Cú đâm của Quỷ Thủ tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng lại khiến nạn nhân vô cùng đau đớn. Hoắc Ẩn băng bó tạm thời để cầm máu, sau khi hồi sức một chút, hắn mới nhìn về phía Sở Tĩnh và Burn rồi trầm giọng: “... Các người đến đây là vì La Lệ.”
Việc đã đến nước này, chẳng còn gì phải giấu giếm. Giữa những kẻ thông minh, chỉ cần vài câu là đã đủ thấu hiểu tâm can nhau. Sở Tĩnh ban đầu tính toán rất hay, khống chế được Burn thì lo gì không có quân bài ép Thương hội Cẩm Châu? Nhưng hắn sớm nhận ra tên người nước ngoài này không hề nói dối. Bị bắt cóc nhiều ngày như vậy mà thương hội chẳng hề đái hoài tới, chứng tỏ Burn không có thực quyền. Những sản nghiệp mà Hoắc Giai Kỳ để lại, gã chẳng thể nhúng tay vào.
“Mấy đồng tiền đó lão tử không thèm.” Sở Tĩnh ngồi trong góc, cười tự giễu: “Lão tử chỉ chướng mắt những hành động của Thương hội Cẩm Châu. b*n n**c cầu vinh... Nhà họ Hoắc năm đó đã hại chết bao nhiêu anh em của chúng ta?” Không chỉ đơn giản là báo thù, đi đến ngày hôm nay, hắn đã không còn mặn mà với những ân oán cũ. Nhưng hắn không cho phép thành Cẩm Châu biến thành thiên hạ của người ngoại quốc. Đàn em của hắn còn phải lập nghiệp sinh nhai, nếu để thương hội đè đầu cưỡi cổ, tương lai sẽ chỉ càng mịt mù.
“Vậy anh định dựa vào La Lệ để giành lại những sản nghiệp đó sao?” Hoắc Ẩn cảm thấy nực cười: “Canh bạc này của anh quá liều lĩnh rồi.” Sở Tĩnh liếc hắn một cái, một kẻ vốn luôn hung hăng hiếu chiến như hắn lúc này lại im lặng lạ thường.
Burn nhìn con Quỷ Thủ đang bị bùa chú và trận pháp trói chặt, vẻ mặt đầy suy tư. Gã bất chợt hỏi: “Ai đã nói với các người rằng tôi là kẻ thao túng Thương hội Cẩm Châu?” Sở Tĩnh nhíu mày: “Tin này đồn khắp thành rồi, cần gì ai phải nói? Mà nếu bảo là ai truyền ra thì...” Lời nói bỗng khựng lại.
Hoắc Ẩn đang bị thương, vốn chẳng còn tâm trí nghe chuyện, nhưng nghe đến đây thì như bị dội một gáo nước lạnh, lập tức nhận ra điều bất thường. Chuyện Burn nắm quyền thương hội, rõ ràng là do Hoắc Thành tung tin. Ngay cả chuỗi hạt máu, kẻ đầu tiên khẳng định đó là bảo vật gia truyền nhà họ Hoắc cũng chính là Hoắc Thành. Thậm chí, việc phát hiện ra ngăn bí mật và cuộn da dê trong hang động dẫn đến sự thật về chuỗi hạt cũng do anh ta sắp đặt. Ngẫm lại tất cả những gì đã trải qua, nơi đâu cũng có dấu vết của Hoắc Thành.
Giữa lúc tai Hoắc Ẩn còn đang ù đi, Burn bỗng túm lấy lão đạo sĩ Trương Bán Tiên đang lẩm bẩm bên cạnh Quỷ Thủ, lôi xếch lão lại. Gã chẳng nể nang gì, dí thẳng súng vào cổ lão: “Ngươi rốt cuộc là ai? Còn biết những gì nữa? Khôn hồn thì khai ra ngay!”
