Tiểu Đáng Thương Boss Dựa Vào Mỹ Mạo Xuyên Nhầm Cục Cao Cấp

Chương 41



Cách đặt câu hỏi ban đầu của Hoắc Thành chắc chắn không giống như thế này. Hoắc Ẩn nhận ra đại ca dường như cũng ý thức được đây là chuyện khó mở lời, nên đã đổi sang một cách hỏi tế nhị hơn một chút. Nhưng dù thế, nó vẫn quá mức thẳng thừng.

Ở đây tuy không có người ngoài, nhưng cũng có bốn năm cặp mắt đang đổ dồn vào La Lệ.

Vành tai trắng trẻo của thiếu niên đỏ ửng lên thấy rõ, cũng không biết cậu có hiểu hết ý tứ trong câu hỏi đó không. Từ góc độ của Hoắc Ẩn, hắn thấy bờ vai gầy guộc của cậu khẽ run lên, trông vô cùng khó xử.

Hắn thực sự muốn bước tới hỏi Hoắc Thành: Đầu óc anh có vấn đề à? Sao có thể như vậy được? Thế mà cũng làm chủ một gia đình!

La Lệ tuy có khuôn mặt xinh xắn như con gái, nhưng dù có nghĩ thế nào, chuyện như vậy cũng không thể...

“... Đúng vậy.” Giữa lúc mọi người còn đang nhìn nhau, thiếu niên với đôi má đỏ bừng cúi đầu, dùng ngón tay quấn quấn lọn tóc dài chạm đến thắt lưng, khẽ gật đầu một cái.

Nắm đấm đang siết chặt của Hoắc Ẩn bỗng chốc cứng đờ. Có điểm giống phụ nữ... Vì thế mới có thể... mang cốt nhục của cha. Cậu ta, cậu ta thế mà lại...

Hoắc Thành cũng có một khoảnh khắc ngỡ ngàng: “Thật sao?”

La Lệ hận chết đi được, gia hỏa này sao cứ hỏi mãi thế! Vốn dĩ đã nói dối rồi, còn bắt cậu phải nói thế nào nữa!

“Thì... thì đúng như cậu nghĩ đó...! Nếu không thì còn thế nào được nữa.”

Trương Bán Tiên thuận thế xen vào: “Ách, đúng là như vậy! Đây là bí mật riêng tư của tiểu công tử, hy vọng đại thiếu gia giữ kín miệng, bảo vệ tốt cậu ấy và đứa con của lão gia, có như vậy mới hoàn thành được tâm nguyện của người.”

Dưới lớp áo len màu trắng sữa, bụng nhỏ của thiếu niên vẫn còn rất bằng phẳng. Có lẽ là do tháng tuổi còn nhỏ? Hoắc Giai Kỳ mất chưa lâu, đứa trẻ này chắc chắn là chỉ mới tượng hình.

Hoắc Thành day day trán: “Nếu đã vậy, thì... mời tiểu phu nhân dọn vào công quán, an tâm nghỉ ngơi đi.”

La Lệ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng lời vừa dứt, người hầu bên cạnh Hoắc Lan đã gõ vang cửa lớn. Vào hỏi mới biết, bệnh điên của Hoắc Lan lại tái phát, hiện đang quậy phá tưng bừng, đám hạ nhân không ai làm gì được.

Hoắc Thành hỏi Trương Bán Tiên cách giải quyết, lão đạo sĩ chớp mắt nói: “Nhị thiếu gia bị âm sát quấy phá, chi bằng để tiểu công tử qua ở cùng vài ngày. Tiểu công tử đang mang trong mình giọt máu của lão gia, đám tà ám kia chắc chắn không dám lại gần.”

Hoắc Thành vừa gật đầu đồng ý, Hoắc Ẩn đã quát lên: “Không được! Làm gì có chuyện để di nương và thiếu gia ở cùng nhau? Như vậy ra thể thống gì.”

Hoắc Thành chỉ thản nhiên đáp: “A Lan tâm trí như đứa trẻ, không sao đâu.”

Không sao? Cái gì mà không sao! Cái tên ngốc đó... chính là kẻ sẽ đè người ta ra mà hôn môi đấy!

Trương Bán Tiên lại thắc mắc: “Tam thiếu gia trước đây chẳng phải cũng từng bảo tiểu công tử đi chăm sóc nhị thiếu gia đó sao?”

