Chương 31: Chử Khiếu Thần dạo này rảnh rỗi lắm sao?
Chử Khiếu Thần đi ngang qua bãi bồi ven sông Lăng Độ.
Buổi tối, A Lượng đã báo cáo với hắn về tình hình gần đây của phu nhân, nhưng vẫn vô công rỗi nghề trở về. Chử Khiếu Thần nghĩ, có lẽ vì A Lượng ở bên cạnh họ quá lâu nên Hà Tiểu Gia mới không còn giữ kẽ với cậu ta nữa. Bình thường nếu là người khác đến, với tính tình ôn hòa của vợ hắn, hẳn là anh sẽ không nỡ lòng nào từ chối người ta ngay ngoài cửa.
Đêm mùa thu, gió từ sông Lăng Độ mang theo hơi lạnh dọc bờ sông thổi qua kẽ áo hắn, càng làm ánh đèn từ cửa tiệm nhỏ đối diện thêm phần ấm áp và rạng rỡ. Giống như mùa hè thuở nhỏ, hắn đứng trong khung cửa âm u lạnh lẽo của nhà cũ, còn vợ hắn lại đứng dưới cây chuông vàng rực rỡ nắng mai.
Anh vẫy tay gọi hắn: "Thiếu gia, lại đây đi."
Giấc mơ thành hiện thực.
Chử Khiếu Thần nhếch môi, sải bước đi về phía trước.
Ngay khi vừa định băng qua đường, một bóng người từ phía đối diện lao tới, đâm sầm vào lồng ngực Chử Khiếu Thần.
Cơ thể người đó rất mềm mại, cánh tay dán sát vào hắn, khiến lớp áo của Chử Khiếu Thần ấm lên.
Chử Khiếu Thần đỡ lấy anh.
Cảm nhận được người đàn ông này còn muốn đi tiếp về phía cửa tiệm đối diện, Hà Tiểu Gia vội vàng kéo sát lấy hắn, lôi tuột Chử Khiếu Thần vào bóng tối giữa khoảng hở của những chiếc xe hơi.
"Cậu đến đây làm gì!"
"Đó là bạn của anh sao, còn có cả thư ký Tôn nữa?" Chử Khiếu Thần đánh giá ba người ở đối diện cũng đang nhìn mình: "Đều là người quen cả, để tôi qua chào hỏi một tiếng."
Chử Khiếu Thần phớt lờ sự ngăn cản của anh, thậm chí còn muốn bước tới, Hà Tiểu Gia vội vàng ôm chặt lấy thân hình hắn: "Đừng làm loạn, đừng làm loạn mà!"
Anh gầm lên: "Không được đi!"
Khoảng trống nhỏ hẹp chỉ vừa đủ cho một người đàn ông đứng. Hai người đứng đối mặt nhưng hơi nghiêng người, Hà Tiểu Gia vì chạy vội nên thở hồng hộc, ép chặt hắn lên cửa xe.
Vừa rồi anh còn cam đoan với luật sư Trần là mình đã hối cải, chân thành chia tay để bắt đầu cuộc sống tốt đẹp, kết quả người này lại đột nhiên xuất hiện, rốt cuộc là muốn giở quẻ gì đây? Lần này anh thật sự có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội được rồi.
"Tiểu Gia, Tiểu Gia —" Tùng Tiếu ở đối diện gọi: "Anh không sao chứ?"
Phản ứng của Hà Tiểu Gia chậm mất nửa nhịp, nhưng người đàn ông kia đã định mở miệng đáp lời trước. Thấy thế, Hà Tiểu Gia vội vàng bịt chặt miệng hắn. Chữ "tôi" của Chử Khiếu Thần vừa mới phát ra được nửa âm tiết đã va ngay vào lòng bàn tay Hà Tiểu Gia.
"Không sao!" Anh lớn tiếng đáp lại.
