn từ nhỏ. Thường Tranh là người Hoa làm việc tại Mỹ, vì điều động công tác nên sắp phải về Trung Quốc, nhưng bệnh của La Lệ vẫn cần tiếp tục trị liệu tại bệnh viện ở Los Angeles. Không còn cách nào khác, bà chỉ có thể chỉ định người giám hộ khác cho cậu.

"Bối cảnh của hai người này ta đều đã tra qua, gia cảnh họ giàu có, làm người chính trực, đều là những lựa chọn rất tốt." Thường Tranh thở dài, nhìn qua có vẻ bà vẫn mong muốn chính mình có thể ở bên cạnh La Lệ hơn, "Con muốn chọn vị nào?"

Tờ tư liệu thứ nhất là một người đàn ông người Hoa tên là Trần Ngộ, trông tầm 34, 35 tuổi, tướng mạo đoan chính, dáng vẻ thành thật và ổn trọng, thân phận là tổng giám đốc một công ty tài chính. 

Mà người còn lại… Ngón tay La Lệ đặt trên bản tư liệu đột nhiên run lên. 

Nam giới, 32 tuổi, người nắm quyền thực sự của tập đoàn công nghiệp quân sự lớn nhất Bắc Mỹ, tài lực hùng hậu, làm người thấp thỏm nội liễm.

…Tên của hắn là Agamemnon.

Thường Tranh nói: "Hai vị ấy hiện đang ở phòng tiếp khách, đều rất muốn gặp con một lần. Con thấy sao, Lệ Lệ?"

La Lệ cảm thấy cổ họng hơi run rẩy: "Vậy thì… gặp một lần đi ạ."

Trần Ngộ ngồi trên sofa phòng tiếp khách, luồng khí trường mạnh mẽ bên cạnh khiến cả người anh ta không thoải mái. Anh ta chưa từng gặp bản thân Agamemnon ngoài đời, đây là lần đầu tiên. Nghe nói người này trước đây là quân nhân, quân hàm không hề thấp, anh ta chỉ nghĩ đối phương có lẽ hơi nghiêm túc quá mức, ai ngờ vừa mới vào đã bị khí trường này trấn áp đến mức bước chân cũng không vững.

Vất vả lắm mới ngồi xuống được, đối phương chỉ đơn giản gật đầu với anh ta, hoàn toàn không có ý định giao lưu tiếp. Trần Ngộ cũng biết điều mà ngậm miệng. 

Anh ta chuyển sự chú ý sang tư liệu về chàng trai kia. Dù là ảnh thẻ chụp trong lúc bệnh nhưng vẫn đẹp đến mức khiến người ta kinh hãi, Trần Ngộ chưa từng thấy cậu bé nào xinh đẹp đến thế. Phía bệnh viện nói sau khi trị liệu bệnh của cậu đã sắp khỏi, Thường Tranh còn đưa một khoản phí nuôi dưỡng khổng lồ tuy rằng với tài lực của mình anh ta hoàn toàn không cần nhưng những điều kiện đó đủ để những kẻ không có ý tốt phải tranh nhau lao tới. Cũng may sau khi sàng lọc nghiêm ngặt, chỉ còn anh ta và Agamemnon được giữ lại.

Trần Ngộ không thấy mình có bao nhiêu phần thắng, trong lòng cứ lo lắng không thôi. Anh ta có tiền, nhưng sản nghiệp quân sự của Agamemnon chẳng khác nào cái máy in tiền, tài phú và địa vị đều cao hơn anh ta ít nhất hai cấp bậc. Việc này khác gì đi bắt nạt tân thủ đâu. Trần Ngộ cười khổ, dở khóc dở cười. 

