Tiểu Gia Của Tôi - Dạ Du Tinh

Chương 52



Chương 52: Chúng ta không thể ngủ được rồi

"Đổ nước rửa bát kiểu này thì tôi phải mua bao nhiêu cho đủ đây!"

Hà Tiểu Gia cứ nhìn thấy Chử Khiếu Thần làm việc là lại thấy bực mình. Anh gạt bớt đám bọt sắp tràn ra khỏi bồn rửa bát đi rồi đuổi Chử Khiếu Thần ra chỗ khác.

Chử Khiếu Thần rửa sạch tay rất nhanh, hắn đứng sang một bên chăm chú học hỏi.

Hà Tiểu Gia rửa bát với gương mặt đỏ bừng, biểu cảm rất không tự nhiên.

Chử Khiếu Thần lùi lại một bước, hắn thấy mắt của anh trai còn đỏ hơn cả mặt.

"Lát nữa em sẽ mua cái mới cho anh." Chử Khiếu Thần nghiêm túc hứa hẹn, gật đầu: "Em sẽ mua nước rửa bát cho anh."

Hà Tiểu Gia chưa bao giờ làm việc thiếu lanh lẹ như vậy, cảm giác như con đường dưới chân đầy rẫy chông gai, khiến anh chỉ muốn quăng mình lên giường ngủ một giấc không bao giờ tỉnh lại.

Chử Khiếu Thần bóc từng kiện hàng chuyển phát nhanh ra, bày biện vào trong nhà, đặt ở những vị trí mà anh quen thuộc. Rõ ràng là cùng một loại với đồ ở Thiên Diệu Hoa Phủ, nhưng nhìn lại thấy lạ lẫm vì chúng không có những vết mòn do anh sử dụng bấy lâu nay.

Hà Tiểu Gia đột nhiên hiểu ra tại sao Chử Khiếu Thần lại cứ bám lấy anh không buông. Ngay cả anh khi đối diện với những món đồ cũ từng dùng còn cảm thấy có quá nhiều thứ mới mẻ đang xâm nhập vào thế giới của mình, cần tiêu tốn nhiều thời gian để làm quen và nắm bắt, vậy thì việc bắt Chử Khiếu Thần tìm một người mới để chăm sóc sinh hoạt hằng ngày, e rằng cũng là điều cực kỳ khó đối với hắn.

Hà Tiểu Gia đối với Chử Khiếu Thần mà nói chính là cái tủ lạnh, cái máy gọt vỏ, robot hút bụi đã dùng thuận tay.

Có lẽ vì khá hài lòng với món quà của mình, Chử Khiếu Thần lại hỏi: "Buổi tối em có thể ngủ ở đây không?"

Hà Tiểu Gia hỏi vặn lại: "Cậu nghĩ sao?"

Chử Khiếu Thần chớp mắt, hắn đang suy nghĩ. Ánh mắt hắn đảo quanh mắt, cổ và cánh tay của Hà Tiểu Gia.

"... Có được không?" Một lúc sau, Hà Tiểu Gia nghe thấy hắn hỏi.

Vẫn không hiểu, hắn vĩnh viễn không hiểu lời nói của anh, hoặc là hắn căn bản không muốn lãng phí thời gian lên người anh nên mới giả ngu.

Kho từ vựng của Chử Khiếu Thần chỉ có bấy nhiêu chữ: "Ừ", "Được", "Không". Giờ thì nhiều hơn rồi, thêm được một đống câu hỏi.

Chử Khiếu Thần có công ty lớn như thế, nhiều cấp dưới như thế, hằng ngày tiếp đón bao nhiêu người, sao hắn có thể không hiểu tiếng người như vậy được?

Không thể giải thích nổi.

"Cậu không cần thiết phải làm vậy." Hà Tiểu Gia nói: "Lúc lau nhà bị vấp vào chân giường đau điếng người, tôi đã không còn nghĩ đến cậu nữa rồi."