Sở Tĩnh nhìn chằm chằm lão đạo sĩ hồi lâu, cũng sực nhớ ra: “Đúng rồi, lúc thấy tiểu phế vật đeo chuỗi hạt máu, chính lão bảo nó bị Hoắc Giai Kỳ ám đúng không? Mẹ kiếp, lão biết rõ Hoắc Giai Kỳ chưa chết, sao còn dám nói thế hả?!”
Trương Bán Tiên run rẩy xin tha mạng nhưng nhất quyết không mở miệng. Burn lạnh lùng chĩa họng súng về phía Quỷ Thủ: “Nếu ngươi không nói, ta sẽ bắn chết con tà ám này ngay bây giờ.”
“Đừng...! Đừng bắn! Tôi nói! Tôi nói!” Trương Bán Tiên cuống cuồng, cả người nhũn ra đổ ập xuống đất. “Tôi... tôi chính là Hoắc Thành.”
Sự giàu sang của nhà họ Hoắc vốn chẳng mấy sạch sẽ, điều này ai cũng rõ. Nghe nói năm xưa vì buôn thuốc phiện, họ đã phá núi mở đường, vô tình trêu chọc một thực thể trên núi mà dân gian gọi là Quỷ Mẫu. Thực tế, Quỷ Mẫu không phải tà ám, mà là một vị tiểu Sơn Thần lương thiện. Vị thần ấy không trách cứ người nhà họ Hoắc, ngược lại còn để đứa con trai có sức mạnh phi thường của mình giúp họ mở núi, chỉ cần đổi lại bằng vài hạt mã não lấp lánh. Lý do rất đơn giản: tiểu Sơn Thần thích những viên đá màu đỏ.
Nhưng lòng tham của tổ tiên họ Hoắc là không đáy. Họ thèm khát sức mạnh của vị thần, muốn ép ngài gả vào nhà mình để chiếm đoạt thần lực vĩnh viễn. Khi mưu đồ không thành, họ đã bắt cóc con trai của Sơn Thần – tức Quỷ Thủ. Họ dùng tiền mua chuộc đạo sĩ phong ấn Quỷ Thủ vào tượng đá, phá hủy miếu thờ và trấn yểm Sơn Thần ngay tại hang động từ đường phía sau công quán. Để bình định cơn thịnh nộ của Quỷ Thủ, cứ vài năm họ lại phải hiến tế một người con cháu họ Hoắc.
... Vài năm trước, Trương Bán Tiên chính là Hoắc Thành thật sự. Anh bị sốt cao không dứt, ai cũng bảo vô phương cứu chữa, trong khi công quán bị lời nguyền của Quỷ Thủ quấy phá ngày đêm. Hoắc Giai Kỳ đã đưa anh vào từ đường để làm vật hiến tế. Hoắc Thành cứ ngỡ mình đã chết, nhưng không. Anh đã gặp vị thiếu niên tóc bạc mắt đỏ ấy; sau khi cậu vỗ nhẹ lên đầu anh, cơn sốt kỳ diệu biến mất. Cậu đưa anh ra khỏi hang và dặn đừng bao giờ quay lại. Trước khi đi, Hoắc Thành đã lén xé nửa trang da dê trên bàn và biết được bí mật đen tối của gia tộc.
“Sau đó, tôi trốn vào đạo quán và trở thành Trương Bán Tiên.” Hoắc Thành chậm rãi kể: “Kỳ lạ là từ khi tôi đi, mọi người trong công quán đều quên sạch chuyện này. Mãi đến khi tin Hoắc Giai Kỳ qua đời truyền đến, công quán bỗng xuất hiện một Hoắc Thành khác. Ngoại trừ tôi, không ai thấy có gì sai cả. Vì quá nghi ngờ nên tôi đã dùng thân phận đạo sĩ quay lại đây... và rồi tôi nhận ra: Hoắc Giai Kỳ đã chiếm lấy thân phận của tôi, trở thành một Hoắc Thành mới. Dù phát hiện ra nhưng tôi không thể nói với ai, bởi hắn ta là gia chủ, hắn nắm giữ tượng đá Quỷ Thủ và có thể tùy ý bóp méo ký ức của bất kỳ ai. Tôi đã nghĩ rất lâu... có lẽ chỉ sức mạnh của Sơn Thần mới xoay chuyển được tình thế.”