Đúng lúc này, nghe thấy tiếng bước chân truyền đến. Cách lớp cửa kính, từ xa thấy một bóng dáng nhỏ nhắn. Tóc dài bay bay, dáng người mảnh khảnh, chợt nhìn qua đây, Trần Ngộ thình lình nhìn thấy gương mặt kia. Trên khuôn mặt nhỏ chỉ bằng bàn tay là ngũ quan tinh tế. Mắt hạnh má đào, bọng mắt đầy đặn, dưới lớp mái thưa là đường cong mũi mượt mà, chóp mũi hơi kiêu ngạo tinh xảo như điêu khắc.

Cậu đã thay bộ quần áo bệnh nhân, mặc chiếc áo thun ngắn tay và quần đùi mà con trai tầm tuổi này hay mặc, trên hai cánh tay trắng như ngó sen vẫn còn mờ nhạt dấu vết của việc tiêm thuốc. Trong lòng ôm một con búp bê vải thỏ màu đen, trông rất nhút nhát. Cậu đứng ở cửa, chần chừ quan sát căn phòng.

Cuối cùng, cậu ngồi xuống đối diện hai vị ứng cử viên giám hộ. Cậu nhanh chóng ngước mắt liếc nhìn Trần Ngộ một cái rồi lại rũ mắt xuống: "Chào… hai chú."

"Chào em, chào em." Trần Ngộ muốn bắt tay nhưng lại thấy có chút đường đột. Cũng may cậu bé tuy nhút nhát nhưng không hề co cụm, đưa bàn tay nhỏ ra cho anh ta nắm một cái. Trần Ngộ không dám dùng sức, sợ làm đau cậu. 

Sau đó, La Lệ đưa tay về phía Agamemnon. Agamemnon tháo găng tay ra: "Chào em."

Khoảnh khắc mười ngón tay chạm nhau, La Lệ rõ ràng run lên một cái, người đàn ông nhàn nhạt nói: “Xin lỗi, nhiệt độ cơ thể tôi hơi cao.” La Lệ nhỏ giọng nói không sao.

Trần Ngộ ngồi lại chỗ cũ, không biết sao anh ta cảm thấy không khí có loại quái dị khó tả. Thường Tranh bước vào lúc này, ngồi xuống bên cạnh La Lệ.

"Thế nào, Lệ Lệ? Hai vị thúc thúc đều là người rất tốt, đều sẽ chăm sóc con thật tốt."

Trần Ngộ thoáng khẩn trương, nhìn ly nước trống không trước mặt La Lệ, cách đó không xa có máy lọc nước. Anh ta cười cười, như để giảm bớt sự căng thẳng: "Chị Thường, để tôi đi rót cho em ấy ly nước…"

Vừa dứt lời, từ phía Agamemnon đã đẩy tới một ly nước khác, bên trong đã đầy nước. Trần Ngộ ngẩn ra một chút. Hắn rót nước lúc nào? Chuẩn bị từ trước khi mình tới sao? Trần Ngộ rơi vào tình thế xấu hổ, Thường Tranh vội vàng nhận lấy cái ly của anh ta bảo anh ngồi xuống, vỗ vai La Lệ: "Con nói chuyện với các chú một chút đi."

Trần Ngộ hắng giọng, nặn ra một nụ cười hữu hảo với La Lệ: “Lệ Lệ có đang đi học không?” Trong bối cảnh này, Thường Tranh chắc hẳn luôn mời gia sư cho cậu, vì vậy La Lệ trả lời: "Dì có mời thầy giáo đến dạy cháu ạ."

"Vậy… sau khi xuất viện thì sao? Con muốn thi đại học hay có dự định khác?"

La Lệ trầm tư một lát: "Cháu muốn đi học."

Trần Ngộ tìm được cơ hội, vội nói: "Vậy thì tốt quá, chú quen khá nhiều bạn bè tốt nghiệp từ các trường đại học danh tiếng, có lẽ có thể giúp được gì đó." Anh ta cảm thấy đề tài này hơi không ổn, trẻ con chắc không thích lúc nào cũng nói chuyện học hành? 

