Chương 26: Giấc mộng mây mưa
Nằm trên giường nghe tiếng mưa rơi, nhìn ngắm hàng chân mày và góc nghiêng của Chử Khiếu Thần khi đã chìm vào giấc ngủ, tâm trí Hà Tiểu Gia vô thức bay xa.
Chẳng biết là do anh đã mỹ hóa những ký ức, hay đó là ảo giác trước khi ngất đi, hình như Chử Khiếu Thần đã gọi anh là anh.
Trong giao tiếp xã hội, đó là cách xưng hô thông thường để kéo gần khoảng cách, là danh hiệu mà mọi người lớn tuổi hơn mặc định nhận được mà không cần bất kỳ sự cân nhắc nào khác. Thế nhưng, ngoại trừ những lúc trêu đùa trên giường, số lần Chử Khiếu Thần gọi anh là "anh" thật sự chỉ đếm trên đầu ngón tay. Điều đó khiến mỗi lần nghe thấy, Hà Tiểu Gia đều phải nhấm nháp dư vị rất lâu, muốn biết rốt cuộc mình đã làm đúng điều gì mà có thể khiến hắn dễ nói chuyện đến thế.
Tiếng "anh" này giống như những viên ngọc trai trên một sợi dây, được gảy nhẹ, đưa Hà Tiểu Gia nhớ về thuở ban đầu, khi Chử Thanh đẩy anh đến trước mặt hắn, đặt bàn tay của hai người lên nhau, bảo Chử Khiếu Thần vẫn còn nguyên nét ngây ngô gọi anh một tiếng "anh".
—
Hà Tiểu Gia năm mười bốn tuổi suốt ngày chỉ biết bắt cá, bắt bướm ở trấn, chưa từng được vào thành phố mấy lần. Lần đầu tiên nhìn thấy nhiều nhà cao tầng như vậy, suốt dọc đường anh hưng phấn lạ thường, thấy cái gì cũng đẹp, cái gì cũng lạ.
Anh biết mẹ rất nhớ anh, nên mới muốn anh đến đây để làm bạn học cùng thiếu gia, như vậy cả gia đình họ mới có thể đoàn tụ. Ông nội nói với Hà Tiểu Gia rằng đây là chuyện tốt, đọc sách nhiều sẽ có ích, chỉ là..., cuối cùng ông thở dài một tiếng, xoa xoa đầu Hà Tiểu Gia.
Nhìn thấy nét sầu muộn ẩn hiện sau niềm vui của người thân, Hà Tiểu Gia hiểu rằng, việc đi ở nhờ nhà người giàu thì khó tránh khỏi những lúc phải cúi đầu.
Anh thầm hạ quyết tâm, bất kể vị thiếu gia kia có khó gần đến đâu, anh nhất định phải chăm sóc hắn thật tốt, không để ba mẹ phải khó xử.
Để tạo mối quan hệ tốt với thiếu gia, Hà Tiểu Gia đã sớm nghĩ ra bao nhiêu chuyện thú vị, liến thoắng một tràng dài toàn là những điều mới mẻ mà trẻ con thành phố không bao giờ được chạm tới. Thế nhưng, khi thật sự đứng bên cạnh cậu nhóc đẹp như tạc tượng ấy, anh lại há hốc mồm, không nói nên lời.
Thiếu gia thật đẹp, đẹp hơn cả trong bức ảnh mà mẹ đã cho anh xem.
"Thần Thần, đây là anh Tiểu Gia, sau này sẽ là người chăm sóc con ở trường."
Dưới cái nhìn lạnh nhạt của thiếu gia, Hà Tiểu Gia lại thấy lòng mình nở hoa rực rỡ mà gật đầu lia lịa.
Ở trấn, Hà Tiểu Gia vốn là đại ca của đám trẻ con. Thường ngày cùng đám trẻ con hàng xóm ra sông bắt cá mò tôm, một tay anh có thể xách một đứa nhỏ, trên lưng còn cõng thêm một cái gùi tre lớn. Vì thế, dù lúc đó Hà Tiểu Gia còn chẳng biết dùng bồn cầu xả nước, nhưng anh vẫn tự tin cho rằng mình sinh ra là để làm anh trai người ta, phải biết kính lão đắc thọ, bảo vệ an toàn cho đám nhóc tì của mọi nhà.
