Tiểu Gia Của Tôi - Dạ Du Tinh

Chương 57



Chương 57: Chử Khiếu Thần, hắn đụng phải tấm sắt rồi

Trước khi quay lại Hải Thành, Hà Tiểu Gia bảo A Lượng đưa mình đến sở tư pháp trước.

Quy trình bàn giao vật chứng không quá phức tạp, hơn nữa vụ án Tùng Thịnh liên quan đến việc thất thoát tài sản lớn nên mọi khâu đều được xử lý khẩn cấp.

Khi đó bọn họ đã lừa Hà Tiểu Gia ký vào một bản hợp đồng âm dương. Thẩm Chiêu và đồng bọn đẩy công ty có vấn đề vào tên của Hà Tiểu Gia trước, sau đó yêu cầu Chử Khiếu Thần chi trả tiền chuộc, mà không hiểu sao Chử Khiếu Thần cũng không hề phản kháng. Sau đó Hà Tiểu Gia ly hôn với Chử Khiếu Thần, vô tình khiến Tùng Thịnh chuyển sang tên của hắn, công ty đầy vấn đề này lập tức trở thành điểm yếu để bọn chúng đe dọa hắn.

Quá trình này cần xác định lại quyền sở hữu pháp nhân và mốc thời gian. Hà Tiểu Gia tìm một tiệm in ấn, đem giấy đăng ký kết hôn và giấy ly hôn mỗi thứ photo ra năm bản, lần lượt nộp lên các bộ phận khác nhau để lưu hồ sơ, lại bảo A Lượng giữ riêng ba bản để phòng hờ nhằm chứng minh cuộc hôn nhân này được hai bên chấm dứt dưới quy trình hợp pháp, hoàn chỉnh, trên cơ sở đó, việc chuyển giao quyền sở hữu Tùng Thịnh đã hoàn thành thông qua các kênh bình thường.

Những phần anh có thể chứng minh chỉ bấy nhiêu đó. Cuối cùng, Hà Tiểu Gia dưới sự hộ tống của Trần Tĩnh Ngang, anh ngồi trong sảnh sở tư pháp xác nhận đi xác nhận lại, không để lại bất kỳ kẽ hở nào có thể bị chất vấn.

Đợi đến khi anh xử lý xong mọi việc và quay lại bệnh viện thì Chử Khiếu Thần đã được đẩy đi làm kiểm tra. Hà Tiểu Gia đứng ngoài phòng khám quan sát một lát rồi quay người trở về trấn Thường Khê.

Ngày hôm đó sau khi trò chuyện với Tống Đồ, Hà Tiểu Gia đã nhẹ lòng hơn rất nhiều.

Chính nhờ sự chăm sóc của anh mà Chử Khiếu Thần mới có thể trở thành một người ưu tú như vậy, giờ đây anh đã hiểu rằng mình rất xứng đáng được yêu thương, xứng đáng được mọi người quý mến.

Hà Tiểu Gia lại nhớ đến mấy ngày nay ở tại Thiên Diệu Hoa Phủ, vừa mở máy rửa bát ra là bên trong toàn bọt xà phòng đã khô lại, anh suýt nữa thì ngất xỉu vì mùi nước rửa chén bị bí bên trong.

Chắc là lúc Chử Khiếu Thần ở nhà một mình, rửa bát mà không biết phải dùng viên rửa chuyên dụng nên cứ thế đổ nước rửa chén vào.

Đồ ngốc, bây giờ anh mới nhận ra, chồng cũ của anh là một tên ngốc có khả năng tự chăm sóc bản thân bằng không!

Ngày xưa anh đúng là bị ma đưa lối quỷ dẫn đường, sao lại còn nghĩ trên đời này chỉ có công chúa hoàng tử mới xứng với hắn cơ chứ? Đây chính là cái gọi là não yêu đương mà Tống Đồ nói sao? Bây giờ nghĩ lại cái kẻ si mê đến tự ti là mình lúc đó cứ như một người khác vậy, tình cảm làm sao có thể thao túng con người đến mức này? Gạt bỏ khuôn mặt, vóc dáng, gia thế, tài năng, khuôn mặt, cơ thể của Chử Khiếu Thần ra... thì hắn cũng chỉ là một người đàn ông rất bình thường mà thôi! Thật là... đúng là...

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Đi trên đường, Hà Tiểu Gia cảm thấy ánh nắng thật rạng rỡ, ngay cả một chút thôi thúc muốn khóc cũng không còn.

Ít nhất thì nhà lầu anh cũng đã ở, những gì tốt đẹp nhất của Chử Khiếu Thần anh cũng đã tận hưởng rồi.