Chử Khiếu Thần do dự một chút: "Nghĩ đến em đi, hãy gửi tin nhắn cho em."

Dựa vào cái gì mà phải gửi tin nhắn cho cậu? Cậu là gì của tôi chứ?

Hà Tiểu Gia hiện giờ càng cảm thấy thấm thía cái kiểu một chuyện nói đi nói lại đến phát chán. Trước đây anh cũng như vậy sao? Luôn muốn một lời giải thích về tình yêu trong lòng Chử Khiếu Thần? Muốn hắn thừa nhận anh ở một vị trí độc nhất vô nhị, không thể thiếu sao?

Bởi vì trong lòng đã có một đáp án, nên bất kể đối phương có nói bao nhiêu lần, giải thích bao nhiêu đi chăng nữa cũng không thể che lấp được những vết hằn do câu hỏi đó mang lại. Họ đều đã định sẵn kết quả rồi mới đi hỏi đáp án.

Một lúc lâu sau, Hà Tiểu Gia nhượng bộ. Anh biết cảm giác ngày càng xa cách một người là chuyện khó chịu đến nhường nào. Có lẽ lại là do thói mềm lòng tác quai tác quái nên anh không nỡ để một người khác cũng chìm đắm trong nỗi đau khổ như vậy.

Dù sao hắn cũng là Chử Khiếu Thần.

"Nếu cậu muốn cai nghiện thì tôi có thể đồng hành cùng cậu."

Chử Khiếu Thần lắc đầu, hơi thở dồn dập, có lẽ vì không có ánh nắng chiếu vào nên sắc mặt hắn trông có vẻ hơi tái nhợt.

"Em chỉ ở đây thôi, sẽ không làm phiền anh đâu."

"Cậu làm vậy không có ý nghĩa gì cả cậu biết không? Hiệu quả rất thấp, chúng ta không thể ngủ cùng nhau được nữa."

Chử Khiếu Thần bóc một cuộn khăn giấy mới đặt bên cạnh bếp, sau đó thắt nút túi rác lại, xách lên rồi quay người đi ra ngoài.

Chử Khiếu Thần nói: "Em sẽ bê giường qua đây, sẽ không làm gì anh đâu."

Hà Tiểu Gia hít một hơi thật sâu.

Rầm —

Cái thau inox bị hất văng xuống đất, tiếng kim loại va chạm chói tai vang vọng khắp căn phòng không dứt.

"Chử Khiếu Thần, đừng có nói mấy lời quỷ quái mà cậu học được trên mạng đó nữa!"

Hà Tiểu Gia chỉ thẳng vào mặt hắn mà mắng xối xả: "Cậu đừng để tôi phải hận cậu có được không? Tôi đã buông bỏ rồi cậu có hiểu không? Cậu có nghe hiểu tiếng người không hả Chử Khiếu Thần?"

"Tôi đã nói bao nhiêu lần là chúng ta không còn quan hệ gì nữa rồi, sao cậu không chịu hiểu?! Cậu còn muốn tôi phải làm sao nữa đây!"

"Em sẽ sửa." Chử Khiếu Thần nói: "Hà Tiểu Gia, em sẽ sửa mà."

"Cậu lấy cái gì mà sửa? Cậu chỉ là một kẻ nhát gan ích kỷ! Cậu sợ ép quá tôi sẽ chết nên mới không dám ép nữa, nếu không cậu đã sớm bắt tôi về rồi! Mấy món đồ chơi t*nh d*c đó cậu vẫn chưa vứt đúng không, có phải thường xuyên mang ra nhấm nháp hồi tưởng không? Thời đại bình quyền thế kỷ mới, Chử Khiếu Thần cậu giỏi thật đấy, còn nuôi được cả nô lệ cơ mà!"

"Em không nghĩ như vậy." Chử Khiếu Thần nói: "Em biết trước đây em đã sai. Em có thể ít xuất hiện trước mặt anh hơn, không gây rắc rối cho anh nữa."