Trần Ngộ bỗng nghĩ ra gì đó, móc từ túi ra một hộp quà. Mở ra, bên trong là một mô hình máy b** ch**n đ** tinh xảo, giá trị xa xỉ. "Đúng rồi, đây là quà tặng con. Em xem có thích không?" Con trai chắc không ai không thích mô hình kiểu này, 

Trần Ngộ rất tự tin vào mắt nhìn của mình, "Đây là chú nhờ bạn lấy từ quân đội về, bản giới hạn, nghe nói là mẫu tiêm kích mới nhất…"

La Lệ vội vàng nói: "Cái này quý giá quá, cháu không thể nhận."

"Không sao, không đáng bao nhiêu tiền đâu. Em cứ cầm chơi đi." Trần Ngộ nhét hộp quà vào lòng bàn tay cậu, vừa ngước mắt lên đã thấy Agamemnon đang nhìn chằm chằm mô hình đó. Anh ta đột nhiên có cảm giác ưu việt. Bất kể thế nào, La Lệ đều thích món quà của anh ta hơn. Anh ta đã dùng tâm sức, La Lệ nhất định nhìn ra được 

"Mô hình này nhìn hơi quen." Agamemnon khẽ nhếch môi, “Nghĩ ra rồi, tôi từng lái nó.” Thứ hắn lái đương nhiên không phải mô hình mà là đồ thật. "Em thích máy bay sao? Hôm nào tôi dẫn em đi xem."

Trần Ngộ: … Mẹ nó chứ không chơi thế được! Đừng có dùng đòn tấn công giảm chiều không gian như vậy chứ!

La Lệ giả bộ như không nghe thấy gì, nhận lấy mô hình và mỉm cười ngọt ngào với Trần Ngộ: "Cảm ơn món quà của chú ạ." Nhìn thấy nụ cười này, Trần Ngộ như giẫm lên bông, cảm thấy cái gì cũng đáng giá.

Thường Tranh rót nước quay lại, hỏi La Lệ: "Thế nào? Con muốn đi cùng vị thúc thúc nào?"

Thủ tục giám hộ đã được sắp xếp xong, chỉ cần La Lệ gật đầu. Tuy Thường Tranh không nói rõ nhưng trong lòng bà vốn đã có sự thiên vị. Trần Ngộ rất tốt, nhưng Agamemnon lại quá ưu tú. Bà chỉ hy vọng con mình có nơi chốn tốt nhất, và đương nhiên là Lệ Lệ phải thích.

Trần Ngộ tức khắc lo âu, nhưng anh ta không muốn tỏ ra yếu thế trước Agamemnon nên ngồi ngay ngắn, mòn mỏi chờ đợi. Thật không biết Agamemnon đến đây góp vui làm gì, trước đây chưa từng nghe hắn có thói quen làm từ thiện. Không giống mình chút nào. Thôi, chắc hắn cũng chỉ nhất thời hứng thú, thực ra chẳng quan tâm đâu 

Trần Ngộ nghĩ vậy, liếc mắt sang một bên, thấy bàn tay người đàn ông đặt trên đầu gối. Các đốt ngón tay tì lên đầu gối, khe ngón tay siết chặt khiến lớp vải quần dài nhăn nhúm từng nếp. 

Rất kín đáo, nhưng rất rõ ràng. Agamemnon đang khẩn trương. Khẩn trương đến mức ngón tay hơi run rẩy. Đương nhiên bề ngoài hắn vẫn là bộ dạng lạnh lùng trầm tĩnh đó, nếu chỉ nhìn mặt, Trần Ngộ suýt nữa đã tưởng mình nhìn nhầm. Loại người như hắn mà cũng biết khẩn trương? Vì La Lệ có thể không chọn hắn mà khẩn trương sao?

La Lệ khẽ ngước mắt, hai bắp chân trắng nõn dưới bàn kẹp chặt, cảm giác áp bách mạnh mẽ quanh Agamemnon như thể theo mắt cá chân bò lên người cậu. La Lệ cắn môi. Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau với Agamemnon, c** nh* giọng nói: "Cháu… cháu muốn chú Trần Ngộ trở thành người giám hộ của cháu."

