[Nghe nói, Chiêu Hoa công quán nhiều đời gánh vác một lời nguyền]
[Dưới ảnh hưởng của lời nguyền, phàm là con cháu họ Hoắc, cuối cùng đều sẽ gặp phải vận mệnh không có kết cục tốt, nếu không dùng cốt nhục thủ túc hiến tế tà linh, toàn bộ gia tộc đều sẽ gặp tai họa]
[Nhưng mà, lão gia công quán Hoắc Giai Kỳ đối với chuyện này khịt mũi coi thường. Hắn quanh năm bên ngoài làm ăn buôn bán, giàu có địch quốc, thân thể cường tráng, còn nuôi ba người con trai]
[Đã thế mà khi tin đồn về lời nguyền dần dần tiêu tan, Hoắc lão gia lại đột nhiên qua đời. Nghe nói, tử trạng cực kỳ làm cho người ta sợ hãi, phi thường không phải do sức người gây nên]
[Đang phân tích phó bản...]
[Phân tích xong]
[Cấp độ phó bản: B]
[Mục tiêu người chơi: Phá giải lời nguyền]
[Chú ý, phó bản cấp C trở lên đều mang tính nhập tâm sâu sắc. Người chơi sẽ hoàn toàn đại nhập vào nhân vật giả thiết, xin ký chủ chú ý phân biệt]
Cẩm Châu thành cuối mùa thu, sắc trời vừa mới hửng sáng, trên đường lạnh đến phảng phất hầm băng, một hàng hán tử cao lớn thô kệch xoa xoa tay hà hơi, lạnh đến hàm răng không ngừng run lên.
"Mẹ nó, ngày nào không tốt, cứ phải chọn hôm nay đưa tang..."
Thời tiết năm nay cũng như chiêu tà vậy, vừa mới vào tháng mười đã có trận tuyết đầu tiên. Đêm qua tuyết lớn đè gãy cả lều tang lễ, dấu hiệu không may mắn như thế, ba tên tiểu tử nhà họ Hoắc kia lại không chịu đổi ngày khác.
Thế này thì hay rồi, tuyết lớn phong tỏa đường đi, đội ngũ đưa ma đều ở chỗ này trắng tay chờ đợi. Mọi người đều đói bụng, có vài người thân thể ốm yếu, đã sắp không đứng vững được.
Cậu bé ở cuối đội ngũ nắm một chồng tiền giấy, gom lại bộ tang phục trắng như tuyết trên người. Cậu khẽ hắt xì một cái, không chú ý, đụng phải tên hán tử phía trước.
"M* mày, không có mắt nhìn đường à?!"
Tên hán tử kia vung nắm đấm lên liền muốn đánh người.
Nhưng nắm đấm vẫn dừng lại giữa không trung. Người trước mặt mặc bộ tang phục không vừa vặn, áo trắng như một chiếc áo choàng, dài đến che mắt cá chân. Lộ ra một đoạn cổ thịt trắng đến chói mắt, cằm nhọn hoắt, ngón tay vừa thon vừa mềm, giống hệt một cô gái.
Thế đạo trước mắt không tốt, rất nhiều đứa trẻ không có cơm ăn đều sẽ nói dối tuổi tác, trà trộn vào những gia đình giàu có để làm thuê, kiếm hai đồng tiền. Bởi vậy hán tử cũng không cảm thấy kỳ quái, chỉ là nếu đối phương là một tiểu nha đầu, hắn ra quyền này thì khuôn mặt già dặn của mình cũng không cần thiết nữa. Cho nên chỉ có thể thu tay lại, phỉ nhổ một tiếng, mặc kệ cậu.
Thiếu niên ở lại chỗ cũ, nhẹ nhàng thở ra như trút được gánh nặng.
Đây là đội ngũ đưa ma mà nhà họ Hoắc mời tới. Việc tang lễ dân gian cá mè lẫn lộn, đủ loại người đều có, theo lý mà nói với tài lực của Chiêu Hoa công quán không nên sơ sài như vậy, khiến cho người ta có cảm giác như là sốt ruột muốn chôn Hoắc lão gia đi vậy...
Tuyết đọng nhất thời không tan được, mọi người trong đội oán thán dậy đất, nhao nhao tỏ vẻ bỏ gánh không làm.