Do đó, dù thiếu gia không chịu gọi mình là anh, Hà Tiểu Gia vẫn tự giác gánh vác trách nhiệm của một người anh trai, chăm sóc miếng ăn giấc ngủ, chịu mắng chịu phạt thay hắn. Ngay cả giữa đêm nghe thấy tiếng trở mình trong phòng Chử Khiếu Thần, anh cũng theo bản năng chạy sang xem có phải thiếu gia gặp ác mộng hay không.
Cũng chính vì vậy, lần đầu tiên của họ, Hà Tiểu Gia cảm thấy vô cùng tội lỗi và trái với luân thường đạo lý.
Khi đó, Hà Tiểu Gia đã hình thành một hệ tư tưởng vững chắc là Chử Khiếu Thần là trên hết, phải chọn môn học giống hắn, phải ở cùng ký túc xá, phải luôn dính chặt lấy Chử Khiếu Thần. Ngay cả môn bóng chày mà anh không hề giỏi, Hà Tiểu Gia cũng cố tham gia bằng được.
Mỗi nhà kinh doanh kiệt xuất đều có một bản hồ sơ rực rỡ trong đội tuyển thể thao trung học. Chử Khiếu Thần tuy không quá mặn mà với bóng chày, nhưng khi hắn chạy trên sân bóng, đôi chân vẫn mang theo luồng gió mạnh mẽ, là tâm điểm của toàn trường.
Trận đấu cuối cùng của thời trung học, dưới sự chăm sóc bằng chế độ ăn hạt diêm mạch, bò Úc và cá hồi của Hà Tiểu Gia, hắn đã trở thành trụ cột của đội bóng chày. Cả sân vận động không còn chỗ trống, dưới ánh mặt trời, những giọt mồ hôi của các thiếu niên bị gió thổi tan, rơi xuống như những hạt bụi ánh sáng.
Trận đấu đó, Chử Khiếu Thần đánh được ba quả hit và một cú home run quyết định thắng lợi. Khán đài bùng nổ trong tiếng reo hò. Dù lúc đó hắn vừa bước qua tuổi mười tám, nhưng nét tập trung và sắc sảo ấy đã thấp thoáng hình bóng của một giám đốc Chử sau này.
Thể chất của Hà Tiểu Gia không thích hợp để đánh bóng chày, nói là dự bị chứ thực chất toàn làm việc hậu cần. Đợi đến khi anh thu dọn xong xe thiết bị của đội về phòng hoạt động thì mọi người đã đi tiệc tùng ăn mừng hết cả. Phòng thay đồ chỉ còn lại những mảnh pháo giấy vương vãi, tàn dư của một tuổi trẻ đầy sức sống.
Mối quan hệ của Hà Tiểu Gia với đội bóng không thể coi là tốt. Suy cho cùng, thể thao đối kháng luôn tôn thờ kẻ mạnh. Giữa đám thanh niên hăng hái ấy, Hà Tiểu Gia chỉ là một kẻ dự bị có cũng được mà không có cũng chẳng sao, nên việc anh có đi hay không cũng chẳng ai bận tâm.
Tất nhiên, điều quan trọng hơn là tiệc tùng ở Hải Thành rất đắt đỏ. Sắp lên đại học rồi, Hà Tiểu Gia không biết mình có đỗ được vào trường Liên Minh hay không, nên anh muốn tiết kiệm thêm chút tiền sinh hoạt, để lỡ có phải đi học xa nhà cũng không đến mức không có sự chuẩn bị.
Anh thở dài một tiếng, móc điện thoại ra gửi tin nhắn cho Chử Khiếu Thần, dặn dò hắn uống ít rượu thôi, ăn cơm xong thì về nhà sớm một chút.