Trần Ngộ lập tức bị niềm vui sướng cực đại làm cho choáng váng, vội vàng cười nói "Tốt tốt tốt", hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt tối sầm lại của người đàn ông bên cạnh. 

Cả căn phòng bao trùm một áp lực u ám khó lòng phớt lờ. La Lệ giả vờ không phát hiện ra, ôm chặt búp bê thỏ, vùi đầu nhỏ vào sau nó. Tim đập thình thịch.

Thỏa thuận giám hộ sẽ ký kết vào ngày mai và được công chứng. La Lệ muốn đưa Thường Tranh ra sân bay trước, sau đó mới cùng Trần Ngộ đi làm thủ tục. Thường Tranh dặn dò cậu rất nhiều khiến lòng La Lệ ấm áp, thậm chí nảy sinh sự lưu luyến nồng đậm với người phụ nữ vốn xa lạ này. Nếu thế giới tuyến đã bị sửa chữa, vậy thì mọi thứ trước mắt là thật, người phụ nữ này đã thực sự chăm sóc cậu mười chín năm.

"Chăm sóc tốt cho bản thân nhé, Lệ Lệ." Thường Tranh nắm lấy tay cậu, đưa cho một tấm thẻ ngân hàng, "Tiền này là cho con. Sau này, nó chính là chỗ dựa của con."

"Cảm ơn dì." Mắt La Lệ hơi ướt, "Sau này cháu nhất định sẽ báo đáp dì."

Thường Tranh nhìn cậu, cười ôn hòa. Bà không cần báo đáp, trong lòng bà, La Lệ chính là con ruột. Mẹ đối tốt với con là không cầu hồi báo. Sắp đến giờ lên máy bay, bà xoa má cậu: “Ta phải đi rồi.” 

Bà xoay người, bỗng nhiên dừng lại: "Đúng rồi. Tuy con đã chọn Trần Ngộ, nhưng nếu con có yêu cầu gì cũng có thể liên hệ với Agamemnon, anh ta là--"

Người phụ nữ dường như còn nói gì đó nhưng bị tiếng loa phát thanh ở sân bay át mất. La Lệ không nghe rõ. Cậu nhìn theo bóng bà lên máy bay, tiếng gầm của động cơ truyền lại, sân bay rộn ràng người qua kẻ lại, đâu đâu cũng là những gương mặt ngoại quốc xa lạ. Một sự cô đơn vô cớ bao vây lấy La Lệ. Dù là lúc ở trong trò chơi, cậu cũng chưa từng thấy cô đơn như vậy.

Trò chơi… La Lệ mờ mịt nhìn bầu trời xanh qua cửa sổ. Cậu thực sự đã tham gia trò chơi đó sao? Những chuyến mạo hiểm đó có thật sự xảy ra không? Cậu bỗng thấy không chắc chắn. 

La Lệ thở dài, đi ra phía ngoài sân bay. Nhưng cậu sớm phát hiện mình đã lạc đường. Sân bay lớn khủng khiếp, vô số lối đi đan xen, bảng chỉ dẫn nhìn đến hoa cả mắt. Cậu muốn tìm người hỏi đường nhưng trình độ tiếng Anh quá hạn chế. Cậu không dám dùng thứ tiếng Anh bồi để nói chuyện với nhân viên bảo vệ người da đen vạm vỡ đằng kia.

La Lệ như con ruồi không đầu chạy loạn trong sân bay, chẳng mấy chốc càng đi càng xa, hoàn toàn mất phương hướng. Ngay cả bảng chỉ dẫn cũng không xem hiểu nổi nữa. Xem ra ở bối cảnh thế giới này cậu cũng không học hành tử tế, sao tiếng Anh vẫn tệ thế này! Cậu có thể chọn cùng dì Thường về nước không QwQ. 