Mẹ kiếp... Lão đạo sĩ này sao cái gì cũng biết thế. Hoắc Ẩn khựng lại một chút: “Đúng vậy, nhưng lúc đó cậu ta vụng về lắm, sao chăm sóc tốt cho anh trai tôi được.”

Trương Bán Tiên cười hắc hắc: “Dù sao hạ nhân cũng chăm không xong, chi bằng cứ để tiểu công tử thử xem sao.”

Hoắc Ẩn, một thiếu gia đi du học về, đương nhiên nói không lại lão già lọc lõi này. Nhìn La Lệ vẫn ngây ngô gật đầu, hắn thừa dịp không ai chú ý, túm lấy tay áo cậu.

Hắn hạ thấp giọng, đe dọa: “Không được phép hôn môi anh trai tôi nữa, nghe rõ chưa?” Lúc nãy hắn vừa chê mình ngốc, La Lệ đang không vui nên chẳng buồn thèm nhìn hắn.

“Tôi bảo cậu không được hôn, cậu... cậu phải hứa với tôi!”

La Lệ quay đi chỗ khác, hừ một tiếng: “Không hôn thì không hôn.” Cậu cũng chẳng muốn hôn tên ngốc đó đâu! Không biết nặng nhẹ, làm cậu đau chết đi được.

Nhưng Hoắc Ẩn vẫn không yên tâm. Vẫn nên canh chừng thì hơn, kẻo lại xảy ra chuyện. Còn chuyện gì có thể xảy ra... Hoắc Ẩn tự thuyết phục bản thân rằng: đương nhiên là để không cho kẻ ngoài này lợi dụng anh trai ngốc của mình rồi.

Bệnh của Hoắc Lan tăng nặng, Trương Bán Tiên xem phong thủy rồi nói rằng ở căn nhà phía trước từ đường công quán là tốt nhất, thích hợp để điều trị căn bệnh quái ác của nhị thiếu gia.

Từ đường là vùng cấm của nhà họ Hoắc. Trương Bán Tiên nói nhỏ với La Lệ rằng, trước đây Tà Ám từng được nuôi dưỡng ở bên trong đó. “Cậu cứ chăm sóc nhị thiếu gia ở đây vài ngày, chỉ cần anh ta không phát bệnh nữa, người trong công quán tự nhiên sẽ tin cậu đang mang thai con của Hoắc lão gia.”

La Lệ thấy không đáng tin lắm: “Vậy nếu anh ta phát bệnh thì sao?”

“Thì phải xem tiểu công tử đối phó thế nào rồi. Dù sao thì cũng phải khiến anh ta yên phận trong mấy ngày này, đợi đến khi nhận được di sản rồi tính tiếp.” Nói xong, lão đạo sĩ chuồn mất, quăng cái của nợ Hoắc Lan này cho cậu.

La Lệ đành bất đắc dĩ ở cùng với Hoắc Lan. Nói là ở cùng, thực ra cũng có khoảng cách. Căn nhà trước từ đường rất rộng, Hoắc Lan ở bên trong, cậu ở bên ngoài, không thường xuyên gặp mặt. Chuyện ăn uống, vệ sinh cá nhân đều có người hầu lo, cậu thực sự không giúp được gì nhiều. Chỉ có đến buổi tối, khi Hoắc Lan cần thay quần áo đi ngủ, La Lệ mới có cơ hội vào "làm màu" một chút.

Nhưng tối nay, đã đến giờ rồi mà Hỉ Vượng - gã sai vặt phụ trách thay đồ cho Hoắc Lan – vẫn chưa thấy đâu. La Lệ định ra ngoài hỏi thử, kết quả vừa mở cửa ra, bên ngoài tối om như hũ nút, trước ngôi từ đường đen ngòm treo một chiếc lồng đèn đỏ lòm u ám, gió lạnh thổi qua khiến người ta lạnh sống lưng.

Cậu lập tức sợ hãi, đóng cửa lùi lại, từ bỏ ý định đi tìm người hầu. Chỉ là thay quần áo thôi mà... Hay là, mình thay cho anh ta vậy. Nghĩ thế, La Lệ đấu tranh tư tưởng một hồi rồi gõ cửa phòng Hoắc Lan.

“Cái đó... anh ngủ chưa?”

Trong phòng ẩn hiện tiếng động, La Lệ đẩy cửa vào, cửa không khóa.