Vừa nhấn nút gửi, một tiếng chuông trầm đục bỗng vang lên trong phòng hoạt động trống trải.
Hà Tiểu Gia ngẩn người, nhìn về phía cái tủ cá nhân mà Chử Khiếu Thần vẫn hay dùng.
Tiếng chuông tin nhắn của Chử Khiếu Thần rất đặc biệt, là tiếng lá cây xào xạc mùa hè do chính Hà Tiểu Gia thu âm. Đó là lúc anh về quê nghỉ hè, nằm trên mái nhà ghi lại, nghe như tiếng gió, lại rất giống tiếng sóng biển.
Anh gọi một câu: "Thiếu gia?", rồi tiến lại gần cánh tủ đó.
Nhấn gửi tin nhắn một lần nữa, tiếng lá cây lại vang lên bên trong, cùng lúc đó là giọng nói của Chử Khiếu Thần vọng ra từ phía xa: "Có tôi đây."
Phòng hoạt động câu lạc bộ của trường rất rộng, phía ngoài là phòng thay đồ với những cái tủ xanh da trời, bên trong còn có phòng tắm vòi sen và nhà vệ sinh. Lúc này Hà Tiểu Gia mới chú ý thấy bên trong phòng tắm có tiếng nước chảy.
Anh lấy khăn tắm ra, bước vào trong vài bước định đưa cho hắn thì bị Chử Khiếu Thần lớn tiếng ngăn lại.
"Không được nhìn trộm."
Đợi đến khi Hà Tiểu Gia quét dọn xong xuôi mặt sàn, Chử Khiếu Thần mới bán khỏa thân bước ra ngoài. Trên người chàng thiếu niên mang theo một tầng hơi nóng mỏng manh.
Hà Tiểu Gia bị những khối cơ bắp làm cho lóa mắt, vội vàng cúi đầu xuống, giả vờ như đang thu dọn rác.
Anh vẫn còn nhớ rõ cậu nhóc năm nào chỉ cao đến chóp mũi mình, mặc cái áo cao cổ bẻ xíu và đi đôi giày thể thao quai dán. Không biết người này bắt đầu trổ mã từ lúc nào, mà thoắt cái đã từ một đứa trẻ quý tộc trở thành một thanh niên tràn đầy hormone.
"Sao thế, không dám nhìn tôi à?" Chử Khiếu Thần đi ngang qua anh, cười nhạo một tiếng: "Ở nhà chẳng phải vẫn thường nhìn trộm sao."
Bị chính chủ bắt quả tang như vậy, Hà Tiểu Gia xấu hổ đến mức không còn lỗ nào mà chui, đành cúi đầu quét dọn hăng hái hơn.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Về việc Hà Tiểu Gia bắt đầu biết yêu từ lúc nào, hay khi nào thì anh nhận ra tình cảm mình dành cho hắn đã trở nên vi diệu, thật ra không có một thời điểm chính xác. Chỉ là vào một khoảnh khắc nào đó, anh bắt đầu nhìn chằm chằm vào yết hầu chuyển động khi Chử Khiếu Thần uống nước, mỗi khi Chử Khiếu Thần hỏi "sao vậy", Hà Tiểu Gia lại nảy ra ý muốn cắn vào yết hầu và bả vai hắn.
Trong tiết học tự chọn, giảng viên đã kể về sự hình thành và phát triển tình cảm của nhân loại từ thời xưa, từ Đông sang Tây, giúp anh có những nhận thức sơ khai về t*nh d*c và tình yêu.
Môn này vốn dĩ Chử Khiếu Thần chọn chỉ để cho đủ tín chỉ, nhưng không ngờ nó lại trở thành bánh lái xoay chuyển vận mệnh của Hà Tiểu Gia. Điểm tốt là nó giúp anh nhận ra hành vi theo bản năng thường ngày của mình dành cho Chử Khiếu Thần không phải là một loại bệnh tâm thần b**n th**; nhưng điểm xấu là nó khiến anh kinh hãi nhận ra một sự thật hổ thẹn rằng mình là một tên gay có phản ứng với đứa em trai lớn lên cùng mình.