Hoắc Thành sụp đổ cúi đầu: “Tôi biết rõ Sơn Thần tuy từng cứu tôi, nhưng lời nguyền vẫn còn đó. Nếu ngài không giúp, với tư cách là trưởng tử, tôi chắc chắn sẽ chết.” Lời kể này khiến mọi người bàng hoàng. Những mảnh ghép rời rạc bỗng chốc khớp lại: từ diện mạo giống hệt nhau giữa Hoắc Giai Kỳ và "Hoắc Thành", đến việc lời nguyền nhắm vào con cháu nhưng kẻ chết lại là gia chủ... Ngay cả chuyện trường sinh thực chất chỉ là một cách nói về việc giải phóng Quỷ Mẫu và Quỷ Thủ để hóa giải lời nguyền.
Hồi lâu sau, Hoắc Ẩn mới khàn giọng hỏi: “Nhưng tại sao cha lại làm vậy?” Việc giả mạo con trai, phá hủy hang động, bắt Quỷ Mẫu đi... dường như chẳng mang lại lợi ích gì cho hắn.
“Chẳng phải đã rõ rồi sao?” Sở Tĩnh nghiến răng: “Ngươi vừa bảo người nhà họ Hoắc muốn cưỡng cưới Sơn Thần còn gì? Lão già đó bắt La Lệ đi... chắc chắn là muốn ép cậu ấy gả cho lão!”
Burn nhìn Hoắc Thành: “Có đúng như vậy không?” Hoắc Thành run rẩy phủ phục xuống: “Có lẽ vậy... Nhưng muốn cưới Sơn Thần đâu có dễ. Tôi chỉ sợ lão sẽ làm chuyện nghịch thiên để đạt được mục đích... Tôi chợt nhớ đến cảnh tượng ở cửa hàng đồ tang trong thành. Sơn Thần là thần, không thể gả cho phàm nhân. Nhưng nếu dùng tà thuật, như dùng hình nhân giấy triệu hồi vong linh, biến cả công quán thành một ngôi mộ sống... thì âm khí tích tụ đó đủ để khiến Sơn Thần mất đi sức mạnh và bị giam cầm vĩnh viễn ở công quán Chiêu Hoa.”
Trước mắt La Lệ, một thông báo đỏ rực hiện lên:
【 Thủ lĩnh Boss của thế giới này – Hoắc Giai Kỳ đã lộ diện 】
【 Lưu ý: Nếu Thủ lĩnh tử vong hoặc ký chủ được người chơi cứu thoát, lời nguyền nhà họ Hoắc sẽ bị phá bỏ, người chơi thông quan, điểm của ký chủ sẽ được tính dựa trên số người thông quan. 】
【 Tuyến truyện chính đã bắt đầu đếm ngược, chúc bạn may mắn. 】
La Lệ giật mình bừng tỉnh, thấy mình trong gương. Phía sau cậu là một tì nữ mặc áo đào hồng đang tết tóc cho cậu. Bàn tay tái nhợt cầm chiếc lược gỗ, nhưng khi La Lệ khẽ nhúc nhích, chiếc lược bỗng gãy đôi, rơi xuống bàn nhẹ tênh như giấy. Không, đó chính là bằng giấy.
Tì nữ vẫn treo nụ cười cứng đờ trên môi, lẳng lặng rút chiếc lược khác từ túi ra tiếp tục làm việc. La Lệ nhìn kỹ, làn da của ả cũng là giấy trắng bệch. Toàn bộ tì nữ, người hầu trong phòng lúc này đều là những hình nhân giấy. Ngũ quan được vẽ bằng bút lông, mắt không thể chớp, miệng không thể mở. Một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng khiến cậu run rẩy.