"Tôi nói cho cậu biết, tôi không phải muốn chết, tôi chỉ là muốn rời xa cậu!"

Sau bốn năm hôn nhân, cuối cùng Hà Tiểu Gia cũng nói ra tâm niệm thật sự của mình: "Tôi vì muốn rời xa cậu nên mới nhảy sông! Chỉ cần rời xa được cậu thì sao cũng được, sống hay chết đều không quan trọng! Ai mà ngờ tôi lại bị đập đầu rồi bị cậu coi như thằng ngốc, bị cậu lừa kết hôn, lừa cho xoay như chong chóng!"

"Cậu có hiểu cậu đáng sợ đến mức nào không? Cậu có phải là người không? Hay cậu là robot được làm bằng chip! Tôi nói cậu cũng không hiểu đâu, cậu chỉ đang bắt chước thôi! Cậu mẹ nó căn bản không biết thế nào là quan tâm, cậu cũng không biết cách yêu người khác, trái tim cậu hoàn toàn rỗng tuếch!"

"Những chuyện tốt với tôi, những chuyện cậu thừa biết sẽ làm tôi vui, tại sao trước đây cậu không học? Tại sao trước đây không làm! Là cậu không biết à? Là cậu không có tay à? Cậu chỉ là không muốn làm thôi! Cậu chỉ biết trói buộc tôi, chỉ biết l*m t*nh, chỉ biết đưa tiền cho tôi! Tiền! Tôi thiếu một cái máy massage là cậu chắc? Tôi thiếu mấy đồng tiền đó của cậu chắc!"

"Chử Khiếu Thần, tôi thật sự chịu đủ rồi. Tại sao cậu không đến sớm hơn một chút? Tại sao cậu không đến vào lúc tôi vẫn còn ôm hy vọng vào cậu? Chúng ta ly hôn nửa năm rồi, tại sao cậu không đến vào ngày thứ hai, thứ ba, mà lại đợi đến khi tôi đã bước tiếp rồi mới đến quấy rầy cuộc sống của tôi?!"

"Trong lời thề kết hôn lại nói là mãi mãi, thật nực cười làm sao. Năm mười bốn tuổi tôi gặp cậu, cậu ngồi trên xe, tôi đeo cặp sách hộ cậu, có người theo đuổi cậu, tôi là người đưa thư tình giúp. Vậy mà bây giờ tôi lại phải, lại phải sống cùng cậu tận 60 năm, như thế thì dài đằng đẵng quá. Cứ nghĩ đến là tôi tuyệt vọng, những ngày tháng như vậy tôi không thể sống nổi dù chỉ một phút một giây. Rất nhiều đêm tôi trốn trong phòng nghe tiếng động ở sảnh, tôi muốn biết mấy giờ cậu mới về. Ngày lễ, kỷ niệm, sinh nhật, tôi đã hỏi rất nhiều lần, cuối cùng khi cậu nói sẽ về thì cậu lại không về. Tôi phải sống cả đời như vậy sao, tôi phải sống cả đời trong sự chờ đợi vô tận sao?!"

"Chử Khiếu Thần, cậu là một kẻ cực kỳ tàn nhẫn. Thẩm Chiêu rời bỏ cậu không hề đáng thương, là ông trời thương hại cậu ta, cậu ta sớm nhìn thấu bộ mặt thật của cậu nên vẫn còn quyền được theo đuổi tình yêu, còn tôi thì cả đời này đều bị hủy hoại ở đây rồi. Chử Khiếu Thần, cậu biến tôi thành một kẻ oán phụ suốt ngày than vãn về chồng, một kẻ tội nghiệp không có tình yêu là không sống nổi. Cậu thao túng trái tim tôi khiến nó không còn thuộc về tôi nữa, cậu biết không? Đêm nào tôi cũng mơ, trong mơ cậu không biết nói, không có những lời tổn thương, cũng không có sự lạnh lùng. Chúng ta cùng nhau đi hẹn hò, đi ăn, đi dạo phố, xem phim ở những nơi mà ai cũng đến, nhưng cậu chưa bao giờ nói chuyện. Có một ngày chúng ta cùng đi công viên giải trí, tôi đột nhiên thấy trên bia mộ viết tên của cậu, tôi gào thét như một kẻ điên nhưng không phát ra được âm thanh nào. Đột nhiên có rất nhiều người kéo đến, họ đi ngang qua tôi."

