Hoắc Thành ngẩn người, cảm thấy máu trong người như chảy ngược. Trong phòng tắm có vách ngăn vệ sinh riêng, La Lệ hoàn toàn có thể tự giải quyết, nhưng cậu lại thấy xấu hổ. Hoắc Thành đang ở ngay bên ngoài, nếu cậu gây ra động tĩnh gì mà để hắn nghe thấy thì thật mất mặt chết đi được...
Cậu rụt rè, nhỏ giọng nài nỉ: "Anh có thể ra ngoài trước được không? Chờ tôi... xong rồi thì hãy vào."
Vị tiểu di nương vốn luôn kiêu kỳ, ngang bướng ấy hiếm khi có lúc cầu xin người khác một cách đáng thương như vậy, nghe như sắp khóc đến nơi. La Lệ lúc này quả thực không dễ chịu chút nào. Uống quá nhiều rượu khiến bụng dưới của cậu căng tức, hai đùi thỉnh thoảng lại co rút, đôi đầu gối nhỏ cứ cọ vào nhau, bờ môi bị cậu cắn đến hằn cả dấu răng.
Hoắc Thành nắm lấy tay nắm cửa, đóng chặt cửa phòng tắm lại: “Tôi đợi em ở ngoài.” Nghe tiếng bước chân hắn xa dần, La Lệ mới thở phào nhẹ nhõm, mở cửa vách ngăn bước vào bồn cầu. Cậu bé vịn vào tường để đứng vững, những giọt nước lăn dài từ chóp mũi xuống cổ, sắc đỏ ẩm ướt trên da thịt càng thêm phần quyến rũ. Cậu vẫn thấy vô cùng xấu hổ, loay hoay mãi mới kéo nhẹ được chiếc q**n l*t xuống, nhưng không hiểu sao cơ thể vẫn căng cứng đến mức chẳng thể làm được gì.
Chưa từng rơi vào hoàn cảnh này, La Lệ vừa thẹn vừa cuống, bắt đầu hối hận vì đã đuổi Hoắc Thành đi quá nhanh. Ai có thể giúp cậu lúc này đây… Ngay khi 007 định lên tiếng phá vỡ bế tắc, đột nhiên, trên sàn nhà vang lên những tiếng "lạch cạch, lạch cạch" kỳ lạ. Giống như có một thứ gì đó ẩm ướt, nhớp nháp đang bò trên sàn gạch men, rồi sau đó chuyển thành tiếng trượt sát mặt đất. Những kẽ gạch dần bị sắc đen lấp đầy, bóng tối nhanh chóng bò lan lên vách tường phòng tắm. Những nơi bóng đen đi qua, đèn điện đều vụt tắt.
Đang lúc thần kinh căng thẳng tột độ, La Lệ nhìn thấy bóng đen trên sàn nhà, sống lưng lập tức lạnh toát, mồ hôi tuôn ra như tắm.
“Là... là ai?” Chỉ còn duy nhất một vệt sáng mờ nhạt trong phòng vệ sinh chiếu lên cơ thể thiếu niên. Một bàn tay quỷ áp sát tới, những xúc tu ẩm ướt, dính dính bám chặt lấy đôi đùi trắng ngần thon dài của cậu, quấn quýt hết vòng này đến vòng khác. Những giác hút chậm rãi x** n*n vòng eo mềm mại, rồi nhẹ nhàng m*n tr*n vùng bụng nhỏ.
Động tác của "hắn" rất ôn hòa, khác hẳn với sự ác liệt, trêu chọc trong hang động ngày hôm đó. Giờ đây, "hắn" giống như đang kiên nhẫn v**t v* một món bảo vật quý giá. Nhưng với La Lệ lúc này, dù chỉ là một cái chạm nhẹ vào bụng cũng đủ khiến cơ thể cậu co rút, run rẩy.
Cậu vội vàng túm lấy những chiếc xúc tu không yên phận đó định gỡ ra, đúng lúc này cậu khẽ quay đầu lại, đập vào mắt là một thân hình đen kịch với những đường gân xanh nổi cuồn cuộn. 007 cứ ngỡ cậu sẽ sợ hãi mà hét lên, nhưng không, cậu chỉ xấu hổ mím chặt môi, rồi đưa chân đá nhẹ vào khối bóng đen đó như muốn xua đuổi.