Trong bóng tối, hai người dán sát vào nhau, Hà Tiểu Gia có thể cảm nhận được cơ bắp trên người đối phương. Tùng Tiếu lại nói thêm câu gì đó, Hà Tiểu Gia nghe không rõ, chỉ đáp lấy lệ một tiếng.
Hà Tiểu Gia vốn sợ lạnh nên đã sớm mặc áo nỉ bông, trên mũ áo có dây buộc dài thòng được thắt thành hai cái nút gọn gàng. Chử Khiếu Thần rũ mắt, đưa tay nghịch nghịch sợi dây. Hà Tiểu Gia túm lấy tay hắn ngay lập tức, ai cũng đừng hòng nhúc nhích.
Một lúc sau, phía bên kia đường đã yên tĩnh lại, Hà Tiểu Gia ló đầu ra nhìn, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Đầu ngón tay của người đàn ông gõ nhẹ lên mu bàn tay anh.
Lúc này anh mới hoàn hồn, vội vàng buông bàn tay đang bịt miệng Chử Khiếu Thần ra.
Lòng bàn tay bị hơi thở của hắn làm cho ẩm ướt, anh quẹt quẹt vào người mình.
Chử Khiếu Thần cúi đầu, nhướng mi nhìn anh.
Hai người mặt đối mặt một lát, Hà Tiểu Gia suy nghĩ rồi lại xắn tay áo lên, dùng mặt trong tay áo lau miệng cho Chử Khiếu Thần một cách lộn xộn.
Hà Tiểu Gia đi thẳng vào vấn đề: "Cậu đến đây làm gì?"
"Ăn cơm."
Khu vực này cũ kỹ đến mức sắp bị dỡ bỏ rồi, toàn là những món cơm gia đình rẻ tiền, Hà Tiểu Gia nghi ngờ hỏi: "Cậu đến đây ăn cái gì?"
Ánh mắt Chử Khiếu Thần liếc về phía quán ăn, ồ, thiếu gia đến để vi hành tìm hiểu đời sống nhân dân đây mà.
Cậu đừng có ăn, quán của tôi không chào đón người họ Chử.
Hà Tiểu Gia nghĩ thầm trong lòng, anh rụt cổ một cái nhưng lại không dám nói ra.
Anh giơ nắm đấm lên dọa dẫm: "Cơm tập thể dơ lắm, cậu ăn vào sẽ bị dị ứng đấy."
Thấy Chử Khiếu Thần định mở miệng, Hà Tiểu Gia lập tức ngăn cản câu hỏi của người này: "Đừng hỏi tôi cơm tập thể là gì, tự mà đi tra mạng."
Chử Khiếu Thần trông có vẻ vẫn muốn đi vào, Hà Tiểu Gia ngăn hắn lại, không cho hắn qua đó.
"Trong quán còn có khách, chuyên nghiệp một chút đi, đừng cãi nhau ở nơi làm việc." Hà Tiểu Gia chặn họng hắn rất nhanh.
Hà Tiểu Gia cẩn thận nghiêng người, chiếc xe tải lớn phía sau không biết chở thứ gì nhưng chẳng sạch sẽ cho lắm, quẹt qua làm lưng anh dính đầy bụi. Anh cố gắng né ra xa, dẫn hắn đi về phía bờ sông.
"A Lượng đến tìm tôi, cậu ta nói anh giận cậu ta rồi." Chử Khiếu Thần đi theo sau anh: "Dạo này sao anh lại hay giận dỗi thế?"
Đêm tối mịt mùng nhưng lại soi rõ sự trách móc hiện hữu trong ánh mắt hắn, Hà Tiểu Gia chợt mỉm cười.
Anh không hiểu nổi tại sao Chử Khiếu Thần lúc nào cũng như vậy.
Anh rít nốt hơi thuốc cuối cùng, quay người thổi khói đi, vào lúc lẽ ra phải xin lỗi, anh lại nhìn thẳng vào mắt Chử Khiếu Thần.
Hà Tiểu Gia không mặc áo khoác, lạnh đến rùng mình nhưng anh không hề chùn bước.