Lạc quan, tích cực, cởi mở. Không sao cả, anh không thẹn với lòng.

Đi Hải Thành nửa tháng trời, khi về đến nhà, mầm gừng ngoài đồng đã mọc cao quá đầu gối Hà Tiểu Gia.

Từ sau lần suýt bị bắt cóc ở con hẻm nhỏ, anh luôn lo lắng Thẩm Chiêu và Hoàng Văn Khải sẽ dùng những thủ đoạn hèn hạ với mình, nên anh đã chủ động nhắn tin cho A Lượng, bảo rằng trước khi Chử Khiếu Thần xử lý xong mọi chuyện, trấn Thường Khê cần người bảo vệ.

Vì vậy, lúc này khi nhìn thấy một đội nông dân đột nhiên xuất hiện thêm trên đồng và A Lượng đang hóa thân thành bảo vệ ở đằng xa, Hà Tiểu Gia đều nhận hết những sự ân cần nhỏ nhặt này.

Đi dạo quanh đồng một lượt, khơi thông vài con mương bị tắc nghẽn, Hà Tiểu Gia xách túi bánh ngọt mua từ Hải Thành về nhà.

Ba mẹ anh đi du lịch hơn một tháng.

Vốn dĩ nói chỉ đi một tuần, chẳng may trên đường gặp lại người đồng đội cũ của ba, thế là bị kéo đi thăm người lớp trưởng cũ, hành trình cứ thế kéo dài mãi, từ vùng sông nước Giang Nam đi thẳng về hướng Bắc, cuối cùng suýt thì đến tận tỉnh nơi ba từng tại ngũ năm xưa.

Nhưng may mà sức khỏe hai người khá tốt, đi lâu như vậy mà lúc về vẫn rất hào hứng, nói chỗ nào cũng vui, còn hỏi anh mấy lần về chuyện của Tiếu Tiếu.

Hồ Bảo Cầm lúc đi dạo thấy vòng tay làm bằng ngọc cứ mãi nghĩ xem có nên mua cho Tiếu Tiếu một chiếc không, lẩm bẩm nhắc đi nhắc lại mấy lần.

... Suýt chút nữa thì quên mất vụ con dâu này.

Hà Tiểu Gia chột dạ ăn bánh, ngay cả chuyện các đoàn du lịch người già đều là lừa đảo anh cũng không dám nói, cứ thế nuốt xuống bụng.

Hà Tiểu Gia không biết chuyện này có thể giấu được bao lâu, sớm muộn gì ba mẹ cũng phải biết, sau này họ muốn bế cháu nội e là hơi khó khăn.

Nhưng anh cần chờ đợi một thời cơ.

Quả nhiên, rất nhanh sau đó, Hà Tiểu Gia đã không còn phải nói dối mãi nữa.

Bản hợp đồng âm dương mà Tùng Thịnh dụ dỗ Hà Tiểu Gia ký kết bị công khai, gây xôn xao dư luận, đồng thời trở thành tiếng kèn hiệu cho cuộc phản công của Chử Khiếu Thần. Trong tay hắn vốn đã có chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh, lúc này coi như hoàn toàn buông tay thực hiện, liên hệ với cảnh sát quốc tế để thu hồi số tài sản mà Tùng Thịnh đã tẩy trắng ra nước ngoài, đồng thời chỉ thẳng mũi dùi vào ba ruột của mình, Hoàng Văn Khải.

Gã tài xế từng bị chế giễu là kẻ bám váy phụ nữ này đã giành được sự ưu ái của con gái nhà họ Chử, một bước lên mây hóa phượng hoàng, từng có thời gian trở thành người nắm quyền của Viễn Xướng. Khi Chử Thanh qua đời, ông ta đau đớn khôn nguôi đến mức không thể đứng vững, chỉ có thể để đứa con trai mới mười lăm tuổi dìu linh cữu. Những năm sau đó ông ta càng nắm chặt Viễn Xướng trong tay, cho đến khi vụ án xả thải vượt mức gây chấn động toàn Liên minh bị phanh phui, ông ta mới vì quá tức giận mà tổn thương tâm trí, dần rút khỏi tầm mắt mọi người.

Dù quyền cao chức trọng đến đâu cũng không chống lại được sự đuổi bám của thời gian. Con người khi sắp chết có lẽ đều sợ hãi những điều chưa biết, nhận ra thế giới này thật sự có thần linh và báo ứng. Giờ đây Hoàng Văn Khải sắp chết, ông ta thế mà lại tìm đến một bậc thầy phong thủy tự xưng là có thể thông linh để đổi thọ cho mình, vì vậy đã chuyển trái phép hàng trăm triệu từ Tùng Thịnh đi.

