Tiểu Đáng Thương Boss Dựa Vào Mỹ Mạo Xuyên Nhầm Cục Cao Cấp

Chương 48



Thần kinh La Lệ căng như dây đàn, ngay khoảnh khắc làn da bị chạm vào, cả người cậu nảy bắn lên như bị điện giật.

Cậu uất ức quát lớn: "Hoắc Thành—!"

Vừa quay đầu lại, tiếng của Hoắc Thành đã vang lên từ một góc khác trong phòng: "Có chuyện gì vậy?"

La Lệ sững sờ, sống lưng lập tức thấm ra một tầng mồ hôi lạnh. Hoắc Thành không ở cạnh giường. Vậy kẻ vừa chạm vào cậu không phải là hắn.

Thế thì là ai?

Trong lòng La Lệ dâng lên một dự cảm chẳng lành. Không, không phải Hoắc Thành thì còn có thể là ai được nữa? Ở đây làm gì còn người nào khác. Chắc chắn là Hoắc Thành đang cố ý trêu chọc cậu thôi. Cậu ôm chặt chiếc chăn nhỏ, nén tiếng khóc nức nở đang chực trào nơi cổ họng vì sợ hãi, ra lệnh:

"Anh lại đây!"

Hoắc Thành khựng lại một chút rồi bước đến bên giường. Nghe thấy giọng nói kiều mị xen lẫn chút nũng nịu của cậu: "Anh... lại đây xoa bụng cho tôi."

Hoắc Thành rõ ràng là sững sờ. La Lệ thúc giục: "Nhanh lên đi mà. Tôi khó chịu."

Cậu đang nôn nóng muốn xác nhận xem kẻ vừa chạm vào mình rốt cuộc có phải người đàn ông này hay không.

Hoắc Thành trầm giọng: "Tay chân tôi thô kệch, không biết nặng nhẹ đâu."

"Bớt... bớt nói nhảm đi! Bảo anh xoa thì anh cứ xoa đi." La Lệ không muốn thừa nhận mình đang sợ, chỉ cần Hoắc Thành ở gần, cậu sẽ thấy an tâm hơn một chút.

Hoắc Thành im lặng hồi lâu rồi ngồi xuống mép giường. Lòng bàn tay hắn áp lên, vừa vặn che phủ cả vùng bụng nhỏ của cậu. Eo cậu bé nhỏ đến mức chỉ cần một vòng tay là ôm trọn, nơi bàn tay hắn chạm vào mềm mại và ấm áp vô cùng.

Cảm giác đó giống như đang v**t v* bụng của một con vật nhỏ, khiến người ta cứ muốn chạm mãi không thôi. Hắn nhớ có vài loài vật nhỏ khi tin tưởng ai đó sẽ chủ động phơi bụng ra như thế này. La Lệ cũng đang tin tưởng hắn sao? Hay chỉ đơn giản là tìm mọi cách để làm khó hắn?

Thế nhưng lúc này, trái tim La Lệ đã rơi xuống vực thẳm. Không giống. Cảm giác này hoàn toàn khác với cái chạm lúc nãy. Cái thứ vừa nãy vừa âm lãnh lại ẩm ướt, cực kỳ hạ lưu, khiến cậu nhớ tới "thứ đó" ở trong hang động.

Hỏng bét rồi...

Hoắc Thành định rút tay lại thì bị cậu bé chộp lấy cổ tay giữ chặt. Bàn tay nhỏ run rẩy níu lấy hắn, lắp bắp nói: "Anh không được... không được ngủ dưới đất."

"Vậy tôi ngủ ở đâu? Cậu muốn tôi cút ra khỏi phòng này à?"

"Không phải!" Đầu ngón tay La Lệ miết nhẹ lên xương cổ tay hắn, mãi một lúc sau mới khó xử lên tiếng: "Tôi muốn anh... lên giường nằm. Thời tiết lạnh thế này, anh phải... ừm, sưởi ấm cho tôi mới được."

Cậu chột dạ cụp mắt xuống. Thực chất cậu chỉ muốn kéo hắn theo để đệm lưng, ngộ nhỡ con tà ám kia mò tới thật thì Hoắc Thành còn có thể giúp cậu chắn một chút. Nhưng đại thiếu gia vốn luôn chính trực, cậu cứ ngỡ hắn sẽ không đồng ý. Trong lúc còn đang phân vân, ván giường bỗng hơi rung nhẹ, Hoắc Thành đã nằm xuống cạnh gối cậu.