"Rất nhiều đêm, tôi hy vọng cậu đã chết."

"Ồ, tôi đột nhiên phát hiện ra, hóa ra người chết lại là tôi."

"Chử Khiếu Thần, ngày hôm đó cậu cũng không về."

Mọi thứ rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng máu dồn lên não của Hà Tiểu Gia chảy xiết ào ạt.

Chử Khiếu Thần gần như nín thở, hắn vẫn im lặng như mọi khi. Tiểu Bạch và Luke thò hai cái đầu ra, ngập ngừng không biết có nên tiến lên an ủi anh không.

Cả hai chú chó đều trễ miệng xuống, Hà Tiểu Gia nhìn thấy vậy lại cảm thấy có vài phần nực cười. Tiểu Bạch nhấc một chân lên, giữ tư thế muốn tiến về phía Hà Tiểu Gia, nhưng vì quá sợ hãi nên chỉ đứng đó nhìn anh.

Vở kịch này chẳng có ai hô cắt, anh đã diễn đến mức sắp bật cười thành tiếng.

Được thôi, giờ tôi lại trở thành kẻ ngang ngược vô lý, còn cậu lại đóng vai người chồng tốt mặc người đánh mắng rồi.

Chử Khiếu Thần cúi người nhặt bát đũa rơi vãi dưới đất lên, rồi vẫy vẫy tay gọi Tiểu Bạch.

"Tiểu Bạch ngoan, chúng ta dỗ dành ba một chút, bảo ba đừng giận nữa."

"Cút! Cút ngay! Cái đồ phản chủ nuôi mãi không thân nhà!"

Tiểu Bạch sợ đến mức đứng đực ra tại chỗ, cứ thế rúc vào lòng Chử Khiếu Thần. Tiếng khóc gào của Hà Tiểu Gia vang vọng khắp cả trấn Thường Khê.

Tôi không cần nữa! Tôi không cần bất cứ ai trong số các người nữa!

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Đến tận trưa ngày hôm sau Hà Tiểu Gia mới lờ đờ tỉnh dậy. Ngày hôm qua tranh cãi với Chử Khiếu Thần quá hao tâm tổn trí, giờ đầu óc anh như một mớ bòng bong, đôi mắt sưng húp như hai hạt lựu chỉ có thể mở hé ra, kéo theo cả cơn đau nhức ở thái dương.

Anh quờ quạng tìm nước uống, nhìn thấy bên giường có miếng dán chườm nóng và một tờ giấy ghi chú. Chử Khiếu Thần nói, một tuần sau hắn sẽ quay lại, nếu hắn không về mà có việc gì thì anh có thể liên lạc vào số điện thoại này.

Hà Tiểu Gia xé nát tờ giấy, rồi lại vùi mình vào trong chăn.

Vài ngày sau, Hà Tiểu Gia nhận được một cuộc gọi từ số lạ ở Hải Thành. Anh không nghe máy. Sau ba lần gọi nhỡ, đối phương vẫn kiên trì không bỏ cuộc, Hà Tiểu Gia đợi một lát rồi mới nhấc máy.

Hóa ra là Thẩm Chiêu.

"Anh Tiểu Gia bận rộn quá nhỉ, đến thời gian nghe điện thoại cũng không có!"

Hà Tiểu Gia vội vàng xin lỗi anh ta. Thẩm Chiêu hỏi anh gần đây Luke sống thế nào?

"Hồi đó Nguyễn Ngọc Trác ra nước ngoài nhờ tôi chăm sóc, tôi nghĩ anh thích nên mới gửi qua cho anh."