Đã rất nhiều năm rồi anh không nhìn thẳng vào hắn như thế này.
"Lên xe nói đi." Cuối cùng Chử Khiếu Thần lên tiếng.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Ngồi trong chiếc xe rộng rãi, hắn vặn điều hòa cao lên. Hơi ấm khiến Hà Tiểu Gia ngày càng buồn ngủ, chút dũng khí bảo vệ ranh giới khi nãy lại bị tan chảy mất, anh mân mê gấu áo nghiên cứu, giả vờ như mình đang rất quan tâm đến vết bẩn trên đó.
"Chuyện kết hôn không phải do tôi nói ra, đừng bảo A Lượng cứ chạy tới chạy lui nữa, cậu hoàn toàn tìm sai người rồi."
Hà Tiểu Gia không biết ai đã công khai chuyện hai người kết hôn, vì thế đối mặt với sự chất vấn hiện tại của Chử Khiếu Thần, anh chỉ có thể lặp đi lặp lại: "Tôi đã nói vài lần rồi, không phải tôi."
"Không phải anh thì còn có thể là ai? Hà Tiểu Gia, anh vẫn luôn muốn làm vợ tôi, tôi biết mà."
Chử Khiếu Thần ngồi ở ghế lái gọt vỏ lê, hắn không thạo gọt cho lắm nên làm rất vụng về, thế mà lại chẳng chịu dùng dao bào mà chỉ dùng một con dao nhỏ, trông như muốn băm vằn quả lê ngọt lịm này ra vậy.
Nếu là trước đây, Hà Tiểu Gia chắc chắn sẽ cầm lấy giúp hắn, nhưng bây giờ, anh chỉ ngồi dịch ra xa Chử Khiếu Thần một chút.
"Đừng để dao trong xe, nguy hiểm lắm."
Chử Khiếu Thần gọt lê xong, sau đó cắt ra. Nước lê ngọt lịm trong vắt chảy theo kẽ ngón tay hắn thấm vào khăn giấy.
"Cho anh này."
Ngày xưa mẹ cắt trái cây cho hai người, cái gì cũng cắt miếng nhưng chỉ riêng quả lê là luôn để nguyên quả.
Chia lê đồng nghĩa với chia ly.
Hà Tiểu Gia bình thản đón lấy rồi ăn sạch.
"Cảm ơn."
Quả lê này không biết ai mua cho hắn, vị rất tệ, nuốt đến miếng cuối cùng, Hà Tiểu Gia cảm thấy cổ họng mình như bị những hạt thô ráp cứa rách, giống như có ai đó đang chơi trượt cát trong thực quản của anh vậy.
Hà Tiểu Gia mím môi thở dài.
Anh nói lần cuối cùng: "Tôi thật sự không có nói."
Dưới ánh đèn vàng ấm áp trên trần xe, dáng vẻ Chử Khiếu Thần trông vô cùng mệt mỏi, Hà Tiểu Gia chợt nhận ra hắn lại lớn thêm một chút, ngay cả yết hầu cũng rõ rệt hơn.
A Lượng kể với anh, trước đó có người tung tin Chử Khiếu Thần kết hôn ngầm lên mạng, ảnh hưởng rất lớn đến giá cổ phiếu. Có mấy cổ đông lâu năm luôn muốn phân chia quyền lực đã lôi những lời đồn thổi đó ra nói trong cuộc họp, còn lôi cả chuyện Chử Thanh và Hoàng Văn Khải tranh quyền đoạt lợi trong công ty năm xưa ra, khiến hắn không xuống nước được.
A Lượng nói: Thưa phu nhân, không trách ông chủ cứ muốn tạo dựng hình tượng gia đình hòa thuận êm ấm, lòng người trên thương trường bẩn thỉu lắm, một hai câu nói không hết được. Ngài ấy trẻ như thế, vất vả lắm mới lấy lại được sự nghiệp, kẻ không phục, kẻ muốn hại ngài ấy nhiều vô kể, anh xem, mỗi ngày ngài ấy vất vả biết bao nhiêu?