Hà Tiểu Gia đã cuộn mình trong chăn suy ngẫm rất lâu, không biết điều nào thì tồi tệ hơn.
Và ngay lúc này, khi Chử Khiếu Thần chỉ mặc mỗi cái q**n l*t tam giác, Hà Tiểu Gia thà rằng mình bị bệnh tâm thần, vì mình không đủ cao to mà ngưỡng mộ cơ thể thanh xuân tươi đẹp của người khác, chứ không phải như hiện tại, anh đang ảo tưởng về khối cơ bụng tám múi kia có thể ép lên người mình.
Hà Tiểu Gia vừa tự sỉ vả sự hèn hạ của bản thân, vừa không ngừng tay choàng khăn tắm lên người hắn.
"Lần sau đừng có tắm nước lạnh nữa." Anh nói.
"Nước ấm mà, có muốn chạm thử không?" Chàng trai với cơ bắp săn chắc cúi người sát bên tai anh, hơi thở nồng đậm như có thực thể. Hà Tiểu Gia né tránh ra sau, đập lưng vào tủ sắt, đầu óc choáng váng.
Hà Tiểu Gia thấy người này đúng là học hư từ Hàn Mặc Xuyên, ngày càng chẳng ra thể thống gì cả.
Chử Khiếu Thần thu hết sự thẹn thùng của anh vào mắt, nhưng chỉ đứng chặn tại chỗ không nhúc nhích. Hà Tiểu Gia dùng đầu ngón tay đẩy hắn ra.
"Tôi đi lau sàn đây."
Hà Tiểu Gia xách cây lau nhà đến bồn rửa xa nhất, không ngờ Chử Khiếu Thần lại đuổi theo.
"Ai tặng quà cho anh đấy?" Chử Khiếu Thần hỏi.
Hà Tiểu Gia ngơ ngác quay lại, thấy hắn đang cầm một hộp socola màu hồng. Hà Tiểu Gia nhớ ra rồi, là sáng nay có người lén để vào tủ của anh, một cái hộp rất tinh xảo, còn kèm theo một tấm thiệp.
Mọi khi toàn là các nam sinh, nữ sinh nhờ anh chuyển quà cho Chử Khiếu Thần, bản thân Hà Tiểu Gia chưa bao giờ nhận được quà. Giờ đây bị Chử Khiếu Thần phát hiện, điều này khiến Hà Tiểu Gia xấu hổ khôn cùng, giống như một người hầu đứng sau vị hoàng tử anh tuấn đột nhiên bị đẩy ra trước sân khấu, lại còn phải chịu sự soi xét của mọi người, để họ biết rằng đối phương thật có mắt không tròng khi phớt lờ hoàng tử mà lại dâng hiến tâm ý cho một nhân vật tầm thường như anh.
Anh lập tức lao tới định cướp lại.
"Đưa cho tôi!"
Chử Khiếu Thần giơ cao cánh tay, góc nhọn của hộp socola suýt chút nữa chạm vào khung cửa sổ cao chống nhìn trộm. Tấm thiệp gấp mở ra, Chử Khiếu Thần thản nhiên đọc hết.
Bạn học Hà Tiểu Gia, có lẽ bạn không biết mình là ai, nhưng mình đã chú ý đến bạn từ lâu rồi...
"Thiếu gia, cậu... Chử Khiếu Thần!" Hà Tiểu Gia kiễng chân lên nhưng chỉ vồ hụt vào không trung, suýt nữa thì ngã nhào, Chử Khiếu Thần kịp thời đưa tay đỡ lấy eo anh.
Chử Khiếu Thần gấp tấm thiệp lại: "Cô ấy hẹn gặp anh."
Chàng thiếu niên chưa lau khô người, nửa thân mình cứ thế dán chặt vào người Hà Tiểu Gia, làm ướt sũng cái áo thun trắng ngắn tay của anh. Hà Tiểu Gia không mang theo quần áo dự phòng, khổ sở lùi lại một bước, thoát khỏi vòng tay của Chử Khiếu Thần.
