Tiểu Gia Của Tôi - Dạ Du Tinh

Chương 17



Chương 17: Cái tên trong mộng

Nhà vệ sinh nam của Nghê Quang rất lớn, chia làm hai lớp trong ngoài, còn có cả bàn trang điểm và gương bốn phía. Nguyễn Ngọc Trác đứng đợi ở bên ngoài, dặn Hà Tiểu Gia nếu có chuyện gì thì cứ gọi cậu.

Hà Tiểu Gia bước chân hẫng hờ đi về phía dãy buồng vệ sinh đầu tiên. Bên trong phát ra những âm thanh mập mờ, thậm chí còn chuyển động theo nhịp điệu âm nhạc say đắm bên ngoài. Đợi đến khi anh lại gần mới phát hiện bóng giày của vài người bên trong, thầm cảm thấy không ổn.

"Nhanh... Daddy... ưm... con là... chó nhỏ của Daddy..."

Rầm rầm rầm, lại là vài tiếng động mạnh, dọa anh sợ đến mức bay mất phân nửa cơn say. Anh đỏ mặt tía tai lùi lại mấy bước, đi sang dãy khác.

Sau khi giải quyết xong xuôi, Hà Tiểu Gia đứng bên bồn rửa mặt tạt nước lên mặt. Lúc nãy ngồi thì không thấy rõ, giờ đứng dưới ánh đèn sáng trưng, mắt anh có chút hoa lên, mọi thứ cứ nhòe ra thành những vòng tròn tinh thể hình chữ thập. Ngón tay anh quờ quạng trên không trung mấy lần mà vẫn không kéo được tờ giấy lau tay nào ra.

Có người đưa cho anh một tờ.

"Cảm ơn." Hà Tiểu Gia nheo mắt nhìn người đó.

Bên cạnh còn trống rất nhiều bồn rửa mặt khác, nhưng đối phương vẫn không hề nhúc nhích.

Hà Tiểu Gia lắc đầu, chỉ nhìn thấy bóng người trong gương một cách mơ hồ. Anh lịch sự gật đầu một cái rồi xoay người muốn rời đi. Thế nhưng khi lướt qua người đàn ông kia, đối phương đột nhiên hành động mạnh bạo, thình lình tóm chặt lấy eo anh.

Hà Tiểu Gia giật nảy mình, anh theo bản năng vùng vẫy. Người đàn ông dùng sức mạnh, trực tiếp kéo Hà Tiểu Gia áp sát vào người mình.

"Ưm... buông... buông tôi ra..."

Người này cao lớn vạm vỡ hơn anh rất nhiều, bàn tay rắn chắc như muốn bóp ra dấu tay trên xương hông anh. Trong chốc lát, Hà Tiểu Gia bị người đó ép vào trong buồng vệ sinh, hơi thở hormone nồng nặc bao trùm lấy anh.

Hà Tiểu Gia nhớ tới lời Nguyễn Ngọc Trác từng nói rằng những người này rất phóng khoáng, Tùng Tiếu cũng từng nhắc gay bar rất loạn. Hà Tiểu Gia nỗ lực đẩy ra, nhưng người đàn ông lại giống như một con mãnh thú im lìm mất kiểm soát, ghì chặt tứ chi của anh.

Trong lòng Hà Tiểu Gia sợ hãi mà không có cách nào thoát thân, dù anh có đẩy thế nào thì người đàn ông vẫn bất động. Giọng anh mang theo chút hoảng loạn đáng thương: "Anh làm gì thế... tôi không phải..."

Anh đứt quãng giảng đạo lý với người đó. Nhưng lại không thể thông suốt. Người đàn ông cúi đầu, hơi thở phả mạnh lên cổ anh.

Sự k*ch th*ch dữ dội khiến chân Hà Tiểu Gia mềm nhũn, anh mới sực nhớ ra phải gọi người. Anh nghiêng cổ: "Có ai không, cứu mạng!"

Theo bản năng anh muốn gọi Chử Khiếu Thần, nhưng ngay khoảnh khắc cái tên đó sắp thốt ra khỏi miệng, màn sương mù trong não Hà Tiểu Gia đột nhiên thanh tỉnh.

Hắn không có ở đây.

Hà Tiểu Gia biết rõ Chử Khiếu Thần sẽ không xuất hiện ở chốn này. Giữa hai người họ, vĩnh viễn chỉ có anh là kẻ bám theo bóng lưng của Chử Khiếu Thần và khi anh ngã xuống, Chử Khiếu Thần sẽ không bao giờ xuất hiện bên cạnh anh.

Thế là anh hét lên: "Ngọc... Ngọc Trác—"

"Nguyễn Ngọc Trác!"

Có lẽ cái tên của ông chủ Nghê Quang vẫn còn chút sức nặng, đối phương lập tức buông tay.

Khi Nguyễn Ngọc Trác đẩy cửa bước vào, cậu thấy Hà Tiểu Gia đang ôm đầu tựa nửa người dưới đất, bên cạnh còn có một tên say rượu đang định sàm sỡ, miệng thì lẩm bẩm "em trai sao mãi không trả lời tin nhắn của anh", tay thì định kéo lấy tay anh.