Hành động này... 007 cảm thấy quen thuộc vô cùng. Dự cảm chẳng lành dâng lên, quả nhiên, bàn tay quỷ không những không rời đi mà còn vươn xúc tu che mắt La Lệ lại. Cậu bé lúc này mới lí nhí, sợ sệt lẩm bẩm: “Làm gì thế... ư... tránh ra...” Bàn tay quỷ không đáp lời. Thực thể ấy phập phồng trong bóng tối, từ từ cúi xuống, hé mở đôi môi - hay đúng hơn là một cơ quan phát thanh. Cơ thể La Lệ run lên dữ dội, mũi chân cậu quẫy đạp loạn xạ, đầu gối tì vào lồng ngực vạm vỡ của bóng đen, nhưng ngay lập tức bị những chiếc xúc tu đè chặt.
Không rõ đây là loại tà ám gì, mặt trong của xúc tu mọc đầy những giác hút ẩm ướt và nhạy cảm, bám chặt vào làn da non mịn của thiếu niên, tạo thành từng vết đỏ hằn rõ. Mặt ngoài xúc tu lại thô ráp với những nốt sần như đá nhỏ, tựa như được đính hạt. "Hắn" luồn xúc tu xuống dưới khoeo chân cậu, tách rộng hai chân rồi nhấc bổng lên. Đôi vai và tấm lưng vạm vỡ của bàn tay quỷ phập phồng trong bóng tối, vài chiếc xúc tu khác giữ chặt lấy mắt cá chân thiếu niên, cố gắng trấn an cậu.
La Lệ từ kháng cự ban đầu, dần chuyển sang run rẩy nhẹ. Chỉ có bờ môi ướt át là vẫn bị cậu cắn chặt, càng thêm đỏ tươi và mời gọi. La Lệ không nhìn thấy, nhưng 007 thì thấy rất rõ: Những cử động của bàn tay quỷ vừa rồi cực kỳ cẩn trọng và nhẹ nhàng vì sợ làm thiếu niên nổi giận, từng khối cơ bắp trên người "hắn" đều đang kiềm chế hết mức. Nhưng thực tế, sự kiềm chế đó chỉ nằm ở động tác, chứ không phải ở d*c v*ng.
Đúng lúc này, giọng nói lạnh lùng và u ám của 007 vang lên: "Cút đi."
Bàn tay quỷ thản nhiên ngẩng đầu. Trong phòng tắm trống rỗng vang lên tiếng cười khẽ của "hắn":
- Ngươi còn giả vờ cái gì?
- Ngươi ở bên cạnh cậu ấy lâu như vậy, chẳng lẽ chưa từng nghĩ tới sao?
- Không, ngươi có nghĩ, nhưng ngươi bất lực. Ngươi tuân theo trình tự của mình, mà trình tự đó lại không cài đặt cho ngươi d*c v*ng sinh sôi nẩy nở.
- Vậy nên, ngươi lấy tư cách gì mà tràn ngập đố kỵ như thế?
007 khựng lại một nhịp. Bóng đen càng thêm lấn tới, như một sự khiêu khích, "hắn" đưa chiếc xúc tu đầy nốt sần vào sâu bên trong. Cùng với một tiếng r*n r* mị hoặc thoát ra, Hoắc Thành vẫn đang đứng ở bên ngoài, ánh mắt càng thêm u ám. Trong phòng tắm vang lên tiếng nước kịch liệt. Những giọt nước chảy dọc theo những thớ cơ trên đùi bàn tay quỷ, "hắn" thè lưỡi, nở một nụ cười đáng sợ. Cậu thiếu niên trong lòng "hắn" hàng mi ướt đẫm, đôi mắt hé mở lờ đờ, đồng tử mất đi tiêu cự.
[ Mẹ kiếp, Bảo Bảo của tôi! ]
[ Nhìn đôi mắt Bảo Bảo kìa, như sắp hiện ra hình trái tim luôn rồi. ]
[ Con chó hoang quái vật này làm tôi tức chết mất, tôi cũng muốn giúp Bảo Bảo "đi vệ sinh". ]
[ Tôi sắp khóc vì ghen tị rồi, mấy cái xúc tu đó dễ dàng làm được điều mà tôi không thể. ]
[ Chân vợ tôi vẫn đang ch** n**c kìa... l**m l**m l**m. ]
007 ngay lập tức ngắt kết nối quan sát. Nhưng cậu thiếu niên đang nửa mê nửa tỉnh vẫn cứ vô thức tựa vào bàn tay quỷ vạm vỡ kia. So với một trí tuệ nhân tạo vô hình vô thực, có lẽ lúc này cậu cần một con quái vật mạnh mẽ và có thực thể hơn.
Khách sạn Grand Cẩm Châu vừa mất điện đột ngột rồi lại có điện trở lại không báo trước, sự cố này gây ra không ít hỗn loạn và khiến bữa tiệc bị buộc phải dừng lại. Chiếc xe đỗ ngoài cửa khách sạn, một lúc sau Burn mới bước ra với vẻ mặt không mấy vui vẻ. Cấp dưới lo lắng hỏi: "Thiếu gia, ngài không sao chứ? Bên trong vừa rồi loạn thành một bầy hầy."