Vạt áo anh vẫn còn lưu luyến dính sát vào khối cơ bụng của đối phương.
"Cho nên anh định đi gặp người ta, nên mới không đi dự tiệc mừng với đội."
Hà Tiểu Gia lầm bầm một tiếng, hắn nói sao thì là vậy đi. Anh nóng lòng muốn chuyện này qua mau, bèn miễn cưỡng nhắc đến chuyện vừa nãy: "Lúc nãy có người gửi phương thức liên lạc cho cậu đấy."
Nói rồi anh móc từ trong túi ra một tờ giấy ghi chú nhăn nhúm, vương mùi nước hoa, là số điện thoại của tay ném bóng bên đối thủ. Hà Tiểu Gia do dự một chút xem có nên đưa không. Đây là thời điểm quan trọng của năm cuối cấp, Hà Tiểu Gia không muốn Chử Khiếu Thần vì yêu đương mà xao nhãng việc học.
Nhưng vì hộp socola kia, anh vẫn đặt tờ giấy vào lòng bàn tay hắn.
Chử Khiếu Thần nhíu mày: "Chẳng phải đã nói rồi sao, mấy thứ này anh cứ tự xử lý là được."
Hà Tiểu Gia chẳng buồn quan tâm hắn nói gì, cái tên cao kều này cuối cùng cũng chịu hạ tay xuống một chút. Nhân lúc hắn không để ý, Hà Tiểu Gia đã nhanh tay giật lại hộp socola.
Lúc này anh mới hỏi: "Cậu vừa nói gì cơ?"
"Là ai đưa?"
"Tay ném bóng bên kia."
Thấy Chử Khiếu Thần không có ấn tượng gì, Hà Tiểu Gia đành phải mô tả lại cho hắn, người rất trắng, rất đẹp trai, cười lên trông rất tỏa nắng, cái cậu tóc màu nâu nhạt ấy.
"Mắt rất to, lấp lánh như sao." Hà Tiểu Gia chống cằm hồi tưởng: "Còn có miệng nữa... môi cứ hồng hồng, trông xinh lắm."
"Anh có thể nhắn tin cho cậu ta, chắc là kiểu anh thích nhỉ." Chử Khiếu Thần vô cảm xé nát tờ giấy làm đôi, ném thẳng vào thùng rác.
Hà Tiểu Gia nhất thời không biết đáp lại thế nào. Anh không biết Chử Khiếu Thần biết mình thích đàn ông từ lúc nào, nhưng chuyện đó không hề mất mặt, chuyện mất mặt là một chuyện khác cơ.
Anh chỉ có thể thầm cầu nguyện Chử Khiếu Thần không nhận ra chuyện kia. Anh nở nụ cười khô khốc: "Nhắn cái gì chứ, người ta có thích tôi đâu."
Tháp đồng hồ vang lên ba tiếng chuông, thời gian hẹn trên tấm thiệp sắp tới rồi, nhưng Chử Khiếu Thần đang ở ngay bên cạnh khiến anh không muốn rời đi chút nào.
Chử Khiếu Thần dạo gần đây vẫn luôn cùng đám Thẩm Chiêu làm một dự án thi đấu, Hà Tiểu Gia đã mấy ngày rồi không được nói chuyện với hắn. Chử Khiếu Thần ngồi xuống băng ghế dài giữa phòng thay đồ, mở hộp ra, bóc vỏ một viên socola rồi ăn.
Trông có vẻ Chử Khiếu Thần khá thích loại socola dâu tây này, hắn ăn không ngừng nghỉ, cũng chẳng có ý định chia cho anh miếng nào. Hà Tiểu Gia thầm ghi nhớ nhãn hiệu này vào lòng.
Ăn xong, Hà Tiểu Gia đưa nước cho hắn. Chử Khiếu Thần hỏi: "Sao anh vẫn chưa đi?"
Hà Tiểu Gia tiện miệng nói dối rằng mình không biết có nên đi gặp người ta không.