"Nhưng giờ ai cũng biết cả rồi, phải làm sao đây." Chử Khiếu Thần hỏi.
Chử Khiếu Thần thế mà lại đang hỏi Hà Tiểu Gia cách giải quyết.
"Những chuyện này, cậu muốn người ta biết thì người ta biết, cậu không muốn người ta biết thì người ta sẽ không biết." Hà Tiểu Gia cười bất lực, anh nghiêng đầu nhìn góc nghiêng của người đàn ông phản chiếu trên kính xe, hơi thở khiến lớp sương mù trên kính mờ rồi lại rõ, rõ rồi lại mờ, che phủ khuôn mặt người kia.
"Chử Khiếu Thần, trên thế giới này, còn có chuyện gì mà cậu không muốn cho người khác biết sao?"
Anh rất muốn nhìn thấu hắn, nhìn ra một câu trả lời. Nhưng Chử Khiếu Thần không tiếp lời anh, chỉ xoay cái con quay xả stress trên đầu ngón tay, tiếng kêu xoèn xoẹt khiến Hà Tiểu Gia ngày càng phiền lòng.
Hà Tiểu Gia không thể chịu đựng thêm việc cứ mãi chơi trò đánh đố vô tận với Chử Khiếu Thần.
"Cậu còn việc gì nữa không? Không có thì tôi đi đây, quán của chúng tôi còn phải dọn dẹp để đóng cửa nữa."
Nói xong anh định mở cửa xuống xe ngay, nhưng vừa mới kéo tay nắm, tiếng "cạch" vang lên, cửa đã bị khóa trái. Hà Tiểu Gia dùng lực giật mấy cái, cửa xe vẫn im lìm không nhúc nhích. Anh hít một hơi thật sâu định nổi trận lôi đình thì nghe thấy Chử Khiếu Thần gọi mình.
"Anh, giúp tôi với."
Hóa ra là đang cầu xin.
Phạm quy rồi. Có lẽ là do anh không cẩn thận lỡ lời với ai đó, hoặc bị người ta nghe thấy nên mới gây ra rắc rối lớn cho Chử Khiếu Thần.
Hà Tiểu Gia thấp giọng mắng một câu, rồi lại cam chịu tựa lưng vào ghế như cá nằm trên thớt.
"Vậy cậu nói xem phải làm thế nào? Cậu nói sao thì tôi làm vậy."
"Phía công ty cần phối hợp xây dựng hình tượng. Trương Ân Nặc có đưa ra ý kiến, hy vọng chúng ta nhân cơ hội công khai này để tạo sức hút cho bộ phim của cô ấy, một mũi tên trúng hai đích. Tất nhiên, việc này tùy thuộc vào anh, có đồng ý hay không anh có thể tự mình nói với Trương Ân Nặc."
Điều này lại khiến Hà Tiểu Gia có chút khó xử. Trương Ân Nặc đối xử với anh rất tốt, anh không nỡ từ chối yêu cầu của Trương Ân Nặc.
"Công khai thế nào?"
Không đợi Chử Khiếu Thần trả lời, Hà Tiểu Gia lại xua tay bảo thôi đi, anh sẽ tự đi hỏi Trương Ân Nặc.
Anh chỉ đưa ra một yêu cầu duy nhất: "Sau này chúng ta sẽ ly hôn, cho nên không được quay rõ mặt tôi, để gia đình tôi biết thì phiền phức lắm."
Chử Khiếu Thần nhìn anh: "Tùy anh."
Trương Ân Nặc muốn để dành việc công khai của Chử Khiếu Thần vào buổi công chiếu phim Thế Kỷ Trăm Năm. Đôi vợ chồng cùng xem bộ phim tình cảm này, nhớ lại những năm tháng bên nhau hoạn nạn có nhau mà rơi những giọt nước mắt hạnh phúc.