La Lệ nín thở, vội vàng xoay người rụt vào phía trong giường. Hơi ấm từ cơ thể người đàn ông trưởng thành bao bọc lấy cậu, dường như cuối cùng cậu cũng có thể rời xa thực thể âm lãnh kia. Tuy nhiên, chưa kịp chìm vào giấc ngủ an tâm, phía sau lại vang lên giọng nói khàn khàn của Hoắc Thành.

"Nhục mạ tôi thú vị lắm sao, đại tiểu thư?"

Hơi thở nóng hổi của người đàn ông phả ngay sau gáy La Lệ, dường như đôi môi hắn chỉ còn cách làn da cổ non mịn của cậu một khoảng cách mong manh.

"Tôi biết em đã nhục mạ em trai tôi như thế nào."

"Không tìm được đàn ông để hôn, nên ngay cả một kẻ ngốc cũng không tha sao?"

"Bắt em trai tôi lột chiếc q**n l*t ướt đẫm đó ra cho em... cảm giác thành tựu lắm phải không?"

Từng chữ từng chữ lọt vào tai vô cùng rõ ràng. Bờ vai mỏng manh của La Lệ run lên, nỗi xấu hổ lan từ vành tai xuống cả người, cậu không hiểu sao hắn có thể đổi trắng thay đen như thế. Trong lúc cấp bách, cậu nói hớ: "Là... là anh ta tự nguyện mà!"

"Vậy còn tôi thì sao? Đại tiểu thư, em hết lần này đến lần khác sai bảo tôi, là vì lý do gì?"

Hoắc Thành bất thình lình áp sát, dứt khoát vòng tay ôm chặt lấy vòng eo thon nhỏ của cậu. Cơ bắp trên cánh tay trần của hắn cuồn cuộn, nhiệt độ nóng bỏng xuyên qua lớp áo ngủ mỏng manh. Hắn gọi "Đại tiểu thư" một cách tự nhiên, không hẳn là mỉa mai, mà mang theo vài phần trêu chọc.

"Tôi... tôi là..." La Lệ chật vật bịa lý do, "Tại ban ngày anh không bảo vệ tôi cẩn thận, để tôi bị gã tài xế kia uy h**p, tôi chỉ muốn... cho anh một bài học thôi."

“Ồ, vậy sao? Thế gã tài xế đó đã nói gì với em?” Đầu óc La Lệ rối bời. Cảnh tượng bị dao kề cổ uy h**p như hiện ra ngay trước mắt, cứ nghĩ đến là cậu lại sợ phát khiếp. Có thật là Hoắc Thành muốn lợi dụng cậu không? Đám nhà giàu này thật đáng ghét.

Càng nghĩ càng tủi thân, cậu không cầm được nước mắt: "Tôi... tôi biết hết rồi! Anh muốn lợi dụng đứa trẻ của tôi để thao túng thương hội! Giờ còn giả nhân giả nghĩa đóng vai người tốt cái gì nữa! Anh đáng đời lắm, tôi có đánh có mắng anh cũng là lẽ đương nhiên! Nói cái gì mà vì tôi, chẳng qua anh thấy tôi dễ lừa... ư..."

Bất ngờ, Hoắc Thành ôm chặt lấy cậu từ phía sau. Hắn dán môi vào vành tai cậu thì thầm: "Lời của kẻ gian mà em cũng tin sao?" Hắn dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt cậu, "...Tôi đưa em vào thành không phải để lừa em. Tôi bảo đảm đấy."

La Lệ nằm trong lòng hắn sụt sùi: "Tôi không có nhục mạ Hoắc Lan..."

"Tôi biết."

"Vậy sao anh còn—"

"Vì tôi không muốn thấy cảnh đó. Được chưa?" Hoắc Thành đột ngột dừng lại. Chính hắn cũng không hiểu sao mình lại thốt ra câu đó, bèn hắng giọng một cái để chữa thẹn: "Ý tôi là, với tư cách là anh trai, tôi không muốn thấy em trai mình như thế."

Cậu bé trong lòng vẫn còn ngây ngô, dường như chẳng hề nhận ra sự ghen tuông đậm đặc trong lời nói của hắn. Ừ thì cũng phải thôi, cậu thì hiểu cái gì chứ. Sau một hồi im lặng dài, Hoắc Thành lại cất tiếng: "Vừa nãy... có phải em coi tôi là phụ thân của mình không?"

Tim La Lệ hẫng một nhịp, không trả lời.