"Đông ——"
Phía trước gõ chiêng, là muốn phát cơm.
Mọi người vội vàng bỏ đồ trên đầu xuống, vội vội vàng vàng chạy tới nơi. Mà thiếu niên kia bị đám người va chạm đến gần như muốn đứng không vững, cũng không đi tranh giành, cứ thế bị rơi lại một mình.
Trong chảo sắt nóng hổi đang nấu cháo rau, mỗi người lại được phát thêm hai cái bánh bao ngô, ăn không đủ no, nhưng có thể lấp đầy miệng.
Người múc cháo cao hơn nhóm người này một cái đầu, gió lạnh tr*n tr**ng, hai cánh tay như đúc bằng sắt, thân thể đồng sắc khôi ngô khiến người ta sợ hãi. Mà những vết sẹo đan xen trên mặt kia, càng làm hắn hiện ra hung tướng, giống như tên đạo tặc vào rừng làm cướp.
Mọi người trước khi múc cháo đều phải cung kính gọi một tiếng Sở đại ca, không ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng hắn. Ai cũng biết, ở Cẩm Châu thành này, phàm là nghề địa vị thấp đều phải nể mặt hắn, bằng không, đừng hòng kiếm được một xu.
Sở Tĩnh giao muỗng sắt cho tiểu đệ, chính mình cầm bốn cái bánh bao ngô, múc đầy hai chén cháo, đi về phía cuối đội ngũ.
Tiểu thiếu niên không biết đang làm gì, mũ trùm bị gió thổi xuống dưới, tóc dài hợp lại khuôn mặt nhỏ, lẻ loi ngồi ở ven đường.
Sở Tĩnh đưa chén cháo cho cậu: "Cơm cũng không biết ăn à?"
Thiếu niên ngẩng đầu, bàn tay nhỏ trắng như tuyết giơ lên, kinh sợ mà tiếp lấy chén.
Nhưng lòng bàn tay vừa mới dán đến vành chén, liền bị nóng một chút, rụt trở về.
"... Đồ phế vật." Sở Tĩnh mắng một tiếng, đơn giản tự mình bưng chén, đưa bánh bao cho cậu. "Thật không biết nuôi mày có ích lợi gì."
Thiếu niên này chính là La Lệ. Đây là ngày thứ ba cậu đi vào phó bản này, thân phận lần này là một tên ăn mày không ai chú ý trong Cẩm Châu thành.
Người đàn ông trước mắt này là lão đại của cậu, chính xác hơn, là lão đại của mấy trăm tên ăn mày trong thành. Nghe nói trước kia từng làm quan trong quân Bắc Phạt, sau lại vì đủ loại nguyên nhân, bị cách chức rồi trở thành giặc cỏ.
Bánh bao ngô vừa lạnh vừa cứng, La Lệ không quen ăn, nhai rất miễn cưỡng.
Sở Tĩnh nhìn chằm chằm cậu, lại đoạt bánh bao về. Từng khối từng khối bẻ nát, bỏ vào cháo rau ngâm mềm, "Giờ có thể ăn được chưa? Mẹ nó, sao mà mày lắm chuyện thế."
La Lệ đáng thương hề hề mà lau mắt: "Cái muỗng..."
Sở Tĩnh nhíu mày: "Gì?"
"Không có cái muỗng... Sao mà ăn đây..."
Đệch.
Chưa từng thấy người nào yếu ớt như vậy, không biết còn tưởng rằng là tiểu thư nhà nào gặp nạn. Sở Tĩnh không nhúc nhích nhìn chằm chằm khuôn mặt non mềm của thiếu niên. Mẹ nó, ai nói không phải đâu? Lớn lên thật sự giống như thiên kim tiểu thư vậy. Mắt to lông mi dài này, đôi môi hồng nhạt vừa mềm vừa ướt, giọng nói cũng non nớt giòn tan không chịu nổi.
Lúc ban đầu thật sự muốn đoạt cậu về làm vợ, nhưng sau này mới biết được, lại là một người đàn ông! Sở Tĩnh hận thì hận chết, nhưng lại không có đạo lý bắt người rồi thả đi, đơn giản là bắt cậu làm việc dưới trướng mình. Nói đi nói lại, vẫn là chỉ có thể trách bản thân không có mắt.