Thấy phía trước không có lối đi, một nhân viên sân bay chặn cậu lại, nói liên hồi gì đó. Cuối cùng thấy cậu không hiểu, anh ta dùng tiếng Trung bập bẹ: "Nơi này, VIP."

À. Là lối đi chuyên dụng VIP. Gương mặt La Lệ nóng bừng, đúng lúc đó thấy một đội thanh niên mặc quân phục đi ra từ phía sau lối đi. Họ mặc đồng phục không quân Mỹ màu xanh biển, thẳng tắp hiên ngang. La Lệ vội lùi lại, giả vờ như không có chuyện gì, nhanh chóng né sang một bên nhường đường. Nhưng đáng tiếc, cậu vẫn bị nhóm người này phát hiện.

“Cậu là ai? Sao lại ở đây?” Nghe thấy có người nói tiếng Trung, La Lệ kinh ngạc ngẩng đầu. Trong đội ngũ có một thanh niên trông là con lai Trung-Mỹ, lúc này đang nhìn cậu với nụ cười trêu chọc.

"Tôi là… tôi đi nhầm…"

"À, cậu đúng là đi nhầm rồi. Nơi này là lối đi chuyên dụng cho quân nhân."

Không phải chứ. Cậu đi nhầm vào lối VIP thì thôi, lại còn là lối VVVVIP nữa. La Lệ cắn môi, lấy hết can đảm cầu xin: "Vậy anh có thể đưa tôi ra ngoài không? Tôi bị lạc, rất sợ." Giọng cậu mềm nhũn, “Please…” Thanh niên và đồng đội trao đổi ánh mắt. 

Chàng trai trước mặt trông rất nhỏ tuổi, lẻ loi một mình, mặc quần áo sạch sẽ ngăn nắp, đôi mắt long lanh đáng thương nhìn họ. Một gương mặt đẹp đến mức khó phân giới tính, thoạt nhìn cứ tưởng minh tinh nào đó vừa xuống máy bay. Nhỏ nhắn, thơm tho, giọng nói lại ngọt đến lịm người. Thật là biết làm nũng.

Một quân nhân trẻ tóc vàng nhếch môi, hỏi La Lệ: "Are you lost, babygirl?"  Câu này La Lệ nghe hiểu, nhưng cậu không biết đây là lời thoại kinh điển trong một bộ phim 18+ của lão đại bang đảng nói với người tình nhỏ. Cậu chỉ thắc mắc sao người này lại hỏi lại lần nữa, cậu rõ ràng đã nói là lạc đường rồi mà. 

Thanh niên con lai lườm gã bạn một cái rồi nói với La Lệ: "Chắc cậu phải chờ một chút. Hiện tại sân bay đang bị giới nghiêm, họ phải hộ tống một đại nhân vật lên máy bay trước."

Đại nhân vật? Thanh niên nháy mắt: “Cấp quốc gia.” Hèn gì ở đây lại có quân nhân. La Lệ chỉ có thể ngoan ngoãn đứng sang một bên, chờ đợi đại nhân vật kia đi ra. 

Cậu thấy rất lúng túng. Một mình mình đứng giữa bao nhiêu quân nhân thế này, nổi bật quá, thật mất mặt. Xung quanh rộn rịp, xem ra vị đại nhân vật kia thực sự rất lợi hại, lại phải dùng nhiều người hộ giá như vậy…

"Người nhà cậu đâu?" Thanh niên con lai đột nhiên hỏi.

La Lệ bấm ngón tay: "Tôi vừa đưa dì lên máy bay."

"À. Vậy là hiện giờ cậu có một mình. Thế còn bạn trai thì sao?"

La Lệ càng lúng túng hơn: "Vẫn… vẫn chưa có." Người nước ngoài phóng khoáng thế sao? Vừa vào đã hỏi bạn trai.

