Tiểu Gia Của Tôi - Dạ Du Tinh

Chương 19



Chương 19: Một Chử Khiếu Thần cực kỳ tồi tệ!

... Vẫn cứ thiếu kiên nhẫn như mọi khi.

Nhìn màn hình điện thoại dần tối đi, Hà Tiểu Gia bất lực nhếch môi cười khổ.

Ở bên Chử Khiếu Thần bao nhiêu năm nay, vậy mà những người xung quanh không một ai nhận ra hắn thực chất là một kẻ tự cao tự đại, tính tình cực kỳ tệ hại, nghiện đồ ngọt, mê trò chơi điện tử, thích sưu tập những con quay xả stress giống hệt nhau và là một tên keo kiệt ẩn sau lớp vỏ bọc mê hoặc lòng người.

Tính cách vô cùng kém cỏi luôn ấy! Cái danh hiệu "Top 10 tổng tài tiêu biểu" gì đó chắc chắn là do hắn bỏ tiền ra mua bài lăng xê rồi!

Tựa vào cánh cửa thang máy lạnh lẽo vô tình, Hà Tiểu Gia đảo mắt một cái rồi ngồi bệt xuống sàn.

Bên trong thang máy số 8, tòa nhà 17 của Thiên Diệu Hoa Phủ trông có vẻ bình thường như mọi ngày, cứ mỗi khi có tiếng người lướt qua bên ngoài là lại có một tên trộm theo phản xạ có điều kiện mà nín thở, áp tai sát khe cửa để nghe ngóng, tiếng gõ của giày cao gót, tiếng ma sát của giày da, tiếng bánh xe đẩy trẻ em... Tên trộm này hy vọng trong số đó sẽ có tiếng bước chân quen thuộc, nhưng Chử Khiếu Thần đang ở thành phố lân cận, sao có thể chiều theo ý anh được.

Thời gian từng chút trôi qua, Hà Tiểu Gia đã qua cơn đói cồn cào ban đầu, giờ chuyển từ hoa mắt chóng mặt sang trạng thái vô tri vô giác.

Anh ngẩng đầu nhìn ống kính camera giám sát, không ngừng điều chỉnh tư thế từng chút một, cố gắng giữ cho ngực, bụng và bàng quang nằm trên cùng một đường thẳng, không để xảy ra bất kỳ sự co gập nào.

Trong lòng anh dâng lên một nỗi xấu hổ đầy ngượng ngùng.

Anh thật sự không muốn mình xuất hiện trên các bản tin hài hước tổng hợp. Dù Hà Tiểu Gia không có tố chất cao sang như cư dân Thiên Diệu Hoa Phủ, nhưng anh cũng có lòng tự trọng rất mạnh mẽ.

Hà Tiểu Gia vùng vẫy trong tuyệt vọng, liên tục gọi vào số của A Lượng. A Lượng, người vốn luôn nghe máy 24/24, chỉ để chuông reo vài giây rồi dập máy.

Nhìn lượng pin điện thoại cạn dần, Hà Tiểu Gia tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Xem chừng cặp đôi "chủ độc ác, tớ xảo quyệt" này đang tự xưng là chính nghĩa, muốn để mặc tên trộm đáng thương định lẻn vào căn hộ cao cấp của giám đốc Chử chết ngạt vì nhịn tiểu ở đây rồi.

Anh mắng từ tổ tiên mười tám đời của Chử Khiếu Thần đến ban quản lý khu chung cư, rồi đến hãng sản xuất khóa cửa thông minh, thậm chí cả người nước ngoài phát minh ra hệ thống mật khẩu cũng không tha. Cuối cùng, khi không còn gì để mắng nữa, anh chỉ biết thở dài tự trách mình: Hà Tiểu Gia ơi là Hà Tiểu Gia, mày đúng là không biết rút kinh nghiệm, mày đáng lẽ phải biết từ sớm chứ, cái tên Chử Khiếu Thần đó chính là một kẻ hại người, thù dai nhớ lâu mà!

[Ngài Chử]

[Tôi thật sự rất muốn đi vệ sinh!!]

[Khóc nức nở][Khóc nức nở][Khóc nức nở][Khóc nức nở]

[Cậu có thể nghĩ cách gì được không (Khóc nức nở)]

Thời gian trôi qua, anh đã mất đi cảm nhận cơ bản về thời gian. Ngay khi sắc mặt Hà Tiểu Gia trắng bệch, chỉ cần cử động nhẹ là mồ hôi lạnh vã ra, thì cửa thang máy đột ngột mở ra một khe sáng.

Đôi mắt anh được thắp lên niềm hy vọng.

Một bóng người cao lớn từ xa tiến lại gần, như thể đang cưỡi mây đạp gió, cuối cùng bao phủ lấy đỉnh đầu Hà Tiểu Gia.