Đến cả nội dung thông cáo báo chí cũng đã viết xong xuôi: Thái tử tập đoàn chục tỷ tại Hải Thành cùng vợ xuất hiện tại buổi công chiếu phim. Từ vị trí đặt máy quay đến diễn viên đóng vai người hâm mộ "vô tình" bắt gặp họ sau khi tan làm, Trương Ân Nặc đều đã sắp xếp ổn thỏa, còn liên hệ độc quyền với vài đơn vị truyền thông.
Hà Tiểu Gia nói không muốn lộ mặt, Trương Ân Nặc bảo cũng được, anh cứ đeo khẩu trang, tại hiện trường cô sẽ sắp xếp phóng viên quen biết, Chử Khiếu Thần sẽ trả lời các câu hỏi.
Đã nhận lời Trương Ân Nặc, từ giờ trở đi Hà Tiểu Gia không còn là chính mình nữa, mà là một diễn viên trong vở kịch này.
Có điều người diễn vai quần chúng này nghề chính lại là thợ phụ quán ăn đêm, thế nên ngay cả việc đo may quần áo, đặt giày da cao cấp cũng phải tranh thủ thời gian mà đi làm.
Sau khi chuẩn bị sẵn đồ ăn cần dùng cho tối nay ở quán, buổi trưa Hà Tiểu Gia dành ra hai tiếng để ra ngoài.
Hôm nay là buổi đo đạc để may đồ, anh cứ ngỡ A Lượng sẽ đến đón, kết quả vừa mở cửa xe, người ngồi ở ghế lái lại là Chử Khiếu Thần.
Hà Tiểu Gia thắc mắc: "Dạo này cậu rảnh rỗi lắm sao?"
"Chuyện này rất quan trọng, anh cũng biết mà, đây là bộ phim đầu tay của Trương Ân Nặc." Chử Khiếu Thần trả lời: "Cô ấy muốn anh mặc trang trọng một chút."
Hà Tiểu Gia "ồ" một tiếng rồi lên xe.
Chử Khiếu Thần lái xe rất vững, chẳng bao lâu sau đã đến một tiệm may thủ công nằm ẩn mình trong con hẻm nhỏ thuộc khu phố cổ sầm uất. Trong tủ kính trưng bày ba bộ đồ mẫu với đường kim mũi chỉ tinh xảo, thiết kế thanh lịch.
Chử Khiếu Thần thường đặt may vest và măng tô tại Gieves & Hawkes, đường cắt vai sắc sảo và tôn dáng hơn, hợp với khí chất của hắn.
Tiệm này cũng là một cửa tiệm lâu đời nổi tiếng ở Liên Minh, nhưng Hà Tiểu Gia nhớ trước đây hắn chỉ đến có hai lần, vì chất liệu vải quá mềm mại và ôm sát, không hợp với các dịp hội họp kinh doanh, nên Chử Khiếu Thần không thường đặt đồ ở đây.
Không ngờ chỉ mặc có một lần mà còn phải huy động rầm rộ thế này. Hà Tiểu Gia bước vào cửa, lách qua bàn cắt và tủ vải vóc chật chội, dang rộng hai tay đứng trước gương để mặc cho bà cụ đeo kính gọng đỏ xoay xở.
Ban đầu anh định hơi cúi người xuống để bà dễ đo, bà cụ lập tức dùng cây thước gỗ trên tay chọc nhẹ vào bụng anh, miệng lẩm bẩm một câu bằng ngôn ngữ lạ lẫm.
Hà Tiểu Gia không hiểu gì, chỉ biết đứng yên nhìn bà.
"Không cần làm vậy đâu." Chử Khiếu Thần vốn đang ngồi trên ghế chống cằm ngủ gật, lúc này mới bước tới, giữ thẳng vai anh lên.
"Làm vậy số đo sẽ không chính xác."