“Ông ấy đã làm em mang thai ở chính nơi này, phải không?” La Lệ xấu hổ đến mức cả người đỏ bừng lên. Bàn tay Hoắc Thành đặt lên bụng nhỏ của cậu, giọng nói ngày càng trầm đục:

"Nếu em cần, có thể coi tôi như phụ thân. Tôi sẽ cố gắng thỏa mãn em. Nếu em muốn nhục mạ tôi, cũng tùy em thôi."

"Tôi... tôi không thèm! Anh còn lâu mới bằng cha anh!"

Hoắc Thành khựng lại, nhịp thở lập tức dồn dập hơn: “...Màn nhục mạ bắt đầu rồi đó sao, đại tiểu thư?” Đồ khốn này! La Lệ vừa thẹn vừa giận, ra sức vùng vẫy thoát khỏi tay hắn. Nhưng Hoắc Thành đã dứt khoát ngậm lấy vành tai cậu, mãnh liệt hôn từ phía sau tới.

Trong bóng tối, hơi ẩm âm u len lỏi theo vách tường bốc lên, nhưng không tài nào chạm tới được chiếc giường dù chỉ một chút. Những chiếc xúc tu bao quanh bởi sương lạnh quấn lên cột giường, tham lam và không cam lòng lởn vởn bên mép giường, từng tấc một bám chặt vào tấm gương.

Trong gương phản chiếu một bóng hình mờ nhạt: một thanh niên cao lớn, vạm vỡ đang giam chặt cậu thiếu niên trong góc giường, cánh tay siết lấy vòng eo mảnh khảnh, cằm tựa vào hõm vai nông sâu của cậu.

La Lệ hoàn toàn không thể cử động. Hoắc Thành biết cậu không lạnh, cơ thể cậu ấm áp như một chiếc lò sưởi nhỏ, cả người ngoan ngoãn như một con búp bê vải trong vòng tay hắn, chẳng có chút phòng bị nào.

Xúc tu của tà ám vươn ra từ dưới gầm giường, những giác hút ướt rượt đã vô số lần định chạm vào cậu bé. Những đầu nhọn đen kịt tiết ra thứ dịch nhầy bán trong suốt, thèm khát nhích lại gần phía La Lệ, nhưng cuối cùng chỉ có thể dừng lại giữa không trung, dịch nhầy kéo sợi tí tách rơi xuống ga giường.

Hoắc Thành mở mắt trong bóng tối, một tay ôm La Lệ, tay kia bóp chặt lấy chiếc xúc tu đó.

"Cút ra ngoài."

“Đừng để ta phải nhắc lại lần thứ hai.” Con tà ám phát ra tiếng rít gào phẫn nộ và bất mãn, cơ bắp toàn thân nó kêu răng rắc, nhưng tuyệt nhiên không dám trái lệnh Hoắc Thành. Cuối cùng, nó chỉ đành hậm hực rút lui, ẩn mình vào bóng tối dưới gầm giường rồi biến mất hẳn.

--------------

Khách sạn Grand Cẩm Châu được xây dựng vào năm 18xx, tính đến thời điểm hiện tại, đây là khách sạn nguy nga tráng lệ nhất phía bắc sông Trường Giang.

Hôm nay khách sạn giăng đèn kết hoa rực rỡ, nhân viên bận rộn tiếp đón khách khứa đến dự tiệc.

"Chào ngài, xin cho xem thư mời ạ."

Một tấm thiệp dát chữ vàng được đặt lên quầy lễ tân. Nhân viên mỉm cười lịch sự: “Vâng thưa ngài, phòng của ngài là phòng VIP 206.” Người nhân viên ngẩng đầu lên, thấy một thanh niên đội chiếc mũ dạ thời thượng, vành mũ khá rộng che khuất một phần gương mặt. Cách ăn mặc của hắn rất sành điệu theo kiểu Tây, chắc hẳn là thiếu gia nhà nào vừa đi du học về.

Người này chính là Hoắc Ẩn. Hắn lén đi theo từ công quán tới đây để thâm nhập vào buổi tiệc rượu. Kiếm thư mời thì dễ, chỉ cần bỏ tiền ra mua ở chợ đen là được, nhưng những việc sắp tới thì không đơn giản như thế.

Hoắc Ẩn tự nhủ với lòng mình hết lần này đến lần khác: Đây là nhiệm vụ. Đến buổi tiệc, khống chế thương hội, chiếm đoạt di sản... tất cả đều là nhiệm vụ trong trò chơi. Hắn tuyệt đối không phải vì cái tên đồ ngốc nhát gan kia mà đến.