Hà Tiểu Gia bước những bước nhỏ dồn dập, lao thẳng vào nhà vệ sinh.

Cuối cùng cũng được cứu, anh trút ra một hơi thở dài khoan khoái, những lời thóa mạ trời đất trong lòng cũng biến thành sự cảm kích sau khi sống sót qua tai nạn.

Lúc này anh mới rảnh rang để quan sát ngôi nhà mà mình đã ở suốt ba năm qua. Mấy tháng không về, nhà của Chử Khiếu Thần vẫn sạch sẽ không một hạt bụi như lúc anh rời đi, cứ như thể chưa từng có người ở vậy.

A Lượng đang ôm một xấp tài liệu đi vào, giúp giám đốc Chử đặt lên bàn trà ở phòng khách.

Xấp giấy cao ngất ngưởng, chực chờ đổ xuống.

"Gần đây có bão, ông chủ sẽ làm việc tại nhà."

Thấy Hà Tiểu Gia có vẻ quan tâm, A Lượng nhanh nhẹn giới thiệu với anh: "Đây là dự án Bắc Thành, đây là dự án Thế Kỷ Trăm Năm, còn đây là báo cáo quý trước của Viễn Xướng, thư ký đã phân loại theo màu sắc rồi, sau này nếu anh có sắp xếp thì cứ nhìn nhãn dán là được."

Hà Tiểu Gia thấy thư ký hiểu lầm ý mình, vội vàng xua tay: "Không cần nói với tôi đâu."

A Lượng lại nói thêm mấy câu kiểu "vậy sao mà được", dường như cậu ta hoàn toàn không tin Hà Tiểu Gia có thể bỏ mặc họ mà đi. Ly hôn nhưng không ly gia, vẫn phải lo liệu cuộc sống của giám đốc Chử thật ngăn nắp mới đúng.

"Ở đây không còn việc của cậu nữa." Cởi áo khoác ra, Chử Khiếu Thần lên tiếng với chất giọng trầm khàn.

A Lượng là người tinh ý, thoăn thoắt bước đi, không thèm ngoảnh đầu lại.

Cửa đóng lại, trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ.

Hà Tiểu Gia do dự một chút, lịch sự hỏi chủ nhà: "Tôi có thể vào phòng của mình một lát được không?"

Chử Khiếu Thần lướt qua anh, không thèm đoái hoài gì rồi ngồi xuống ghế sofa.

Thấy vậy, Hà Tiểu Gia rón rén chạy về phòng mình để tìm đồ chơi của Tiểu Bạch.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Căn nhà này rộng hơn 270 mét vuông, ngoài phòng khách và phòng ăn thiết kế mở, còn có phòng ngủ chính và bốn phòng lớn khác. Nhưng bình thường, phạm vi hoạt động của Hà Tiểu Gia và Tiểu Bạch chỉ gói gọn trong khu vực sinh hoạt chung và phòng riêng của anh, những nơi khác họ cơ bản không đặt chân tới.

Nhưng anh đã lùng sục khắp hang cùng ngõ hẻm, căn phòng mười mấy mét vuông ấy sạch bóng như nhà mẫu vậy. Anh lại quỳ rạp xuống sàn, tìm một vòng dưới gầm tủ tivi, gầm bàn trà, nhưng chẳng thấy gì cả.

"Cậu ấy vứt nó đi rồi sao?" Anh đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối.

Chử Khiếu Thần rốt cuộc cũng chịu nhìn anh một cái, ánh mắt không chút gợn sóng, cứ như thể không biết anh đang nói về cái gì.

"Con thỏ nhỏ ấy." Anh đưa tay lên làm điệu bộ tai thỏ ở hai bên đầu mình: "Cái con có cái chuông nhỏ ấy."

Chử Khiếu Thần nghiêng đầu đi ho một tiếng thật mạnh, rồi mới nói: "Trước đó đã dọn dẹp qua rồi."

Đúng rồi.

Hà Tiểu Gia sớm đã nản lòng phát hiện ra, căn phòng của anh, ồ không, là phòng của người giúp việc, đến cả tấm nệm cũng không còn nữa.

Tấm nệm nhỏ đó giá hơn một nghìn tệ, là thứ mà Hà Tiểu Gia đã đi nằm thử hai lần vẫn không quên được, sau đó mới cắn răng mua về. Chử Khiếu Thần chê nó chướng mắt thì chớ, lại còn làm liên lụy đến cả tấm nệm Vesteroy cực kỳ thoải mái. Biết trước nó sẽ rơi vào kết cục thảm hại thế này, Hà Tiểu Gia có phải bỏ tiền gọi xe cũng nhất định phải mang nó đi theo.

"Được rồi." Hà Tiểu Gia nghĩ ra một cách để đôi bên không làm phiền nhau: "Nếu cậu thấy con thỏ thì cứ đưa cho A Lượng, tôi sẽ tìm cậu ấy lấy."