Tiếng bước chân vang lên, một đôi tay đặt lên vai cậu. “Có vẻ như đã chuẩn bị xong rồi.” Hoắc Giai Kỳ hiện hình trong gương. Hôm nay hắn ta mặc bộ tây trang phẳng phiu, thân hình cao lớn chiếm trọn khung gương khiến La Lệ trông càng nhỏ bé. Tất cả hình nhân giấy dường như đều đang dõi theo cậu. La Lệ sợ đến phát khóc nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: “Anh... anh định làm gì?”
“Đưa em đi gặp trưởng bối nhà họ Hoắc.” Hoắc Giai Kỳ xoa đầu cậu: “Muốn gả vào đây làm cô dâu thì không thể không ra mắt bề trên.”
“Cô dâu gì chứ... Tôi có nói sẽ gả cho anh đâu? Tôi không đồng ý...” Hoắc Giai Kỳ cười khẽ: “Chẳng phải ngay từ ngày đầu vào công quán, em đã nói là vì Hoắc lão gia sao? Nào là ái mộ ông ấy, không nỡ rời xa ông ấy... chính miệng em nói mà, Lệ Lệ? Lời thề nặng tựa ngàn cân, nhà họ Hoắc lại trọng chữ tín. Em đã thề trước liệt tổ liệt tông, họ đều đã nghe và ghi nhớ cả rồi.”
La Lệ bật dậy, lí nhí: “Lúc đó... là tôi lừa người thôi...” Ánh mắt Hoắc Giai Kỳ trầm xuống, gương mặt lãnh đạm trong bộ đồ đen càng thêm phần đáng sợ: “Lừa người?”
La Lệ đành cắn răng nói thật: “Tôi chỉ muốn chia gia tài nên mới nói vậy. Tôi vốn... chẳng quen biết anh, nên sẽ không gả choanh đâu.” Cậu lí nhí một tràng rồi cúi gầm mặt hối lỗi: “Tôi xin lỗi.”
Sau một hồi im lặng, Hoắc Giai Kỳ tiến tới một bước, ép La Lệ phải ngồi lên bàn vì hết đường lui. Hắn nhìn cậu chằm chằm: “Vậy tại sao tối đó ở khách sạn, em lại chủ động hôn ta?” La Lệ run bắn người.
“Lúc bị ta cưỡng hôn, em thật sự không thấy gì sao? Lúc quấn lấy lưỡi ta, lúc kẹp chặt cổ tay ta, em đâu có như thế này. Ta là món đồ chơi em dùng xong rồi vứt bỏ đấy à?” Khuôn mặt trắng nõn của La Lệ đỏ bừng lên: “Đó là vì... vì...” Đầu óc cậu trống rỗng, Hoắc Giai Kỳ liền nắm lấy tay cậu: “Vì thuốc đúng không?”
Cậu ngơ ngác gật đầu: “Vâng.” Người đàn ông này trước khi lộ diện dù vẫn mang gương mặt này nhưng cảm giác rất khác. Khi đó, đôi mắt sâu và đuôi mắt sắc sảo không có nhiều nếp nhăn như bây giờ, sống mũi cũng không cao thẳng, thân hình cũng không to lớn đến mức đáng sợ như hiện tại. "Hoắc Thành" khi đó chỉ là một thanh niên anh tuấn, còn "Hoắc Giai Kỳ" bây giờ là một người đàn ông thành đạt, chín chắn. Uy quyền của vị gia chủ toát ra từ mỗi lời nói điềm tĩnh khiến người ta không dám ngước nhìn.