"Vậy tí nữa tôi đưa cậu ra ngoài, cậu có thể lặp lại câu vừa nãy không? Cái câu 'please' ấy." Thanh niên rũ mắt, La Lệ thấy trong mắt anh ta một sự mong chờ rục rịch. Anh ta dùng khẩu hình ra hiệu "please".

Khuôn mặt nhỏ của La Lệ đỏ bừng, không muốn đồng ý nhưng cũng ngại từ chối. Sao lại ép cậu làm nũng chứ. Thanh niên cố ý làm vẻ hung dữ: "Cậu không đồng ý là tôi bỏ mặc cậu đấy." Anh ta đánh bạo ngoắc lấy ngón tay út của cậu, "Nói đi mà."

Đồng đội bên cạnh hắng giọng: “Này, thu liễm lại đi, trưởng quan ra tới rồi.” Thanh niên không quan tâm. Nhân vật lớn kia còn rảnh mà quản chuyện anh ta nắm tay một cậu trai nhỏ chắc? 

Toàn bộ tâm trí anh ta đều đặt lên người La Lệ, không hề chú ý tới bóng người đang áp sát sau hàng rào cảnh giới. Một đội vệ sĩ chuyên trách trang bị tận răng đang đi về phía họ. La Lệ vốn đang chăm chú nhìn mũi chân mình, lúc chạm vào ngón tay thanh niên thì theo bản năng ngẩng đầu lên.

Và đột ngột không kịp chuẩn bị, cậu chạm phải ánh mắt của đại nhân vật giữa đám đông kia. Đôi đồng tử màu xanh thẫm quen thuộc khiến La Lệ lập tức hóa đá. Trong lúc sững sờ, Agamemnon đã sải bước tiến lại gần. Người phía sau kinh ngạc nói: "Thiếu tướng, hàng rào cảnh giới--" 

Thấy hàng rào bị hắn trực tiếp nhấc lên, vị thiếu tướng này cư nhiên công khai phớt lờ trật tự. Đợi đến khi Agamemnon đứng trước mặt La Lệ, trong lòng cậu bỗng nảy ra một ý nghĩ kỳ quái: Cậu cứ tưởng anh chàng con lai bên cạnh đã cao lắm rồi, không ngờ Agamemnon còn cao hơn nửa cái đầu. Dáng người thật nghịch thiên.

Thanh niên lắp bắp: "…Thủ trưởng."

Agamemnon không thèm nhìn anh ta: "Người giám hộ của em đâu?"

La Lệ biết câu này là nói với mình: "Vẫn chưa làm xong thủ tục ạ."

Cậu nghe thấy Agamemnon "chậc" một tiếng: "Đúng là đồ vô dụng."

Thanh niên con lai biện hộ cho La Lệ: "Thủ trưởng, cậu bé này chỉ là lạc đường thôi, ngài đừng mắng cậu ấy."

Agamemnon: "Tôi nói là Trần Ngộ." Rồi hắn cau mày, "Tay."

Thanh niên còn đang thắc mắc Trần Ngộ là ai thì đồng đội đột ngột kéo anh ta một cái, ngón tay anh ta và La Lệ buộc phải tách ra. Agamemnon cúi nhìn cậu: “Tôi đưa em ra ngoài.” 

Đám vệ sĩ nhanh chóng hiểu ý, không đợi La Lệ thoái thác, đám đông đã khiến cậu phải đuổi kịp bước chân của Agamemnon. Chuyến đi này có thể nói là gây chú ý vô cùng, không biết bao nhiêu ánh đèn flash đồng thời nhắm vào đội ngũ này, mà Agamemnon dường như đã quá quen thuộc, sân bay cũng đã sắp xếp ổn thỏa để hắn đi lối đi đặc biệt mà La Lệ chưa từng thấy bao giờ.