Vừa vào khách sạn, thuộc hạ tiếp ứng đã tiến lên đón.

"Thiếu gia, chuyện ngài bàn bạc với ngài Burn trước đó đã xảy ra chút ngoài ý muốn." Hắn kể lại vụ đấu súng hôm đó.

Hoắc Ẩn trợn tròn mắt: "Tên đó điên rồi à? Tôi chỉ bảo hắn khống chế Hoắc Thành, kẻ nào cho phép hắn nổ súng?"

"Ngài đừng nóng, Hoắc Thành vốn đã nhận ra điều bất thường nên kế hoạch của Burn không thành. Chẳng qua..." Thuộc hạ ngập ngừng, "Gã tài xế được cài cắm bên cạnh Hoắc Thành dường như hiểu sai ý, suýt nữa đã ra tay với La Lệ, nhưng đã bị Hoắc Thành bắn hạ rồi."

Vì biến cố lớn như vậy, Hoắc Thành và La Lệ đêm qua đều không về khách sạn. Việc hôm nay họ có xuất hiện dự tiệc hay không vẫn là một dấu hỏi. Xung quanh, đám đông bắt đầu bàn tán xôn xao:

"Nghe nói đại thiếu gia nhà họ Hoắc gặp chuyện rồi."

"Tôi đã bảo mà. Nhà họ Hoắc gây thù chuốc oán nhiều như thế, không nói đến đám người Tây, ngay cả gã họ Sở trong thành cũng thèm khát cái thương hội đó bấy lâu nay."

"Đúng vậy. Huống hồ nhà họ Hoắc còn mang lời nguyền tà môn đó... Hoắc lão gia chết rồi, sau này ai còn dám giao thiệp với họ nữa."

"Này, cái vị vợ góa của Hoắc Giai Kỳ mà Hoắc Thành nhắc tới là thật hay giả thế? Tôi chả tin. Hoắc Giai Kỳ cẩn thận cả đời không dám cưới vợ vì sợ bị người ta nắm thóp mà?"

"Cưới xin gì đâu, chẳng qua là làm bụng người ta lớn phổng lên nên mới phải nói thế để chữa thẹn thôi."

Mấy kẻ đó nhìn nhau cười khẩy. Một tên khác lại bồi thêm: "Nghe bảo Hoắc Thành vì muốn dỗ dành vị tiểu ngoại thất hám danh lợi kia mà chẳng ngại chắn đạn, xách giày, nịnh bọt đủ kiểu... Ha ha, đại thiếu gia lừng lẫy cũng có ngày làm l**m cẩu sao."

Kẻ khác nhổ toẹt một cái: "Đồ không có cốt cách."

Hoắc Ẩn nghe mà thấy vô cùng khó chịu. Đáng lẽ nghe thấy đại ca mình làm l**m cẩu cho người ta, hắn phải thấy hả hê mới đúng, sao giờ đây răng hắn lại nghiến chặt, trong lòng trào dâng một nỗi căm ghét khó tả?

Biết thế đã chẳng để Burn sắp xếp người ra tay. Không những không bắt được Hoắc Thành, ngược lại còn tạo cơ hội cho hắn đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân. Mà khoan... La Lệ thì có gì mà đẹp? Một cái tên con trai ẻo lả, thích làm màu, lúc hôn đàn ông thì mặt đỏ như gấc, mặt mũi thì cũng chỉ ở mức bình thường thôi chứ mấy.

Hoắc Ẩn kéo thấp vành mũ, một mình tách ra khỏi đám đông, khẽ sờ vào vành tai đang nóng bừng của mình. Chẳng ngờ vừa bước lên chỗ ngoặt cầu thang, hắn đã nghe thấy giọng nói ngọt ngào, trong trẻo quen thuộc:

"Đại thiếu gia vẫn chưa tới sao? Tôi đã đợi anh ấy lâu lắm rồi."

Hoắc Ẩn vội vàng nép mình vào một góc khuất.

Qua kẽ hở, hắn thấy một tiểu mỹ nhân dưới ánh đèn. Mái tóc dài được tết thành bím rủ xuống trước ngực, trên người đeo những món trang sức lấp lánh, cả người toát lên vẻ tinh xảo, rạng rỡ như một búp bê pha lê trong hộp nhạc.

Hắn đột nhiên cảm thấy tim mình lỡ mất một nhịp.

Đẹp... đẹp thật.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...