Hoắc Giai Kỳ im lặng nhìn cậu: “Ra là vậy. Em nghĩ là do thuốc.” Hắn rủ mắt buông tay cậu ra, rồi bất ngờ cúi xuống hôn lên môi cậu. Người đàn ông này trông lạnh lùng nhưng nụ hôn lại nóng bỏng như muốn thiêu cháy người khác. Giữa công quán u ám lạnh lẽo, hắn như một nguồn nhiệt duy nhất khiến La Lệ thấy an tâm. Những hình nhân giấy đứng xung quanh chứng kiến đôi bàn tay nhỏ của thiếu niên bấu chặt vào góc bàn, vành tai trắng ngần dần chuyển sang sắc hồng rồi đỏ rực. Cậu bị Hoắc Giai Kỳ nâng mặt, ban đầu còn định né tránh nhưng sớm đã nhũn người, đôi má tựa vào lòng bàn tay hắn như một con vật nhỏ đang nũng nịu.
Hoắc Giai Kỳ hôn rất bình tĩnh, chỉ có La Lệ là run rẩy đến mức mất thăng bằng, phải ngã vào lòng hắn ta. Bàn tay lớn đỡ lấy eo thiếu niên, hắn định dừng lại nhưng La Lệ, trong cơn mê mẩn, lại vô thức nâng cằm như muốn đòi thêm. Hoắc Giai Kỳ dùng ngón tay chặn môi cậu lại: “Là vì thuốc sao?” La Lệ sững người, nhận ra hành động đáng xấu hổ của mình. Cậu quay mặt đi, đẩy ngực hắn ra: “Không thích! Kỹ thuật của anh tệ quá, thời gian thì ngắn, lại còn già nữa... chẳng bằng... chẳng bằng con trai anh!”
Cậu nói trong lúc nóng nảy nên chẳng có chút sức thuyết phục nào. Nhưng nghe đến chữ "con trai", mặt Hoắc Giai Kỳ cứng lại một chút. Có vẻ vấn đề tuổi tác đúng là cái gai trong lòng hắn. La Lệ được đà lấn tới: “Anh chỉ giỏi bắt nạt trẻ con thôi, chắc chắn vì không cưới được ai nên mới ép tôi, tôi không mắc bẫy đâu.”
“Em là trẻ con sao?” Hoắc Giai Kỳ lau vệt nước trên môi: “Chẳng phải em có đứa con ngoan là Quỷ Thủ đó sao? Nếu tính ra thì em là mẹ đơn thân đấy chứ.” Hắn không hề nổi giận, chỉ nhìn cậu thiếu niên đang bối rối vò ngón tay, rồi lại áp sát cậu, cười khẽ: “Ta có thể hôn em lần nữa, để em so sánh cho kỹ, thấy sao?”
Lúc này tại đại sảnh công quán, hàng chục hình nhân giấy đủ hình thù đang tụ tập. Sở Tĩnh đẩy cửa vào, mùi ẩm mốc cũ kỹ xộc lên mũi. Công quán huy hoàng ngày nào giờ như một ngôi mộ sống đầy bụi bặm. Hắn vừa hạ gục một hình nhân giấy để cướp chìa khóa thì Burn ngăn lại khi định xông vào sảnh chính.
“Đừng vội, đám này có vẻ có tính công kích.” Cả hai nấp vào góc khuất. Phía trước họ là hai hình nhân giấy già nua – chính là ông bà nội đã khuất của Hoắc Giai Kỳ. Chúng mặc lễ phục trang trọng, ngồi nghiêm chỉnh ở giữa sảnh. Xung quanh là đám người hầu trong trang phục cổ xưa, trông như thể thời gian đã quay ngược lại ba mươi năm trước.
Đúng lúc đó, đám hình nhân đồng loạt ngẩng đầu nhìn ra cửa. Hoắc Giai Kỳ hiên ngang bước vào, theo sau là một dáng người nhỏ nhắn quen thuộc. Mái tóc bạc xõa trên bộ trường bào bằng gấm đỏ rực, bàn tay nhỏ rụt rè khoác lấy cánh tay Hoắc Giai Kỳ.
“Tiểu phế vật...!” Sở Tĩnh kinh ngạc thốt lên. Đứa nhỏ ngang bướng, hay lừa người nhà hắn giờ lại ngoan ngoãn đi bên cạnh lão già đó mà không hề phản kháng. Hơn nữa, bộ đồ đó... trông chẳng khác gì trang phục tân nương.