Người đàn ông có vóc dáng cao lớn, hắn đón lấy thước dây từ tay bà cụ rồi áp lên vai Hà Tiểu Gia, sau đó nói một câu tiếng Ý với người thợ may già.
Bà cụ lại nói gì đó, lần này Hà Tiểu Gia nghe hiểu. Rõ ràng hồi đó hai người cùng đi học với nhau, nhưng đầu óc Hà Tiểu Gia đúng là không thông minh bằng Chử Khiếu Thần. Bao nhiêu năm qua anh toàn học kiểu đối phó cho xong, Chử Khiếu Thần có thể dùng vài loại ngôn ngữ để diễn thuyết tại các hội nghị ở Châu Âu, còn anh thì chỉ biết được vài từ đơn giản nhất mà thôi.
Hà Tiểu Gia vừa suy nghĩ miên man, vừa cúi đầu nhìn cánh tay của Chử Khiếu Thần đang luồn dưới nách mình để đo điểm cao nhất của vòng ngực. Để bảo vệ sự riêng tư, anh theo bản năng hơi khom lưng lại.
"Cậu đang làm cái gì vậy?"
Vẻ mặt Chử Khiếu Thần lạnh lùng: "Đo vòng ngực, đừng động đậy."
Lồng ngực của người đàn ông rộng dày, từ phía sau bao bọc lấy anh, sự tiếp xúc như có như không khiến vành tai Hà Tiểu Gia đỏ bừng.
Nghĩ đến những giấc mơ kia, anh im lặng điều khiển cơ thể mình, không để bản thân đứng quá gần Chử Khiếu Thần thêm nữa.
Đo xong vòng ngực lại đến vòng eo, Hà Tiểu Gia nghi ngờ Chử Khiếu Thần thực chất chẳng biết đo đạc gì cả. Anh nhìn vào gương, thấy Chử Khiếu Thần hơi cúi đầu, phần lớn cơ thể hắn đã bị anh che khuất, chỉ còn lại những ngón tay đang du ngoạn trên eo mình.
Ngón tay Chử Khiếu Thần kẹp lấy thước dây, miết qua từng tấc một trên eo anh. Hắn siết thước ngay chỗ eo thon nhất rất chặt, khiến những nếp gấp của cái áo mỏng dính ép lại vào nhau, gần như thắt chặt lấy tất cả phần thịt mềm trên eo anh.
Dù chỉ là một giây, Hà Tiểu Gia vẫn cảm nhận được nhịp thở của Chử Khiếu Thần nặng hơn một chút.
"Sao eo lại nhỏ thế này." Chử Khiếu Thần tự lẩm bẩm. Hà Tiểu Gia mím chặt môi, ở bên ngoài anh luôn vô cùng bảo thủ, tuyệt đối không tiếp lời hắn.
Mãi cho đến khi bà cụ lên tiếng nhắc nhở, người đàn ông mới bừng tỉnh, nới lỏng tay ra.
Nhưng việc đo đạc vẫn chưa kết thúc, tay Chử Khiếu Thần lại dời xuống dưới, hướng thẳng về phía vòng mông.
Hà Tiểu Gia hốt hoảng rũ mắt né tránh hắn: "Được rồi, đến đây thì bà ấy có thể tự đo được rồi."
Chử Khiếu Thần nhìn anh một cái thật sâu, cuối cùng mới trả thước dây cho bà cụ thợ may.
Lời tác giả
Hiện tại mạch gương vỡ lại lành đang diễn ra: bên Tiểu Gia thì ngày càng "vỡ" nát hơn, còn bên Chử Khiếu Thần lại tự cho rằng mình đang "vá" lại. Cao trào vẫn chưa tới đâu, về sau chắc chắn sẽ có đoạn ly hôn.
Toàn văn dự kiến khoảng 220.000 chữ, có thể nhỉnh hơn một chút vì mình không kiểm soát số chữ quá tốt. Kết HE. Nồi nào vung nấy, truyện cẩu huyết thì nó vậy đó. Cảm ơn bạn đã yêu thích nhé~