…Đầu óc cậu choáng váng, đến khi tỉnh táo lại thì nghe tiếng "rầm". Cửa đã đóng lại sau lưng. Khoan đã. Agamemnon nói đưa cậu ra khỏi sân bay cơ mà? Sao lại mang cậu tới nơi này… 

Phòng nghỉ VIP trống trải không một bóng người, bày trí xa hoa, cách âm cực tốt, thậm chí còn có phòng tắm riêng. La Lệ cảm thấy mình bị lừa rồi. Cậu đột ngột quay đầu lại, chưa kịp chất vấn đã bị Agamemnon bế bổng lên.

“Này…!” Đối phương trực tiếp ấn cậu lên ghế sofa bọc da ở góc phòng, ghì lấy đầu gối cậu rồi bắt đầu hôn lên đó. Hôn từ bắp chân, khoeo chân lên đến tận đùi.

Đồng tử La Lệ chấn động mãnh liệt. Vị thiếu tướng lạnh lùng nghiêm nghị trong bộ quân phục kia lại đang quỳ trên thảm trước mặt cậu, hai tay nâng lấy mắt cá chân cậu, tì trán vào đó rồi dùng sức m*t hôn. La Lệ hoàn toàn không hiểu nổi tình hình. Cậu như một con búp bê vải phó mặc cho người ta sắp đặt, tựa vào sofa, mặt đỏ bừng dang rộng hai chân để đối phương không kiêng nể gì mà hôn. 

Bắp chân mềm mại bị lún xuống, thịt chân tràn ra qua kẽ tay người đàn ông. La Lệ định rút chân ra nhưng Agamemnon dùng tay chống xuống sàn, áp mặt vào bên trong đùi cậu, sống mũi cao thẳng tì sát vào da thịt. Hơi thở nóng hổi trộn lẫn với tiếng th* d*c hỗn loạn: "Bảo bảo."

Vành tai La Lệ đỏ bừng: “Anh… anh… anh đứng lên đi.” Cặp mắt thâm thúy của Agamemnon nhìn chằm chằm vào cậu. Nếu lúc này cửa phòng nghỉ bị đẩy ra, toàn bộ truyền thông quốc gia sẽ thấy được vẻ si mê của hắn. Vị quan quân vốn dĩ lãnh đạm này lại đang bẻ chân một cậu trai châu Á, yêu thích không buông tay mà l**m láp. 

Hắn đã muốn làm vậy từ lâu rồi. Lúc hắn và Trần Ngộ ngồi cạnh nhau chờ La Lệ lựa chọn, hắn đã rất muốn làm như thế này, quỳ xuống cầu xin cậu, cầu xin cậu chọn mình. La Lệ xấu hổ đến chết đi được, cuối cùng cũng khép đầu gối lại, mạnh mẽ thoát khỏi tay hắn.

"Anh là đồ khốn."

“Tôi biết.” Agamemnon cúi người, thân hình vạm vỡ bao phủ lấy cậu dưới cánh tay mình. La Lệ cảm giác hắn muốn cưỡng hôn mình, vội quay mặt đi: "Anh nói là đưa tôi ra khỏi sân bay!"

“Đúng thế. Nhưng bảo bảo à, em có biết bắt xe không? Có tìm được đường về nhà không? Hay là em muốn gọi điện cho Trần Ngộ bảo anh ta đến đón?” 

La Lệ không thể phản bác. Cậu chỉ có thể căm giận móc điện thoại ra: "Gọi thì gọi." Mở danh bạ ra, nhìn thấy một dãy số được ghim đầu danh sách, cậu đột nhiên úp điện thoại xuống. 

Agamemnon đã nhìn thấy dãy số đó, cười sâu sắc: "Sao em lại ghim số điện thoại của tôi đầu tiên thế?"

“Tôi…” Dãy số đó là số Regar để lại cho cậu. Regar chính là Agamemnon. Họ là cùng một người. Nhưng dường như… lại có chút khác biệt. La Lệ đỏ tai, chậm rãi mở điện thoại ra. 

Ngước mắt lên lần nữa, Agamemnon vẫn nhìn cậu không chớp mắt. Hắn dắt tay cậu đặt lên lồng ngực mình.

