Chương 47: "Tài xế của tôi đang ở ngay ngoài kia."
Thấy tên trộm kia đã đi xa, sắc mặt Hà Tiểu Gia mới chuyển từ âm u sang rạng rỡ. Anh tháo đai yếm cho mấy chú chó để chúng tự đi chơi, rồi cầm vòi nước rửa một mớ trái cây căng mọng, ngon mắt cho Tùng Tiếu.
Nhìn cái sân nhỏ được sắp xếp ngăn nắp, Tùng Tiếu không khỏi tán thưởng. Anh Tiểu Gia không chỉ nấu ăn ngon mà chăm chút nhà cửa cũng cực khéo.
Căn nhà nhỏ này vốn dựng bằng gỗ cũ và cỏ tranh. Qua những bức ảnh Hà Tiểu Gia gửi cho Tùng Tiếu trước đây, nó vốn dột nát, gió lùa tứ phía, vậy mà giờ đây trông chẳng khác nào một điểm tham quan.
Thời gian đầu mới quay về trấn Thường Khê, trạng thái của Hà Tiểu Gia rất tệ. Mỗi lần Tùng Tiếu gọi điện hay nhắn tin phải mấy ngày sau anh mới trả lời, tinh thần còn thẫn thờ hơn cả lúc đang làm thủ tục ly hôn.
Trước đây ở quán ăn, đuôi mắt Hà Tiểu Gia lúc nào cũng đỏ hoe, đầy rẫy tâm sự. Đến cả việc thuê phòng anh cũng không muốn, cứ thế ở lỳ trong cửa hàng cũ kỹ bẩn thỉu suốt mấy tháng trời. Đến giờ Tùng Tiếu mới hiểu một người có thể bị hôn nhân gặm nhấm đến mức nào, con người ta thật sự không nên đặt hết tâm tư lên người khác.
Bản thân mỗi người gánh vác vận mệnh của chính mình đã là miễn cưỡng, sao có thể chịu đựng thêm cảm xúc của người khác được nữa? Vả lại, tình yêu thì đáng giá bao nhiêu? Trên đời này có bao nhiêu thứ đáng yêu đáng tin, chẳng lẽ cứ phải thắt cổ tự tử trên một cái cây già cong vẹo hay sao?
Hồi đó Tùng Tiếu liên tục gửi những bài viết chữa lành cho Hà Tiểu Gia, giờ nhìn lại, có vẻ anh đã nghe lọt tai, ra dáng một người đã hiểu chuyện.
Hiện tại, Hà Tiểu Gia trông rất gọn gàng, tóc cắt ngắn, đống áo thun dính đầy dầu mỡ cũng đã vứt bỏ. Anh không còn thường xuyên hút thuốc nhìn trời than ngắn thở dài nữa, thậm chí còn gửi tin nhắn chào tạm biệt tới những đồng nghiệp cũ vốn đã cắt đứt liên lạc. Vòng bạn bè cũng đã mở lại, thường xuyên giới thiệu thanh mai, anh đào quê nhà và mời mọi người đến trấn Thường Khê chơi.
Phải thế chứ!
Sau khi sắp xếp cho Tùng Tiếu xong, Hà Tiểu Gia lại lôi máy hàn và que hàn từ trong đống công cụ ra.
"Em cứ đi dạo quanh đây đi, cái cổng này anh vẫn chưa làm xong."
Tùng Tiếu nhảy qua nhảy lại giữa hai luống rau nhỏ: "Lúc trước anh gửi ảnh cho em chỉ có mỗi cái nhà, đâu có cái hàng rào này?"
Trong video Hà Tiểu Gia quay cho cô trước đó rõ ràng lắm, chỉ là một căn nhà gỗ nhỏ cùng mảnh ruộng rau và ruộng gừng. Vậy mà mới có mấy ngày, chuồng chó đã dựng xong, hàng rào cũng đã bắc lên, chẳng lẽ Hà Tiểu Gia định định cư lâu dài ở đây luôn sao?
Hà Tiểu Gia trả lời qua loa, bảo là trước đây lắp đèn bẫy côn trùng còn thừa khá nhiều tre nên tiện tay làm luôn.
"Cũng đúng, có cái hàng rào thì yên tâm hơn, buổi tối ngủ cũng an toàn."