"Tôi biết ai tặng anh rồi." Chử Khiếu Thần nói: "Bạn cùng bàn của Tống Đồ, cái cô nàng rất năng nổ ấy."
Hà Tiểu Gia "à" một tiếng.
"Nếu anh không thích con gái, việc từ chối người ta trực tiếp sẽ rất khó xử." Chử Khiếu Thần bồi thêm một câu.
Nghe vậy, Hà Tiểu Gia trầm tư. Đúng là ở bên cạnh Chử Khiếu Thần anh đã chứng kiến rất nhiều người theo đuổi bị từ chối. Dù Chử Khiếu Thần chỉ nói đúng bốn chữ "Tôi không thích cậu", lập luận sắc bén, chủ đề rõ ràng, nhưng vẫn khiến không ít nam thanh nữ tú đỏ hoe mắt, mắng Chử Khiếu Thần lạnh lùng vô tình, rồi từ đó hễ thấy đối tượng thầm mến là phải đi vòng thật xa.
Hà Tiểu Gia không muốn làm tổn thương tình cảm của một cô gái nhỏ như vậy. Lần đầu tiên gặp phải chuyện này, anh phiền não không biết phải làm sao.
"Vậy thì phải làm thế nào bây giờ?"
"Cô ấy mời anh mà anh không đến, bản thân điều đó đã là một sự từ chối khéo léo rồi." Chử Khiếu Thần đề nghị.
Hà Tiểu Gia suy nghĩ một lát, rồi lại đuổi theo hỏi: "Nhưng không nói rõ ràng mặt đối mặt như vậy, liệu có không hay lắm không?"
"Không đâu." Chử Khiếu Thần khẳng định chắc nịch.
Chử Khiếu Thần rất có kinh nghiệm, Hà Tiểu Gia quyết định nghe theo trí tuệ của hắn. Quan trọng hơn là, khi Chử Khiếu Thần ở bên cạnh, mọi chuyện khác đều phải xếp sau hết.
Cái khăn tắm của Chử Khiếu Thần màu xanh nhạt, trên đó có hình một chú thỏ thắt nơ khổng lồ. Hà Tiểu Gia vừa nhìn thấy đã thích ngay nên mua cho Chử Khiếu Thần dùng. Lúc giặt khăn, anh đã nghĩ nó sẽ rất hợp với hắn.
Nhưng khi Chử Khiếu Thần thật sự khoác nó lên người, ánh mắt Hà Tiểu Gia không bị thu hút bởi chú thỏ thắt nơ kia, mà là bởi một đường phân ranh giới nhạt màu do cháy nắng trên đùi hắn.
"Được rồi, để tôi suy nghĩ đã." Hà Tiểu Gia ngồi bên cạnh hắn một lúc.
Chử Khiếu Thần lau người xong định mặc quần áo. Hắn đứng dậy, nới lỏng cái khăn đang che cơ thể. Hà Tiểu Gia vẫn còn nhớ lúc nãy Chử Khiếu Thần không cho mình nhìn trộm, bèn vội vàng quay đi chỗ khác.
"Cậu... cậu thay xong chưa?"
Chử Khiếu Thần "ừ" một tiếng.
Chẳng ngờ khi quay đầu lại, nhìn thấy khung cảnh trước mắt, Hà Tiểu Gia hoàn toàn ngây người.
Vận động mạnh khiến cơ bắp sung huyết, tinh lực dồi dào, trên người Chử Khiếu Thần vẫn còn vài giọt nước đọng lại, trượt dài theo những thớ cơ, trùng khớp với điểm nhìn của Hà Tiểu Gia. Bức tường xanh của phòng thay đồ tựa như đại dương bị ánh nắng xuyên thấu, Chử Khiếu Thần chính là chàng tiên cá Siren đang cất tiếng hát mê hoặc thủy thủ.
Hà Tiểu Gia bị hớp hồn.
"Thích xem đến thế à?"
Hà Tiểu Gia ngây ngốc thừa nhận: "Thích xem."