“Đừng... đừng lại đây...” Giọng của thanh niên nghẹn ngào truyền ra. La Lệ bật đèn lên, thấy trên giường một mảnh hỗn độn. Hoắc Lan dựa vào thành giường, cúc áo sơ mi bị cởi lung tung vài cái, dây lưng cũng buông lỏng. Có vẻ như anh ta muốn tự c** đ* nhưng không thành công.

La Lệ do dự một chút rồi ngồi xuống bên cạnh anh. Cậu đưa tay lên cầm lấy cúc áo của anh: “Anh đừng cử động lung tung, để tôi thay cho.”

... Nhìn kỹ thì dù là một tên ngốc nhưng dáng người thực sự rất đẹp. Vai rộng ngực nở, vòng eo săn chắc, quần áo mặc xộc xệch trông vẫn rất có khí chất.

Hoắc Lan dựa vào thành giường bất động, thậm chí trông có vẻ hơi căng thẳng, ngoan ngoãn để cậu cởi nút thắt, đôi môi mím chặt, không nói lời nào. La Lệ chưa từng thay quần áo cho ai bao giờ nên động tác có chút vụng về, kéo tới kéo lui làm chiếc áo sơ mi đắt tiền của anh nhăn nhúm hết cả. Khó khăn lắm mới cởi được vài chiếc cúc, đang định cởi hẳn áo ra thì Hoắc Lan bỗng nắm lấy cổ tay cậu.

“Để... để tôi tự làm...”

La Lệ bực mình: “Anh có nhìn thấy gì đâu, cúc áo còn chẳng sờ tới thì tự làm kiểu gì?”

Câu nói này dường như đụng chạm sâu sắc đến thanh niên trước mặt, vẻ mặt anh lập tức bao phủ bởi một nỗi cô đơn. Dù trí não đã ngây dại, nhưng anh vẫn là một người đàn ông có lòng tự trọng. Đường đường là nhị thiếu gia mà lại trở nên thế này đã đủ mất mặt rồi, giờ lại bị La Lệ nói như vậy, anh càng thấy không có chỗ trốn.

La Lệ nhận ra mình nói sai, lúng túng bảo: “Tôi... tôi không có ý coi thường anh. Dù sao Hỉ Vượng cũng không có đây, tôi giúp anh thay cũng vậy mà.”

Hoắc Lan lại cực kỳ bướng bỉnh, đứt quãng nói: “Tôi biết... cậu không muốn chăm sóc tôi... đều là do những người đó ép buộc cậu.” Anh khựng lại một chút: “Người ở đây ai cũng ghét bỏ tôi. Tôi... chính là một gánh nặng.”

Hỉ Vượng không đến chắc chắn là vì chê anh phiền phức. Đám hạ nhân chỉ biết làm việc ngoài mặt, còn đứa em thứ ba kiêu ngạo của anh, dù bình thường không bắt nạt anh nhưng anh cũng biết, hôm đó nó đưa La Lệ đến đây là để giễu cợt anh.

Anh ngốc, nhưng không có nghĩa là anh không hiểu gì cả. Anh biết mình bây giờ đối với nhà họ Hoắc đã không còn giá trị, đại ca chịu nuôi anh đã là tận tình tận nghĩa rồi. Anh không xứng để La Lệ chăm sóc.

“Cậu đi... nghỉ ngơi đi. Một mình tôi... cũng được.”

【 666 Công tự ti kìa, duyệt duyệt 】

【 Nhị thiếu gia giàu có mà lại tự ti cầu xin tình cảm sao, thú vị đấy 】

【 Làm ơn đi, Lệ Lệ của chúng ta xinh đẹp lương thiện, sẽ không chê tên ngốc đâu, đừng có mà đạo đức giả 】

【 Tôi cũng muốn làm người ngốc để Lệ Lệ cởi áo giúp quá đi 】

La Lệ cố gắng giữ bình tĩnh: “Nếu anh thực sự muốn tôi nghỉ ngơi thì mau để tôi giúp anh thay đồ cho xong đi.” Nghĩ một lát, cậu cố ý nhấn mạnh: “Hay là... thực ra anh mới là người chê tôi?”

“Không có!” Hoắc Lan lập tức phủ nhận. Anh vui mừng còn không kịp nữa là. Được đôi bàn tay vừa mềm vừa thơm của La Lệ chạm vào, được ở gần cậu như thế này, nghe thấy giọng nói ngọt ngào của cậu, anh không biết mình đang hưng phấn đến mức nào. Chỉ là, anh có nỗi khổ riêng.