Giọng điệu của anh ta khiến Hà Tiểu Gia có chút khó chịu, có một sự đắc thắng ngấm ngầm.

Anh kiên nhẫn nghe cho hết. Thẩm Chiêu hỏi: "Anh Tiểu Gia, sau này Chử Khiếu Thần không còn ở đó nữa, nếu anh cần, tôi có thể đầu tư đấy nhé."

Nếu là trước đây, anh chắc chắn sẽ cảm động vì được Thẩm Chiêu hạ mình quan tâm như vậy, nhưng trải qua bao nhiêu chuyện, Hà Tiểu Gia đã hiểu rõ tên này cũng chẳng phải hạng vừa, anh hoàn toàn không có tâm trí đâu mà giả lả với anh ta.

Nhìn về phía một hộ gia đình nằm trên sườn núi xa xa, Hà Tiểu Gia tranh thủ lúc nghỉ trưa đi thẳng về phía họ.

"Nói với ông chủ của các người, Thẩm Chiêu liên lạc với tôi, bảo cậu ấy xem mà xử lý." Hà Tiểu Gia chép số điện thoại vào tờ giấy ghi chú sau đó gấp thành một hình vuông: "Còn nữa, các người cũng không cần lúc nào cũng bám theo tôi đâu, rút sớm đi, ai về nhà nấy."

"Cháu trai à, cháu là con trai nhà ông Hà phải không! Lớn tướng thế này rồi cơ à! Lại đây lại đây, thím vừa làm bánh bao nhân rau xong, vào ăn một miếng nhé!"

Hà Tiểu Gia ngẩn người.

Mở cửa ra không phải là nhóm giám sát mặc đồ đen đeo bộ đàm có thể một chọi mười như anh tưởng tượng. Hà Tiểu Gia ngơ ngác nhận lấy một túi dưa chuột nhỏ rồi đi về nhà.

Một tuần sau, đúng bốn giờ chiều, Hà Tiểu Gia đang ở nhà xem phim. Bên ngoài không thấy bóng dáng chiếc xe nào tới. Mười ngày, rồi một tháng, chiếc xe đó vẫn không quay lại.

Tề Phong còn hỏi anh: "Anh công nhân ở nhờ chỗ anh đâu rồi?"

Hà Tiểu Gia nhún vai: "Ai mà biết được."

Dự án ruộng gừng diễn ra suôn sẻ hơn cả tưởng tượng, không hề có bất kỳ thiên tai hay dịch bệnh nào xảy ra. Hà Tiểu Gia bán mặt cho đất bán lưng cho trời, trên cánh tay dần xuất hiện một đường ranh giới màu nâu nhạt do nắng và cả những vết sẹo do làm nông. Anh ngày càng thích phơi nắng lâu hơn, ngày càng hay thẩn thờ nhìn những mầm gừng tươi tốt.

Tháng thứ hai Chử Khiếu Thần biến mất, Hà Tiểu Gia đã sửa xong cái hàng rào thưa thớt kia, lưới rất dày, không ai có thể lẻn vào được nữa. Anh cứ ngỡ cuộc sống sẽ cứ thế bình lặng trôi qua, cho đến một buổi chiều chập choạng đầy mưa giông, Trần Tĩnh Ngang đột ngột liên lạc với anh.

Ngày mưa khiến con người ta trở nên lười biếng, Hà Tiểu Gia đang nằm nghỉ thoải mái, cứ ngỡ là chuyện trên trấn. Không ngờ Trần Tĩnh Ngang dẹp bỏ vẻ cợt nhả thường ngày, sắc mặt cực kỳ nghiêm trọng.

Anh ta mang đến tin tức về Chử Khiếu Thần.

Vì công ty dưới tên hắn là tài chính Tùng Thịnh vướng vào một vụ huy động vốn trái phép quy mô lớn, Chử Khiếu Thần đã bị cục thuế khởi tố và giam giữ, hiện tại vụ án vẫn đang trong quá trình xét xử.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...