Anh đã xem, đã chụp lén, còn có cả video. Tất cả không ngoại lệ, đều là gương mặt của Chử Khiếu Thần. Anh dùng chúng để đi qua những đêm dài đằng đẵng ngước nhìn Chử Khiếu Thần.
"Mắt anh rất đen, giống như bảo thạch vậy. Rất đẹp."
Chử Khiếu Thần ở rất gần anh, những giọt nước từ lọn tóc trượt xuống, lướt qua mu bàn tay anh. Anh nghe thấy Chử Khiếu Thần cười nhẹ một tiếng.
"Nó 'lên' rồi, anh hài lòng chưa? Hửm? Có phải anh hạ thuốc trên khăn tắm không." Chử Khiếu Thần thong thả nói, tùy ý định tội cho anh.
"Có thể là vậy." Hà Tiểu Gia nói. Nếu lời nói dối nhỏ nhoi này có thể khiến Chử Khiếu Thần tha thứ cho lỗi lầm lớn mà anh sắp phạm phải sau đây, thì cứ coi là vậy đi.
"Nó 'lên' như vậy, có phải rất đau không?" Anh ân cần hỏi han, sau đó bước tới, quỳ xuống và nắm lấy nó: "Thiếu gia, cậu đã từng xem loại phim đó chưa?"
Chử Khiếu Thần thích xem những bộ phim kinh điển nước ngoài, trong đó đều là những cặp nam nữ yêu nhau. Hà Tiểu Gia nghĩ, chắc hẳn hắn phải lãng mạn lắm, nên mới không từ chối hành động quỳ xuống của anh.
Giọng nói của chàng trai truyền đến từ đỉnh đầu: "Anh à, đi quyến rũ phụ nữ xong lại quay sang quyến rũ em trai mình, thế này kỳ lắm."
Hà Tiểu Gia đã quên mất mình trả lời như thế nào, vì Chử Khiếu Thần đã thô bạo ấn chặt sau gáy anh, ngón tay luồn qua từng lọn tóc.
Mùa hè, ánh nắng, thân nhiệt bốc hơi cùng hơi nước, cái q**n l*t, vết chai mỏng trên đầu ngón tay và bức thư tình mang hương dâu tây bị vứt sang một bên.
Ngày hôm đó phòng hoạt động không có ai đến, để mặc cho sự bốc đồng và đau đớn quấn quýt lấy nhau, trở thành vườn địa đàng cho những thiếu niên nếm thử trái cấm.
Hà Tiểu Gia cứ ngỡ đó là bước ngoặt lớn nhất trong đời mình. Anh đã dụ dỗ Chử Khiếu Thần thời niên thiếu, từ đó khiến anh và người này không thể tách rời, trở thành đồng phạm kiên cố nhất.
Trong mỗi lần hỗn loạn sau này, Hà Tiểu Gia thường suy nghĩ, liệu sự đê tiện của mình có thật sự phai nhạt theo năm tháng để cuối cùng nhận được sự tha thứ của Chử Khiếu Thần, cùng hắn trở thành một đôi tình nhân trọn đời bên nhau hay không.
Chỉ là khi mối quan hệ của họ thay đổi, cơ thể Hà Tiểu Gia vẫn tham lam khao khát d*c v*ng nguyên thủy nhất thế gian, nhưng tinh thần của anh cuối cùng đã bị mài giũa để nhận ra hiện thực.
—— Trong một lần tạm nghỉ giữa buổi yến tiệc năm nào, sau khi Chử Khiếu Thần cùng anh mây mưa vụng trộm ở tầng hai tối tăm, hắn lại bước ra nơi náo nhiệt để khoác tay Thẩm Chiêu.
Giây phút nghe thấy hắn mỉm cười nhận lời chúc phúc của mọi người, Hà Tiểu Gia rốt cuộc đã nhận ra. Hóa ra t*nh d*c và tình yêu của người trưởng thành có thể tách biệt đến thế. Khi cơ thể cần nhau, thì trái tim lại có thể ngày càng xa cách.