La Lệ đứng trước hai hình nhân già, lúng túng không biết phải làm gì. “Không cần quỳ.” Hoắc Giai Kỳ xoa tóc cậu: “Chào ông bà đi.” Hai hình nhân giấy cúi xuống cười tủm tỉm với cậu. Nụ cười ấy trông hiền từ nhưng lại cực kỳ âm u. “... Ông nội, bà nội.”
Sở Tĩnh hận không thể bắn nát đám hình nhân này, nhất là cái tên Hoắc Giai Kỳ kia. Lão già hơn ba mươi tuổi đầu mà đòi cưới đứa nhỏ mười chín tuổi, đúng là trâu già gặm cỏ non! Thấy lão đặt tay lên eo La Lệ, Sở Tĩnh càng thấy buồn nôn.
Hình nhân giấy bỗng cất tiếng: “Bao nhiêu tuổi rồi? Đẹp lắm, Kỳ nhi thật tinh tường.” La Lệ nhìn cái miệng rỗng tuếch không sắc máu của nó mà rợn tóc gáy: “Dạ... mười chín.”
“Vẫn còn nhỏ hơn Kỳ nhi nhiều. Nhưng đừng chê nó, đàn ông lớn tuổi mới biết thương người. Kỳ nhi nhà ta lại ổn trọng, ôn nhu, gả cho nó cháu sẽ không phải chịu khổ đâu.” Ôn nhu cái con khỉ! Sở Tĩnh chửi thầm. Hoắc Giai Kỳ mà ôn nhu thì đám lưu manh ngoài cảng đã chẳng sợ hắn đến thế. Rõ ràng là mở mắt nói dối! Hơn nữa, hắn thấy có gì đó sai sai. Tại sao gia chủ họ Hoắc lại không nhận ra Sơn Thần?
Burn thì thầm: “Đám hình nhân này không có vong linh ám vào.” Nghĩa là chúng chỉ là NPC bình thường, không phải người nhà họ Hoắc do Hoắc Thành phỏng đoán. Vậy Hoắc Giai Kỳ tạo ra chúng để làm gì?
Hai hình nhân già tỏ vẻ rất hài lòng: “Kỳ nhi, con đã đến tuổi lập gia đình rồi, cứ tự mình quyết định. Ông bà chỉ mong con hoàn thành tâm nguyện này để sau này không còn vướng bận gì nữa.” Hoắc Giai Kỳ nắm chặt tay La Lệ: “Đó là lẽ đương nhiên.”
Burn và Sở Tĩnh liếc nhìn nhau. Tâm nguyện của Hoắc Giai Kỳ... chính là cưới Sơn Thần sao? “Nếu Hoắc Giai Kỳ chưa chết thì không có di sản nào cả. Vậy thì việc chia di sản để phá lời nguyền hẳn mang ý nghĩa khác.” Burn rút súng ra: “Nếu g**t ch*t Hoắc Giai Kỳ, thì Sơn Thần với tư cách là vợ lão – chính là di sản mà chúng ta cần cứu.”
Gã nhắm súng vào Hoắc Giai Kỳ, nhưng trước khi bóp cò, Quỷ Thủ bất ngờ xông vào. Nó đứng khựng lại khi thấy La Lệ đang khoác tay Hoắc Giai Kỳ. Khi nghe hình nhân giấy hỏi: “Lệ Lệ, em có muốn có con không?”, và La Lệ lí nhí đáp: “Dạ... chắc là có ạ”, toàn thân Quỷ Thủ run lên bần bật, cơ bắp căng cứng.
Sở Tĩnh nhìn cảnh đó, chợt nảy ra một suy đoán kinh thiên động địa: Con tà ám này... chẳng lẽ đang ghen vì nghe thấy mẹ mình định có thêm đứa con khác?
Editor: plot twist liên tục =)))))