Sau khi tâm tư bị vạch trần, Hoàng Văn Khải cũng không chịu kém cạnh, tổ chức họp báo ngay tại phòng bệnh, công khai việc Chử Khiếu Thần chèn ép nhà họ Hoàng và chiêu trò kết hôn bí mật suốt những năm qua, mắng nhiếc hắn đối nội bất trung bất hiếu, đối ngoại lừa lọc đủ điều.

Theo việc ông ta và Chử Khiếu Thần trở mặt, những chuyện cũ chìm nghỉm nhiều năm cũng dần nổi lên. Vụ chuyển giao lợi ích khổng lồ giữa nhà họ Hoàng và Bộ trưởng Văn hóa nhà họ Thẩm bị phanh phui, tiếp đó là việc nhà họ Thẩm những năm qua đã lợi dụng các cơ quan truyền thông dưới trướng để tung tin bôi nhọ không ít đối thủ cạnh tranh.

Cuối cùng, cả hai nhà đều rơi vào cảnh thân bại danh liệt.

Trong buổi họp báo được tổ chức tại Viễn Xướng, Chử Khiếu Thần đeo khẩu trang ngồi trên khán đài, bị bao vây bởi các ống kính máy quay. Phía đối diện đã hỏi xong về việc Tùng Thịnh làm khống sổ sách ra sao, hắn đã thu thập chứng cứ tỉ mỉ thế nào, rồi đến phần đặt câu hỏi tự do cuối cùng.

Rốt cuộc, cũng có người nhắc đến cái tên vốn chẳng mấy ai biết tới nhưng nay lại thiêu đốt mạng xã hội Liên minh Á châu.

"Thưa ngài Chử, xin hỏi trạng thái hiện tại giữa ngài và chồng cũ, ngài Hà Tiểu Gia là như thế nào? Hai người thực sự ly hôn, hay đó chỉ là kế hoãn binh?"

"Anh ấy đã ly hôn với tôi rồi."

"Nghe nói trong số chứng cứ lần này, có một phần lớn là do ngài Hà tự nguyện cung cấp, điều này có nói lên rằng dù quan hệ hôn nhân đã kết thúc nhưng hai người vẫn giữ liên lạc mật thiết không?"

Chử Khiếu Thần khựng lại, hắn không nhìn bản thảo diễn thuyết cũng không nói năng gì.

Hà Tiểu Gia ngồi trước tivi lớn mà mình trúng thưởng, nhìn hình ảnh Chử Khiếu Thần cúi đầu trên màn hình. Ánh đèn flash chiếu lên tóc hắn, biến mái tóc đen thành một mảng màu xám nhạt.

"Từ nhỏ tôi đã là một kẻ làm sai chuyện gì cũng phải để anh ấy giải quyết giúp. Tôi cần anh ấy hơn cả anh ấy cần tôi."

Ánh mắt hắn nhìn rất xa, hắn chớp mắt một cái.

Hắn nói: "Nhưng tôi lại chẳng làm tốt được việc gì, luôn khiến anh ấy phải buồn lòng."

Chuyện Hà Tiểu Gia kết hôn với Chử Khiếu Thần truyền khắp Liên minh Á châu. Mới đầu Hồ Bảo Cầm còn không dám tin, xem xong buổi họp báo thì phải uống thuốc hạ huyết áp suốt mấy ngày. Hà Quảng Hữu trái lại đón nhận chuyện này khá tốt, nháy mắt ra hiệu cho Hà Tiểu Gia lánh đi trước, đợi mẹ nguôi giận rồi tính sau.

Hà Tiểu Gia ở ngoài đồng một mình hai ngày. Đến ngày thứ ba, Hồ Bảo Cầm mang theo mấy đĩa thức ăn, đạp chiếc xe nhỏ lọc cọc đi tới.

Lòng Hà Tiểu Gia thấp thỏm không yên, anh không dám gắp thức ăn, chỉ biết húp cháo. Đang ăn nửa chừng thì Hồ Bảo Cầm đứng dậy đổ bát cháo của anh đi, bẻ bánh bao nhân đậu đỏ mà anh thích nhất nhét vào miệng anh.

Nhân đậu đỏ là do chính tay mẹ làm từ sáng sớm, vừa mịn vừa dẻo.

"Sao con kết hôn mà lại giấu gia đình, cho dù con đã lớn rồi, nhưng ở ngoài chịu uất ức gì thì cũng phải nói với mẹ một tiếng chứ..."