"Ồ, tất nhiên rồi. Chỉ là lúc ra ngoài có hơi tốn chút công sức, ta cứ tưởng Hoắc Thành không dễ dàng để ta đi như vậy." Gã đứng trước xe, vừa nói vừa ngoái đầu nhìn lại, dường như vẫn còn vướng bận điều gì đó. Cấp dưới hiểu ý, mở cửa xe cho gã: "Lần này là lỗi của thuộc hạ. Tuy ngài đã thoát thân thành công nhưng vài anh em vẫn bị giữ lại... Sau này chắc chắn phải thương lượng với Hoắc Thành rồi."
Burn ừ một tiếng rồi bước vào xe. Dù bên ngoài có bao nhiêu lời đồn thổi, nhưng cấp dưới của gã đều hiểu rõ: Thiếu gia của họ thực chất là một người rất thuần khiết. Gã chưa từng có người yêu, cũng chưa từng theo đuổi ai. Chuyện gã nói thích những cậu trai phương Đông thực ra chỉ vì ở nước ngoài hiếm có gương mặt phương Đông, nói vậy để xua đuổi những đám ong bướm phiền phức. Gã chưa bao giờ bận tâm đến những chuyện này, ngoại trừ lần này.
Thế mà gã lại vì một cậu bé chỉ tình cờ gặp một lần trên phố mà chủ động dấn thân vào nguy hiểm. Thậm chí hiện tại khi đã ngồi trong xe, ánh mắt gã vẫn vô thức nhìn về phía khách sạn, trông đầy vẻ không cam lòng. Chiếc xe lao nhanh về phía Đông Hẻm. Khi sắp đến đầu ngõ, trời đã sầm tối hẳn. Gã tài xế nhìn thấy một đám người đen kịt phía trước, bỗng cảm thấy dự cảm chẳng lành. Hắn vừa định báo cáo với Burn thì "đùng" một tiếng lớn, lốp xe bị bắn nổ.
Dẫn đầu là một gã đàn ông cực kỳ cao lớn, xăm trổ đầy mình với vẻ hoang dã, hắn vác khẩu súng trường trên vai, từng bước tiến về phía chiếc xe. Burn hạ cửa kính xuống, họng súng đen ngòm lập tức kề ngay trán gã.
“Chính mày là đứa đã bắt nạt tiểu phế vật nhà tao à?” Vị "thổ hoàng đế" của thành phố này, trên địa bàn tam giáo cửu lưu của mình, ngay cả quân cảnh hắn còn chẳng sợ, huống hồ là một thương nhân người Tây. Sở Tĩnh nhổ một bãi nước bọt lẫn máu, khuôn mặt sạm đen hiện rõ những vết sưng. Còn gã người nước ngoài hào hoa phong nhã kia cũng chẳng khá hơn là bao, gã bị trói nghiến bằng dây thừng, vứt vào góc phòng.
Thật không ngờ cái thằng Tây này cũng có máu mặt đấy, đánh nhau không hề nể nang gì, nếu không phải nhờ lợi thế sân nhà, Sở Tĩnh chưa chắc đã hạ gục được gã. Burn lạnh lùng nhìn quanh, khi ngước mắt lên lần nữa, giọng gã đã pha chút cười cợt: "Ngươi là người của Hoắc Thành?"
"Hoắc Thành cái con mẹ gì." Sở Tĩnh chửi thề một câu, “Lão tử đang nói chuyện với mày, đừng có lôi mấy thứ vớ vẩn khác vào.” Hắn ngồi xổm xuống, lục soát khắp người Burn, cuối cùng mất kiên nhẫn chìa tay ra: "Thuốc giải đâu? Mày giấu ở đâu rồi?"
Burn nhíu mày: “Thuốc giải gì?” Sở Tĩnh túm lấy cổ áo gã: "Đừng có giả vờ với lão tử! Chẳng phải chính mày là đứa đã hạ dược La Lệ ở bữa tiệc sao? Mau giao thuốc giải ra đây, nhanh lên!"
Burn trầm ngâm suy nghĩ một lát, rồi dường như hiểu ra điều gì, gã nhún vai nói: “Ngươi tìm nhầm người rồi, ta không có thuốc giải.” Sở Tĩnh lập tức nâng họng súng lên, nhắm thẳng vào yết hầu gã: "Mày bớt bốc phét đi. Ở bữa tiệc chính tay mày đưa ly rượu đó, bao nhiêu người nhìn thấy rõ mười mươi, mày tưởng lão tử mù à?"