Anh rụt tay vào trong ống tay áo khoác thể thao, vẫy vẫy tay với Chử Khiếu Thần.

"Vậy tôi đi đây."

Chử Khiếu Thần không thèm để ý đến anh. Hắn lấy thuốc từ trong tủ ra, đang đổ đủ loại viên thuốc nhỏ trong lọ lên bàn ăn, rồi dùng ngón tay gẩy gẩy.

Hà Tiểu Gia nhún vai đầy vẻ không quan tâm, bước về phía cửa.

...

Cực kỳ bừa bãi luôn ấy!

Hồi anh còn ở đây, Chử Khiếu Thần chưa bao giờ sống như thế này! Anh sẽ rất nghiêm túc phân loại thuốc mỗi ngày cho Chử Khiếu Thần, nhét vào từng ngăn nhỏ, rồi bỏ vào túi đồ vệ sinh cá nhân mà A Lượng định kỳ đến lấy!

Hà Tiểu Gia thề rằng anh chỉ muốn xem liệu có phải Chử Khiếu Thần sống rất đáng thương, vừa rời xa anh là đổ bệnh ngay không, để nắm bắt cơ hội này mà cười nhạo hắn một trận cho hả dạ, nên mới không rời đi ngay lập tức.

Anh đứng khựng lại bên bệ bếp.

Chử Khiếu Thần đang đeo khẩu trang y tế màu xanh, đến giờ vẫn chưa tháo ra.

"Cậu bị bệnh à?" Anh buông lời hỏi bâng quơ.

Chử Khiếu Thần gần như không phát ra tiếng động, chỉ gật đầu một cái. Hắn vẫn rất tập trung đếm những viên thuốc, đếm hồi lâu, sau đó đôi lông mày hơi nhíu lại.

Xem kìa! Rời xa mình, cậu ấy đến thuốc cũng chẳng biết đường mà uống!

Chính anh đã nuông chiều Chử Khiếu Thần thành kẻ không thể tự lo liệu cuộc sống như thế này.

Hà Tiểu Gia đắc ý nghĩ thầm: Đúng là đáng đời lắm!

Như thể nghe thấy tiếng lòng của Hà Tiểu Gia, tay Chử Khiếu Thần run lên, thuốc rơi vãi đầy đất, có vài viên lăn lông lốc đến tận chân Hà Tiểu Gia.

Hà Tiểu Gia cúi xuống nhặt lên, đặt trong lòng bàn tay.

Viên thuốc hình thoi màu hồng. Anh lục tìm trong ký ức, đó là loại thuốc anh không hề quen mặt.

Trên thế giới này lại có một loại thuốc Chử Khiếu Thần phải uống mà Hà Tiểu Gia không biết.

Anh đột nhiên có một cảm giác ly hôn thật sự. Sau quãng thời gian mười năm dài đằng đẵng trói buộc bên nhau, anh và Chử Khiếu Thần rốt cuộc cũng sắp phải tách rời rồi.

"Mấy hôm nữa gió lớn, cậu nhớ dùng băng dính dán chặt cửa sổ lại." Hà Tiểu Gia ném viên thuốc vào thùng rác, xách quai túi rác thắt nút lại, rồi lồng túi mới vào cho hắn.

Việc này còn khó hơn cả việc đếm thuốc, Hà Tiểu Gia sợ hắn không hiểu, bèn đi vào làm điệu bộ cho hắn xem: "Dán thành thế này này, biết chưa?"

"Hồi trước ở nhà cậu dán thế nào, còn nhớ không?"

Hà Tiểu Gia chạy từ chỗ này sang chỗ kia, rồi từ chỗ kia sang chỗ này chỉ trỏ cho hắn suốt nửa ngày, đến nỗi đôi chân vốn đã tê dại vì ngồi lâu giờ đã đi lại bình thường.

Nhưng người phía sau vẫn luôn không có phản ứng gì. Hà Tiểu Gia nhún vai như một thói quen, định bụng lát nữa sẽ dặn lại A Lượng.

Lần này thật sự chẳng còn gì để luyến tiếc nữa rồi.

"Cậu nhớ sau này đổ rác đúng giờ, nếu không sẽ có mùi đấy."

Anh cúi người, nhẹ nhàng gỡ bọc giày ra.

Choảng —

Trong tiếng vỡ giòn tan của tách sứ, Hà Tiểu Gia theo bản năng quay đầu lại.

Anh nhìn thấy người đàn ông đứng dậy, loạng choạng một chút rồi người đổ nghiêng đi, ngã sầm xuống đất.

Lời tác giả:

Trương Ân Nặc: Mấy chị em ơi, cậu ấy diễn thật rồi kìa! (không thể tin nổi)

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...