Hà Tiểu Gia ừ hử đáp lời rồi đeo mặt nạ bảo hộ vào, bắt đầu gia cố cái cổng rào vốn đã có vết nứt.
Tùng Tiếu chơi với mấy chú chó một lúc, rồi bê ghế nhỏ ngồi cách Hà Tiểu Gia không xa để ngắm cảnh.
"Này, giờ anh độc thân rồi, hay khi nào chúng mình đi Đông Nam Á chơi đi? Bên đó bốn mùa phong cảnh đều đẹp, đồ ăn ngon, em có bạn đang định cư bên đó đấy."
"Thế thì phải đợi đến mùa thu thu hoạch gừng xong anh mới rảnh được."
Thấy Hà Tiểu Gia có hứng thú, Tùng Tiếu càng hào hứng hơn. Trước đây mỗi lần cô rủ đi chơi, Hà Tiểu Gia đều tìm đủ mọi cách từ chối. Cô hỏi ra mới biết anh chưa từng đi đâu cả, vài lần du lịch hiếm hoi cũng là từ thời đi học, đi theo đoàn kiến tập do khối trường Liên Minh tổ chức.
Tùng Tiếu hỏi anh đã đi những đâu? Xem những gì? Có vui không? Hà Tiểu Gia đều ngơ ngác không biết, mặt đỏ bừng lắc đầu bảo không nhớ rõ.
— Anh đi cùng chồng cũ, chăm sóc cậu ấy phiền phức lắm.
Chồng cũ cái nỗi gì, rõ ràng là coi Hà Tiểu Gia như cái xe hậu cần di động thì có! Đúng là cái loại yêu quái nghìn năm chuyên hút tinh khí người khác!
Hà Tiểu Gia rất quan tâm đến chuyện này, anh "ây" một tiếng: "Nghe nói bên đó không cần visa? Chỉ cần có hộ chiếu là đi được rồi sao?"
"Tất nhiên rồi, đơn giản lắm, còn thanh toán được bằng WeChat nữa! Bên đó có bao nhiêu thứ hay ho, không đi thì phí lắm! Em lên kế hoạch hết rồi, massage, chợ sầu riêng, đi tour đảo, còn có cả biểu diễn đặc biệt nữa!"
"Biểu diễn? Concert à?"
"Không phải, là kiểu... kiểu đó đó." Tùng Tiếu nháy mắt ra hiệu: "Kiểu không mặc quần áo, không cho chụp hình ấy!"
Hà Tiểu Gia vội vàng ôm lấy ngực mình.
"Chưa... chưa xem bao giờ." Anh ngượng ngùng nói: "Nhưng mà, không phải là không thể đi..."
"Em cũng chưa xem! Chúng mình đi bái Phật nữa, cầu duyên này nọ, chúc cho anh và em đều sớm tìm được tình yêu đích thực, để mấy cái loại người hãm, chuyện hãm biến hết đi!"
Không khí hơi se lạnh, Tùng Tiếu tựa lưng vào ghế mây, nhấm nháp quả thanh mai chua ngọt mọng nước, càng nghĩ càng thấy tuyệt.
"Em nói cho anh nghe này Hà Tiểu Gia, anh rất được lòng người đấy biết không, anh phải ra ngoài giao lưu nhiều vào! Anh xem, em rất thích anh, Trần Tĩnh Ngang cũng rất thích anh, còn cả nhóm trưởng Mạnh và mọi người nữa, ai cũng quý anh cả! Còn cả Nguyễn Ngọc Trác, mới quen vài tuần mà đã đối xử tốt với anh thế, còn giao cả Luke cho anh nuôi!"
Tùng Tiếu nằm trên ghế tựa, tay phe phẩy quạt, lớn tiếng nói với vẻ mặt hớn hở. Cô thậm chí muốn nhân lúc anh đã thông suốt mà dẫn người anh đứng đắn này đi làm hết một lượt những chuyện người lớn mà trước đây anh chưa từng dám làm.
"Anh không cần cứ nghĩ mãi về mấy cái loại người hãm, chuyện hãm đó làm gì, cứ bảo lão chồng cũ gì đó cút xéo đi. Chúng mình phải ăn mừng anh thoát khỏi bể khổ. Không bàn chuyện xa xôi nữa, nói chuyện gần đây thôi, hôm nào chúng mình đi tìm mấy anh đàn ông mà tận hưởng, tiêu chuẩn của họ giờ cao lắm..."