Mũi Hồ Bảo Cầm đỏ ửng, giọng nói cũng nghẹn lại như đang bị cảm.

"... Giờ ly hôn rồi cũng tốt, mẹ nhìn ra được cậu ấy cũng không phải kiểu người có thể sống cả đời với con. Nhà mình không mong con tìm được người giàu có nhường nào, chỉ cần đối xử tốt với con, hai đứa biết chăm sóc lẫn nhau là được rồi..."

"Không sao cả, giờ là thời đại mới rồi, ly hôn cũng chẳng ai dám nói gì đâu. Thôi con trai, không buồn nữa nhé."

Hà Tiểu Gia lí nhí dạ một tiếng rồi vùi đầu vào bát để che đi gương mặt mình. Trên thế giới này, có cặp mẹ con nào mà không nợ nần nhau cơ chứ?

Một khi ngay cả Hồ Bảo Cầm cũng đã biết chuyện và Hà Tiểu Gia đã vượt qua được rào cản trong lòng mình, thì bất cứ khi nào có họ hàng làng xóm tìm đến để hóng hớt hay xem trò cười, anh đều thản nhiên thừa nhận hết.

"Tôi đá cậu ấy đấy, đúng thế, chẳng thèm lấy một xu tiền của cậu ấy luôn, tài sản gì đâu cơ chứ, các người nhìn cậu ấy trên tivi bây giờ mà xem... Tôi là 1, đúng đúng, ý là thế đấy, cậu ấy là vợ, đám cưới á? Cậu ấy mặc váy cưới nhé... Chắc chắn rồi dì, cháu lừa dì làm gì! ... Dạ? Giới thiệu cho con gái dì á? Thế không được đâu, đám người bọn họ đều là đồng tính hết, không được đâu! ... Dì biết không, không phải đồng tính là không cho vào trường liên minh đâu, giờ ở thành phố lớn đang thịnh hành cái đó lắm... Ù rồi ù rồi, cháu tự bốc nhé! Dì này, hôm nào có anh chàng nào được được thì giới thiệu cho cháu nhé... Xì tiền ra nào các vị, xì tiền ra! Không trả tiền là cháu không đánh với mọi người nữa đâu!"

Thế giới này vốn dĩ đơn giản hơn bạn tưởng nhiều. Những chuyện mà lúc đầu bạn tưởng như trời sập đến nơi, nhưng khi nó thật sự bày ra trước mắt, chỉ cần tìm cách cười nhiều một chút, nói ra được là cũng sẽ qua đi thôi.

Những bài đăng truyền thông mà đám người Tùng Tiếu viết trước đó cũng tiếp tục phát huy tác dụng. Sau khi Chử Khiếu Thần tuyên bố công viên giải trí mới xây là món quà hắn tặng cho Hà Tiểu Gia, mọi lời ra tiếng vào bảo anh bám kẻ giàu sang đều tan thành mây khói.

Tuy nhiên, đó đều là chuyện của hai tháng sau.

Vừa sang tháng chín, ruộng gừng đã vào độ sinh trưởng mạnh mẽ nhất. Nhóm của Hà Tiểu Gia ngày nào cũng phải đi nhổ cỏ để tránh cỏ dại tranh giành chất dinh dưỡng của gừng. Trong thôn đã bàn bạc xong với công ty nông nghiệp, đợi thêm hai tuần nữa sẽ gọi máy thu hoạch gừng đến.

Cùng lúc đó, tập đoàn Viễn Xướng cũng trở nên bận rộn hơn. Quý mới luôn có những chỉ tiêu KPI mới, Tùng Tiếu chỉ có thể tranh thủ lúc rảnh rỗi hiếm hoi để than khổ với Hà Tiểu Gia, trong đó cũng thấp thoáng nhắc đến Chử Khiếu Thần.

Hà Tiểu Gia nghe họ kể về chuyện của giám đốc Chử, nào là họp hành, diễn thuyết, đi công tác, mấy ngày trước hắn còn tăng lương làm thêm giờ cho tất cả mọi người, rồi còn quay lại trường liên minh để lập quỹ học bổng.

Hà Tiểu Gia hoàn toàn không biết gì về những việc này.

Chử Khiếu Thần trong lòng anh chỉ còn lại một đường nét mờ nhạt. Đã lâu rồi anh không biết hắn đang sống một cuộc sống như thế nào, nghe qua cứ như một người xa lạ, chỉ có điều người này vẫn thỉnh thoảng mua đồ gửi cho anh, nhắn tin, thậm chí còn gửi tặng anh một chiếc xe hơi.