Nguyễn Ngọc Trác lập tức đỡ Hà Tiểu Gia dậy, thay anh gạt bỏ sự tiếp cận của đối phương.

"Vị khách này, xin hãy tự trọng."

Đối phương thay đổi lời nói, bảo thấy anh ngã nên mới có ý tốt giúp đỡ.

"Anh không sao chứ, có phải người đó đã đẩy anh không?"

Hà Tiểu Gia ngơ ngác nhìn quanh, chậm chạp lắc đầu.

"Tôi... hình như tôi ngủ quên mất..."

Nguyễn Ngọc Trác vẫn dùng ánh mắt không thiện cảm xem xét đối phương: "Để em xử lý, anh ra trước đi."

Quay lại chỗ ngồi, Hà Tiểu Gia uống thuốc giải rượu do người bên cạnh đưa cho, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Một lát sau, Nguyễn Ngọc Trác cũng quay lại.

Cậu hỏi: "Anh có quen người đó không?"

Anh lắc đầu, một lúc sau lại lo lắng ghé sát vào hỏi Nguyễn Ngọc Trác đã xử lý thế nào. Nguyễn Ngọc Trác an ủi anh rằng ngay bên ngoài là đồn cảnh sát.

"Chỉ có mình tên đó thôi sao? Trong nhà vệ sinh không còn ai khác chứ?"

Nguyễn Ngọc Trác lập tức cảnh giác: "Sao anh lại hỏi vậy, còn ai bắt nạt anh nữa à?"

Hà Tiểu Gia đã ở trong đó rất lâu, mãi đến khi Nguyễn Ngọc Trác thấy anh chậm trễ không ra mới vào tìm.

Hà Tiểu Gia lắc đầu, nói: "Tôi không sao, chỉ là lâu rồi không vui thế này nên uống hơi quá chén thôi."

Nguyễn Ngọc Trác đứng dậy lần nữa, cậu định đi kiểm tra camera, Hà Tiểu Gia vội vàng giữ cậu lại.

"Tôi thật sự không sao, người đó chưa làm gì cả."

Nguyễn Ngọc Trác không dám cho anh uống rượu nữa, đẩy ly nước trái cây sang, cậu tạ lỗi: "Hay là em đưa anh về nhé?"

"Chút chuyện nhỏ thôi mà." Hà Tiểu Gia nhìn Tùng Tiếu đang lúc hứng khởi: "Tôi cũng đâu phải trẻ con, đừng để bụng."

Thời gian gần về đêm, tụ điểm toàn đàn ông này rõ ràng trở nên nhộn nhịp hơn. Những vũ công vừa rồi còn mặc váy ngắn các kiểu nay đã thay sang đồ mèo, đồ cún, để lộ đôi chân dài và vòng eo thon. Cái chuông nhỏ trên vòng cổ nằm gọn trong hõm xương quai xanh, tỏa ra sức quyến rũ đầy mê hoặc.

Một vòng khiêu vũ nóng bỏng mới lại bắt đầu, nhìn những cơ bụng và cơ ngực gợi cảm trên sân khấu, Hà Tiểu Gia nhanh chóng quẳng chút ảo giác kia ra sau đầu.

Tiếng chuông điểm mười hai giờ đêm vừa vang lên, có người đã bưng bánh kem ra. Chàng vũ công mà Tùng Tiếu thích nhất bắt nhịp, họ cùng hát bài chúc mừng sinh nhật cô. Hà Tiểu Gia hát lạc tông, nhưng lại hát vô cùng to.

Sau đó, vài bàn tay thon thả xinh đẹp chia những miếng bánh mà công chúa Tiếu Tiếu cắt cho. Hà Tiểu Gia được chia miếng đầu tiên, Nguyễn Ngọc Trác là miếng thứ hai.

Ông chủ Nguyễn búng tay một cái, nhân viên phục vụ lại mang rượu lên. Đó là dòng rượu Cầu Vồng nổi tiếng nhất của Nghê Quang, bảy ly cocktail bảy màu xếp ngay ngắn, mỗi ly đều tinh tế độc đáo, cái giá thì đắt đến mức khiến người ta phải tặc lưỡi.

Nguyễn Ngọc Trác gọi đủ bộ.

"Ngọc Trác, cái này đắt quá, bọn tôi..." Hà Tiểu Gia âm thầm siết chặt ống tay áo mình.

"Lúc trước nghe anh nói vậy, em cứ ngỡ bạn anh không uống rượu nên mới không chuẩn bị trước." Nguyễn Ngọc Trác nói: "Chút rượu thôi mà, lừa người ngoài nghề thôi, anh xem, chị ấy thích lắm kìa."

Tùng Tiếu kinh ngạc nhìn những ly cocktail mà cô hằng muốn thử. Trước khi đến đây, cô còn cam đoan với Hà Tiểu Gia rằng: "Chúng mình chỉ gọi một ly màu tím nếm thử thôi nhé."

Nhóm vũ công cũng hét lên cùng cô, nói rằng đây là quà mừng sinh nhật đặc biệt dành cho khách ở bàn VIP.