Người đàn ông xoay người đi ra ngoài một lát, khi trở về, lại thật sự kiếm được một chiếc muỗng nhỏ.
"Há miệng."
La Lệ ngoan ngoãn há miệng.
Đầu muỗng đầy cháo, sau khi thổi nguội một chút liền đút vào. Miệng thiếu niên nhỏ, ăn cái gì cũng rất chậm, một khối bánh bao ngâm mềm nho nhỏ còn phải nhai hồi lâu, vô cùng khó hầu hạ.
Theo lý mà nói Sở Tĩnh đối với loại chuyện này một chút kiên nhẫn cũng không có, nhưng là nhìn cánh môi no đủ ướt át kia bao lấy chiếc muỗng, c**n l** đ** l*** phấn hồng nhẹ nhàng m*t một cái, khi mở miệng ra, một luồng hơi nóng phả ra, liền phun ở trên ngón tay hắn - Sở Tĩnh liền không thể hiểu được mà nguyện ý đút thêm một lát.
Nghe tiếng cậu nuốt cháo rau, yết hầu tinh tế nhỏ xinh mỏng manh lăn lộn, lưng người đàn ông cũng bất tri bất giác nổi một tầng mồ hôi ướt.
Làm ăn mày có thể ăn được một bữa như vậy, đã là rất tốt rồi, La Lệ tuy rằng không thích ăn, nhưng cũng không dám lên tiếng chê bai, rốt cuộc ở nơi này ai cũng phải nghe lời lão đại.
Cũng may khẩu phần ăn của cậu cũng nhỏ, ăn một chút liền no rồi. Xoay người đi lấy tiền giấy chuẩn bị quay về đơn vị, Sở Tĩnh lại ngăn cản cậu.
"Ai, mày đứng lại."
"Tuyết này còn chưa tan, bây giờ không làm được cái gì đâu, mày đừng chen lên gây thêm phiền phức."
Nào ngờ hắn vừa dứt lời, bên kia liền có một tiểu đệ tìm tới.
"Đại ca, người công quán vừa mới đến, nói muốn chúng ta thay đổi tuyến đường, khiêng quan tài xuống sau núi. Giờ lành đến rồi, trước tiên ở chỗ đó khóc một trận, tiễn linh hồn Hoắc lão gia đi đã."
Cách làm này chưa từng nghe thấy, Sở Tĩnh nghe thấy đều cảm thấy không may mắn. Nhưng hắn cầm tiền, đương nhiên là chủ nhà nói làm gì thì làm: "Được rồi, cứ như vậy đi."
Tiếp theo, quay đầu lại kéo La Lệ qua.
"Thế này được, mày đi theo bọn họ đi khóc tang. Cái này thì làm được chứ? Đến dưới chân núi, quỳ trước quan tài khóc hai tiếng là được."
La Lệ ngây thơ mờ mịt gật gật đầu, đi theo người truyền lời đi qua.
...
Chờ đuổi kịp đội ngũ, đi đến đầu tiên, mới chân chính nhìn thấy chiếc quan tài kia.
Một thanh niên ôm di ảnh Hoắc lão gia đứng ở bên cạnh, sắc mặt ngưng trọng.
La Lệ liếc mắt một cái nhìn di ảnh, chưa kịp thấy rõ diện mạo, chỉ mơ hồ cảm thấy là bộ dáng một đại tài chủ phong kiến rất uy nghiêm. Sau đó, cậu liền cùng vài người cùng nhau quỳ xuống, làm theo mà lạy trước quan tài.
Loáng thoáng, nghe thấy một vài tiếng nghị luận.
"Cái việc khóc tang này, không nên để con cháu tới sao? Hoắc lão gia lại không phải không có con trai, sao lại... còn thuê người khóc."
"Cái này còn phải nói? Con trai bất hiếu chứ sao. Nhìn việc tang lễ này làm thành cái đức hạnh gì chẳng phải sẽ biết."
"Đừng đoán mò, khóc đi!"
La Lệ ngây thơ mờ mịt, tang phục che hơn nửa thân mình, khuôn mặt chôn ở lòng bàn tay, khụt khịt chóp mũi, khóc không được. Cậu lại không phải người thân tang gia, xác thật không có gì đáng để khóc.