Hà Tiểu Gia dùng một ít đồ, nhưng tin nhắn thì tuyệt đối không trả lời.

Vài ngày sau, Hồ Bảo Cầm bỗng quét sạch vẻ u sầu trước đó, nấu một bàn thức ăn sở trường, nào là thịt xào hành, gà xào ớt, bò kho, món gì cũng bày ra đủ cả.

Từ sáng sớm, bà đã gọi điện triệu tập con trai về, bảo anh ra thị trấn đón một người.

"Tiện đường đưa người ta đi dạo chợ phiên một chút, thích ăn gì thì cứ mua về. Đó là cậu thanh niên nhà chú Diên Thăng hồi trước đấy, hồi nhỏ lúc đưa con về nhà ngoại con còn nhớ không? Thằng bé thích chơi với con lắm, hai đứa toàn cởi truồng chạy nhảy ở hồ suốt..."

"Mẹ, con bao nhiêu tuổi rồi... Chuyện từ tám kiếp nào rồi mẹ?"

Hồ Bảo Cầm lườm anh mấy cái: "Mẹ hỏi kỹ rồi, thằng bé cũng thích con trai. Hai đứa cứ gặp nhau đi, làm bạn cũng được, thằng bé có ấn tượng tốt với con lắm, xem ảnh con rồi. Hồi nhỏ chẳng phải nó cứ đòi sau này làm vợ con đó sao?"

Hóa ra là xem mắt! Hà Tiểu Gia lập tức cuống lên: "Mẹ làm cái gì vậy mẹ! Con không đi đâu, ngay cả tên cậu ta là gì con cũng không biết, chẳng quen biết gì cả! Mẹ tìm người cho con xem mắt thì cũng phải bảo con một tiếng chứ... Mẹ làm thế này..."

"Trời ơi! Mẹ thật sự hết cách rồi! Mẹ chỉ muốn có ai đó làm bạn với con thôi, con cứ hoàn thành tâm nguyện này của mẹ đi, mang về cho mẹ thêm một đứa con trai nữa được không? Mắt nhìn của con cũng đừng cao quá, cậu thiếu gia họ Chử kia đâu phải lúc nào cũng đụng phải đâu... Con đâu thể độc thân cả đời được!"

Hồ Bảo Cầm cầm chìa khóa xe điện nhét vào lòng anh. Hà Tiểu Gia sao đấu lại được mẹ mình, loay hoay vài cái đã bị bà đẩy ra khỏi cửa.

Hà Tiểu Gia lập tức bám lấy cửa, trong lúc giằng co qua lại với mẹ thì anh bỗng thấy một bóng hình cao lớn.

Chử Khiếu Thần đang đứng dưới bậc thềm nhà họ, vẻ mặt nghiêm túc ngẩng đầu nhìn hai người.

Sắc mặt hai mẹ con lập tức thay đổi.

Hà Tiểu Gia bỗng đanh mặt lại. Hồ Bảo Cầm thì chỉnh đốn lại cái áo bông hoa đỏ rực của mình, cố ý để lộ vòng ngọc phỉ thúy vừa mua khi đi du lịch.

"Ồ, ai đến thế này, đúng là khách quý nha."

Hà Tiểu Gia cũng đứng bên cạnh hừ lạnh một tiếng, ra hiệu bằng mắt với người vừa tới: "Không có việc gì thì chẳng ai đến đền thờ, cậu đến đây làm gì? Cậu là người bạn nối khố từng cởi truồng tắm mưa của tôi chắc? Cậu đá tôi thì dễ như chơi, nhưng đụng vào mẹ tôi thì đúng là đụng phải tấm sắt rồi! Trưa nay chắc chắn không có phần cơm cho cậu đâu!"

Chử Khiếu Thần mím môi, hắn đặt những túi lớn túi nhỏ đang xách trên tay xuống, rảo bước lên bậc thềm, đi đến bên cạnh Hồ Bảo Cầm.

Ngoài dự tính của cả hai mẹ con, hắn cúi người ôm lấy bà.

Trong cái nhìn trợn trừng của Hồ Bảo Cầm, Chử Khiếu Thần nhỏ giọng gọi một tiếng: "Mẹ."

Lời tác giả

Tiểu Gia: Oa oa oa oa! Mẹ ơi chính là cậu ấy đó! Suốt ngày bắt nạt con trai của mẹ! Thái hậu nương nương, người nhất định phải làm chủ cho con nha! Oa!!!

Tiểu Chử (tủi thân rưng rưng): Mẹ ơi.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...