Danh sách những việc nhất định phải làm trong đời vừa liệt kê đến mục ôm anh hướng dẫn viên da đen cực phẩm lái mô tô nước, đột nhiên, một bóng đen to lớn phủ xuống đỉnh đầu cô.
Đám mây đen nào mà không có mắt thế này!
Tùng Tiếu đập tay vào thành ghế định bật dậy mắng mỏ, nhưng lại thấy một gương mặt tuấn tú vừa quen vừa lạ đầy quỷ dị chắn ngang tầm mắt cô.
"Cô giẫm vào rau xà lách anh tôi trồng rồi."
Hà Tiểu Gia đã đi từ lúc nào không hay, Tùng Tiếu ngẩn người miệng há hốc ra. Mớ thanh mai nhai dở trong mồm chảy ra nước màu tím đỏ, theo khóe miệng cô mà chảy xuống.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Dạo gần đây, Tề Phong là người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái.
Hôm nay là ngày đoàn luật sư của công ty nông nghiệp đến ký hợp đồng với trấn Thường Khê. Sau vài vòng đàm phán những ngày qua, cuối cùng cũng chốt xong các điều khoản chi tiết về việc đầu tư vào sản nghiệp của trấn.
Tề Phong vốn dĩ còn lo lắng sản nghiệp nhỏ bé của trấn không đáp ứng được nhu cầu của đối phương, nhưng không ngờ yêu cầu về sản lượng của họ không hề khắt khe, ngược lại giống như đang làm từ thiện, muốn gì được nấy. Ngay lập tức, trấn Thường Khê từ nơi có GDP đứng bét tỉnh đã trở thành thôn trấn trọng điểm được hỗ trợ dự án văn hóa du lịch.
Mấy cán bộ thôn cảm ơn họ rối rít, định mời lên trấn ăn đặc sản rừng và rau sạch, nhưng đoàn luật sư bận rộn nên đã rời đi trước, chỉ còn lại mình luật sư Trần.
Thời gian qua, Tề Phong cũng đã giao thiệp khá nhiều với luật sư Trần này, biết anh ta là bạn của anh Gia và hôm nay anh ta cũng có hẹn đến căn nhà nhỏ giữa đồng ăn cơm. Để tỏ lòng hiếu khách, sau khi xử lý xong hợp đồng, Tề Phong cũng vội vã chạy đến trước giờ trưa.
Vừa bước vào cửa, trong sân đã có ba người đang bận rộn. Luật sư Trần thì không cần nói, vẫn luôn chịu thương chịu khó giúp Hà Tiểu Gia tưới nước; cô gái kia tên Tùng Tiếu, tên nghe thì hoạt bát nhưng người lại trầm mặc hướng nội, đang cúi đầu buộc dây cho giàn nho.
Còn có một anh công nhân cao ráo đẹp trai mà cô đã gặp vài lần, vẫn đang giúp Hà Tiểu Gia sửa hàng rào như mọi khi.
Mướn người ở đâu thế này? Làm ăn không ổn tí nào, Tề Phong cau mày, có tí hàng rào mà sửa nửa tháng vẫn chưa xong?
"Anh làm thế này thưa quá." Tề Phong ướm thử kích thước, tiện tay chỉ điểm cho anh thợ mộc: "Đến người còn chẳng ngăn được, con Luke chen một cái là qua, anh phải làm thế này, dày thêm một chút —"
Người nọ liếc nhìn cô một cái, hoàn toàn không để ý, người đó bước tới một bước, dựng thanh tre tiếp theo còn thưa hơn trước.
... Làm sân kiểu gì thế này, thiếu điều lái được cả ô tô vào luôn, chỉ có tác dụng trang trí hào nhoáng mà chẳng thiết thực gì cả. Tề Phong bĩu môi, anh Gia không được trả tiền công tùy tiện đâu, anh ấy chắc chắn bị lừa rồi.
Một lúc sau, Hà Tiểu Gia đi tuần ruộng về, Tề Phong chạy ra đón hỏi: "Anh họ, trưa nay chúng ta ăn gì?"