Trộm từ khe hở ngón tay ngắm nhìn người bên ngoài, thấy thanh niên ôm di ảnh kia đi về phía trước linh cữu hai bước, chỉ huy một thiếu niên khác tuổi còn nhỏ hơn, đặt Linh Phiên xung quanh linh cữu.
Xem quần áo của hai người bọn họ, cùng thái độ của những người khác đối với họ, La Lệ suy đoán, đây hẳn là hai trong số ba người con trai của Hoắc lão gia.
"... Sao không có hiệu quả."
Thanh niên tuổi nhỏ hơn kia cau mày, giống như đang nghiên cứu cái gì, "Hoắc Thành, anh không phải nói sau núi này âm khí nặng, cắm lên Linh Phiên có thể chiêu hồn người chết sao?"
Hoắc Thành nhìn tấm di ảnh kia: "Rốt cuộc không phải tại hạ táng chỗ, ai cũng không biết có được hay không. A Ẩn, em đừng quá nóng vội."
Trận tuyết lớn kia chặn đứng quy trình bình thường, nhưng giờ lành ngàn năm có một chỉ có một lần. Đối với điều này, chỉ có thể đánh cược một phen.
Nhưng mà sáp ong đã đốt hết hơn nửa đoạn, linh cữu phảng phất bị gió tuyết đông cứng, trên bàn mấy tờ giấy vàng vẫn không có nửa điểm biến hóa.
Hoắc Thành nhíu chặt mày: "Chẳng lẽ, thật sự cần hai anh em mình khóc tang mới được."
"Âm khi cờ động, ấu tử khóc, giấy vàng hồng, tâm nguyện hiện..." Hoắc Ẩn niệm manh mối trên hướng dẫn nhiệm vụ, "Ấu tử, lại chưa nói nhất định phải là con trai của Hoắc Giai Kỳ."
Chỉ cần tìm một đứa trẻ tuổi nhỏ hơn tới khóc là được đi.
Bên ngoài đen nghịt quỳ một đám người khóc sướt mướt, Hoắc Thành từng người xem qua, phần lớn đều là người già phụ nữ và trẻ em cần nuôi gia đình.
Đột nhiên, dừng lại ở một góc không ai chú ý.
"Ngươi, cùng ta lại đây."
Thiếu niên đang quỳ trên mặt đất run lên, cổ tay bị người bắt được.
"Đến phía trước đi, quỳ đến trước linh cữu khóc."
Hoắc Ẩn một đường dẫn cậu đi qua đám người. Tiểu thiếu niên lảo đảo đi theo, không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể thành thật quỳ đến trước linh cữu.
"Được rồi, khóc đi."
Đầu ngón tay La Lệ nắm chặt, lông mi hoảng loạn chớp nháy, chiếc mũ trùm rơi xuống che hơn nửa khuôn mặt, vẫn là khóc không được.
Hoắc Ẩn đứng ở bên cạnh nhìn đồng hồ quả quýt, lập tức liền đến giờ. Hắn liền tiến gần một bước, thân là thiếu gia nhà giàu, nhất cử nhất động đều mang theo sự kiêu ngạo lăng người.
La Lệ chỉ có thể thấy mũi giày và ống quần của hắn. Nghe giọng nói kiêu căng lạnh nhạt kia truyền đến từ đỉnh đầu: "Sẽ không khóc?"
"Nếu là khóc không được, thì cút khỏi đội ngũ đi, đừng đục nước béo cò."
Không, không được!
Không thể bị đuổi ra ngoài. Nếu bị đuổi đi, lão đại khẳng định sẽ tức giận... Đến lúc đó ngay cả cháo và bánh bao cũng không còn.
Đồng hồ quả quýt vẫn đang chạy, mắt thấy khoảng cách giờ âm càng ngày càng gần, hy vọng cũng càng ngày càng xa vời. Đáng chết... Phó bản này chẳng lẽ cũng muốn biến dị?
Lại vào lúc này, nghe thấy vài tiếng nức nở tinh tế, giống như tiếng mèo con ngọt mềm ẩm ướt. Dưới bộ tang phục trắng như tuyết, trên chiếc cằm nhọn nửa lộ ra phiêu một tầng phấn hồng, hai giọt nước mắt chảy xuống, tí tách tí tách rơi xuống đất.
"Sẽ, tôi sẽ khóc..."
"Đừng... đừng đuổi tôi đi..."