Burn khẽ cười: "Mắt ngươi đúng là không được tinh tường cho lắm. Trước khi uống rượu của ta, đã có kẻ khác bắt cậu ấy uống thứ khác rồi. Sao ngươi không nghi ngờ hắn mà lại cứ nhắm vào ta? Nếu ta muốn ra tay với cậu ấy thì bây giờ ta đã chẳng rời khỏi khách sạn, ngươi không phân biệt được chuyện đơn giản vậy sao?"
Sở Tĩnh cau mày, nhưng súng vẫn không hạ xuống: “Ai biết được mục đích của mày là gì? Hạ dược xong rồi để kẻ khác hưởng... chuyện đó cũng có thể xảy ra lắm chứ.” Dù miệng nói vậy nhưng trong lòng hắn hiểu gã người Tây này nói cũng có lý. Sở Tĩnh quay sang dặn dò đàn em vài câu, rồi quay lại hỏi: "Kẻ khác đã cho tiểu phế vật uống thứ gì đó là ai?"
Cửa phòng suite chậm rãi được đẩy ra. Đèn điện đã tắt, chỉ còn chiếc đèn ngủ nhỏ ở đầu giường tỏa ra ánh sáng mờ ảo, chiếu lên khuôn mặt thanh bình, trắng trẻo của cậu thiếu niên đang chìm trong giấc mộng trên giường. Người vừa bước vào tiến lại gần giường rồi nhẹ nhàng ngồi xuống. Hắn lặng lẽ ngắm nhìn cậu bé đang ngủ hồi lâu, rồi mở túi áo lấy ra một lọ thuốc. Hắn đổ bột thuốc vào ly nước bên cạnh rồi khuấy đều, nhưng khi định đưa ly nước tới thì hắn bỗng khựng lại.
Cậu thiếu niên trên giường khẽ vươn vai, trở mình, má cậu áp sát vào mu bàn tay hắn. Cổ tay người mới tới run lên, sau một hồi lưỡng lự, hắn đặt ly nước lại chỗ cũ. Rồi hắn cúi xuống. Thân hình cao lớn, vạm vỡ bao phủ lấy cậu thiếu niên nhỏ bé, chóp mũi hai người chỉ cách nhau chưa đầy nửa tấc. Một giọt mồ hôi từ thái dương hắn rơi xuống ga giường, tan vào giữa những sợi tóc của cậu. Trong đầu hắn vang lên những lời Burn đã nói. Những ngón tay khuấy đảo trong ly rượu... Thật là một người nhỏ bé. Chỉ cần dùng tay thôi là có thể--
Đây là cơ hội cuối cùng để hắn kiểm chứng, không phải sao? Hắn thừa biết Hoắc Thành sẽ không đi xa, nếu không hành động nhanh thì chắc chắn sẽ bị phát hiện. Nhưng lúc này hắn lại cảm thấy, nếu được chiếm đoạt cậu ngay trước mặt Hoắc Thành thì cũng thật... k*ch th*ch.
Dù sao ban đầu chính Hoắc Thành là người cho phép vị tiểu di nương này ở lại công quán. Nếu vạch trần lời nói dối của La Lệ ngay trước mặt hắn, để hắn thấy rõ ràng rằng kẻ đang nằm trên giường kia không phải là một vị di nương mang thai quý giá, mà là một kẻ lừa đảo chính hiệu, Hoắc Thành chắc chắn sẽ tức điên lên cho mà xem.
[ Không được đâu, Bảo Bảo là kẻ lừa đảo thì đã sao, tôi vẫn cưng chiều hết mực! ]
[ Các người dám nói là mình không được hưởng lợi gì không? Chẳng lẽ không được tiểu thỏ ôm ấp hôn hít sao? ]
[ Hừm, cái anh bạn này đúng là chưa được miếng nào thật, chắc đang kìm nén dữ lắm. ]
[ Mà cái tên này định làm gì thế? Mẹ kiếp, cái mũi chó kia tránh xa con gái tôi ra ngay! ]
[ Không lẽ định thừa nước đục thả câu? Tôi nổi giận rồi đấy, trên đầu tôi sắp mọc sừng rồi. ]
Người mới tới phớt lờ những dòng bình luận đó. Hắn dừng lại một chút, hít thật sâu mùi hương bên cổ cậu thiếu niên. Sau đó, với đôi vành tai đỏ rực, hắn chậm rãi vén vạt áo đang phủ trên đùi La Lệ lên. Trong khoảnh khắc ấy, hắn bỗng thấy hoang mang. Trước mắt hắn là một màu hồng rực rỡ.
Chẳng lẽ... La Lệ thực sự có cấu tạo cơ thể đặc biệt sao?