Vừa nghe đến chuyện ăn cơm, anh thợ mộc "ngoại đạo" lập tức ngẩng đầu. Chưa đợi Hà Tiểu Gia đáp lời, người đó lại chiếm quyền chủ nhà.
"Có thể lên trấn ăn, hoặc về Hải Thành ăn cũng được, tài xế của tôi đang ở ngay ngoài kia."
Tài xế? Cái thôn này bình thường đến xe buýt còn chẳng thông, đi lên trấn toàn dựa vào mấy chiếc xe ba bánh cũ của thôn, ai có bệnh nặng đều phải nhờ thanh niên lái xe chở đi, lấy đâu ra tài xế?
Hà Tiểu Gia không nhìn người nọ, ôn tồn hỏi Trần Tĩnh Ngang và Tùng Tiếu: "Hai người muốn ra ngoài ăn không?"
Hai người nhìn nhau, dáng vẻ khép nép sợ hãi.
"Tôi... tôi... có thể ra ngoài ăn đương nhiên là tốt rồi..."
Tùng Tiếu cũng phản ứng khác lạ: "Nên... nên ra ngoài ăn? Như vậy anh cũng không phải nấu nướng, mệt lắm..."
"Được." Hà Tiểu Gia mỉm cười với họ: "Vậy mọi người ra ngoài ăn đi, chiều nay có buổi nghiệm thu đèn bắt côn trùng, anh ở nhà ăn uống qua loa là được."
"Vậy anh ở lại trông bên này, em thay anh mời luật sư Trần và mọi người đi ăn một bữa, lát nữa sẽ đóng gói mang về cho anh."
Tề Phong là người có năng lực hành động cực cao, lại là người một nhà với Hà Tiểu Gia nên chẳng khách sáo, vừa nói dứt lời đã định bước ra ngoài. Nhưng khi cô bước ra khỏi cửa, phía sau lại chẳng có ai nhúc nhích.
Tề Phong kỳ lạ liếc nhìn họ một cái, chỉ thấy luật sư Trần và cô gái kia đều nhìn chằm chằm vào anh thợ mộc, còn anh thợ mộc thì lại dán chặt mắt vào Hà Tiểu Gia.
Hà Tiểu Gia nhún vai: "Nhìn tôi làm gì? Mọi người đi đi chứ."
Tề Phong lại rụt chân về.
"Luật sư Trần?"
Trần Tĩnh Ngang không đáp lời.
Chẳng biết tại sao hai người đó hình như đều đang nhìn sắc mặt của anh thợ mộc mà hành sự.
"Anh đẹp trai này, anh có đi không?"
"Tiểu Phong, em đang nói chuyện với ai vậy?" Hà Tiểu Gia nhìn quanh quất một hồi: "Ở đây có người sao?"
Tề Phong nghe vậy thì ngẩn người: "Em bị hoa mắt à?"
Tùng Tiếu cau chặt mày, nhắm mắt lắc đầu với cô, tay vẫn không dám dừng lại, giàn nho sắp bị cô buộc đứt đến nơi rồi, bộ dạng như thể bị dọa cho khiếp vía.
Trong khi đó, anh thợ mộc cứ nhìn chằm chằm vào anh Gia không rời mắt.
Trong phút chốc, không khí chỉ còn lại tiếng kêu rè rè của máy hàn điện. Hà Tiểu Gia chẳng hề bận tâm đến ánh mắt của bọn họ, anh quay lại vị trí công việc, vẫn thản nhiên tập trung hàn cổng rào của mình.
"Vậy thì ăn ở nhà đi."
Sau một hồi im lặng, anh thợ mộc bước đến bên cạnh anh, giật lấy cái máy hàn.
Lời tác giả
Tiểu Chử: Anh ơi, anh nhìn Tùng Tiếu kìa~ cô ta vậy mà muốn dẫn anh đi làm chuyện xấu đó~~!!
Tiểu Gia: Ai có thuốc xịt côn trùng không, mau đuổi đi giùm tôi.
Trần Luật, Tùng Tiếu (đơ người, ngu ngang): Không dám động đậy.
Tề Phong: Thợ mộc ở đâu chui ra thế này, coi nhà anh họ tôi như nhà mình à! Anh họ, anh bị người ta lừa rồi đó!!