"Là tôi."

La Lệ nhỏ giọng hỏi câu hỏi tận đáy lòng: "…Anh là Thần sao?"

Agamemnon cười: "Có lẽ vậy. Nhưng từ nay về sau, chỉ là Agamemnon thôi." Hắn đã không còn muốn làm Thần nữa.

La Lệ xoắn đuôi tóc nhỏ giọng: "Vậy bệnh của em là anh chữa khỏi? Anh mang em tới đây sao?"

Agamemnon gật đầu: "Tôi đã chỉnh sửa vũ trụ này một chút."

Đây là vũ trụ hy vọng em được hạnh phúc.

"À." La Lệ có chút cảm động nhưng không muốn lộ ra, "Vậy sau này anh sẽ không rời đi nữa chứ?"

Nằm ngoài dự đoán, Agamemnon nói: "Có lẽ vẫn sẽ có."

La Lệ lập tức khẩn trương: "Vậy phải làm sao?"

"Rời đi rồi thì lại lái máy bay quay về. Hoặc mua vé máy bay cũng được."

La Lệ nghiêm mặt, không vui: "Em không đùa với anh!"

"Không đùa đâu, Lệ Lệ. Làm Thần thì có thể không làm việc, giờ thì không được." Agamemnon nhìn đồng hồ, "Tôi còn phải tiếp tục chạy chuyến bay khác."

Hồi lâu sau, La Lệ mới nói: "Anh thật sự phải đi sao…?"

"Vốn dĩ đặc biệt quay về là để ứng tuyển vị trí người giám hộ của ai đó. Ai ngờ vừa lộ mặt đã thất bại, không được coi trọng." Agamemnon xoa khuôn mặt nhỏ của cậu, “Em nói xem, có phải vì tôi già quá rồi không?” 

Chàng trai tràn đầy collagen, xinh đẹp vô pháp vô thiên, lại thêm nét ửng hồng vì xấu hổ khiến người ta không muốn bắt nạt cũng khó. Agamemnon đợi rất lâu mới nghe cậu từ kẽ răng nặn ra một câu lí nhí.

"Em… em nghe nói, người giám hộ và người được giám hộ không được kết hôn với nhau."

Agamemnon tức khắc ngẩn ngơ: "Cái gì?"

La Lệ thẹn đến mức hận không thể vùi mình vào sofa: "Không có gì…"

"Vừa nãy có phải em nói chuyện kết hôn không?" Agamemnon lập tức bế cậu lên, nôn nóng mất kiểm soát ôm lấy vai cậu, "…Em muốn kết hôn?"

“Em chỉ nói là em nghe người ta bảo thế thôi, không phải…” 

Lời chưa dứt, đôi môi đã bị chặn lại triệt để. Agamemnon ấn sau gáy cậu, đầu lưỡi dễ dàng cạy mở hàm răng. Chàng trai phản kháng không chút kịch liệt, ngồi trên đùi ôm cổ hắn, chậm rãi mở bờ môi để đón nhận nụ hôn nồng cháy. Lần đầu tiên chân thực hắn hôn lấy bảo bối của mình.

Lúc này La Lệ còn chưa biết công dụng thực sự của phòng nghỉ này. Có những chính khách cao tầng điên rồ, vừa xuống máy bay đã cùng tình nhân giao dịch ngay tại đây để phát tiết d*c v*ng. Agamemnon trước đây chưa từng dùng loại phòng này. 

Hắn cũng biết sau khi bước ra ngoài, hình tượng cấm dục máu lạnh của mình sẽ sụp đổ, từ nay hắn chỉ là một tên quân cẩu nặng d*c v*ng, một gã khốn già thần hồn điên đảo vì một cậu trai đẹp. Nhưng hắn hoàn toàn không quan tâm.  Còn La Lệ chỉ toàn thân mềm nhũn dựa vào ngực Agamemnon, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Sắp tan chảy rồi…

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...