"Công chúa Tiếu Tiếu, sinh nhật vui vẻ!"

Nguyễn Ngọc Trác thật sự rất chu đáo.

"Như vậy không tốt sao?" Cậu hỏi.

Tốt lắm chứ, Tùng Tiếu vui như vậy là một điều cực kỳ, cực kỳ tốt. Nhưng Hà Tiểu Gia vẫn cảm thấy mình đang lợi dụng Nguyễn Ngọc Trác, nếu cứ làm thế này thì cậu làm sao kinh doanh được nữa.

"Nhưng mà..."

Nguyễn Ngọc Trác ngắt lời "nhưng mà" của anh. Cậu rót phần bia Hà Tiểu Gia uống mãi chưa hết vào ly của mình, lắc lắc.

"Hôm nay làm anh sợ rồi, cứ coi như đây là lời tạ lỗi của em đi." Cậu nói: "Em thực sự rất muốn làm anh vui, Tiểu Gia."

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Qua nửa đêm, Tùng Tiếu đã say mèm. Hà Tiểu Gia dìu cô ra khỏi Nghê Quang, Nguyễn Ngọc Trác đã gọi xe sẵn cho họ từ trước.

Sau khi đưa Tùng Tiếu về nhà và ổn định chỗ ngủ cho cô, Hà Tiểu Gia cuối cùng cũng được nằm xuống. Lúc này anh mới có thời gian xem điện thoại.

Rời khỏi quảng trường Hằng Long, tín hiệu tự động khôi phục, ứng dụng trò chuyện hiện ra vài tin nhắn chưa đọc.

Chủ nhân của Luke: [Em sẽ đến muộn một chút.]

Chủ nhân của Luke: [Tìm người này, cậu ấy sẽ đưa mọi người vào.]

Sau đó là hai cuộc gọi nhỡ.

[Không đến nữa sao? Em đến rồi này.]

[Có phải tín hiệu không tốt không?]

[Tiểu Gia, em không cố ý đến muộn đâu.]

Hóa ra những tin nhắn không gửi đi được thật sự có thể nhận lại lần nữa, chứ không bị nhà mạng nuốt mất.

Hà Tiểu Gia như không tin vào sự đen đủi của mình, anh thoát ra rồi bấm vào một ảnh đại diện khác.

Anh bấm vào đi bấm vào lại, nhưng vẫn chỉ có duy nhất một tệp tin mang tên [Lịch trình].

Chử Khiếu Thần không hề gửi tin nhắn nào cho anh.

Sự va chạm của những điều mới mẻ khiến người ta quên đi phiền não. Giờ đây, nhìn bản lịch trình mà Chử Khiếu Thần lại gửi đến sau hai tháng im lặng, Hà Tiểu Gia đã có thể bình thản nhìn chằm chằm vào màn hình.

Đầy rẫy những cuộc họp, chuyến đi, tiệc tùng và giao thiệp xã hội, đó là lúc duy nhất Chử Khiếu Thần chủ động đối diện với anh. Hà Tiểu Gia quen biết Chử Khiếu Thần đủ lâu để hiểu rằng đây là một kiểu thỏa hiệp tinh vi của hắn.

Người đàn ông này luôn như vậy, vào lúc Hà Tiểu Gia cảm thấy tuyệt vọng nhất thì hắn lại đột ngột đưa ra một chút phản ứng. Giống như đang nói với anh rằng: Tôi không hề chiến tranh lạnh với anh, đều do anh nghĩ nhiều thôi, thực ra mọi thứ vẫn như thường lệ.

Hắn không trách anh vì đã tìm một người giúp việc theo giờ có vấn đề, không trách anh thiếu chu đáo, không trách anh ra đi không từ biệt. Hắn vẫn rộng lượng sẵn lòng chia sẻ công việc của một CEO Viễn Xướng với anh.

Hà Tiểu Gia không bấm mở tệp tin đó, anh càng lúc càng không muốn mở nó ra nữa.

Nguyễn Ngọc Trác lại gửi tin nhắn cho anh, hỏi anh đã về đến nhà chưa, uống rượu xong thì đừng tắm, ngủ sớm đi.

Anh chợt nhớ đến giấc mơ kỳ lạ trong nhà vệ sinh kia. Vào khoảnh khắc gặp nguy hiểm, anh cũng không còn muốn gọi tên Chử Khiếu Thần nữa rồi.

Hà Tiểu Gia cảm thấy mình đã say thật rồi, say đến mức có thể nhớ về Chử Khiếu Thần như thế này, buồn một chút rồi lại dễ dàng gạt hắn đi.

Anh chuyển sang khung đối thoại khác, chậm rãi gõ chữ rồi gửi đi.

[Ngọc Trác.]

[Hôm nay thật sự cảm ơn cậu rất nhiều!]

[Hiện tại tôi đang làm thêm ở quán này (Định vị)]

[Nếu cậu không phiền, có thể ghé qua ăn cơm.]

Lời tác giả:

Chử Thần: Biến thành chú ếch buồn rồi. 

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...