“Ngày hôm đó... sau khi hôn cậu... tôi liền... luôn cảm thấy khó chịu trong người.”

“Bây giờ, đứng gần cậu như vậy, cũng...”

Ánh mắt anh vô thức dời về phía bờ môi hồng hào của thiếu niên, nhớ lại cảnh tượng nụ hôn ngày hôm đó. Khoang miệng nhỏ nhắn, khi hôn vào sẽ phát ra tiếng r*n r* khe khẽ, da thịt mềm mại co rút, đầu lưỡi mềm mại bị anh m*t lấy, thỉnh thoảng cũng sẽ khẽ đáp lại anh.

Anh luôn cảm thấy cái miệng của cậu dường như có một sức quyến rũ chết người. Chỉ cần nghĩ đến việc hôn cậu, cơ thể anh sẽ bản năng mà trở nên nóng rực. Đây có tính là bệnh tương tư không? Anh chỉ từng nghe nói về loại bệnh này, không ngờ phát tác lại khó chịu đến vậy. Nếu La Lệ biết anh "sinh bệnh", chắc chắn sẽ càng chán ghét anh hơn.

Hoắc Lan vẫn giữ bộ dạng ngây ngô: “Tôi cứ lại gần cậu là thấy khó chịu... Có phải nên... gọi bác sĩ không?”

Tâm trí anh như đứa trẻ, nhưng cơ thể anh dù sao cũng là cơ thể của một người đàn ông trưởng thành đã ph*t d*c hoàn toàn. Cường tráng, rắn chắc, thậm chí... khiến người ta khó lòng phớt lờ lớp vải quần đang căng cứng phác họa rõ hình dáng bên dưới.

La Lệ lúc này mới nhận ra, chăm sóc vị nhị thiếu gia này phiền phức hơn cậu tưởng tượng nhiều. Ví dụ như tình huống hiện tại, cậu không biết phải đối phó thế nào. Nếu gọi người đến, liệu tên này có nói ra chuyện mình và anh ta từng hôn nhau không? Nhìn dáng vẻ này của anh ta, thực sự rất khó tin tưởng.

Lòng bàn tay trắng nõn của La Lệ bị móng tay bấm vào thành hình trăng khuyết nhạt. Cậu đè vai Hoắc Lan xuống, rủ hàng mi dài, tỏ vẻ hung dữ nhưng thực chất là đang đỏ mặt ra lệnh cho anh:

“Không cần. Để... để tôi chữa cho anh.”

“Nhưng mà, anh không được nói cho ai biết, nghe rõ chưa?”

Hoắc Ẩn cầm đèn dầu, đi về phía hậu viện của công quán. Người hầu phía sau chạy theo hỏi: “Tam thiếu gia, muộn lắm rồi! Ngài định đi đâu thế?”

Hoắc Ẩn lạnh lùng đáp một câu: “Đến từ đường xem ông già.”

Thực tế, đến từ đường để xem ai thì chỉ mình hắn biết. Những hình ảnh ban ngày cứ liên tục hiện lên trong đầu hắn. La Lệ còn trẻ như vậy mà lại cam lòng mang thai con cho lão già Hoắc Giai Kỳ đó... Không, biết đâu cậu ta cố ý, vì nhắm vào tài sản nhà họ Hoắc thì sao.

Nhưng so với chuyện đó, cái gọi là "thể chất đặc biệt" của cậu lại khiến hắn để tâm hơn. Sẽ có dáng vẻ như thế nào nhỉ? Có thể khiến một kẻ lãnh cảm như Hoắc Giai Kỳ phải mê mẩn hồn siêu phách lạc, chắc chắn là rất khác biệt.

Bàn tay cầm đèn của Hoắc Ẩn vô thức siết chặt, nhịp thở cũng dồn dập hơn. Thế nhưng, vừa mới đến trước từ đường, hắn đã nhận ra điều bất thường. Trong phòng chỉ thắp một ngọn đèn, đó là phòng của nhị ca. Tiến lại gần cửa sổ, hắn nín thở tập trung, phát giác bên trong có tiếng động lạ lùng.

Hoắc Ẩn cau mày, lòng đầy nghi hoặc. Đúng lúc này, hắn nghe thấy một tiếng rên khẽ của đàn ông.

Nghe như thể đang sung sướng đến cực điểm, đến mức ván giường cũng kêu lên cót két rung chuyển.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...